Min menu

Pages

Bắt quả tang chồng 'tằng tịu' ngay đêm tân hôn, tôi không đánh ghen mà vẫn 'ngọt như mía lùi' để chuẩn bị cú chốt hạ kinh hoàng đúng ngày con chào đời...

 Ánh đèn từ chiếc đèn chùm pha lê trong căn phòng tân hôn hắt xuống những cánh hoa hồng rải rác trên giường, tạo nên một khung cảnh lãng mạn giả tạo đến nghẹt thở. Tâm đứng lặng người sau bức rèm lụa mỏng, đôi bàn tay siết chặt lấy chiếc điện thoại đang ghi lại toàn bộ những âm thanh dâm đãng và những lời hứa hẹn rẻ tiền phát ra từ chính người chồng vừa mới trao nhẫn cho cô cách đây vài giờ. Mạnh – người đàn ông vẫn luôn trưng ra vẻ đạo mạo, chung thủy – đang quấn lấy một người đàn bà khác ngay trên chính chiếc giường mà lẽ ra chỉ dành cho vợ chồng họ.

"Anh yêu, đêm nay là đêm tân hôn của anh mà, anh bỏ cô ta ở ngoài kia không sao chứ?" Giọng nói nũng nịu của ả nhân tình vang lên, sắc lẹm như một nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng của Tâm. Mạnh cười khẩy, giọng điệu đầy sự khinh bỉ: "Cái loại đàn bà nhạt nhẽo như cô ta, cưới về chỉ để làm vì thôi, cốt là để mẹ anh hài lòng vì có đứa con dâu biết nghe lời. Với anh, cô ta chỉ là một món đồ nội thất mới mua, đẹp mã nhưng vô dụng, em mới là lẽ sống của đời anh."

Tâm cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, hơi thở trở nên đứt quãng nhưng cô không cho phép mình gục ngã hay xông ra đánh ghen như một kẻ mất trí. Cô hiểu rằng, nếu lúc này cô làm rùm beng lên, bà mẹ chồng cay nghiệt của cô sẽ chỉ dùng sức mạnh đồng tiền để dập tắt dư luận và biến cô thành một kẻ tâm thần vu khống. Tâm hít một hơi thật sâu, nuốt ngược nước mắt vào trong, đôi mắt cô lóe lên một tia sáng lạnh lẽo và tàn nhẫn của kẻ đã quyết định bước vào một cuộc chơi sinh tử.

Cô lặng lẽ rời khỏi hiện trường, trở về phòng khách nơi những lẵng hoa chúc mừng vẫn còn tươi rói, biểu tượng cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc vừa được khai sinh. Sáng hôm sau, khi Mạnh bước xuống nhà với vẻ mặt mệt mỏi giả vờ vì "say rượu", Tâm đón anh bằng một nụ cười ngọt ngào như mật ong, đôi tay ân cần rót cho anh một ly trà gừng nóng hổi. "Anh dậy rồi à? Chắc đêm qua anh mệt lắm, nhìn anh phờ phạc thế này em xót lắm đấy," cô nói, giọng điệu dịu dàng đến mức chính cô cũng cảm thấy rùng mình.

Mạnh nhìn vợ, thoáng chút nghi ngờ nhưng nhanh chóng bị sự tự mãn lấp đầy, anh ta thản nhiên tận hưởng sự chăm sóc của cô như một lẽ đương nhiên. 

"Ừ, đêm qua anh uống hơi quá chén, chẳng nhớ gì cả, chắc là anh lăn ra ngủ sớm làm em buồn lòng đúng không?" Tâm khẽ lắc đầu, đặt tay lên vai anh ta bóp nhẹ: "Không sao đâu anh, chúng mình còn cả đời bên nhau mà, quan trọng là anh luôn ở bên em là được rồi."


Sự kịch tính bắt đầu dâng cao khi bà Mai – mẹ chồng của Tâm – bước vào phòng khách với bộ mặt hình viên đạn, bà ta liếc nhìn Tâm từ đầu đến chân như thể cô là một món hàng lỗi thời. "Cô làm dâu cái kiểu gì mà giờ này mới thấy mặt, định để cái nhà này loạn lên à?" bà Mai gằn giọng, đặt mạnh chiếc túi xách xuống bàn. Tâm không hề nao núng, cô vẫn giữ nụ cười chuẩn mực: "Thưa mẹ, con vừa nấu xong bữa sáng cho cả nhà, con định lên mời mẹ xuống nhưng sợ làm phiền giấc ngủ của mẹ."


Bà Mai cười mỉa mai, môi trên cong lên đầy sự miệt thị: "Đừng có dùng cái giọng ngọt xớt đó với tôi, tôi gả cô về đây là để cô phục vụ con trai tôi và sớm sinh cho nhà này một thằng đích tôn. Nghe nói nhà cô cũng chẳng dư dả gì, được bước chân vào cái hào môn này là phúc ba đời, lo mà giữ lấy cái ghế chính thất cho chắc vào." Tâm cúi đầu, bàn tay siết chặt dưới bàn: "Vâng, con luôn ghi nhớ ơn đức của mẹ và nhà mình, con sẽ không để mẹ thất vọng đâu."


Cuộc sống "ngọt ngào" của Tâm cứ thế tiếp diễn, cô hóa thân thành một người vợ hoàn hảo, một người con dâu tận tụy đến mức khiến cả nhà họ Trần mất cảnh giác. Mạnh vẫn tiếp tục mối quan hệ vụng trộm, thậm chí còn táo tợn hơn khi thường xuyên lấy cớ đi công tác để qua đêm với nhân tình, trong khi Tâm âm thầm thu thập từng bằng chứng nhỏ nhất. Cô không hề thúc giục việc đăng ký kết hôn, luôn lấy lý do "để qua năm cho hợp tuổi" để trì hoãn, và Mạnh – kẻ đang mải mê với những cuộc vui bên ngoài – cũng chẳng mảy may nghi ngờ.

*

Cao trào thực sự bắt đầu khi Tâm thông báo mình mang thai, tin tức này như một quả bom nổ chậm làm bùng nổ niềm vui sướng giả tạo trong gia đình chồng. Bà Mai thay đổi thái độ rõ rệt, không còn mắng chửi thậm tệ nhưng lại quản lý Tâm một cách cực đoan vì "cái thai này là vàng là ngọc của dòng họ". "Cô nghe cho kỹ đây, từ giờ không được đi đâu hết, ăn gì uống gì phải qua sự cho phép của tôi, nếu cái thai có mệnh hệ gì thì cô đừng trách tôi độc ác," bà Mai tuyên bố hùng hồn trước mặt cả gia đình.


Mạnh cũng tỏ ra quan tâm hơn, nhưng Tâm biết rõ đằng sau những câu hỏi han đó là sự mong đợi một người kế vị để củng cố địa vị của anh ta trong tập đoàn. "Tâm à, em cố gắng sinh cho anh một đứa con trai nhé, mẹ sẽ chia thêm cổ phần cho anh nếu đó là đích tôn," Mạnh nói trong một bữa tối, đôi mắt sáng rực sự tham lam. Tâm mỉm cười, đôi mắt cô ánh lên một tia nhìn thâm hiểm: "Anh yên tâm, đứa bé này chắc chắn sẽ là một món quà 'bất ngờ' nhất mà anh từng nhận được trong đời."


Chín tháng mười ngày trôi qua trong sự chịu đựng và tính toán chi li của Tâm, mỗi ngày cô đều phải đối mặt với những lời mỉa mai ngầm của bà Mai về nguồn gốc xuất thân của mình. "Dòng giống nhà cô tuy không cao sang, nhưng hy vọng cái máu nhà họ Trần này sẽ giúp đứa bé trở nên ưu tú," bà Mai thường xuyên nói như vậy khi xoa bụng bầu của Tâm. Tâm chỉ lặng lẽ mỉm cười, trong đầu cô đã phác thảo xong một kịch bản hoàn hảo cho ngày tàn của những kẻ tự cao tự đại này.


Ngày Tâm chuyển dạ, cả gia đình nhà nội và nhà ngoại đều có mặt đông đủ tại bệnh viện quốc tế sang trọng nhất thành phố, ai nấy đều hân hoan chờ đón "vị hoàng tử nhỏ". Mạnh đi đi lại lại ngoài hành lang với vẻ mặt lo lắng đầy kịch tính, trong khi bà Mai thì liên tục lẩm bẩm cầu nguyện cho một đứa cháu trai để nở mày nở mặt với thiên hạ. Gia đình Tâm – những người vốn bị nhà chồng coi thường – ngồi thu mình ở một góc, lo lắng cho sức khỏe của con gái nhiều hơn là giới tính của đứa trẻ.

*

Tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên, y tá bế đứa bé ra và thông báo: "Chúc mừng gia đình, là một bé trai rất kháu khỉnh!" Bà Mai reo lên sung sướng, đẩy cả y tá sang một bên để nhìn mặt cháu đích tôn, miệng không ngừng tán thưởng: "Đúng là giống bố nó như đúc, cái mũi này, cái cằm này không chệch đi đâu được." Mạnh cũng cười rạng rỡ, vỗ ngực đắc ý như thể anh ta vừa lập được một chiến công vĩ đại cho dòng họ.


Một giờ sau, khi Tâm đã ổn định trong phòng hồi sức VIP, tất cả mọi người được mời vào để thăm cô và đứa bé. Tâm nằm trên giường, gương mặt tuy xanh xao nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách lạ lùng, cô nhìn quanh một lượt những gương mặt đang giả tạo vui mừng trước mặt mình. "Mọi người đến đông đủ cả rồi chứ? Con có một món quà muốn dành tặng cho tất cả mọi người nhân dịp trọng đại này," Tâm lên tiếng, giọng cô rõ ràng và đanh thép đến mức khiến không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại.


Tâm cầm chiếc máy tính bảng đặt sẵn bên cạnh, nhấn nút phát và xoay màn hình về phía đám đông đang ngơ ngác. Những hình ảnh ân ái trần trụi của Mạnh và nhân tình ngay đêm tân hôn, cùng những lời sỉ nhục gia đình Tâm phát ra loa với âm lượng lớn nhất. Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc, gương mặt Mạnh từ rạng rỡ chuyển sang tái dại, còn bà Mai thì run rẩy, chiếc túi xách đắt tiền rơi xuống đất tạo nên một tiếng động chát chúa.


"Anh Mạnh, mẹ... mọi người thấy món quà này thế nào? Đêm tân hôn của con, trong khi con đang chờ đợi chồng mình thì anh ta lại đang bận 'sản xuất' những lời khinh bỉ gia đình con trên chiếc giường của chúng ta," Tâm nói, giọng mỉa mai đến cùng cực. Cô nhìn thẳng vào mắt Mạnh, người lúc này đang lúng túng định lao đến giật lấy chiếc máy tính bảng: "Đừng chạm vào đồ của tôi! Anh không xứng đáng chạm vào bất cứ thứ gì thuộc về tôi, kể cả đứa con này."


Bà Mai lắp bắp, cố gắng cứu vãn tình hình: "Tâm... chuyện này... chắc là có hiểu lầm gì đó, đàn ông đôi khi họ ham vui chút thôi, cô làm gì mà phải làm rùm beng lên trước mặt bao nhiêu người thế này?" Tâm bật cười, một tiếng cười chứa đầy sự uất hận và sảng khoái: "Hiểu lầm sao? Mẹ à, chính tai con nghe thấy anh ta nói con chỉ là món đồ nội thất vô dụng để mẹ hài lòng đấy. Mẹ coi con là máy đẻ, là kẻ tôi tớ để mẹ sai bảo, vậy thì hôm nay con sẽ cho mẹ thấy giá trị của 'món đồ' này."


Mạnh quỳ xuống bên giường, giọng run rẩy cầu xin: "Tâm ơi, anh sai rồi, anh xin lỗi em, vì con... em hãy tha thứ cho anh một lần này thôi." Tâm lạnh lùng gạt tay anh ta ra, ánh mắt cô đầy sự ghê tởm: "Vì con sao? Anh có tư cách gì để nói về con tôi? Tôi báo cho anh và cả gia đình anh một tin vui nhé: Chúng ta chưa bao giờ là vợ chồng hợp pháp trên giấy tờ cả. Tôi đã trì hoãn việc đăng ký kết hôn suốt thời gian qua chỉ để chờ đợi giây phút này."


Cả phòng bệnh như nổ tung trước tuyên bố của Tâm, bố mẹ đẻ của cô bàng hoàng nhưng cũng cảm thấy một sự tự hào thầm kín vì con gái đã dám đứng lên. Tâm tiếp tục, từng chữ thốt ra như những mũi tên tẩm độc: "Đứa bé này sẽ mang họ của tôi – họ Nguyễn. Nó không liên quan gì đến dòng họ Trần của các người cả. Đây không phải là cháu đích tôn của ai hết, nó chỉ là con của tôi, và tôi sẽ là người duy nhất có quyền nuôi dưỡng nó."


Bà Mai như hóa dại, bà ta gào lên: "Cô không được làm thế! Đó là máu mủ nhà họ Trần, cô lấy quyền gì mà cướp nó đi? Tôi sẽ kiện cô ra tòa!" Tâm thong thả rút ra một xấp tài liệu: "Mẹ cứ việc kiện, nhưng trước khi kiện, hãy xem những bằng chứng về việc anh Mạnh biển thủ công quỹ của tập đoàn để nuôi nhân tình mà tôi đã thu thập được. Nếu chuyện này lên mặt báo, cái danh dự dòng họ mà mẹ tôn thờ sẽ biến thành rác rưởi dưới chân thiên hạ đấy."


Sự cứng rắn và chuẩn bị kỹ lưỡng của Tâm khiến nhà họ Trần hoàn toàn rơi vào thế bị động, họ nhận ra mình đã nuôi một con hổ trong nhà bấy lâu nay. Mạnh gục đầu xuống sàn nhà, sự nhục nhã ê chề bao trùm lấy anh ta khi nhìn thấy sự khinh bỉ trong mắt của chính bố mẹ đẻ mình. Bà Mai cũng không còn vẻ hống hách, bà ta nhận ra rằng mình đã mất đi cái "vàng ngọc" duy nhất mà bà ta hằng mong đợi chỉ vì sự độc ác và dung túng cho con trai.


Bố của Mạnh – người nãy giờ vẫn im lặng – bước lên phía trước, giọng ông khàn đặc: "Tâm à, chú thay mặt gia đình xin lỗi con, là do chúng ta dạy con không nghiêm. Con muốn gì chú cũng đáp ứng, chỉ xin con cho đứa bé mang họ Trần, nó không có lỗi trong chuyện này." Tâm nhìn ông lão với sự thương hại nhẹ nhàng nhưng không hề lay chuyển: "Chú à, lỗi không phải ở đứa trẻ, nhưng nó xứng đáng có một người cha tốt hơn và một gia đình trọng tình nghĩa hơn là trọng danh lợi. Quyết định của con đã định, không ai có thể thay đổi."


Những ngày sau đó, Tâm cùng gia đình mình dọn ra khỏi bệnh viện và cắt đứt mọi liên lạc với nhà họ Trần, cô bắt đầu một cuộc sống mới đầy tự do. Đứa trẻ được đặt tên là Nguyễn Thiên An, với hy vọng cuộc đời nó sẽ luôn bình an và không bao giờ phải sống trong những lời dối trá. Mạnh và bà Mai liên tục tìm đến nhà cô, quỳ lạy trước cổng để xin được nhìn mặt cháu, thậm chí hứa sẽ sang tên toàn bộ tài sản cho đứa bé nhưng Tâm đều từ chối một cách tuyệt tình.


Cô đứng trên ban công căn hộ nhỏ của mình, nhìn xuống hai bóng người đang rũ rượi dưới cơn mưa ngoài cổng, lòng không còn chút gợn sóng hay hận thù. Tâm hiểu rằng, sự trừng phạt lớn nhất dành cho những kẻ coi thường tình cảm chính là để họ sống trong sự hối hận muộn màng và mất đi thứ mà họ trân quý nhất. Cô quay vào nhà, nhìn đứa con đang ngủ say, nở một nụ cười thật sự hạnh phúc – một hạnh phúc được xây dựng từ sự mạnh mẽ và lòng tự trọng của chính mình.


Sự kiện chấn động ngày hôm đó trở thành một bài học cảnh tỉnh cho những gia đình giàu có nhưng thiếu đạo đức, và Tâm trở thành biểu tượng của người phụ nữ hiện đại biết bảo vệ mình. Cô không cần một danh phận hờ, không cần một người chồng phản bội, cô chỉ cần chính mình và đứa con yêu dấu để bước tiếp. Kết thúc này không phải là sự chấm hết, mà là một khởi đầu huy hoàng cho hai mẹ con cô trong một thế giới công bằng và đầy yêu thương hơn.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.