Min menu

Pages

Do tăng cân sau khi sinh, con dâu phải mua lại quần áo. Khi kiện hàng vừa được mang đến, mẹ chồng đã lớn tiếng bằng một câu đầy lạnh lùng và miệt thị: “Đàn bà con gái mà mập thù lù như cái lu, hay là cô nghĩ con trai tôi là cái máy in tiền, có thể chiều theo cái sở thích… ‘phát tướng’ của cô?”

Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, cắt ngang không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà. Tôi khó nhọc đặt đứa con nhỏ đang ngủ say vào nôi, vừa đưa tay xoa nhẹ vùng thắt lưng vẫn còn đau âm ỉ sau ca sinh mổ, vừa bước ra nhận kiện hàng. Đó là những bộ váy công sở lịch sự tôi đặt mua để chuẩn bị cho ngày trở lại văn phòng sau kỳ nghỉ thai sản dài đằng đẵng. Tôi thầm nghĩ, mình cần một diện mạo chỉn chu để lấy lại sự tự tin đã mất.

Vừa đặt kiện hàng lên bàn phòng khách, một giọng nói sắc lẹm, cao vút từ trên lầu dội xuống như một gáo nước đá lạnh buốt dội thẳng vào lưng tôi. Bà Phương – mẹ chồng tôi – chậm rãi bước xuống cầu thang, tay vịn lan can gỗ, đôi mắt nheo lại đầy vẻ soi mói. Bà dừng lại ở bậc thang cuối cùng, khoanh tay trước ngực, quét ánh nhìn từ đầu đến chân tôi với một sự ghê tởm không hề che đậy.

“Lại mua sắm à? Đàn bà con gái mà mập thù lù như cái lu, hay là cô nghĩ con trai tôi là cái máy in tiền, có thể chiều theo cái sở thích… ‘phát tướng’ của cô?” Bà cười khẩy, tiếng cười khô khốc và đầy mỉa mai vang vọng khắp gian phòng khách rộng lớn. Tôi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, đôi bàn tay vô thức siết chặt lấy mép kiện hàng vừa nhận, cố gắng nén cơn giận đang trào dâng trong lồng ngực.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng mình bình thản nhất có thể để không làm con thức giấc: “Con mua đồ để chuẩn bị đi làm lại ạ. Quần áo cũ con không còn mặc vừa nữa, con cần trang phục phù hợp với môi trường công sở.” Bà Phương không để tôi nói hết câu, bà tiến lại gần, dùng ngón tay sơn đỏ chót gõ vào kiện hàng như thể đang kiểm tra một đống rác rưởi.

“Đi làm? Cô định vác cái thân hình tạ rưỡi ấy đến công ty để làm hỏng mỹ quan đô thị à?” Bà Phương bĩu môi, ánh mắt đầy châm biếm. 


“Người ta nhìn vào lại tưởng con trai tôi bỏ đói cô, nên cô mới phải ‘trương’ ra như bánh bao ngâm nước thế này. Thằng Hải nó đi làm đổ mồ hôi sôi nước mắt để nuôi cái nhà này, còn cô thì ở nhà chỉ biết mỗi việc đẻ rồi ăn cho đẫy vào, giờ lại còn đổ tiền vào mấy cái giẻ rách này?”


Cơn nghẹn đắng ứ lên cổ họng, tôi nhìn thẳng vào mắt bà, giọng run run vì uất ức: “Mẹ, con dùng tiền tích lũy của mình để mua, không xin anh Hải một đồng nào. Hơn nữa, con béo lên là vì ai? Vì mang thai cháu nội mẹ, vì sau sinh mẹ bắt con ăn mỗi ngày ba bát móng giò để ‘có sữa cho cháu’, dù con đã nói con rất sợ mỡ.” Tôi nhắc lại những tháng ngày kinh hoàng khi phải nuốt từng thìa mỡ đông vì áp lực từ bà.


Bà Phương nghe xong liền nhảy dựng lên như bị giẫm phải đuôi, giọng bà cao vút, lấn lướt cả tiếng gió rít ngoài cửa: “À, giờ lại còn đổ lỗi cho mẹ chồng! Cô đừng có mang đứa trẻ ra làm tấm khiên che đậy sự lười biếng của mình. Đầy người đẻ xong vẫn thon thả như người mẫu đấy thôi. Hay tại cái giống nhà cô nó vốn dĩ ‘phàm ăn tục uống’ nên giờ mới phát tiết ra ngoài?”


Bà tiến sát lại gần tôi, hơi thở nồng mùi trầu cau và sự khinh miệt hiện rõ trên từng nếp nhăn: “Nhìn cái mặt phúng phính của cô, tôi lại cứ ngỡ mình đang nuôi một con heo nái biết nói trong nhà. Ăn cho lắm vào rồi chỉ biết mỗi việc vung tiền ra cửa sổ. Nhà này thật vô phúc mới rước loại đàn bà vừa xấu vừa hoang phí như cô về.” Những lời lẽ độc địa ấy như những nhát dao đâm nát lòng tự trọng của một người phụ nữ vừa đi qua cửa tử để sinh con.


Đúng lúc đó, tiếng lạch cạch của chìa khóa vang lên, Hải bước vào nhà với bộ vest chỉnh tề. Tôi nhìn anh với ánh mắt cầu cứu, hy vọng một lời bênh vực hoặc chí ít là một cái nhìn thông cảm từ người chồng mà tôi hằng yêu quý. Nhưng Hải chỉ liếc qua kiện hàng trên bàn, rồi nhìn lướt qua thân hình có phần nặng nề của tôi với vẻ mặt ngán ngẩm, không giấu nổi sự thất vọng.

*

“Mẹ nói cũng có ý đúng đấy Lam ạ. Em nên bớt chi tiêu lại, nhìn em bây giờ… đúng là anh cũng chẳng muốn dắt đi đâu cùng bạn bè.” Hải buông một câu xanh rờn, giọng điệu lạnh lùng như người xa lạ. Anh ta không thèm hỏi tôi mệt mỏi ra sao, con nhỏ thế nào, mà chỉ quan tâm đến cái danh dự hão huyền và diện mạo của tôi trước mặt đám bạn nhậu của anh ta.


Hải bước qua người tôi, đặt chiếc cặp xuống ghế sofa rồi tiếp tục bồi thêm một nhát dao chí mạng: “Thôi, bỏ mấy cái váy rẻ tiền đó đi, vào nấu cơm đi. Tí nữa khách của mẹ đến đấy, đừng để người ta thấy cô con dâu nhà này vừa luộm thuộm vừa chậm chạp. Đàn bà hơn nhau ở cái biết điều, chứ không phải ở mấy cái váy che không hết mỡ đâu.” Trái tim tôi thực sự vụn vỡ, sự sỉ nhục từ mẹ chồng là một nhát dao, nhưng sự đồng tình của chồng lại chính là phát súng kết liễu tình yêu trong tôi.


Kể từ ngày hôm đó, tôi không còn tranh luận hay giải thích bất cứ điều gì nữa. Tôi im lặng nhận lấy mọi lời mỉa mai, châm chọc của bà Phương như nước đổ lá khoai, mặc cho bà ta thỏa sức tung ra những lời lẽ sắc mỏng như dao cạo. Mỗi sáng, khi bà Phương gõ cửa phòng ầm ầm và mỉa mai: "Dậy sớm nấu cháo đi, béo thế này vận động cho nó tiêu mỡ, chứ nằm ườn ra người ta lại tưởng cái thảm chùi chân", tôi chỉ lẳng lặng thức dậy và làm theo.


Sự im lặng của tôi khiến bà Phương đắc thắng, bà tưởng rằng tôi đã hoàn toàn bị khuất phục, đã trở thành một con rùa rụt cổ trong cái mai xấu xí của chính mình. Nhưng bà không hề hay biết rằng, đằng sau vẻ mặt cam chịu đó là một kế hoạch dứt khoát và lạnh lùng. Tôi bắt đầu gửi con cho mẹ đẻ vào ban ngày với lý do "đi tập trị liệu hậu sản theo chỉ định của bác sĩ" để tránh sự nghi ngờ của mẹ chồng.


Thực chất, tôi đã quay lại tiếp quản công ty kinh doanh thời trang và mỹ phẩm riêng – thứ mà bấy lâu nay tôi tạm bàn giao cho người bạn thân để lui về làm hậu phương cho Hải. Tôi bắt đầu thực hiện chế độ giảm cân khoa học, tập luyện cường độ cao dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên cá nhân và chăm sóc lại làn da đã bị bỏ bê bấy lâu. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống sàn tập đều mang theo sự căm phẫn và quyết tâm rũ bỏ lớp vỏ cũ kỹ này.

*

Không chỉ lấy lại vóc dáng, tôi còn bí mật rà soát lại toàn bộ tài chính gia đình. Một sự thật chát đắng lộ ra: Hải không hề đi làm vất vả như anh ta vẫn thường than vãn để đòi hỏi sự phục dịch từ tôi. Tiền anh ta mang về cung phụng cho mẹ chồng thực chất là rút từ các khoản đầu tư chung của hai vợ chồng mà tôi là người đứng tên pháp lý. Anh ta lén lút lấy danh nghĩa của tôi để chi tiêu cho những cuộc vui xa hoa bên ngoài, rồi về nhà đóng vai người chồng mẫu mực, gồng gánh cả giang sơn.


Tôi phát hiện ra Hải đang nợ một khoản lớn do đầu tư tiền ảo thua lỗ, và anh ta đang cố tình dùng sự áp bức của mẹ chồng để làm tôi nhụt chí, không dám kiểm soát tài chính. Càng biết nhiều, lòng tôi càng lạnh lẽo như băng giá. Những ngày chung sống bỗng chốc trở thành một vở kịch nực cười mà tôi là khán giả duy nhất thấy rõ sự thối nát bên dưới lớp màn nhung. Tôi âm thầm chuẩn bị đầy đủ hồ sơ pháp lý, từng bước một thu hồi những gì vốn thuộc về mình.


Thời gian trôi qua nhanh chóng, ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới cũng đến. Bà Phương quyết định tổ chức một bữa tiệc linh đình tại nhà, mời rất đông họ hàng và bạn bè thân thiết của bà đến tham dự. Mục đích thực sự của bà không phải là kỷ niệm hạnh phúc của con trai, mà là để khoe khoang sự hiếu thảo, giàu có của Hải và nhân tiện bêu rếu cô con dâu "ăn bám, xồ xề" trước mặt mọi người như một cách tự tôn vinh bản thân.


Trong bữa tiệc, bà Phương rạng rỡ trong bộ áo dài nhung quý phái, đi lại giữa các bàn tiệc với nụ cười không ngớt trên môi. Khi tất cả mọi người đã yên vị, bà cầm một miếng thịt mỡ lớn, bỏ vào bát của tôi trước sự chứng kiến của tất cả quan khách. Bà cười giả tạo, giọng nói đủ lớn để ai cũng nghe thấy: “Ăn đi con, ăn cho nó ‘xứng’ với cái dáng cái lu của con. Nhà này chẳng có gì ngoài điều kiện, con cứ ăn cho béo tròn béo trục ra cho mẹ mát lòng mát dạ.”


Mấy người họ hàng bắt đầu xì xào, có người che miệng cười, có người nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại. Hải ngồi bên cạnh vẫn thản nhiên nhấp rượu, không một lời ngăn cản, thậm chí còn hùa theo: “Mẹ nói đúng đấy, Lam cứ ăn đi, tiền anh làm ra đủ để nuôi em béo tốt thế này cả đời mà.” Tiếng cười của họ vang lên lạc lõng giữa sự im lặng đáng sợ đang bắt đầu bao trùm lấy tôi.


Tôi chậm rãi đặt đôi đũa xuống mặt bát sứ, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc khiến mọi người giật mình im bặt. Tôi từ từ đứng dậy, cởi chiếc áo khoác rộng thùng thình vẫn mặc từ đầu bữa tiệc để che đi bí mật của mình. Lúc này, tôi diện một chiếc váy đỏ thẫm bó sát, tôn lên vóc dáng đồng hồ cát đã được tập luyện săn chắc và gợi cảm. Thần thái của tôi lúc này không còn là một bà mẹ bỉm sữa cam chịu, mà là một nữ doanh nhân kiêu sa và đầy quyền lực.


Mọi người trong phòng tiệc đều sững sờ, bà Phương đánh rơi cả chiếc thìa xuống sàn, miệng há hốc không thốt nên lời. Hải cũng buông ly rượu, đôi mắt trợn ngược nhìn tôi như nhìn thấy một người lạ mặt. Tôi không vội vàng, lấy từ trong chiếc túi xách hàng hiệu đặt cạnh ghế một xấp tài liệu dày cộp, bình thản đặt lên bàn tiệc ngay trước mặt mẹ chồng và chồng.


“Mẹ nói đúng, nhà này đúng là có điều kiện. Nhưng mẹ hình như quên mất một điều cực kỳ quan trọng.” Tôi mỉm cười, một nụ cười đầy châm biếm và lạnh lùng. “Điều kiện đó không phải từ sự tài giỏi của anh Hải, mà là từ căn nhà bố mẹ đẻ con cho làm của hồi môn, và từ số cổ phần trong công ty mà con đứng tên mà anh Hải đang bí mật quản lý trái phép bấy lâu nay. Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn, và đây là quyết định thu hồi quyền sử dụng căn nhà này của tòa án.”


Hải tái mặt, run rẩy cầm xấp tài liệu lên xem, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán: “Lam, em nói cái gì vậy? Anh… anh là chồng em mà, sao em có thể làm thế này giữa bữa tiệc? Chúng ta có thể nói chuyện lại mà.” Anh ta cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi ghê tởm hất ra như chạm phải một thứ gì đó bẩn thỉu. Sự hèn hạ của anh ta giờ đây hiện rõ mồn một trước mắt tất cả mọi người.


Tôi quay sang nhìn bà Phương, bà ta lúc này đang vịn chặt mép bàn để khỏi ngã, gương mặt xám xịt như tro tàn. “Mẹ bảo anh Hải là máy in tiền? Đúng rồi ạ, nhưng mực in và giấy in đều là của con cung cấp cả đấy mẹ ạ. Bây giờ máy hỏng rồi, mực cũng cạn, con không có nhu cầu bảo trì loại máy lỗi thời và vô ơn này nữa. Trong vòng một tuần, mời mẹ và anh Hải dời đồ đạc ra khỏi căn nhà này.”


Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng thở dốc của Hải và tiếng nấc nghẹn của bà Phương. Tôi tiếp tục với giọng điệu mỉa mai đến tận cùng: “Mẹ từng bảo con là cái lu, vậy thì từ nay mẹ hãy tìm một cái ‘chén ngọc’ nào đó để ở nhờ nhé. Cái lu này vốn dĩ thô kệch, nhưng nó chứa được cả cơ nghiệp này, chỉ tiếc là nó không chứa nổi lòng tham và sự ác độc của mẹ nữa rồi. Chúc mẹ sớm tìm được nơi dung thân mới phù hợp với đẳng cấp của mẹ.”


Bà Phương gào lên một tiếng thảm thiết, định xông vào phía tôi nhưng bị mấy người họ hàng can ngăn lại. Họ bắt đầu nhìn bà với ánh mắt khinh miệt thay vì nể sợ như trước. Hải quỳ sụp xuống sàn, lắp bắp những lời xin lỗi muộn màng, nhưng tất cả đối với tôi bây giờ chỉ là những tạp âm vô nghĩa. Tôi đã chịu đựng đủ, và giờ là lúc tôi lấy lại cuộc đời mình từ tay những kẻ chỉ biết hút máu người khác.


Tôi quay lưng lại với sự hỗn loạn đó, bế đứa con nhỏ đang thức giấc nhìn mẹ với đôi mắt tròn xoe, bước thẳng ra phía cửa chính. Nắng chiều hắt lên dáng người mảnh mai, kiêu hãnh của tôi, soi sáng con đường phía trước. Một sự tự do thực sự mà tôi đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và nỗi đau mới tìm lại được. Tôi không ngoảnh lại, vì tôi biết phía sau mình chỉ còn là đống đổ nát của một gia đình giả tạo.


Bước ra khỏi cổng sắt, tôi cảm thấy lồng ngực mình nhẹ tênh như vừa trút bỏ được một tảng đá ngàn cân. Tôi mỉm cười với con, một nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc nhất từ trước đến nay. Cuộc đời tôi từ nay sẽ chỉ dành cho con và cho chính bản thân mình. "Cái lu" đã không còn nữa, chỉ còn lại một người phụ nữ mạnh mẽ, làm chủ hoàn toàn vận mệnh của chính mình giữa thế gian rộng lớn này.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.