Ánh đèn huỳnh quang trong căn phòng khách chung cư cao cấp tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, soi rõ gương mặt đang hằm hằm sát khí của Thành. Trên bàn, tờ thông báo khen thưởng cuối năm của công ty dành cho Lan vẫn còn nằm đó, con số 600 triệu đồng hiện lên như một mồi lửa châm vào lòng tham và sự ích kỷ đã bén rễ từ lâu trong lòng gã đàn ông này. Thành gác chân lên bàn, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe cũ kỹ, đôi mắt híp lại đầy toan tính trong khi nhìn vợ vừa đi làm về.
Lan mệt mỏi đặt túi xách xuống ghế sofa, đôi vai gầy rung nhẹ vì cái lạnh của đêm đông miền Bắc. Cô chưa kịp ngồi xuống thì giọng nói ráo hoảnh của Thành đã vang lên, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng của căn nhà. "Nghe bảo năm nay công ty cô chơi lớn, thưởng hẳn 600 triệu cơ à? Đúng là mấy năm nay cô cũng có tí lộc, nhưng cái lộc này chắc chắn là nhờ phúc đức nhà tôi gánh cho cô đấy."
Thành không đợi vợ trả lời, gã đứng dậy, thong thả đi tới trước mặt Lan với vẻ mặt đắc thắng như thể chính gã là người làm ra số tiền đó. Gã hất hàm, giọng điệu ra lệnh không chút nể nang: "Đưa hết đây. Thằng Tú em trai tôi đang cần con ô tô để chạy dịch vụ làm ăn, chứ cứ để nó lông bông mãi thiên hạ người ta cười vào mặt cái nhà này. Làm anh làm chị thì phải biết hy sinh, cô giữ đống tiền đó cũng chẳng để làm gì ngoài việc mua sắm phù phiếm."
Lan sững người, cơn mệt mỏi như tan biến, thay vào đó là một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Cô ngước nhìn người chồng đã chung sống bảy năm qua, người mà cô từng nghĩ là chỗ dựa vững chắc, hóa ra lại coi công sức của cô như một món đồ chơi để ban phát cho dòng họ nhà gã. Đôi mắt Lan ánh lên sự thất vọng tột cùng, nhưng cô không còn là người phụ nữ cam chịu của những năm đầu hôn nhân nữa.
"Anh nói cái gì cơ? Đưa hết tiền thưởng cho chú Tú mua ô tô?" Lan lặp lại với giọng điệu mỉa mai, môi hơi nhếch lên thành một nụ cười cay đắng. "Anh nói như thể 600 triệu này là nhặt được ở ngoài đường ấy nhỉ? Đây là mồ hôi, nước mắt, là những đêm em thức trắng để chạy dự án, là gần mười năm cống hiến không ngừng nghỉ cho công ty. Anh lấy tư cách gì mà đòi định đoạt nó một cách hào phóng đến nực cười như thế?"
Thành bị chạm tự ái, gương mặt đỏ gay vì giận dữ, gã tiến sát lại gần Lan, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá áp chế.
"Tư cách? Tư cách là chồng cô! Ở cái nhà này, tôi là nóc, tôi bảo sao thì cô phải làm vậy. Cô đừng có mang cái thói tự mãn của một kẻ có tiền ra đây mà lòe tôi. Không có tôi chăm lo cho cái nhà này, không có mẹ tôi đi xem bói giải hạn cho cô hàng năm, liệu cô có ngồi được vào cái ghế quản lý đó không?"
Lan bật cười thành tiếng, một điệu cười đầy vẻ châm biếm khiến Thành càng thêm lồng lộn. "Hóa ra thăng tiến là nhờ đi xem bói sao? Anh nực cười thật đấy Thành ạ. Nếu anh thương em trai anh đến thế, sao cả nhà anh không gom tiền lại mà mua cho nó? Sao lúc nào cũng là tiền của tôi, công sức của tôi nhưng lại phải phục vụ cho những cái sĩ diện hão của anh và gia đình anh?"
"Cô câm miệng lại cho tôi!" Thành hét lên, những gân xanh trên cổ nổi rõ như những con giun bò trên da. "Cô bắt đầu biết cãi rồi đấy à? Đúng là có tí tiền vào là coi khinh nhà chồng. Thằng Tú nó là máu mủ nhà tôi, cô về làm dâu thì phải có trách nhiệm với nó. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh để dạy bảo cô cái lễ nghĩa làm vợ."
Lan không hề lùi bước, cô đứng thẳng lưng, ánh mắt cương quyết đối diện với sự hung hãn của chồng. "Lễ nghĩa làm vợ không bao gồm việc làm nô lệ cho sự lười biếng của em trai anh. Anh muốn đóng vai anh trai hào hiệp thì tự dùng tiền của mình mà mua. Còn số tiền này, em đã có kế hoạch lo cho bố mẹ em ở quê và sửa sang lại căn nhà cho ông bà rồi. Anh đừng hòng chạm vào dù chỉ một xu."
*
Sự kiên quyết của Lan như một cái tát vào sự gia trưởng bấy lâu nay của Thành. Gã cảm thấy uy quyền của mình bị thách thức nghiêm trọng trước mặt người vợ mà gã luôn coi là "cỗ máy kiếm tiền" dễ sai bảo. Thành nghiến răng kèn kẹt, tay nắm chặt thành nắm đấm, không gian trong căn phòng khách trở nên đặc quánh sự thù địch và căng thẳng đến cực độ.
"Cô bảo ai là lười biếng? Cô dám sỉ nhục gia đình tôi à?" Thành gầm lên, bất ngờ vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Lan. Tiếng "chát" khô khốc vang lên giữa căn phòng vắng, khiến Lan ngã nhào xuống ghế sofa, một bên má sưng đỏ tấy ngay lập tức. Cú tát không chỉ gây đau đớn về thể xác mà còn đập tan chút tôn trọng cuối cùng cô dành cho gã đàn ông này.
Không dừng lại ở đó, cơn điên loạn của kẻ gia trưởng bị từ chối đã biến Thành thành một con thú dữ. Gã xông tới, túm lấy tóc Lan và kéo xềnh xệch cô ra phía cửa chính. Lan đau đớn la hét, cố gắng bám víu vào những món đồ nội thất nhưng sức lực của một người phụ nữ không thể chống lại sự thô bạo của gã đàn ông đang mất kiểm soát.
"Loại đàn ông chỉ biết dùng nắm đấm để nói chuyện thì đúng là hạng rẻ rách!" Lan hét lên trong nước mắt, giọng nói vẫn đầy sự khinh bỉ dù đang bị áp bức. Thành mở toang cửa, tống Lan ra ngoài hành lang lạnh lẽo của chung cư, ném theo chiếc túi xách và đôi giày cao gót của cô. "Cút! Cút khỏi nhà tôi ngay lập tức! Để xem không có cái nhà này, không có cái họ của tôi, cô còn vênh váo được bao lâu với đống tiền đó!"
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại trước mặt Lan, để lại cô cô độc giữa hành lang vắng lặng với cái lạnh thấu xương của đêm khuya. Lan ngồi sụp xuống sàn, không phải vì sợ hãi mà vì sự ghê tởm đối với kẻ vừa mới được gọi là chồng. Cô run rẩy lấy điện thoại ra, không phải để cầu xin Thành, mà để gọi cho một người duy nhất có thể bảo vệ cô lúc này – bố cô, một cựu luật sư già nhưng chưa bao giờ khuất phục trước cái ác.
*
Ở bên trong căn hộ, Thành hả hê rót một ly rượu, tin rằng chỉ sau một đêm ở ngoài, Lan sẽ phải quỳ gối xin lỗi và dâng toàn bộ số tiền thưởng cho gã. Gã lẩm bẩm: "Để xem con đàn ông cứng đầu ấy chịu được bao lâu. Sáng mai lại chẳng khóc lóc van xin tôi mở cửa." Gã đâu biết rằng, chính hành động thô bạo vừa rồi đã đặt dấu chấm hết cho cuộc đời yên ổn mà gã đang tận hưởng trên công sức của vợ.
Khoảng ba mươi phút sau, điện thoại của Thành đổ chuông. Nhìn thấy tên "Bố vợ" hiện lên trên màn hình, gã chỉnh lại giọng điệu, giả vờ như mình là người bị hại: "Alo, bố ạ? Con định gọi cho bố đây, cái Lan nó đi làm về rồi đổ đốn, cãi láo với con nên con phải đuổi ra ngoài cho nó tỉnh táo lại. Bố xem dạy bảo lại con gái bố đi..."
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi giọng nói trầm đục nhưng đanh thép của ông Vinh vang lên: "Tôi đã nghe tất cả rồi. Lan đã gọi cho tôi và gửi toàn bộ hình ảnh, video trích xuất từ camera giấu kín mà nó mới lắp tuần trước để bảo vệ mình. Anh Thành ạ, tôi không chỉ dạy con gái mình biết yêu thương, mà còn dạy nó biết cách tự vệ trước những loại người như anh."
Thành bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, ly rượu trên tay gã run rẩy. "Bố... bố nói gì cơ? Video gì? Camera nào?" Gã lắp bắp, sự tự tin lúc nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi sợ hãi mơ hồ đang lớn dần. Gã quên mất rằng Lan vốn là người cẩn thận, cô đã sớm nhận ra những biểu hiện bất thường và sự bạo lực ngầm trong lời nói của gã suốt thời gian qua.
Giọng ông Vinh vẫn bình thản nhưng đầy uy lực: "Tôi gọi để thông báo cho anh biết, đơn tố cáo hành vi bạo lực gia đình và ngược đãi phụ nữ đã được tôi soạn thảo và gửi đi ngay lập tức. Hồ sơ bệnh án về vết thương trên mặt Lan cũng đã được ghi nhận tại bệnh viện. Anh không chỉ mất đi một người vợ, mà anh sẽ phải trả giá trước pháp luật và xã hội cho những gì anh đã gây ra."
Thành luống cuống đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm xuống sàn. "Bố ơi, có gì mình đóng cửa bảo nhau, chuyện vợ chồng xích mích là bình thường mà bố! Con chỉ lỡ tay thôi..." Gã cố gắng vớt vát, nhưng đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút dài lạnh lẽo. Gã điên cuồng chạy ra mở cửa để tìm Lan, hy vọng có thể kéo cô lại để thương lượng, nhưng hành lang đã trống không.
Sáng hôm sau, sự việc không dừng lại ở mức độ gia đình. Với tầm ảnh hưởng và những bằng chứng không thể chối cãi mà ông Vinh cung cấp, cơ quan chức năng đã vào cuộc làm việc. Hồ sơ bạo lực gia đình của Thành bị lập, và tệ hơn nữa, thông tin này nhanh chóng lan đến công ty nơi gã đang làm việc – một tập đoàn vốn coi trọng đạo đức và hình ảnh cá nhân của nhân viên.
Thành bị triệu tập lên phòng nhân sự ngay trong buổi sáng. Vị giám đốc nhìn gã với ánh mắt ghê tởm: "Chúng tôi không thể giữ một nhân viên có hành vi bạo hành vợ mình dã man như vậy, nhất là khi vợ anh lại là một đối tác quan trọng của công ty chúng ta. Đây là quyết định thôi việc, anh thu dọn đồ đạc và rời đi ngay." Sự nghiệp mà gã dày công gây dựng, vốn cũng nhờ những mối quan hệ của vợ, sụp đổ chỉ trong chớp mắt.
Những ngày sau đó là chuỗi ác mộng đối với Thành. Gã bị hàng xóm láng giềng xì xào bàn tán, gia đình gã cũng quay lưng vì sợ liên lụy đến danh tiếng. Thằng Tú, đứa em trai mà gã định dùng tiền của vợ để mua xe cho, cũng chẳng thèm ngó ngàng đến gã khi thấy gã đã trắng tay. Thành ngồi trong căn nhà trống rỗng, không điện, không nước, vì tất cả tài sản đứng tên Lan và cô đã làm thủ tục phong tỏa.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, Thành nhận được một tin nhắn cuối cùng từ Lan. Gã run rẩy mở điện thoại, hy vọng vào một sự tha thứ cuối cùng. Nhưng dòng tin nhắn ngắn gọn của Lan chỉ như một nhát dao chí mạng: "600 triệu em giữ, để chăm sóc bố mẹ và bắt đầu cuộc sống mới không có bóng dáng anh. Còn anh... giữ lấy cái tính gia trưởng đó mà làm bạn với cô độc đi."
Lan đứng trước ban công căn hộ mới mua bằng chính tiền tích lũy và khoản thưởng của mình, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản chưa từng có. Những vết thương trên mặt đã lành, và những vết sẹo trong lòng cũng đang dần khép miệng. Cô biết rằng, sự mạnh mẽ không phải là chịu đựng, mà là biết lúc nào cần phải buông bỏ để bảo vệ chính mình.
Câu chuyện về Lan và cú "lật kèo" ngoạn mục trước gã chồng gia trưởng trở thành một bài học đắt giá cho những kẻ coi thường giá trị của phụ nữ. Công lý có thể đến muộn, nhưng nó luôn đến với những người biết đấu tranh cho quyền lợi của mình. Lan mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tự tin, sẵn sàng đón nhận một chương mới rực rỡ hơn trong cuộc đời, nơi cô là chủ nhân thực sự của số phận mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.