Min menu

Pages

Chú rể và 15 cây vàng cưới cùng biến mất trong đêm tân hôn, cả đời này tôi không bao giờ quên được đêm ấy

Chương 1 – Đêm tân hôn biến mất

Đêm tân hôn của chúng tôi bắt đầu không giống bất cứ gì tôi tưởng tượng. Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác tim mình đập thình thịch khi bước vào căn phòng đã được trang trí rực rỡ, hoa hồng trải khắp sàn, nến thơm bập bùng khắp các góc. Nhưng trong giây lát, cảm giác hạnh phúc ấy biến thành một nỗi sợ vô hình khi nhận ra Vinh – chồng tôi – biến mất không một dấu vết.

“Anh… anh đâu rồi?” – tôi hét lên trong sự hoảng loạn, vừa cởi chiếc áo khoác cưới vừa lao vội vào phòng tắm để tìm anh. Nhưng phòng trống trơn. Điện thoại của tôi cũng không còn đâu, và trong mắt tôi chỉ còn lại cảm giác trống rỗng, hỗn loạn.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi chạy xuống phòng khách, gào lên gọi bố mẹ chồng. Ông bà đang ngồi uống trà sau đám cưới, gương mặt thoáng vẻ bối rối khi nhìn thấy con dâu khóc lóc thảm thiết.

“Bố ơi! Mẹ ơi! Vinh… Vinh ôm vàng chạy mất rồi!” – tôi khóc nghẹn.

Bố chồng lặng người, còn mẹ chồng thì đưa tay che miệng, trông bà hốt hoảng:

“Không thể nào… Vinh từ bé đến lớn chưa từng làm chuyện bậy bạ! Chẳng lẽ… con nói thật chứ?”

Tôi gật đầu, nước mắt tuôn rơi. Số vàng cưới – hơn 15 cây – của hai bên gia đình trao tặng đã biến mất cùng anh. Tôi cảm thấy toàn thân tê cứng. Rốt cuộc tôi đã nhầm lẫn đến mức nào khi chọn Vinh làm chồng?

“Có thể… anh ta có bí mật gì đó… hay… có thể là… đồng tính?” – tôi tự nhủ trong đầu, nỗi thất vọng dâng lên đến cực điểm. Suốt 7 tháng yêu nhau, Vinh lạnh lùng, không lãng mạn, giờ đây lại càng mờ ảo hơn bao giờ hết.

Bố mẹ chồng vội vàng an ủi:

“Con gái à, bình tĩnh. Nếu 3 ngày tới không liên lạc được với Vinh, bố mẹ sẽ chịu trách nhiệm. Không ai bỏ rơi con đâu.”

Tôi gật gù, nhưng trái tim vẫn không thôi đau nhói. Nỗi bất hạnh dường như đeo bám tôi ngay trong giây phút tưởng chừng hạnh phúc nhất đời người.



Chương 2 – Sự thật hé lộ


Chưa đầy 12 giờ sau, vào lúc bình minh, Vinh trở về. Tôi đứng bần thần trong phòng khách, mắt vẫn sưng húp, chờ đợi lời giải thích.

Anh điềm tĩnh, đôi mắt không một chút hối lỗi, chỉ nhìn tôi và nói:

“Lên phòng đi.”

Tôi lặng lẽ theo anh, bàn tay vẫn run rẩy. Đóng cửa, Vinh đưa cho tôi một phong bì dày. Tay tôi rung lên khi mở ra… bên trong là những tấm ảnh nhạy cảm của tôi và người cũ. Tôi sững người, mặt tái mét, tim như muốn ngừng đập.

“Anh… anh định làm gì với những tấm ảnh này?” – tôi run rẩy hỏi.

Vinh nhìn thẳng, giọng bình thản nhưng chắc nịch:

“Hôm qua trong lúc em tắm, hắn ta gọi điện, đòi tiền, nếu không sẽ công khai những tấm ảnh này. Anh đã hẹn gặp hắn.”

Tôi trợn mắt, vẫn chưa hiểu hết.

“Anh… anh giao tiền cho hắn à?”

Vinh lắc đầu:

*


“Tất nhiên không. Anh mang tiền theo để hắn mất cảnh giác, nghĩ rằng sẽ nhận được. Nhưng khi hắn chủ quan, anh đã khống chế và lấy toàn bộ ảnh, sau đó xóa sạch bản gốc trong điện thoại hắn.”

Tim tôi đập rộn ràng. Nước mắt lăn dài trên má, vừa sợ, vừa biết ơn.

“Em… em không biết phải nói gì. Cảm ơn anh… Vinh.”

Anh mỉm cười, vỗ nhẹ vai tôi:

“Đừng sợ. Anh sẽ bảo vệ em, bất cứ chuyện gì cũng không sao.”

Tôi nhận ra rằng những lúc tôi từng thấy Vinh lạnh nhạt, khô khan, chính là sự im lặng của một người đàn ông biết quan sát, biết tính toán và biết bảo vệ người mình yêu. Người cũ của tôi – hào hoa, ga lăng, luôn nói lời ngọt ngào – thực ra lại nham hiểm và ích kỷ.

Mẹ tôi đã nói đúng: đàn ông cốt ở bản lĩnh và trách nhiệm. Và giờ đây, tôi thấy mình thật may mắn khi chọn Vinh, một người đàn ông tuyệt vời, dù không lãng mạn nhưng kiên định, mạnh mẽ, và luôn đặt tôi lên trên hết.

Chương 3 – Bình yên trong hạnh phúc


Sáng hôm sau, khi ánh nắng len qua cửa sổ, tôi vẫn còn cảm giác lâng lâng giữa hạnh phúc và hoảng sợ. Vinh ngồi bên cạnh, uống trà, dáng điệu bình thản nhưng đôi mắt vẫn sáng rực vẻ bảo vệ.

“Em ổn không?” – anh hỏi, giọng ấm áp.

Tôi mỉm cười, dù tim vẫn còn hồi hộp:

“Em… ổn rồi. Cảm ơn anh vì đã che chở cho em.”

Chúng tôi cùng nhau dọn dẹp phòng cưới. Những bó hoa rực rỡ, những tấm thiệp chúc mừng, và cả những bộ trang sức cưới giờ không còn ý nghĩa chỉ là vật chất nữa. Chúng trở thành chứng nhân cho sự dũng cảm và tình yêu thật sự giữa hai người.

Vinh không ghen tuông về quá khứ của tôi, không đặt điều kiện hay oán giận. Anh chỉ âm thầm bảo vệ tôi, cho tôi cảm giác bình yên mà tôi chưa từng trải qua với bất kỳ ai. Tôi chợt nhận ra, tình yêu đôi khi không phải là những lời mật ngọt, mà là sự che chở, sự tin tưởng và trách nhiệm với nhau.

Bố mẹ hai bên cũng nhẹ nhõm khi thấy con cái bình an. Bà mẹ chồng cười hiền:

*


“Con thấy không, đừng nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá. Vinh từ bé đã có trách nhiệm và bản lĩnh. May mà con hiểu ra sớm.”

Tôi nắm tay chồng, mắt ngấn lệ:

“Em sẽ luôn trân trọng anh, chăm sóc anh và gia đình. Em hứa sẽ không phụ lòng anh.”

Vinh mỉm cười, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. Tôi cảm nhận được sự ấm áp, sự bình yên mà chỉ một người đàn ông có bản lĩnh, có trách nhiệm mới mang lại.

Đêm tân hôn của chúng tôi không trọn vẹn theo nghĩa lãng mạn, nhưng nó dạy tôi một bài học quý giá: hạnh phúc không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng an toàn, bình yên và được bảo vệ, đó mới là điều quý giá nhất.

Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, mỉm cười hạnh phúc. Cuộc sống vợ chồng không chỉ là tình yêu, mà còn là niềm tin, là sự mạnh mẽ và tinh thần bảo vệ lẫn nhau. Và tôi biết, từ khoảnh khắc này trở đi, tôi đã tìm thấy bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình.

‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.