Chương 1: Chiếc máy duỗi tóc
Ly thoáng mỉm cười khi nhận được bức ảnh selfie từ chồng. Minh đứng trong phòng tắm khách sạn, mặt cười ngố, nước còn nhỏ giọt trên tóc, tay cầm điện thoại chụp ảnh. Ly cảm giác lòng mình nhẹ nhõm. “Thấy chưa, anh vẫn luôn nghĩ đến em mà,” cô thì thầm.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt Ly dừng lại ở một chi tiết kỳ lạ trên kệ lavabo: một chiếc máy duỗi tóc. Cô gần như chết lặng. Minh chắc chắn không dùng nó, và khách sạn cũng không cung cấp. Tim Ly đập thình thịch, nụ cười biến mất, thay bằng cảm giác nhói đau.
Cô ngồi thụp xuống giường, tay run run lướt lại các bức ảnh Minh gửi trước đó. Trong tất cả, chiếc nhẫn cưới của anh không xuất hiện. Bình thường Minh luôn đeo, nhưng suốt chuyến công tác này, nhẫn cưới đã biến mất. Ly nhắm mắt, cố hít sâu. “Không… không thể nào…” cô thầm nghĩ.
Quyết định tìm kiếm thêm manh mối, Ly chụp màn hình bức ảnh, rồi đăng lên mạng xã hội kèm dòng trạng thái đầy ẩn ý:
“Chồng tôi gửi ảnh cố tỏ ra dễ thương trong phòng khách sạn, nhưng tôi nhận ra một điều kỳ lạ. Giờ thì anh ấy đã trở thành người độc thân như mong muốn.”
Chỉ trong vài phút, hàng trăm bình luận xuất hiện, từ sự thương cảm cho đến chỉ trích Minh. Một số người nhấn mạnh chiếc máy duỗi tóc, một số khác nhắc đến việc anh không đeo nhẫn. Ly ngồi nhìn, nước mắt trào ra nhưng không khóc thành tiếng. Cảm giác phản bội nặng nề đến mức cô không cần lời giải thích nào thêm.
Đêm ấy, Minh gọi điện. Lần đầu tiên trong nhiều năm, Ly không bắt máy. “Ly… nghe anh giải thích đã…,” giọng Minh vang lên từ điện thoại. Ly lắc đầu, lòng tràn đầy cơn giận nhưng cũng lẫn nỗi đau sâu thẳm. “Không cần… mọi lời giải thích đều là ngụy biện,” cô nhắn tin rồi tắt điện thoại.
Sáng hôm sau, Ly ký vào đơn ly hôn. Cô gửi tin nhắn cuối cùng cho Minh: “Tôi trả tự do cho anh, đúng như điều anh mong muốn.”
Nhưng cô không ngờ rằng, đây mới chỉ là khởi đầu cho những biến cố tiếp theo trong cuộc đời mình.
Chương 2: Bóng ma quá khứ
Sau khi ly hôn, Ly cảm thấy trống trải. Mỗi buổi sáng thức dậy, cô vẫn lén nhìn điện thoại, hy vọng một lời nhắn từ Minh, dù biết rõ anh đã rời xa cô. Mọi người xung quanh khuyên cô nên quên đi, nhưng Ly thấy như tim mình vẫn còn vướng víu.
Một buổi chiều, khi Ly đang dọn dẹp nhà cũ, cô tìm thấy một hộp nhỏ Minh từng giấu dưới gầm giường. Trong hộp là những bức thư, nhật ký cũ của Minh và một vài bức ảnh thời anh còn đi chơi với những cô gái khác trước khi lấy Ly. Một nỗi sợ hãi mới trỗi dậy: liệu Minh có thực sự yêu cô, hay tất cả chỉ là sự tính toán?
Ly gọi cho người bạn thân nhất, Thu: “Thu ơi… mình không biết phải làm sao… Mình cảm giác như cả đời mình bị lừa.”
Thu an ủi: “Ly, không phải lúc nào tình yêu cũng trọn vẹn. Quan trọng là giờ em biết sự thật và em còn sống cho mình. Anh ta đã chọn con đường của anh ấy, em cũng phải chọn con đường của mình.”
*
Nhưng nỗi giận và đau đớn vẫn còn âm ỉ. Ly bắt đầu ghi chép nhật ký, không phải để kể về Minh, mà để hiểu bản thân mình hơn. Cô viết về những ngày tháng cô đã hy sinh, lo lắng, kiểm soát chồng, và giờ đây nhận ra rằng mình xứng đáng được tôn trọng và yêu thương thật sự.
Một tuần sau, Ly nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ một người phụ nữ tên Lan. Lan nói rằng cô là bạn đồng nghiệp của Minh trong chuyến công tác. Giọng Lan run run: “Chị… em không biết phải nói sao… nhưng chị ấy ở đó… và Minh…”
Ly cảm thấy đầu óc quay cuồng. “Cô ấy là ai? Minh đã làm gì?” cô hét lên qua điện thoại. Lan lí nhí kể lại cảnh Minh ở khách sạn, cùng một người phụ nữ khác, đúng như linh cảm Ly trước đó. Nỗi đau cũ trỗi dậy, lần này còn dữ dội hơn. Ly lặng im, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ quanh mình.
Nhưng trong cơn tuyệt vọng ấy, một quyết tâm mới nảy sinh. Ly quyết định không để mình bị đóng khung trong đau khổ. Cô bắt đầu tìm kiếm những dự án kinh doanh nhỏ, những mối quan hệ mới, tự rèn luyện bản thân. Cô muốn chứng minh rằng một người phụ nữ có thể đứng lên ngay cả khi trái tim đã bị phản bội.
Chương 3: Tự do và thanh thản
Thời gian trôi qua, Ly ngày càng mạnh mẽ. Cô mở một cửa hàng online chuyên về đồ thủ công, bắt đầu tự kiếm tiền, tự chủ trong cuộc sống. Những ngày tháng cô từng dành để nghi ngờ, kiểm soát Minh giờ được dùng để nuôi dưỡng chính mình.
*
Một buổi tối, Ly đi uống cà phê cùng Thu. Nhìn Ly cười vui vẻ, Thu không khỏi bất ngờ: “Ly… chị nhìn em bây giờ, không còn là cô gái bị phản bội nữa. Em thật sự đã mạnh mẽ.”
Ly mỉm cười, mắt lấp lánh ánh sáng tự do. “Mình nhận ra một điều, Thu. Hạnh phúc không phải là giữ người khác bên cạnh, mà là giữ chính mình đủ mạnh để không phụ thuộc ai. Minh có thể đã đi, nhưng mình vẫn còn mình.”
Một tuần sau, Ly nhận được email từ một khách hàng quan tâm đến sản phẩm của cô. Trong email, khách hàng không ngớt lời khen ngợi sự tỉ mỉ và sáng tạo của Ly. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Ly cảm thấy tự hào về bản thân mà không cần dựa vào ai.
Cô đi dạo quanh hồ, nhấc điện thoại lên, nhìn vào những bức ảnh cũ. Cô nhấn nút xóa tất cả ảnh Minh còn lưu trên điện thoại. Một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập: cuối cùng, quá khứ đã thật sự khép lại.
Ly ngồi xuống ghế đá, hít một hơi thật sâu, nhìn ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt hồ. Cô tự nhủ: “Mình đã trả tự do cho Minh… và giờ, chính mình cũng tự do.”
Câu chuyện không kết thúc bằng nước mắt hay uất hận, mà bằng sự trưởng thành và tự do mà Ly xứng đáng có được. Cô nhận ra rằng, đôi khi mất mát là cách để bạn tìm thấy giá trị thật sự của bản thân, và hạnh phúc không đến từ người khác, mà từ chính nội tâm của mình.
Và như thế, Ly bước tiếp, nhẹ nhàng nhưng vững vàng, sẵn sàng đón nhận mọi điều mới mẻ trong cuộc đời.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.