Ánh đèn chùm trong căn hộ cao cấp tại trung tâm thành phố tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, soi rõ vẻ mặt đắc thắng của Thùy khi cô ta vừa chốt xong đơn hàng túi xách hàng hiệu trị giá bằng cả năm thu nhập của một công nhân. Thành ngồi đối diện, đôi mắt mệt mỏi hằn lên những tia máu vì thức đêm làm dự án, bàn tay run run cầm tờ kết quả chẩn đoán của mẹ từ dưới quê gửi lên. Thu nhập mỗi năm của anh không dưới một tỷ đồng, một con số đáng mơ ước, nhưng lạ thay, trong túi anh lúc này ngay cả vài triệu để gửi về biếu bố mẹ sắm Tết cũng là một điều xa xỉ.
Mọi nguồn thu của Thành từ lâu đã bị Thùy kiểm soát dưới cái mác "giữ tay hòm chìa khóa để lo cho tương lai của con". Anh đã chấp nhận sự kiểm soát đó như một sự nhẫn nhịn để giữ hòa khí gia đình, nhưng sự nhẫn nhịn ấy dường như chỉ nuôi dưỡng thêm lòng tham và sự ích kỷ của người đàn bà đang ngồi trước mặt. "Tháng này hóa đơn thẻ tín dụng hơi cao, anh liệu mà làm thêm dự án bên ngoài đi nhé," Thùy thản nhiên buông một câu, giọng điệu sắc lẹm như một mệnh lệnh hơn là lời bàn bạc của vợ chồng.
Thành hít một hơi thật sâu, cố ngăn ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ cháy trong lồng ngực khi nhìn vào xấp hóa đơn mua sắm phù phiếm của vợ. "Mẹ đang ốm nặng, Tết năm nay mẹ yếu lắm, anh muốn chúng ta đưa con về quê sớm để chăm sóc bà và ăn Tết cùng ông bà," Thành nói, giọng anh trầm xuống, chứa đựng một sự khẩn cầu đầy đau đớn. Anh hy vọng rằng tình thân, hay ít nhất là đạo đức tối thiểu, sẽ khiến Thùy lay động sau bao nhiêu năm anh đã cống hiến tất cả tiền bạc cho cô ta.
Thùy không buồn ngước mắt lên khỏi màn hình điện thoại, môi cô ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy sự khinh miệt
. "Về quê? Anh định bắt tôi và con về cái nơi khỉ ho cò gáy, không khí đặc mùi bùn đất và rơm rạ đó để ăn Tết sao?" cô ta cười khẩy, giọng nói rít qua kẽ răng. "Anh có tiền tỷ trong tay mà tư duy vẫn không thoát khỏi cái lũy tre làng, đúng là bản chất nghèo hèn thì có đắp bao nhiêu đồ hiệu cũng không sang lên được."
Câu nói của vợ như một cái tát trời giáng vào lòng tự trọng vốn đã tổn thương của Thành, anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại vì uất ức. "Cô nói cái gì? Đó là bố mẹ tôi, là ông bà nội của con trai cô, cô có còn chút lương tâm nào không khi nói về nơi đã sinh ra chồng mình như vậy?" Thành quát lên, sự kiềm chế cuối cùng cũng tan vỡ trước thái độ trơ trẽn của người phụ nữ anh từng yêu. Anh không thể tin nổi người cùng chăn gối lại có thể thốt ra những lời lẽ cạn tàu ráo máng đến thế.
Thùy đặt mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên trong căn phòng yên tĩnh, cô ta đứng dậy, khoanh tay nhìn Thành với vẻ đầy thách thức. "Lương tâm có ăn được không? Có mua được túi Hermes hay thanh toán hóa đơn trường quốc tế cho con không?" cô ta mỉa mai, đôi mắt long sòng sọc sự tính toán. "Mẹ anh ốm là việc của bà ấy, tôi không phải là bác sĩ, cũng chẳng phải là osin để về đó phục dịch một người già bệnh tật trong cái ngày mà lẽ ra tôi phải được đi nghỉ dưỡng ở resort."
Sự xung đột đẩy lên đỉnh điểm khi Thành tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt vợ, cố tìm kiếm một chút gì đó gọi là sự hối lỗi, nhưng anh chỉ thấy một sự trống rỗng và lạnh lùng. "Cô nên nhớ, tiền cô đang tiêu, nhà cô đang ở, tất cả đều từ mồ hôi nước mắt của cái thằng 'gốc gác lũy tre làng' này mà ra," Thành gằn giọng, từng chữ thốt ra như chứa đựng cả ngàn tấn sức nặng. Anh cảm thấy ghê tởm chính sự nhu nhược của mình trong suốt những năm qua khi đã để cô ta lấn lướt đến mức đánh mất cả hiếu đạo.
*
Thùy cười phá lên, một tràng cười chói tai và đầy sự chế nhạo, như thể Thành vừa nói một câu chuyện cười nhạt nhẽo nhất thế gian. "Ồ, bây giờ anh lại kể công à? Anh là đàn ông, nuôi vợ con là trách nhiệm hiển nhiên, đừng có mang cái giọng ban ơn đó ra đây với tôi," cô ta tiến sát lại, ngón tay sơn đỏ chót chỉ thẳng vào ngực anh. "Nói cho anh biết, tôi lấy anh vì cái mỏ tiền này, chứ không phải để về làm dâu hiền rể thảo ở cái xóm nghèo nàn của anh đâu, đừng có mơ mộng hão huyền."
Thành cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, sự bàng hoàng chiếm trọn tâm trí khi nghe lời thú nhận trần trụi từ người vợ mà anh đã hết lòng chăm sóc. Hóa ra, trong mắt cô ta, anh chỉ là một công cụ tài chính, một cỗ máy in tiền không hơn không kém, và gia đình anh là một gánh nặng cần phải rũ bỏ. "Nếu tôi không còn tiền, nếu tôi trắng tay, liệu cô có còn đứng đây để sỉ nhục tôi và mẹ tôi như thế này không?" Thành hỏi, giọng anh run rẩy vì thất vọng cùng cực.
"Anh không có tiền thì lấy gì mà lo cho tôi? Lúc đó tôi sẽ tìm một cái mỏ khác tốt hơn, đơn giản vậy thôi," Thùy đáp lại bằng một sự thẳng thắn đến tàn nhẫn, không một chút do dự. Cô ta nhìn anh như nhìn một món đồ chơi đã hỏng, không còn giá trị lợi dụng, sự thực dụng lộ rõ trên từng nét mặt đanh lại vì tham vọng. Cuộc đối thoại lúc này không còn là cuộc tranh luận giữa vợ chồng, mà là một cuộc đấu tố đầy cay nghiệt, nơi những mặt nạ cuối cùng đã bị lột bỏ.
Cao trào của sự chịu đựng bùng nổ khi Thùy thản nhiên buông câu kết luận cuối cùng cho cuộc tranh cãi, một câu nói đã vĩnh viễn đóng sập cánh cửa hôn nhân của họ. "Về quê chăm người ốm à? Thôi đi, bà già rồi sớm muộn cũng đi, anh về đó cũng có cứu được bà ấy đâu mà bắt mẹ con tôi hành xác theo," Thùy cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh vô hồn. Câu nói đó như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim Thành, giết chết chút hy vọng cuối cùng về một mái ấm mà anh hằng gìn giữ.
Thành đứng lặng đi trong vài giây, thời gian như ngưng đọng, anh cảm thấy một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy tâm hồn mình sau cơn bão tố. Anh không còn muốn tranh cãi, không còn muốn giải thích, và cũng không còn một giọt nước mắt nào dành cho người đàn bà bạc bẽo này. Anh quay lưng đi vào phòng làm việc, cầm lấy tờ giấy trắng và cây bút, bàn tay anh lúc này không còn run nữa mà vô cùng dứt khoát. Từng nét chữ hiện ra rõ ràng: "Đơn Ly Hôn", đó là dấu chấm hết cho một bi kịch kéo dài suốt nhiều năm.
*
Bước ra phòng khách với tờ đơn đã ký sẵn, Thành không nói một lời nào, anh chỉ ném tờ giấy xuống mặt bàn trước sự ngỡ ngàng xen lẫn chút lo sợ thoáng qua của Thùy. Anh đi thẳng vào phòng ngủ của con trai, đánh thức đứa bé dậy và thu xếp vài bộ quần áo đơn giản trong chiếc ba lô cũ. Thùy chạy theo, gào thét: "Anh điên rồi sao? Anh định đi đâu vào giờ này? Anh không thể mang con tôi đi đâu hết!" Cô ta cố bám lấy cánh tay anh, nhưng bị anh gạt ra một cách lạnh lùng.
"Từ nay về sau, căn nhà này, đống đồ hiệu này, cô cứ giữ lấy mà tận hưởng một mình," Thành nói, giọng anh bình thản đến mức đáng sợ, ánh mắt nhìn cô ta như nhìn một người xa lạ hoàn toàn. "Tôi mang con về với mẹ tôi, về với nơi mà cô gọi là nghèo hèn nhưng đầy tình người, nơi mà cô không xứng đáng được đặt chân tới." Anh bế thốc con trai lên, đứa trẻ còn ngái ngủ nhưng dường như cảm nhận được sự bảo vệ từ cha nên ngoan ngoãn ôm chặt lấy cổ anh.
Tiếng cửa đóng sầm lại sau lưng Thành và con trai, để lại Thùy đứng ngơ ngác giữa căn hộ sang trọng nhưng trống rỗng, nơi chỉ còn lại sự cô độc và tiếng vang của sự tham lam. Thành lái xe xuyên qua đêm tối, hướng về phía làng quê xa xôi, cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có như thể vừa trút bỏ được một xiềng xích nặng nề. Anh biết phía trước sẽ là những ngày vất vả để chăm sóc mẹ và bắt đầu lại từ đầu, nhưng lòng anh tràn đầy sự thanh thản vì cuối cùng đã chọn đúng con đường.
Về đến quê, mùi khói rơm và hương vị của Tết làng quê ùa vào cánh mũi, khiến Thành rưng rưng nước mắt vì sự ấm áp và thân thuộc. Mẹ anh, dù đang mệt mỏi trên giường bệnh, vẫn nở một nụ cười hiền hậu khi thấy con trai và cháu nội trở về, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nắm lấy tay anh. Anh hiểu rằng, tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng thời gian bên cha mẹ và sự giáo dục nhân cách cho con cái là thứ không bao giờ có thể mua được bằng bất cứ giá nào.
Cái Tết năm đó là cái Tết ý nghĩa nhất trong cuộc đời Thành, dù không có những bữa tiệc xa hoa hay những món quà đắt tiền, nhưng căn nhà nhỏ luôn tràn ngập tiếng cười và sự yêu thương. Anh dành thời gian chăm sóc mẹ, cùng cha dọn dẹp bàn thờ tổ tiên, và dạy cho con trai biết về nguồn cội, về lòng hiếu thảo và sự chân thành. Đứa trẻ lớn lên trong sự bao bọc của ông bà, tính cách dần trở nên điềm đạm và thấu hiểu hơn, không còn bị ảnh hưởng bởi lối sống thực dụng của mẹ.
Sau khi ly hôn, Thùy nhanh chóng tiêu tán tài sản vào những cuộc chơi phù phiếm và những vụ đầu tư mạo hiểm vì thói quen tiêu xài hoang phí không thể bỏ được. Khi không còn nguồn chu cấp từ Thành, cô ta mới nhận ra rằng những "người bạn" sang trọng trước kia chỉ ở bên cạnh khi cô ta còn tiền, và thực tế cô ta chẳng có gì ngoài sự trống rỗng. Thùy cố gắng liên lạc với Thành để mong nối lại tình xưa, nhưng anh đã thay đổi số điện thoại và hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ, coi cô ta như một chương tối tăm đã khép lại.
Thành tiếp tục công việc của mình tại quê nhà thông qua làm việc từ xa, thu nhập vẫn ổn định nhưng anh không còn bị áp lực bởi những đòi hỏi vô lý của vợ. Anh dùng tiền của mình để sửa sang lại ngôi nhà cho cha mẹ, đóng góp xây dựng đường làng ngõ xóm và hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn trong vùng. Danh tiếng của một người con hiếu thảo và một doanh nhân thành đạt nhưng khiêm tốn của anh vang xa, khiến ai nấy đều nể phục và quý mến.
Nhiều năm trôi qua, mẹ Thành đã bình phục và sống vui vầy bên con cháu, sức khỏe của bà là món quà lớn nhất mà anh nhận được sau quyết định dứt khoát năm nào. Con trai anh giờ đã là một chàng trai khôi ngô, học giỏi và đặc biệt rất kính trọng ông bà, cậu bé luôn tự hào về người cha đã dám từ bỏ tất cả để bảo vệ gia đình thật sự. Thành cũng đã tìm được một người phụ nữ dịu dàng, biết yêu thương và trân trọng những giá trị truyền thống để cùng anh đi tiếp quãng đời còn lại.
Mỗi dịp Tết đến xuân về, gia đình Thành lại quây quần bên nồi bánh chưng xanh, kể cho nhau nghe những câu chuyện cũ và cùng nhau hướng về tương lai tươi sáng. Anh nhìn những gương mặt rạng rỡ của người thân và nhận ra rằng, hạnh phúc đích thực không nằm ở những con số trong tài khoản, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu thương vô điều kiện của gia đình. Nhà anh giờ đây đón Tết trong sự trọn vẹn, thanh thản, và tuyệt nhiên không còn bóng dáng của sự vô duyên, ích kỷ hay bội bạc.
Câu chuyện của Thành trở thành một bài học về lòng hiếu thảo và sự dứt khoát trước những giá trị đạo đức bị băng hoại trong xã hội hiện đại. Kết thúc có hậu không chỉ là việc anh có được cuộc sống bình yên, mà là việc anh đã giữ vững được nhân cách và truyền lại được những giá trị tốt đẹp đó cho thế hệ mai sau. Giữa dòng đời tấp nập, anh đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất chính là nơi mình đã sinh ra, nơi có vòng tay yêu thương của cha mẹ luôn rộng mở chờ đón.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.