Ánh nắng buổi sáng chiếu qua lớp rèm lụa đắt tiền, hắt lên khuôn mặt của Minh – người chồng mà tôi từng hết lòng yêu thương. Anh ta đang bận rộn thắt chiếc cà vạt màu xanh ngọc, miệng huýt sáo một bản nhạc vui nhộn, gương mặt rạng ngời một vẻ đắc thắng khó giấu. Tôi ngồi ở bàn trang điểm, bình thản thoa kem dưỡng, nhìn bóng mình và bóng anh ta trong gương, một sự tương phản nực cười giữa kẻ đang say sưa trong tội lỗi và người đang chuẩn bị kết thúc một vở kịch dài.
"Hôm nay trông em có vẻ trầm ngâm thế, Linh? Chẳng lẽ chuyến đi Nha Trang cả nhà mình mong chờ bấy lâu lại không làm em hào hứng sao?" Minh lên tiếng, giọng nói đầy vẻ quan tâm giả tạo. Anh ta tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi, nhưng tôi cảm nhận được một sự ghê tởm chạy dọc sống lưng. Tôi mỉm cười nhạt nhẽo, nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra như thể vô tình: "Hào hứng chứ, nhất là khi anh mời cả bố mẹ, cô chú và mấy đứa em đi cùng. Một chuyến đi 'đoàn viên' hiếm có thế này, em sao dám làm mất vui."
Minh cười lớn, vẻ tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt: "Đúng thế, gia đình là trên hết mà. Với lại, anh cũng có một tin cực kỳ quan trọng muốn thông báo với cả nhà trong chuyến đi này. Một tin vui sẽ thay đổi hoàn toàn vị thế của chúng ta." Tôi nheo mắt, lòng thầm nhủ: Tin vui của anh chính là mầm non đang lớn trong bụng cô bồ nhí của anh chứ gì? Nhưng tôi chỉ gật đầu, tỏ vẻ tò mò: "Ồ, vậy sao? Em mong chờ được nghe cái 'tin vui' đó lắm đấy."
Xuống dưới phòng khách, không khí đã náo nhiệt như một hội chợ thu nhỏ. Mẹ chồng tôi, bà Lan, đang ngồi chễm chệ trên bộ ghế sofa da thật, tay cầm chiếc túi hiệu tôi mua tặng sinh nhật năm ngoái, miệng không ngừng chỉ đạo mấy đứa cháu dọn đồ. Thấy tôi đi xuống, bà không buồn ngước mắt lên, chỉ hất hàm: "Linh, mang cho mẹ cái bình nước giữ nhiệt trong bếp ra đây. Đi du lịch mà chậm chạp thế này thì bao giờ mới xuất phát được? Đúng là nhà không có người quán xuyến thì loạn hết cả lên."
Tôi không đáp lời, lẳng lặng vào bếp lấy nước.
Cô em chồng tên Hạnh đang soi gương dặm lại phấn, liếc nhìn tôi đầy mỉa mai: "Chị dâu này, nghe nói chuyến này anh Minh chi đậm lắm. Chắc là anh ấy vừa trúng hợp đồng lớn, hay là... có phúc lộc trời cho rồi? Chứ cái loại phụ nữ 'cây khô không lộc' như chị, anh ấy cũng phải tìm phương án dự phòng chứ." Những tiếng cười rúc rích vang lên từ phía mấy người họ hàng, họ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại pha lẫn xem thường.
Bố chồng tôi, ông Bình, khẽ ho một tiếng nhưng không phải để bênh vực con dâu, mà để tiếp lời: "Hạnh nói cũng có phần đúng. Nhà mình có nề nếp, không thể để cái giống không con cái làm ảnh hưởng đến tông đường. Minh nó giỏi giang, nó có quyền được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Linh à, cô cũng nên biết điều một chút trong chuyến đi này." Tôi đặt bình nước xuống bàn, tiếng "cạch" khô khốc khiến mọi người hơi khựng lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông Bình: "Bố nói đúng ạ, sự 'biết điều' là thứ quý giá nhất. Và con tin chắc rằng, sau chuyến đi này, ai biết điều hay không sẽ rõ ngay thôi."
Chuyến xe khởi hành trong sự phấn khích tột độ của gia đình chồng. Suốt quãng đường dài, họ không ngừng ca tụng Minh, coi anh ta như một vị thánh sống vừa ban phát tiền bạc vừa mang lại danh dự cho gia đình. Họ hoàn toàn quên mất rằng, căn biệt thự họ đang ở, chiếc xe họ đang ngồi và cả những đồng tiền Minh dùng để chiêu đãi hôm nay, phần lớn đều đến từ sự hỗ trợ của bố đẻ tôi. Minh ngồi ở ghế lái, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn điện thoại, nụ cười ngọt ngào dành cho "người ấy" khiến tôi buồn nôn.
Đến resort, Minh đặt hẳn một bữa tiệc buffet ngoài trời sát bờ biển. Khi men rượu đã ngà ngà và không khí đang ở đỉnh cao, Minh đứng dậy, cầm ly rượu vang đỏ, giọng đầy xúc động: "Thưa bố mẹ và cả nhà, con xin thông báo một tin đại hỷ. Con sắp chính thức được làm cha. Ngọc – một người phụ nữ tuyệt vời – đang mang trong mình giọt máu của dòng họ chúng ta. Cô ấy đã có thai được 3 tháng và đó là một bé trai!" Cả bàn tiệc vỡ òa trong tiếng hò reo, bà Lan ôm chầm lấy Minh khóc nức nở vì sung sướng.
*
Bà Lan quay sang nhìn tôi, ánh mắt như muốn thiêu cháy: "Cô nghe thấy chưa Linh? Cuối cùng thì nhà tôi cũng có người nối dõi. Cô đừng tưởng cái danh nghĩa 'vợ' mà giữ được chân con trai tôi. Chúng nó chưa đăng ký kết hôn, cô cũng chỉ là kẻ ở nhờ trong cái sự thành đạt của nó thôi. Tốt nhất là về nhà này, cô tự biết thu xếp quần áo mà biến đi cho sạch mắt." Hạnh cũng thêm vào: "Đúng đấy, nhìn cái mặt chị dâu kìa, chắc đang tức nổ mắt ra nhỉ? Tiếc cho chị, anh Minh của em giờ đã có người khác xứng đáng hơn rồi."
Tôi đứng dậy, không hề có một giọt nước mắt, trái lại, tôi nở một nụ cười rạng rỡ đến mức khiến họ phải sững sờ. Tôi nâng ly nước suối của mình lên: "Chúc mừng anh, Minh. Chúc mừng cả gia đình đã có 'tin vui'. Tôi thực sự cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe tin này đấy. Cảm ơn mọi người đã cho tôi thấy rõ lòng người là như thế nào trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất của các người." Nói rồi, tôi uống cạn ly nước, quay lưng bước đi trong tiếng chửi bới sau lưng của bà mẹ chồng: "Đồ vô giáo dục! Cút đi cho khuất mắt, loại đàn bà độc địa!"
Tôi không hề rời đi trong đau khổ, mà đi thẳng ra xe taxi đã chờ sẵn. Trong khi họ mải mê ăn mừng trên đống tiền giả tạo, tôi đã bay ngay về thành phố trong đêm. Bước vào căn biệt thự tĩnh lặng, tôi thấy bố mình – ông Nam – đang ngồi nhâm nhi tách trà trong phòng khách. Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy sự che chở và quyết đoán: "Mọi việc xong cả rồi chứ con gái? Những gì thuộc về chúng ta, không ai có quyền xâm phạm." Tôi gật đầu, đặt tập hồ sơ lên bàn: "Vâng, bố. Đêm nay, vở kịch sẽ hạ màn."
Hai ngày sau, khi gia đình chồng lục tục kéo nhau về nhà, tay xách nách mang đủ thứ quà cáp mua bằng tiền của tôi, họ ngỡ ngàng thấy cổng chính đã được thay bộ khóa điện tử mới. Minh bực bội bấm chuông liên hồi nhưng không có phản hồi. Anh ta đập cửa ầm ầm: "Linh! Cô làm cái quái gì thế hả? Mở cửa ra ngay! Đi chơi về mệt mà còn định bày trò à?" Phía sau anh ta, 7 người còn lại trong gia đình cũng bắt đầu lầm bầm, chửi rủa tôi là kẻ hẹp hòi, ích kỷ.
Cánh cửa lớn chậm chậm mở ra, nhưng người xuất hiện không phải là tôi, mà là hai nhân viên bảo vệ cao lớn cùng với bố tôi đứng giữa. Sự hiện diện của ông Nam khiến Minh và cả gia đình chồng đứng hình. Ông Nam là một doanh nhân có tiếng tăm, sự uy nghiêm của ông luôn khiến Minh sợ hãi. "Bố... sao bố lại ở đây ạ?" Minh lắp bắp, mồ hôi bắt đầu rịn trên trán. Bà Lan thấy vậy liền xấn xổ lao lên: "Ông thông gia, ông xem con gái ông nó quá quắt chưa? Nó dám khóa cửa không cho chúng tôi vào nhà!"
Bố tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương: "Bà Lan, bà nhầm rồi. Đây không phải nhà của bà, cũng chẳng phải nhà của con trai bà. Đây là tài sản của con gái tôi, do chính tay tôi đứng ra mua và tặng riêng cho nó. Và vì nó chưa đăng ký kết hôn với con trai bà, nên về mặt pháp lý, các vị ở đây chỉ là những 'người lạ' đang xâm phạm gia cư bất hợp pháp." Câu nói của bố tôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt 8 con người đang đứng đó.
*
Minh tái mét mặt mày, cố gắng vớt vát: "Bố, bố đừng đùa thế. Con và Linh tuy chưa đăng ký nhưng đã là vợ chồng bao năm nay. Căn nhà này là nhà của chúng con..." Tôi từ phía sau bước ra, cầm trên tay một xấp tài liệu: "Anh sai rồi Minh. Đây là hợp đồng mua bán nhà chỉ đứng tên mình em, và đây là đơn xác nhận tài sản riêng trước khi về chung sống. Còn đây..." Tôi ném một xấp ảnh và bằng chứng ngoại tình của anh ta xuống đất: "...là bằng chứng về sự phản bội của anh. Anh mời cả nhà đi du lịch để ăn mừng bồ có thai bằng tiền túi của tôi, anh nghĩ tôi là kẻ mù hay kẻ ngốc?"
Hạnh – cô em chồng đanh đá lúc trước – giờ đây lắp bắp: "Chị... chị không thể làm thế. Đồ đạc của chúng tôi còn ở trong đó!" Tôi nhìn Hạnh, mỉa mai: "Đồ đạc à? À, tôi đã rất tử tế rồi đấy." Tôi chỉ tay ra phía cổng phụ, nơi có hàng chục chiếc túi nilon đen lớn đựng toàn bộ quần áo, đồ dùng cá nhân của họ được vứt ngổn ngang trên vỉa hè. "Toàn bộ rác rưởi của các người đều ở đó. Đừng để tôi phải gọi cảnh sát vì tội gây rối trật tự."
Bà Lan gào lên, định lao vào cào cấu tôi: "Con khốn! Mày dám đối xử với chúng tao như thế này sao? Tao sẽ cho cả thế giới biết bộ mặt thật của mày!" Bố tôi bước lên một bước, chắn trước mặt tôi, giọng đanh thép: "Bà cứ việc. Nhưng trước đó, hãy nhớ rằng toàn bộ nợ nần của con trai bà ở ngân hàng và các khoản đầu tư thua lỗ, tôi là người đang nắm giữ tài sản thế chấp. Nếu các người không biến khỏi đây trong vòng 5 phút, tôi sẽ tiến hành phát mại toàn bộ tài sản của gia đình bà ở quê để siết nợ."
Minh khuỵu xuống đất, nhìn đống túi nilon đen trên vỉa hè, rồi nhìn căn biệt thự lộng lẫy giờ đây đã khép kín cửa. Anh ta hiểu rằng, tất cả những hào nhoáng, sự tự tôn và cả tương lai của gia đình anh ta đã tan thành mây khói chỉ sau một chuyến đi. 8 con người, từng người một, lầm lũi nhặt những chiếc túi nilon đen dưới sự chỉ trỏ, xì xào của hàng xóm xung quanh. Sự nhục nhã này còn đau đớn hơn bất cứ đòn roi nào.
Tôi đứng trên ban công tầng hai, nhìn xuống cảnh tượng bát nháo và thảm hại ấy. Không có sự hận thù, chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Bố bước lại gần, đặt tay lên vai tôi: "Con đã làm đúng, Linh ạ. Đừng bao giờ cho phép người khác giẫm đạp lên lòng tự trọng của mình chỉ vì sự bao dung lầm chỗ." Tôi mỉm cười, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi chiều tà, cảm nhận rõ ràng rằng một chương tăm tối đã kết thúc, và một cuộc đời mới, rực rỡ và tự do, đang bắt đầu từ chính giây phút này.
Gia đình Minh lôi kéo nhau đi trong sự hỗn loạn, tiếng chửi thề xen lẫn tiếng khóc lóc của bà Lan và Hạnh vang vọng cả một góc phố. Họ không còn nơi để về, không còn tiền bạc để phô trương, và quan trọng nhất, họ đã mất đi sự tôn nghiêm cuối cùng. Tôi quay vào nhà, nhìn căn phòng trống trải nhưng sạch sẽ, lòng tự nhủ sẽ không bao giờ để bất kỳ ai bước vào cuộc đời mình mà mang theo sự giả dối thêm một lần nào nữa.
Ngày hôm sau, tôi cùng bố đi dạo trong khu vườn nhỏ phía sau nhà, nơi những bông hoa hồng đang đua nhau khoe sắc. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là sở hữu một gia đình hoàn hảo theo mắt người đời, mà là sự bình yên trong tâm hồn và sự bảo vệ của những người thực sự trân trọng mình. "Bố à, cảm ơn bố đã luôn ở đó," tôi nói khẽ. Bố nhìn tôi, ánh mắt hiền từ nhưng kiên định: "Gia đình là điểm tựa, không phải là gánh nặng. Con đã đủ mạnh mẽ để buông bỏ, và đó chính là chiến thắng lớn nhất của con."
Câu chuyện về sự phản bội và cái kết đắng cay của gia đình Minh nhanh chóng lan truyền khắp khu phố, nhưng tôi chẳng còn bận tâm. Tôi đã sẵn sàng cho những hành trình mới, với những con người mới, nơi sự chân thành được đặt lên hàng đầu. Đêm đó, tôi ngủ một giấc thật sâu, không còn mộng mị, không còn những tiếng cãi vã hay sự mỉa mai đeo bám. Khi bình minh lên, tôi biết rằng mình đã thực sự tìm lại được chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.