Ánh nắng rực rỡ của vùng biển miền Trung hắt lên mặt kính của căn biệt thự trắng muốt, tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy đến nghẹt thở. Tâm đứng ở ban công tầng hai, hít hà mùi muối mặn mòi của đại dương, trong lòng trào dâng một cảm giác tự hào khó tả về thành quả lao động của mình suốt mười năm qua. Cô đã âm thầm tích góp, đầu tư chứng khoán và bất động sản để có đủ chín tỷ đồng mua tặng bố mẹ chồng một nơi dưỡng già yên tĩnh, hy vọng sự hiếu thảo này sẽ hàn gắn những rạn nứt vốn có giữa cô và mẹ chồng – bà nội của các con cô.
Bên dưới sân, chiếc xe tải chở đồ đạc cuối cùng của vợ chồng Tâm vừa trờ tới, tiếng lùi xe bíp bíp cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô mỉm cười, nghĩ về cảnh tượng tối nay cả nhà sẽ quây quần bên bữa tiệc tân gia ấm cúng, có tiếng sóng vỗ và tiếng cười đùa của con trẻ. Thế nhưng, nụ cười trên môi Tâm chợt tắt lịm khi thấy bà Xuân – mẹ chồng cô – đang đứng giữa phòng khách với vẻ mặt khác lạ, đôi mắt bà không hề có chút cảm động mà chỉ rực lên tia sáng của sự chiếm hữu và tính toán.
Bà Xuân thong thả ngồi xuống chiếc sofa da Ý đắt tiền mà Tâm vừa đặt mua tháng trước, tay mân mê những thớ da mịn màng như thể đang sờ vào một đống vàng ròng. Bà không nhìn Tâm mà chỉ liếc xéo qua đống thùng các-tông đang được nhân viên vận chuyển xếp gọn vào góc tường, rồi buông một tiếng hừ lạnh lùng. Không khí trong căn phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh, mùi sơn mới của căn nhà bỗng dưng mang cảm giác lạnh lẽo như một hầm băng khiến Tâm thấy sống lưng mình lạnh toát.
"Dừng lại hết đi, đừng có khuân vác gì vào đây nữa, mệt người ra," bà Xuân đột ngột lên tiếng, giọng bà lanh lảnh nhưng chứa đựng một sự áp đặt tuyệt đối.
Đám nhân viên vận chuyển ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn sang Tâm, họ không hiểu tại sao người chủ thực sự của căn nhà lại bị ngăn cản bởi một người phụ nữ trung niên đang mặc bộ đồ lụa lòe loẹt kia. Tâm bước xuống cầu thang, đôi lông mày nhíu lại đầy thắc mắc, cô cố giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể để không làm nổ ra một cuộc tranh cãi ngay ngày đầu chuyển đến.
"Mẹ sao thế? Đồ đạc của con còn nhiều thứ dễ vỡ lắm, không chuyển vào bây giờ thì tối nay cả nhà lấy gì mà sinh hoạt ạ?" Tâm nhẹ nhàng hỏi, tay cô vẫn còn bám vào tay vịn cầu thang gỗ sồi. Bà Xuân ngước lên, đôi môi mỏng dính tô son đỏ chót khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy mỉa mai, một cái nhìn đầy khinh bỉ quét từ đầu đến chân cô con dâu. Bà thong thả rút trong túi áo ra một chiếc quạt nan, phe phẩy như một mệnh phụ phu nhân đang ban phát ân huệ cho kẻ hầu người hạ dưới quyền mình.
"Sinh hoạt? Cô nói chuyện nực cười quá Tâm ạ, ai cho cô cái quyền tự tiện sắp xếp chỗ ở trong căn nhà này thế?" bà Xuân nói, giọng mỉa mai đến tột cùng khiến Tâm sững sờ. "Đây là nhà của bố mẹ, là nơi chúng tôi dưỡng già sau bao nhiêu năm vất vả nuôi con khôn lớn, cô là phận con dâu, không lẽ định sang đây chiếm quyền làm chủ, đè đầu cưỡi cổ bà già này hay sao?" Bà ta vừa nói vừa chỉ tay ra cửa, ánh mắt đầy sự xua đuổi không hề giấu diếm.
Tâm cảm thấy máu trong người mình như sôi lên, nhưng cô vẫn cố trấn tĩnh vì chồng cô, anh Thành, đang lúi húi bê đồ phía sau xe. Cô tiến lại gần bà Xuân, hạ thấp giọng để giữ thể diện cho mẹ chồng: "Mẹ, đây là tiền của con bỏ ra, chính con là người chọn từng viên gạch, từng cái bóng đèn để mẹ và bố được thoải mái nhất. Con đón cả nhà mình về đây là để phụng dưỡng, mẹ nói con chiếm quyền là nghĩa làm sao, con thực sự không hiểu nổi logic của mẹ lúc này."
*
Bà Xuân cười khẩy, tiếng cười chát chúa vang vọng trong căn biệt thự trống trải: "Tiền của cô? Cô lấy đâu ra tiền nếu không phải là tiền của thằng Thành, con trai tôi? Nó đi làm cực khổ, lương tháng nào cũng đưa cho cô giữ, giờ cô lấy tiền đó mua nhà rồi nhận vơ là của mình à?" Bà ta đứng phắt dậy, bước tới sát mặt Tâm, hơi thở nồng nặc mùi trầu và sự cay nghiệt. "Tôi nói cho cô biết, căn nhà này giờ là của tôi, và tôi đã quyết định rồi, nó sẽ dành cho thằng út Lâm. Nó sắp lấy vợ, cần một nơi oai phong thế này để nở mày nở mặt với nhà gái."
Tâm lùi lại một bước, cảm giác như mình vừa bị tạt một gáo nước đá lạnh giữa mùa đông khi nghe đến cái tên Lâm – đứa em chồng lông bông, chỉ biết phá gia chi tử. "Mẹ định để Lâm ở đây? Anh Thành và con đã bàn bạc rất kỹ là để bố mẹ dưỡng già, còn vợ chồng con ở cùng để chăm sóc ông bà cơ mà?" Tâm nói, giọng đã bắt đầu run rẩy vì tức giận. "Còn số tiền mua nhà này, anh Thành thừa biết là tiền riêng từ công ty bất động sản của con, không liên quan gì đến lương của anh ấy cả, mẹ đừng có đổi trắng thay đen như thế."
"Công ty riêng hay công ty chung thì cũng là của cái nhà họ Vũ này tất! Cô về làm dâu nhà tôi thì cái xác của cô cũng thuộc về nhà này, đừng nói là tiền bạc," bà Xuân gào lên, bắt đầu lộ rõ bản chất tham lam vô độ. "Thằng Thành nó hiền nên cô mới bắt nạt được nó, chứ gặp tôi thì không có chuyện đó đâu. Giờ thì cô bảo đám người này mang đồ đi chỗ khác, căn phòng đẹp nhất trên kia tôi đã hứa cho vợ chồng thằng Lâm rồi, cô không có cửa ở đây đâu, đừng có nằm mơ giữa ban ngày."
Lúc này, Thành từ bên ngoài bước vào, mồ hôi nhễ nhại, anh ngơ ngác nhìn cảnh tượng mẹ mình đang chỉ mặt vợ mình mà quát tháo om sòm. "Có chuyện gì vậy mẹ? Sao mẹ lại không cho nhân viên chuyển đồ vào? Sắp tối rồi, mình phải thu xếp cho xong chứ ạ?" Thành lau mồ hôi, cố gắng làm dịu bầu không khí nhưng bà Xuân đã nhanh chóng quay sang, nắm lấy tay con trai rồi mếu máo giả vờ như mình là nạn nhân bị bắt nạt.
"Thành ơi, con xem vợ con kìa, nó vừa mới mua được cái nhà cho bố mẹ mà đã lên mặt bà chủ, nó mắng nhiếc mẹ không ra gì cả," bà Xuân vừa nói vừa lấy khăn tay lau nước mắt cá sấu. "Nó bảo mẹ là hạng người ăn bám, rồi nó định đuổi thằng Lâm ra khỏi danh sách gia đình nữa. Con xem, nhà này là nhà của mẹ, mẹ muốn cho ai ở là quyền của mẹ, sao nó dám ngăn cản và hỗn láo với mẹ như thế chứ, thật là vô phúc cho nhà mình quá."
*
Thành nhìn vợ với ánh mắt đầy trách móc, anh là người hiếu thảo đến mức nhu nhược, luôn tin lời mẹ một cách mù quáng mà không thèm phân biệt đúng sai. "Tâm, sao em lại quá đáng thế? Mẹ lớn tuổi rồi, em nhường mẹ một chút không được sao? Chuyện thằng Lâm ở đây anh thấy cũng hợp lý, nó là em út, mình làm anh làm chị thì phải đùm bọc nó chứ, em tính toán làm gì một cái phòng?" Thành buông một câu nói khiến trái tim Tâm hoàn toàn sụp đổ, niềm tin vào người chồng đầu ấp tay gối bấy lâu nay tan thành mây khói.
Tâm nhìn chồng, đôi mắt cô hiện rõ sự thất vọng cùng cực, cô không ngờ người đàn ông mình yêu thương lại có thể thốt ra những lời vô trách nhiệm đến thế. "Anh nói tôi tính toán? Chín tỷ đồng này là mồ hôi nước mắt của tôi, là những đêm tôi thức trắng để chạy dự án, là những ngày tôi phải đi tiếp khách đến mức loét dạ dày," Tâm gằn giọng, sự nhẫn nhịn của cô đã đi đến giới hạn cuối cùng. "Tôi mua nhà cho bố mẹ, không phải mua nhà cho một kẻ lười biếng như em trai anh vào đây phá phách và rước đám bạn nhậu nhẹt về."
Bà Xuân thấy con trai đứng về phía mình thì càng được đà lấn tới, bà ta vứt chiếc quạt xuống bàn, chống nạnh nhìn Tâm với vẻ thách thức tột độ. "Cô nghe thấy chưa? Chồng cô cũng đồng ý rồi, cô còn ý kiến gì nữa? Giờ thì biến khỏi đây cho khuất mắt tôi, cái loại con dâu chỉ biết giữ tiền riêng, không coi trọng nhà chồng thì không xứng đáng ở trong căn biệt thự sang trọng này." Bà ta quay sang đám công nhân, hét lớn: "Khuân hết đống rác này ra cổng cho tôi, nhanh lên không tôi gọi bảo vệ đến đuổi bây giờ!"
Sự im lặng bao trùm cả căn phòng, một sự im lặng đáng sợ trước khi cơn bão thực sự bùng phát trong lòng Tâm. Cô nhìn mẹ chồng đang hả hê, nhìn chồng đang cúi đầu né tránh ánh mắt của mình, cảm thấy sự hy sinh bấy lâu nay của mình thật rẻ mạt và vô nghĩa. Tâm không khóc, nước mắt đã lặn ngược vào trong, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến gai người bao trùm lấy cô, cô đứng thẳng người, khí chất của một nữ doanh nhân thành đạt bấy lâu nay bị che lấp bởi cái mác "con dâu" chợt trỗi dậy mạnh mẽ.
Tâm không nói thêm một lời nào với hai con người tham lam và nhu nhược trước mặt, cô lẳng lặng quay người bước về phía góc phòng, nơi đặt chiếc tủ hồ sơ nhỏ bằng gỗ quý mà cô vừa mang tới. Cô mở khóa, tiếng "tạch" khô khốc vang lên giữa không gian im ắng như một tiếng súng báo hiệu sự kết thúc của một mối quan hệ. Tâm rút ra một tập hồ sơ màu đỏ thắm, bên trong chứa đựng toàn bộ các giấy tờ pháp lý quan trọng nhất liên quan đến quyền sở hữu căn biệt thự này.
Cô quay lại bàn trà, ném mạnh tập hồ sơ lên mặt bàn kính, tiếng động lớn khiến bà Xuân giật mình lùi lại, còn Thành thì ngước lên với vẻ tò mò pha lẫn lo âu. "Mẹ bảo đây là nhà của mẹ? Mẹ bảo tôi lấy tiền của con trai mẹ để mua nhà? Vậy thì mời mẹ và anh Thành 'đại gia' đây mở mắt ra mà nhìn cho kỹ xem ai mới là chủ sở hữu hợp pháp của mảnh đất và căn nhà này," Tâm nói, giọng cô sắc lẹm như dao cạo, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự phẫn nộ đã kìm nén từ lâu.
Bà Xuân run rẩy cầm tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất lên, đôi mắt bà ta quét nhanh qua những dòng chữ in đậm, và rồi khuôn mặt bà ta biến sắc từ đỏ sang trắng bệch. Dòng chữ "Chủ sở hữu: Nguyễn Thị Thanh Tâm" hiện ra rành rành, không hề có tên của Thành, cũng chẳng có tên của bà Xuân hay ông chồng bà ta. Mọi thủ tục mua bán, biên lai chuyển tiền từ tài khoản cá nhân của Tâm đều được đính kèm đầy đủ, minh bạch đến mức không thể chối cãi dù chỉ một chi tiết nhỏ nhất.
"Cái... cái gì thế này? Sao chỉ có tên cô? Sao thằng Thành không đứng tên cùng? Hai người là vợ chồng mà, tiền của nó cũng là tiền của cô cơ mà?" bà Xuân lắp bắp, sự tự tin lúc nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ hoảng loạn của kẻ vừa bị lột mặt nạ. Bà ta quay sang lay vai Thành: "Thành, con nói gì đi chứ! Sao con lại để nó đứng tên một mình? Con ngu thế hả con? Tiền của con đâu hết rồi?" Bà ta gào lên trong sự tuyệt vọng của một kẻ vừa mất đi một món hời khổng lồ.
Thành cầm tờ giấy lên nhìn, đôi tay anh run rẩy, anh ngước nhìn Tâm với ánh mắt đầy phức tạp, vừa hối lỗi vừa có chút gì đó như bị xúc phạm lòng tự trọng của một người đàn ông. "Tâm... sao em lại làm thế? Anh cứ tưởng... chúng ta là gia đình, mọi thứ phải là của chung chứ? Sao em lại đề phòng anh và bố mẹ đến mức này?" Thành nói, nhưng giọng anh thiếu hẳn sự quyết đoán, chỉ còn lại sự yếu ớt của một kẻ đã đánh mất đi vị thế của mình trong lòng vợ.
Tâm cười nhạt, một nụ cười đầy xót xa và mỉa mai dành cho người chồng mình từng hết lòng tin tưởng: "Đề phòng? Nếu tôi không đề phòng, thì giờ này tôi đã bị mẹ anh và anh tống ra khỏi căn nhà do chính tay tôi mua rồi, đúng không? Anh nghe mẹ anh nói gì chưa? Bà ấy định cho thằng Lâm vào đây ở, định chiếm đoạt thành quả lao động của tôi để lo cho đứa con cưng của bà ấy. Anh có đứng ra bảo vệ tôi không, hay anh chỉ biết hùa theo bà ấy để mắng nhiếc tôi?"
Bà Xuân lúc này bắt đầu chuyển sang bài ca "khổ nhục kế", bà ta ngồi thụp xuống ghế, đấm ngực thình thịch: "Trời ơi là trời, tôi già rồi mà bị con dâu nó lừa lọc thế này đây! Nó mua nhà mang tiếng biếu bố mẹ mà nó giữ khư khư cái tên nó, định để chúng tôi ở nhờ rồi nó đuổi đi lúc nào không biết! Thành ơi, con phải đòi lại công bằng cho mẹ, không thì mẹ chết cho con xem!" Bà ta gào khóc thảm thiết, nhưng lần này Tâm không còn thấy mủi lòng nữa, cô chỉ thấy một sự kinh tởm tột độ.
"Bà không cần phải diễn kịch đâu bà Xuân ạ, khán giả ở đây đều biết rõ bản chất của bà rồi," Tâm lạnh lùng ngắt lời, cô bước tới giật lại tờ giấy chứng nhận trên tay bà ta. "Ban đầu, tôi thực sự định mang tờ giấy này đi công chứng để tặng cho bố mẹ, vì tôi nghĩ ông bà cần một nơi yên tĩnh để hưởng già. Nhưng lòng tham của bà đã cứu tôi khỏi một sai lầm chết người. Bà đã tuyên bố đây là nhà của bà, vậy thì bây giờ tôi tuyên bố ngược lại: Đây là tài sản riêng của tôi, và không có một ai trong cái nhà họ Vũ này có quyền bước chân vào đây nếu không có sự cho phép của tôi."
Bà Xuân ngừng khóc ngay lập tức, bà ta trợn mắt nhìn Tâm như nhìn một sinh vật lạ: "Cô... cô dám? Tôi là mẹ chồng cô đấy! Cô định làm chuyện trái đạo lý, đuổi mẹ chồng ra đường à? Cô không sợ thiên hạ cười vào mặt, không sợ quả báo sao?" Bà ta định xông tới cào cấu nhưng ánh mắt lạnh như tiền của Tâm khiến bà ta chùn bước. Sự uy nghiêm của một người nắm giữ huyết mạch tài chính trong tay lúc này phát huy tác dụng tối đa, khiến những kẻ tham lam phải khiếp sợ.
"Đạo lý? Bà có đạo lý khi định cướp nhà của con dâu cho con trai út không? Bà có đạo lý khi sỉ nhục người mua nhà cho bà là hạng con dâu hỗn láo không?" Tâm hỏi ngược lại, mỗi câu hỏi như một cái tát vào mặt bà Xuân. "Còn về thiên hạ, họ sẽ chỉ cười vào mặt một bà già tham lam định ăn cướp của con dâu nhưng bất thành thôi. Giờ thì, mời bà và anh Thành rời khỏi đây ngay lập tức. Đồ đạc của tôi, tôi sẽ tự sắp xếp. Còn đồ của các người, tôi sẽ cho người chở về căn nhà cũ ngay trong chiều nay."
Thành sững sờ, anh không tin vợ mình có thể quyết liệt đến thế: "Tâm, em định đuổi cả anh sao? Anh là chồng em mà! Chúng mình còn có con cái nữa, em làm thế này chúng nó sẽ nghĩ sao về mẹ mình?" Thành cố gắng dùng con cái để gây áp lực tâm lý, nhưng Tâm đã quá hiểu bài vở của anh. Cô nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, như thể đang nhìn một người qua đường không quen biết, sự kết nối cuối cùng đã bị chính anh cắt đứt khi đứng về phía bà Xuân lúc nãy.
"Con cái sẽ tự hào vì có một người mẹ biết bảo vệ bản thân và thành quả của mình trước những kẻ bóc lột, dù kẻ đó là ai," Tâm đáp, giọng cô đanh lại. "Anh là chồng tôi, nhưng anh không phải là người bảo vệ tôi. Anh chọn mẹ anh, chọn thằng Lâm, vậy thì anh cứ về đó mà sống với họ. Căn nhà này là vùng an toàn của tôi, và tôi không cho phép bất kỳ sự độc hại nào tồn tại ở đây nữa. Mời anh đi cho, tôi cần sự yên tĩnh để làm việc."
Bà Xuân thấy không còn đường lui, bà ta lồng lộn lên như một con thú bị dồn vào đường cùng, bà ta định vơ lấy chiếc bình hoa đắt tiền trên bàn để ném đi cho bõ tức. Nhưng Tâm đã nhanh hơn, cô rút điện thoại ra và bình thản bấm số: "Tôi đang gọi cho luật sư riêng và công ty bảo vệ chuyên nghiệp. Nếu trong vòng mười phút nữa các người không rời khỏi đây, tôi sẽ khởi kiện về hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp và gây rối trật tự. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi, bà biết tôi làm được những gì mà."
Nhìn thấy sự kiên quyết trong ánh mắt của Tâm, Thành hiểu rằng không còn cơ hội để xoay chuyển tình thế, anh lẳng lặng cầm lấy chìa khóa xe và kéo tay bà Xuân đi ra phía cửa. Bà Xuân vừa đi vừa ngoái lại chửi rủa, những lời lẽ độc địa nhất mà một người mẹ chồng có thể thốt ra, nhưng Tâm không còn để tâm nữa. Cô đứng đó, nhìn bóng lưng họ khuất dần sau cánh cổng sắt đồ sộ, cảm thấy một gánh nặng nghìn cân vừa được trút bỏ khỏi vai mình.
Căn biệt thự trở nên yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ phía xa như một lời an ủi nhẹ nhàng. Tâm ngồi xuống chiếc sofa, nơi bà Xuân vừa ngồi lúc nãy, nhưng lần này cô cảm nhận được sự tự do thực sự. Cô nhìn quanh căn nhà, từng góc nhỏ đều do cô tâm huyết thiết kế, giờ đây nó thực sự thuộc về cô, không còn sự ràng buộc của những nghĩa vụ giả tạo, không còn sự chèn ép của những định kiến phong kiến lỗi thời.
Chiều hôm đó, Tâm chỉ đạo đội công nhân chuyển toàn bộ đồ đạc của mình vào vị trí cũ, cô còn thuê thêm một đội vệ sinh chuyên nghiệp để tẩy uế căn nhà, như muốn xóa sạch dấu vết của sự tham lam vừa hiện hữu. Cô gọi điện cho bố mẹ đẻ, mời ông bà cuối tuần sau sang chơi và ở lại dưỡng già cùng cô, nơi đây mới thực sự là tổ ấm dành cho những người biết trân trọng giá trị của sự tử tế.
Thành nhiều lần nhắn tin và gọi điện xin lỗi, hứa hẹn sẽ thay đổi và bảo mẹ không can thiệp vào cuộc sống của hai người nữa, nhưng Tâm chỉ trả lời ngắn gọn rằng cô cần thời gian để suy nghĩ về cuộc hôn nhân này. Cô không còn là người phụ nữ chỉ biết hy sinh thầm lặng để đổi lấy sự bình yên giả tạo. Cô đã học được cách yêu bản thân mình, và căn biệt thự chín tỷ này chính là minh chứng cho sức mạnh và sự độc lập của cô.
Vài tháng sau, căn biệt thự ven biển trở thành nơi lưu trú lý tưởng cho Tâm và các con mỗi dịp cuối tuần, không gian tràn ngập tiếng cười và sự thư thái. Tâm đã biến nơi này thành một văn phòng làm việc tại gia đầy cảm hứng, nơi cô tiếp tục gặt hái được nhiều thành công mới trong sự nghiệp. Mỗi khi nhìn ra biển, cô lại thầm cảm ơn sự cố chấp của mẹ chồng ngày hôm đó, vì nếu không có nó, cô đã không đủ mạnh mẽ để giành lại những gì thuộc về mình.
Câu chuyện về căn biệt thự chín tỷ nhanh chóng lan truyền trong giới kinh doanh bất động sản như một giai thoại về sự quyết đoán của một nữ cường nhân. Tâm trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều phụ nữ khác, giúp họ hiểu rằng hiếu thảo phải đi đôi với sự tỉnh táo, và lòng tốt không bao giờ nên đặt nhầm chỗ cho những kẻ tham lam vô độ. Cô đứng giữa sân vườn, nhìn những khóm hoa hồng vừa nở rộ, lòng bình yên như mặt biển buổi sớm mai, một kết thúc có hậu không phải là sự đoàn tụ gượng ép, mà là sự tự do trong tâm hồn.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào