Min menu

Pages

Anh ta mua nhà 20 tỷ cho bồ, tưởng mọi chuyện đã yên. Vợ không nói gì, chỉ âm thầm chờ 5 ngày, rồi xuất hiện cùng 2 vị khách bất ngờ. Con trai chỉ tay vào ả bồ: "Cô này là người giúp việc hả mẹ?" – khiến tất cả chết sững.

 Ánh sáng của chiếc đèn chùm pha lê trong căn biệt thự mới tinh trị giá 20 tỷ tỏa ra thứ màu vàng vương giả, nhưng lại mang theo một mùi hương nhân tạo nồng nặc đến nghẹt thở. Hùng đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt say sưa nhìn ngắm ả bồ trẻ tên Vy đang uốn éo trong chiếc váy lụa mỏng manh, kẻ vừa mới trở thành chủ nhân không chính thức của cơ ngơi này. Hùng tự mãn với bản thân, tin rằng mình đã dàn xếp ổn thỏa mọi thứ, từ việc rút lõi ngân quỹ công ty cho đến việc qua mặt người vợ tào khang ở nhà.

"Anh xem, cái rèm cửa này màu này mới hợp với em, chứ không phải cái màu xám xịt như bà vợ già của anh hay chọn đâu," Vy nũng nịu, ngón tay sơn đỏ chót lướt trên vai Hùng đầy khêu gợi. Ả cười khúc khích, đôi mắt lấp lánh sự đắc thắng vì đã "câu" được con cá lớn, lại còn có được một dinh thự sang trọng ngay giữa lòng thành phố. Vy tin chắc rằng Lan, vợ Hùng, hiện giờ chắc đang bận rộn với mớ sổ sách kế toán khô khan hoặc mải mê đi chợ mua mớ rau giảm giá mà không hề hay biết chồng mình đang hưởng lạc ở đây.

Hùng nhấp một ngụm rượu, giọng nói tràn đầy vẻ mỉa mai khi nhắc về người phụ nữ đã đồng hành cùng mình từ thuở hàn vi: "Lan ấy à? Cô ta chỉ hợp với mấy căn nhà cấp bốn hay những chung cư bình dân thôi. Căn nhà 20 tỷ này, cái không khí quyền quý này, Lan không có đủ cốt cách để mà hít thở đâu, em đừng lo." Hùng cười lớn, một nụ cười của kẻ mới phất nhưng đã sớm quên mất người đã đắp xây nên nền móng cho sự nghiệp của mình.

Thế nhưng, trái với sự lo lắng hay suy diễn của Hùng, Lan đã "bình thản" lạ lùng suốt 5 ngày qua, kể từ khi cô nắm trong tay toàn bộ hồ sơ giao dịch căn nhà. Cô không đánh ghen, không khóc lóc, thậm chí còn chuẩn bị bữa sáng cho Hùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khiến anh ta chủ quan đến mức nghĩ rằng vợ mình đã hoàn toàn mất đi bản năng nhạy cảm của phụ nữ. Sự im lặng của Lan không phải là nhu nhược, mà là sự tĩnh lặng của một cơn đại hồng thủy đang âm thầm tích tụ sức mạnh để cuốn phôi mọi thứ rác rưởi.

Ngày thứ năm, khi Hùng và Vy đang tổ chức một bữa tiệc "tân gia trá hình" mời một vài người bạn thân hữu và cả các cổ đông quan trọng của công ty đến tham dự. Vy trang điểm đậm, đeo bộ trang sức kim cương mà Hùng vừa mua tặng bằng tiền quỹ chung, hãnh diện đi lại giữa đám đông như một phu nhân quyền quý. Ả không ngừng buông lời châm chọc về một "người đàn bà đáng thương nào đó" đang bị bỏ rơi, khiến những người khách tham dự xì xào bàn tán sau lưng.

Đúng lúc cao trào của buổi tiệc, khi Hùng đang chuẩn bị nâng ly tuyên bố về một dự án mới, thì cánh cửa biệt thự bất ngờ mở toang. 




Lan bước vào, không phải với dáng vẻ của một bà nội trợ bệ rạc, mà trong bộ đồ vest đen cắt may tinh xảo, thần thái uy nghiêm như một vị chủ tịch thực thụ. Đi bên cạnh cô là hai nhân vật đặc biệt: cậu con trai 7 tuổi tên Bảo và một người đàn ông trung niên với gương mặt cương trực, người mà Hùng vừa nhìn thấy đã đánh rơi cả ly rượu xuống sàn nhà.


Bảo nhìn quanh căn nhà mới, đôi mắt trẻ thơ lộ rõ vẻ ngạc nhiên nhưng không phải vì sự sang trọng, mà vì sự hiện diện của những người lạ lẫm. Cậu bé tiến lại gần chỗ Vy đang đứng, quan sát ả từ đầu đến chân với một sự tò mò đầy ngây ngô nhưng cũng vô cùng sắc sảo. Sau đó, Bảo quay sang nhìn Lan, chỉ tay vào Vy rồi hỏi bằng giọng trong trẻo nhưng vang vọng khắp khán phòng: "Mẹ ơi, cô này là người giúp việc mới của nhà mình hả mẹ? Sao người giúp việc mà lại mặc váy ngắn với đeo nhiều trang sức giả thế kia?"


Tiếng cười khẩy vang lên từ một vài vị cổ đông, khiến mặt Vy tím tái như gan gà, còn Hùng thì đứng hình không thốt nên lời. Lan mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng đến thấu xương, cô vuốt tóc con trai rồi thong thả đáp: "Con đừng nói thế, cô ấy đang đóng vai chủ nhà đấy, dù cái vai này có hơi quá sức với một người có trình độ văn hóa thấp như cô ấy." Lời mỉa mai của Lan như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào sự tự phụ của ả bồ trẻ, khiến ả chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống.


Hùng lắp bắp, cố gắng lấy lại chút uy thế cuối cùng trước mặt quan khách: "Lan... sao cô lại đưa con đến đây làm loạn? Đây là nơi làm việc, nơi giao lưu của tôi, cô không có quyền can thiệp!" Hùng gầm lên, nhưng giọng anh ta run rẩy thấy rõ khi thấy người đàn ông đi cùng Lan đang mở một tệp hồ sơ pháp lý. Sự sợ hãi hiện rõ trên gương mặt Hùng, bởi anh ta nhận ra người đi cùng Lan chính là luật sư trưởng của tập đoàn gia đình bên ngoại – người nắm giữ huyết mạch tài chính của công ty.


Vy thấy vậy liền lao tới, định dùng cái giọng nũng nịu để lấp liếm: "Chị ơi, chắc chị hiểu lầm rồi, em và anh Hùng chỉ là..." Nhưng Bảo đã nhanh chóng cắt lời, cậu bé đưa chiếc máy tính bảng của mình ra, chiếu lên màn hình lớn của căn biệt thự một đoạn video quay lén. "Cô này nói dối đấy bố ạ, hôm qua con thấy cô ấy gọi điện cho ai đó bảo là đã lừa được bố ký vào giấy ủy quyền toàn bộ căn nhà này sang tên cô ấy, rồi cô ấy sẽ bán đi để bỏ trốn với người tình bí mật."

*

Đoạn video hiện lên rõ mồn một cảnh Vy đang ngồi trong chính căn phòng này, cười hô hố kể về chiến tích lừa gạt "lão già ngu ngốc" tên Hùng như thế nào. Ả còn mỉa mai Hùng là một kẻ "yếu sinh lý nhưng lại thích thể hiện", và rằng ả chỉ coi anh ta là một cái mỏ vàng không đáy để đào khoét. Cả buổi tiệc ồ lên kinh ngạc, những ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về phía Vy, người vừa mới đây còn tự đắc là phu nhân tương lai, giờ đây hiện nguyên hình là một kẻ lừa đảo rẻ tiền.


Hùng nhìn lên màn hình, tai anh ta như ù đi, máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu khi nghe những lời sỉ nhục từ chính miệng người đàn bà mình vừa mua nhà 20 tỷ cho. Anh ta quay sang nhìn Vy, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và nhục nhã, nhưng Vy đã nhanh chóng lùi lại, gương mặt đắc thắng biến thành vẻ sợ hãi tột độ. "Không... không phải vậy đâu anh Hùng, cái video đó là giả, cô ta đã thuê người đóng giả em để vu khống!" Ả gào lên trong tuyệt vọng, nhưng sự thật đã quá rõ ràng để có thể chối cãi.


Lan thong thản bước lên phía trước, cô nhìn thẳng vào Hùng bằng ánh mắt tràn đầy sự thương hại dành cho kẻ thất bại: "Hùng ạ, anh nghĩ tôi bình thản 5 ngày qua là vì tôi ngu ngốc sao? Tôi chờ để anh ký nốt những giấy tờ chuyển nhượng cuối cùng này đây." Cô đưa ra một tờ văn bản, khiến Hùng suýt chút nữa ngã quỵ: đó là lệnh thu hồi vốn từ tập đoàn mẹ do anh ta vi phạm điều khoản đạo đức và sử dụng quỹ công sai mục đích. Căn nhà 20 tỷ này, thực chất hiện giờ đã đứng tên của cậu con trai Bảo dưới sự giám hộ của Lan.


"Anh đã dùng tiền của gia đình tôi để bao nuôi bồ, vậy thì anh cũng nên trả lại cái giá tương xứng," Lan nói, giọng cô lạnh lùng và dứt khoát. "Căn nhà này sẽ là tài sản thừa kế cho con trai chúng ta, còn anh và cô người giúp việc trá hình này, mời hai người ra khỏi đây ngay lập tức trước khi tôi gọi cảnh sát kinh tế đến làm việc." Sự quyết liệt của Lan khiến tất cả quan khách đều phải nể phục, họ nhận ra người phụ nữ này không chỉ có trí tuệ mà còn có một bản lĩnh thép.


Hùng nhìn xung quanh, thấy các đối tác làm ăn đều quay lưng bỏ đi, các cổ đông thì nhìn mình như một thứ rác rưởi cần được đào thải khỏi công ty. Anh ta nhận ra mình đã mất tất cả: danh dự, sự nghiệp, gia đình và cả cái "mỏ vàng" 20 tỷ mà anh ta dày công vun vén cho bồ. Hùng quỳ sụp xuống, định nắm lấy tay Lan cầu xin sự tha thứ, nhưng Bảo đã kéo mẹ lùi lại, nhìn bố mình bằng ánh mắt xa lạ như nhìn một kẻ lạ mặt trên phố.


Vy thấy tình hình không ổn, định lén lút chuồn ra cửa sau với chiếc túi xách chứa đầy đồ trang sức, nhưng cô đã bị lực lượng an ninh mà Lan thuê sẵn chặn lại. "Đồ trang sức đó cũng là tài sản của công ty, cô không có quyền mang đi đâu," Lan mỉa mai, đôi mắt quét qua ả bồ một lần cuối. Vy gào thét, chửi rủa trong sự bất lực, nhưng tất cả những gì ả nhận được chỉ là sự khinh bỉ tột cùng từ những người xung quanh và một tương lai u ám sau cánh cửa nhà lao nếu cuộc điều tra tài chính tiếp tục.

*

Buổi tiệc tân gia biến thành một phiên tòa công khai, nơi sự phản bội bị lột trần và cái ác phải trả giá bằng sự nhục nhã ê chề. Lan dắt tay Bảo bước ra ban công biệt thự, nhìn xuống thành phố đang lên đèn, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ sau những ngày tháng kìm nén. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách khi phải một mình quản lý cơ nghiệp, nhưng với sự thông minh của con trai và bản lĩnh của chính mình, cô tin rằng mình sẽ xây dựng lại tất cả từ đống tro tàn này.


Hùng và Vy bị đuổi ra khỏi căn biệt thự ngay trong đêm, không mang theo được bất cứ tài sản giá trị nào ngoài những bộ quần áo trên người. Đứng dưới mưa, Hùng nhìn lại căn nhà 20 tỷ lung linh ánh sáng – nơi mà vài giờ trước anh ta còn là ông chủ, giờ đây chỉ còn là một giấc mộng tan vỡ. Sự mỉa mai cay đắng nhất là anh ta đã tự tay dâng hiến tất cả cho người vợ mà anh ta từng coi khinh, để rồi giờ đây phải trắng tay đứng giữa đường đời.


Câu chuyện về Lan và màn "đánh ghen" văn minh nhưng tàn khốc này trở thành giai thoại trong giới kinh doanh, nhắc nhở những kẻ có tiền đừng bao giờ xem thường người phụ nữ bên cạnh mình. Lan không cần dùng đến bạo lực, cô dùng trí tuệ để lấy lại những gì thuộc về mình và bảo vệ tương lai cho con trai. Kết thúc có hậu không chỉ là việc cô giữ được tài sản, mà là việc cô đã giải thoát bản thân khỏi một cuộc hôn nhân độc hại và dạy cho con trai bài học về lòng tự trọng.


Những ngày sau đó, Lan quyết định chuyển đổi mục đích sử dụng căn biệt thự này thành một quỹ từ thiện hỗ trợ những phụ nữ và trẻ em bị bạo hành, bị phản bội. Cô muốn biến nơi từng là biểu tượng của sự phản bội thành nơi khởi đầu cho những hy vọng mới và những cuộc đời mới. Bảo cũng tham gia cùng mẹ, cậu bé lớn lên trong sự tự hào về người mẹ mạnh mẽ và học được cách trân trọng những giá trị đạo đức cao quý hơn là những hào nhoáng phù phiếm.


Hùng sau đó nhiều lần tìm đến cầu xin nhưng Lan chưa một lần ngoảnh lại, cô đã hoàn toàn xóa sạch tên anh ta khỏi cuộc đời mình. Anh ta phải bắt đầu lại từ con số âm trong một văn phòng nhỏ hẹp, đối mặt với những lời mỉa mai của xã hội và sự dằn vặt của chính lương tâm mình. Còn Vy, ả bồ trẻ đẹp ngày nào giờ phải lặn lội kiếm sống qua ngày, nhan sắc tàn phai và luôn bị ám ảnh bởi cái mác "kẻ lừa đảo" mà chính ả đã tự gắn lên mình.


Kết thúc câu chuyện, Lan đứng giữa sảnh lớn của căn biệt thự – nay đã đầy ắp tiếng cười của những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Cô nhận ra rằng, sự bình thản 5 ngày qua chính là khoản đầu tư xứng đáng nhất cuộc đời cô, mang lại cho cô sự tự do và ý nghĩa sống thực sự. Cuộc đời là một chuỗi những nhân quả, và Lan đã tự tay gieo trồng những hạt giống của sự kiên cường để gặt hái lấy trái ngọt của sự bình yên và công lý.


Hạnh phúc giờ đây với Lan không phải là căn nhà 20 tỷ hay những bộ đồ hiệu đắt tiền, mà là khi thấy con trai lớn khôn, chính trực và luôn biết đứng về phía lẽ phải. Cô mỉm cười nhìn lên bầu trời xanh thẳm, thầm cảm ơn những giông bão đã qua để cô biết trân trọng hơn ánh nắng của ngày hôm nay. Câu chuyện kết thúc trong tiếng nhạc nhẹ nhàng, báo hiệu một chương mới rạng rỡ và tràn đầy tình yêu thương chân chính.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.