Ánh nắng chiều tà hắt qua những tấm kính cường lực của căn biệt thự sang trọng tọa lạc tại khu đất vàng, nơi mỗi mét vuông đều được định giá bằng cả một gia tài. Lâm ngồi bên khung cửa sổ, tay mân mê tách trà đã nguội lạnh, đôi mắt sâu thẳm của cô phản chiếu một sự tĩnh lặng đến đáng sợ giữa không gian lộng lẫy này. Ngôi biệt thự trị giá 20 tỷ đồng mà chồng cô, Nam, vừa mới "bí mật" xuống tiền mua cách đây một tuần, hiện tại đang được thắp đèn rực rỡ để chuẩn bị cho một bữa tiệc tân gia linh đình mà chủ nhân của nó không phải là cô.
Nam, vị giám đốc thành đạt luôn xuất hiện với vẻ ngoài đạo mạo, đang đứng giữa sảnh lớn bên cạnh một người phụ nữ trẻ trung, quyến rũ tên là Vy. Anh ta khẽ vòng tay qua eo ả, nụ cười rạng rỡ như thể đang giới thiệu một kỳ quan thế giới mới cho đám đông bạn bè thượng lưu đang không ngớt lời ca tụng. Vy khẽ tựa đầu vào vai Nam, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng và kiêu ngạo, như muốn tuyên cáo với cả thế giới rằng cô ta đã chính thức soán ngôi vị phu nhân trong trái tim của người đàn ông quyền lực này.
Trong khi đó, Lâm vẫn giữ thái độ "bình thản" đến mức người ngoài nhìn vào có thể tưởng cô là kẻ vô hồn hoặc một người lạ tình cờ đi lạc vào bữa tiệc. Suốt năm ngày qua, kể từ khi nhận được tin nhắn nặc danh về việc chồng mình chi ra 20 tỷ để xây dựng một tổ ấm riêng cho nhân tình, cô không hề làm ầm ĩ, không đánh ghen, cũng không một lời chất vấn. Cô im lặng chuẩn bị cho sự xuất hiện của hai nhân vật đặc biệt, những người sẽ lật nhào toàn bộ vở kịch hoàn hảo mà Nam đã kỳ công dàn dựng suốt bấy lâu
Đúng 7 giờ tối, khi tiếng nhạc du dương bắt đầu lên cao trào và những ly rượu champagne sủi bọt đang được nâng lên chúc mừng, cánh cửa biệt thự bất ngờ mở rộng. Lâm bước vào, không phải với vẻ mặt của một người vợ bị phản bội, mà với phong thái của một nữ chủ nhân thực sự đang kiểm tra tài sản của mình. Đi bên cạnh cô là hai người: một ông cụ tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vô cùng sắc sảo, và một cậu con trai 6 tuổi – bé Bách – đang nắm chặt tay mẹ mình với vẻ mặt tò mò xen lẫn chút láu lỉnh.
Sự xuất hiện đột ngột này khiến Nam sững người, ly rượu trên tay anh ta khẽ run lên, khiến vài giọt nước hổ phách tràn ra ngoài.
Đám đông khách khứa bắt đầu xầm xì, những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Lâm, rồi lại nhìn sang Vy đang tái mét mặt mày vì bất ngờ. Nam cố lấy lại vẻ bình tĩnh, bước tới với giọng điệu nửa đe dọa nửa mỉa mai: "Lâm, em đến đây làm gì? Đây là buổi tiệc riêng tư của bạn bè anh, em mang con theo vào chỗ ồn ào này làm gì?"
Vy cũng không vừa, ả khẽ chỉnh lại chiếc váy hiệu đắt tiền, cố ý ưỡn ngực và mỉa mai bằng giọng thanh mảnh: "Ôi, đây là chị Lâm sao? Nghe danh đã lâu, không ngờ chị lại có sở thích 'ghé thăm' nhà người khác mà không có thư mời thế này. Chị nên về đi, để con trẻ ngủ sớm, ở đây chỉ toàn người có đẳng cấp và gu thẩm mỹ cao, sợ là chị không quen không khí." Ả cười nhạt, đôi mắt lấp lánh vẻ khinh miệt dành cho người vợ "già nua" đang đứng trước mặt.
Lâm không trả lời Vy, cô chỉ mỉm cười nhạt nhẽo rồi nhìn xuống con trai mình, khẽ vuốt tóc cậu bé. Bé Bách ngước mắt lên nhìn Vy một lượt từ đầu đến chân, rồi bất ngờ buông tay mẹ, chạy lại gần ả nhân tình trước sự kinh ngạc của mọi người. Cậu bé chỉ thẳng tay vào khuôn mặt đang trát đầy phấn son của Vy, quay lại hỏi mẹ bằng giọng ngây ngô nhưng vang rõ khắp khán phòng: "Mẹ ơi, cô này là người giúp việc mới của nhà mình hả mẹ? Sao cô ấy lại mặc váy của mẹ và đeo dây chuyền bố hứa tặng con thế kia?"
Một sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ ngôi biệt thự, tiếng nhạc dường như cũng nhỏ dần đi trước câu hỏi đanh thép của đứa trẻ. Nam tái mặt, anh ta gằn giọng: "Bách! Con không được nói bậy, đây là cô Vy, chủ nhân của ngôi nhà này, không phải giúp việc!" Nhưng bé Bách không hề sợ hãi, cậu bé cười lém lỉnh, đôi mắt sáng rực như đã nhìn thấu một trò lừa bịp nào đó mà người lớn vẫn đang cố che đậy.
"Chủ nhân sao bố? Ngôi nhà này tiền mua là từ tài khoản tiết kiệm mang tên con mà bố bảo là để dành đi du học sau này mẹ ký ủy quyền cho bố đứng tên hộ mà?" Bách tiếp tục, giọng nói của cậu bé như một nhát dao rạch nát cái vỏ bọc hào nhoáng của Nam. "Mẹ bảo hôm nay dẫn con tới xem ngôi nhà mà mẹ bảo là quà tặng cho con nhân dịp sinh nhật, sao bố lại bảo cô giúp việc này là chủ nhân? Cô ấy còn đang cầm chiếc điện thoại mới nhất mà hôm qua cô ấy nhắn tin đòi bố mua bằng tài khoản của con nữa kìa!"
*
Đám đông bắt đầu ồ lên kinh ngạc, những người bạn "thượng lưu" của Nam giờ đây nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy sự ngờ vực và chế giễu. Nam luống cuống, mồ hôi vã ra như tắm, anh ta định lao tới bịt miệng con trai nhưng ông cụ đi cùng Lâm đã bước lên một bước, chắn ngang giữa hai cha con. Đó là ông nội của Nam, người nắm giữ phần lớn cổ phần của tập đoàn gia đình, người mà Nam kính sợ nhất và cũng là người luôn đặt uy tín dòng họ lên hàng đầu.
"Nam, con định làm gì với cháu nội của ta?" Ông cụ cất giọng trầm đục nhưng chứa đựng sức mạnh uy nghiêm khiến Nam phải chùn bước. "Ta đã im lặng quan sát con năm ngày qua, kể từ khi Lâm báo cho ta biết con dùng tiền quỹ của công ty và tiền tiết kiệm của con trai mình để mua nhà cho loại phụ nữ rẻ tiền này. Con tưởng ta đã già nên lú lẫn, hay con tưởng con đủ trình độ để qua mặt cả dòng họ này?"
Vy lúc này không còn giữ được vẻ thanh cao, ả rít lên vì phẫn nộ và nhục nhã: "Các người nói cái gì vậy? Ngôi nhà này là Nam tặng cho tôi! Anh ấy nói vợ anh ấy chỉ là hạng đàn bà héo úa, không biết dùng tiền nên anh ấy mới mang tiền sang cho tôi hưởng thụ!" Vy quay sang Nam, túm lấy tay anh ta: "Nam! Anh nói gì đi chứ! Anh bảo ngôi nhà này đứng tên tôi mà, anh bảo con mụ này không có quyền gì ở đây cả!"
Lâm bấy giờ mới tiến lên phía trước, bước chân cô thong thả nhưng mỗi bước đi đều tỏa ra một sự áp bức kỳ lạ đối với hai kẻ phản bội. Cô đứng đối diện với Vy, nụ cười trên môi càng thêm mỉa mai: "Cô Vy, cô có nhầm lẫn gì không? Ngôi nhà 20 tỷ này thực chất được mua bằng danh nghĩa công ty con của tập đoàn, mà người đứng tên đại diện pháp luật hiện tại là tôi. Chồng tôi – anh Nam đây – chỉ là người thực hiện giao dịch ủy quyền, và đáng tiếc là quyền ủy quyền đó đã bị ông nội thu hồi ngay từ ba ngày trước khi hợp đồng chính thức được kích hoạt."
Lâm lấy ra một xấp giấy tờ, ném nhẹ xuống bàn tiệc giữa những ly rượu vang đỏ rực như máu. "Đây là giấy tờ sở hữu hợp pháp của căn nhà này, tên người chủ sở hữu là bé Bách – con trai tôi. Còn cô, Vy ạ, cô đúng là rất có gu thẩm mỹ, vì tất cả nội thất trong nhà này đều do tôi chọn thông qua các danh mục mà Nam mang về cho tôi xem dưới danh nghĩa 'mua cho gia đình'. Cảm ơn cô đã giúp tôi giám sát quá trình thi công suốt mấy ngày qua, coi như đó là thù lao của một người giúp việc không công."
*
Nam sụp xuống ghế, khuôn mặt bẽ bàng không còn một chút sinh khí khi nhìn thấy những quan khách xung quanh – những người mà anh ta từng muốn thể hiện cái tôi giàu có – giờ đây đang nhìn anh ta như một gã hề rẻ rách. Vy điên cuồng lao tới định tát Lâm nhưng bị bé Bách ngáng chân, khiến ả ngã nhào vào bàn tiệc, những chiếc bánh ngọt và rượu vang dính đầy lên bộ váy hiệu nghìn đô.
Bé Bách chỉ tay vào chiếc túi xách của Vy, nói thêm một câu cuối cùng dập tắt mọi hy vọng của ả: "Cô ơi, cái nhẫn kim cương trong túi cô cũng là đồ giả đấy. Con thấy bố mua ở cửa hàng đồ chơi bằng nhựa để trêu cô thôi, vì bố bảo tiền thật phải để mua xe điện đồ chơi cho con rồi!" Cả căn phòng vỡ òa trong tiếng cười châm biếm, còn Vy thì chết lặng khi rút chiếc nhẫn từ trong túi ra và thấy nó bong tróc lớp mạ rẻ tiền ngay dưới ánh đèn sân khấu.
Nam định mở lời van xin ông nội và Lâm, nhưng Lâm đã dắt tay bé Bách bước đi, không một lần ngoảnh lại nhìn đống đổ nát của một cuộc hôn nhân dối trá. "Nam à, 20 tỷ này coi như tiền học phí cho anh để hiểu thế nào là giá trị của sự trung thành. Ngày mai, đơn ly hôn và lệnh thanh tra tài chính công ty sẽ được gửi đến văn phòng của anh. Chúc anh và 'cô giúp việc' của mình có một đêm tân gia thật đáng nhớ trong ngôi nhà của con trai tôi – trước khi cảnh sát đến thu hồi những món đồ anh đã tham ô để mua cho cô ta."
Kết thúc buổi tiệc không phải bằng tiếng pháo hoa rực rỡ, mà bằng tiếng khóc lóc của Vy và tiếng chửi rủa tuyệt vọng của Nam trong căn biệt thự trống rỗng về tình người. Lâm bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của buổi đêm, lòng nhẹ bẫng và đầy kiêu hãnh. Cô biết rằng từ nay về sau, cuộc đời mình và con trai sẽ chỉ toàn những màu sắc trung thực và rạng rỡ nhất, còn những kẻ phản bội sẽ mãi mãi chìm đắm trong vũng lầy của sự tham lam và nhục nhã do chính họ tạo ra.
Câu chuyện về ngôi nhà 20 tỷ trở thành một giai thoại cay đắng trong giới thượng lưu, một lời cảnh tỉnh đắt giá cho bất kỳ ai dám đem tình thân và tiền bạc ra làm trò đùa. Còn Lâm, cô không chỉ giữ được tài sản, mà quan trọng hơn, cô đã bảo vệ được lòng tự tôn của chính mình và tương lai cho con trai. Hạnh phúc có hậu đôi khi không phải là sự tha thứ, mà là sự dứt khoát trừng trị cái ác một cách thông minh và đầy bản lĩnh nhất.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, chiếc xe chở ba người rời khỏi khu biệt thự sang trọng, để lại sau lưng một đống tro tàn của sự bội bạc. Bé Bách nằm ngủ ngon lành trong lòng mẹ, môi khẽ mỉm cười như thể đang có một giấc mơ đẹp về những món đồ chơi thực sự mà mẹ sẽ mua cho em vào ngày mai. Cuộc đời luôn công bằng, những ai biết trân trọng giá trị thật sự sẽ luôn tìm thấy con đường dẫn tới ánh sáng, còn những kẻ giả tạo sẽ mãi mãi lạc lối trong bóng tối của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.