Min menu

Pages

Chồng mua nhà 20 tỷ cho bồ, tưởng rằng đã thắng. Vợ bình thản chờ đúng 5 ngày, rồi dẫn theo 2 nhân vật khiến anh ta kinh ngạc. Con trai chỉ vào bồ rồi hỏi: "Cô này là giúp việc nhà mình hả mẹ?" – và kết thúc còn kịch tính hơn phim.

 Ánh chiều tà nhuộm đỏ rực cả một góc sân của căn biệt thự mang phong cách kiến trúc Pháp cổ kính, nơi vốn dĩ là biểu tượng cho sự viên mãn của gia đình họ Trịnh. Lam ngồi bên cửa sổ, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng trong lòng cô là một cơn bão đang âm thầm tích tụ điện năng. Trên bàn trà là xấp tài liệu mà thám tử vừa gửi tới sáng nay: Hợp đồng mua bán căn hộ penthouse trị giá 20 tỷ đồng đứng tên Trịnh Minh – chồng cô – và một người phụ nữ tên Vy, kẻ mà anh ta gọi là "tri kỷ tâm giao".

Lam không khóc, cũng không gọi điện gào thét chất vấn như những người đàn bà bị phản bội thường làm, bởi cô hiểu rằng nước mắt lúc này chỉ là thứ gia vị rẻ tiền cho sự đắc thắng của kẻ thứ ba. Cô thong thả nhấp một ngụm trà Earl Grey đắng ngắt, cảm nhận vị chát thấm vào từng tế bào, một sự tỉnh táo đến tàn nhẫn đang bao trùm lấy tâm trí. Năm ngày – đó là khoảng thời gian cô tự cho phép mình để chuẩn bị một "món quà" đáp lễ xứng đáng cho sự hào phóng đột xuất của chồng mình dành cho nhân tình.

Trong khi đó, tại căn hộ 20 tỷ sang trọng, Minh đang say sưa trong men rượu và những lời nịnh nọt đường mật của Vy, một người đàn bà sở hữu vẻ đẹp sắc sảo nhưng đầy toan tính. "Anh Minh à, căn nhà này đẹp quá, nhưng em sợ chị Lam mà biết thì..." Vy bỏ lửng câu nói, đôi mắt lúng liếng vẻ giả tạo ngây thơ. Minh cười nhạt, vòng tay qua eo ả rồi dõng dạc: "Lam sao? Cô ấy chỉ là một bà nội trợ quanh năm quẩn quanh xó bếp, làm sao hiểu được giá trị của sự hưởng thụ và những mối quan hệ đẳng cấp như thế này."

Minh không hề hay biết rằng, ở đầu dây bên kia, những lời mỉa mai đó đã được ghi lại không thiếu một chữ, nhưng Lam vẫn giữ thái độ "bình thản" đến đáng sợ suốt bốn ngày tiếp theo. Cô vẫn nấu cơm, vẫn dịu dàng nhắc anh mặc ấm, vẫn là người vợ hiền thục khiến Minh tin rằng mình đã giấu giếm hoàn hảo mọi chuyện. Đến ngày thứ năm, khi Minh tổ chức một buổi tiệc tân gia trá hình dưới danh nghĩa "tiệc giao lưu đối tác" tại chính căn hộ 20 tỷ đó, Lam biết thời khắc của mình đã đến.

Cô không đi một mình, Lam xuất hiện trước sảnh căn hộ penthouse với hai nhân vật đặc biệt: Bé Bo – cậu con trai 6 tuổi thông minh lém lỉnh, và bà nội của Bo – người phụ nữ nắm giữ huyết mạch tài chính của tập đoàn gia đình. Lam diện một chiếc đầm đen tối giản nhưng toát lên thần thái sang trọng của chính thất, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên khi nhìn thấy dàn khách mời đang xì xào bàn tán phía trong. Cánh cửa mở ra, Minh sững sờ khi nhìn thấy vợ con và mẹ ruột đứng ngay trung tâm buổi tiệc mà anh ta dày công che đậy.

Vy, trong bộ đầm hở hang khoe đường cong, định bước tới chào hỏi với tư cách "chủ nhà" nhưng nụ cười của ả đông cứng lại khi chạm phải ánh mắt sắc lẹm của bà nội Bo. Bé Bo buông tay mẹ, chạy lại gần phía Minh rồi đột ngột đứng khựng lại trước mặt Vy, gương mặt cậu bé hiện rõ vẻ thắc mắc ngây ngô. Bo chỉ tay vào bộ đồ đỏ rực của ả nhân tình, quay sang hỏi mẹ bằng tông giọng đủ lớn để cả căn phòng im bặt: "Mẹ ơi, cô này là người giúp việc mới nhà mình hả mẹ? Sao cô ấy lại mặc đồ của vũ công và đeo vòng cổ giả mà ba hay vứt ở thùng rác thế?"

Câu hỏi của đứa trẻ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Minh và Vy, khiến những vị khách xung quanh bắt đầu che miệng cười khúc khích. 



Lam thong thả bước tới, khẽ vuốt tóc con trai rồi nhìn Vy bằng ánh mắt đầy thương hại, giọng nói dịu dàng nhưng sắc bén như dao cạo: "Con đừng nói thế, cô Vy đây là 'đối tác chiến lược' của ba con đấy, dù cách ăn mặc có hơi... nhầm lẫn địa điểm một chút." Vy tím tái mặt mày, định lên tiếng phản bác nhưng lại bị bà nội Bo cắt ngang bằng một tiếng hắng giọng uy quyền.


"Anh Minh, giải thích cho tôi xem tại sao tiền quỹ của công ty lại được dùng để mua 'nhà cho người giúp việc' như lời con trai anh nói?" Bà nội Bo gõ mạnh cây quyền trượng xuống sàn, đôi mắt bà như muốn lột trần mọi sự dối trá của con trai mình. Minh lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm: "Mẹ... không phải thế, đây là khoản đầu tư bất động sản, còn Vy chỉ là người đứng tên hộ để... để né thuế." Một lời nói dối vụng về khiến ngay cả những đối tác thân thiết nhất của anh ta cũng phải lắc đầu ngao ngán.


Vy thấy tình hình bất lợi, định giở trò khóc lóc để lấy lòng thương hại: "Anh Minh, em đã nói là không muốn nhận món quà đắt tiền này mà, em chỉ muốn ở bên anh thôi." Nghe đến đây, bé Bo chợt cười lớn, cậu bé lôi từ trong túi áo ra một chiếc máy ghi âm nhỏ – thứ đồ chơi thám tử mà cậu vẫn hay dùng. Bo bấm nút, và giọng nói của Vy vang lên lanh lảnh: "Anh Minh nhớ chuyển 5 tỷ vào tài khoản riêng của em trước khi mua nhà nhé, em không muốn sau này chị Lam kiện cáo rồi em trắng tay đâu."


Cả căn phòng xôn xao, những lời mỉa mai châm biếm trước đó Minh dành cho vợ giờ đây quay ngược lại đâm thẳng vào lồng ngực anh ta. Lam nhìn chồng, ánh mắt cô không còn một chút tình nghĩa, chỉ còn sự lạnh lẽo tột cùng: "Năm ngày qua, tôi đã để anh tự diễn nốt vở kịch cuối cùng, anh Minh ạ. Penthouse 20 tỷ này thực chất đứng tên công ty con mà mẹ đã chuyển giao cho tôi từ hai ngày trước, nên thực tế, cô Vy đây đúng là đang ở nhờ nhà tôi đấy."


Vy choáng váng đến mức không đứng vững, ả nhìn sang Minh hy vọng một sự cứu vãn, nhưng Minh lúc này đang bận quỳ sụp xuống chân mẹ mình để van xin giữ lại chức vụ trong tập đoàn. "Người giúp việc thì cũng nên biết thân biết phận, dọn đồ và ra khỏi nhà tôi trong vòng 30 phút, nếu không tôi sẽ mời bảo vệ tống khứ loại rác rưởi này ra đường," bà nội Bo lạnh lùng tuyên bố. Những khách mời vốn dĩ đến để chúc mừng tân gia giờ đây đứng xem kịch hay với những lời bàn tán đầy ác ý dành cho kẻ thứ ba và người chồng bội bạc.


Bé Bo chạy lại ôm lấy chân Lam, cậu bé nhìn ba mình bằng ánh mắt thất vọng của một đứa trẻ vừa nhận ra siêu nhân của nó chỉ là một kẻ hèn nhát. "Ba ơi, con thà có người giúp việc thật sự còn hơn có một người ba thích nói dối," câu nói ngây thơ của đứa trẻ là nhát dao cuối cùng kết liễu mọi sự ngụy tạo của Minh. Lam mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ của người chiến thắng, cô dẫn con trai và mẹ chồng bước ra khỏi căn penthouse, để lại sau lưng đống đổ nát của một cuộc hôn nhân mà cô đã dũng cảm buông bỏ.


Dưới ánh đèn đường rực rỡ của thành phố, Lam hít một hơi thật sâu cảm nhận vị ngọt của sự tự do, điều mà suốt bao năm qua cô đã đánh mất trong bếp lửa gia đình. Cô không còn cần căn nhà 20 tỷ hay người đàn ông đã phản bội mình, bởi cô đã giữ lại được thứ quý giá nhất: lòng tự trọng và sự tôn nghiêm của một người mẹ. Cuộc đời vốn dĩ kịch tính hơn phim, nhưng cái kết có hậu nhất chính là khi bạn dám bước ra khỏi bóng tối để làm chủ ánh sáng của chính mình.


Mấy ngày sau, thủ tục ly hôn được tiến hành nhanh chóng với sự can thiệp của các luật sư hàng đầu phía bà nội Bo, Minh bị tước toàn bộ quyền điều hành và phải ra đi với hai bàn tay trắng. Vy, kẻ thực dụng chỉ biết đến tiền, cũng nhanh chóng biến mất khi nhận thấy "mỏ vàng" đã cạn kiệt, để lại Minh trong sự cô độc và hối hận muộn màng. Lam bắt đầu một cuộc sống mới, cô trở thành nữ doanh nhân điều hành chuỗi nhà hàng cao cấp, nơi cô thực sự tỏa sáng với tài năng và bản lĩnh của mình.


Bé Bo lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn của mẹ và bà nội, cậu bé không bao giờ quên bài học về sự trung thực mà chính mình đã tham gia "giảng dạy" tối hôm đó. Hạnh phúc chân chính không được đo bằng trị giá của căn nhà, mà được xây dựng bằng lòng tin và sự tôn trọng lẫn nhau – điều mà Minh mãi mãi không bao giờ hiểu được. Câu chuyện về người vợ "bình thản" dẫn con đi "đòi nhà" trở thành giai thoại trong giới thượng lưu, một lời nhắc nhở đanh thép cho những kẻ thích đùa giỡn với tình nghĩa tào khang


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.