Bàn tay tôi run lên khi nhấc bức ảnh ra khỏi chiếc hộp.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi gần như quên mất mình đang đứng giữa một buổi tiệc có hơn hai trăm người.
Bức ảnh đã cũ, góc ảnh ngả vàng. Một người phụ nữ trẻ đứng bên cạnh một người đàn ông mặc quân phục. Người phụ nữ ấy chính là mẹ tôi, Tô Ngọc Lan, khi bà còn chưa đến ba mươi tuổi.
Còn người đàn ông kia…
Tôi nhìn sang bức chân dung lớn treo trên bức tường phía sau Tần lão phu nhân.
Cùng một gương mặt.
Cùng đôi mắt.
Cùng nốt ruồi nhỏ bên khóe mắt trái.
Tôi nghe thấy tiếng ai đó hít sâu.
Tần Cảnh Xuyên cũng nhìn theo ánh mắt tôi.
“Không thể nào…”
Giọng anh lần đầu tiên mất đi vẻ bình tĩnh.
Tần lão phu nhân bước đến, hai tay chống lên bàn.
“Đưa ta xem.”
Tôi không đưa.
“Bà biết người này?”
Bà im lặng.
Tôi nhìn bà.
“Bà biết ông ấy là ai đúng không?”
Sắc mặt Tần lão phu nhân trắng bệch.
Triệu Mỹ Lan lập tức chen vào:
“Mẹ, hôm nay là tiệc mừng thọ. Chuyện cũ thì để sau hãy nói.”
“Ta bảo cô im đi!”
Tần lão phu nhân quát lớn.
Cả đại sảnh lặng ngắt.
Người đàn ông tóc bạc vừa bước vào lúc nãy chậm rãi tháo kính.
“Đã đến lúc nói rồi.”
Ông nhìn tôi.
“Lâm tiểu thư, người trong ảnh là Tần Chính Sơn.”
Tôi sững người.
Tần Chính Sơn.
Cha của Tần Cảnh Xuyên.
Người mà nhà họ Tần nói đã qua đời vì bệnh khi Cảnh Xuyên mới mười tuổi.
Tôi quay sang nhìn chồng.
“Anh biết chuyện này không?”
Cảnh Xuyên không trả lời.
Tôi bật cười chua chát.
“Anh không biết?”
Anh siết chặt tay.
“Anh thật sự không biết.”
“Vậy tại sao ảnh của cha anh lại nằm trong hộp mẹ tôi giữ?”
“Vãn Ý…”
“Đừng gọi tên tôi.”
Tôi ôm lấy hũ tro của mẹ.
Suốt ba năm qua, tôi từng nghĩ cuộc hôn nhân này chỉ là một sai lầm.
Hôm nay tôi mới hiểu, có lẽ ngay từ ngày tôi bước chân vào nhà họ Tần, tôi đã vô tình bước vào một câu chuyện được giấu kín suốt hai mươi sáu năm.
Người đàn ông tóc bạc tự giới thiệu mình là Trình Quốc Khải, luật sư lâu năm của nhà họ Tần.
Ông lấy từ tập hồ sơ một văn bản.
“Đây là bản sao di chúc và một số tài liệu được lập từ hai mươi sáu năm trước.”
Triệu Mỹ Lan tái mặt.
“Ông Trình!”
Ông không nhìn bà.
“Bà Tô Ngọc Lan từng là người giữ một phần cổ phần sáng lập của Tần thị.”
Tôi chết lặng.
“Cái gì?”
Trình Quốc Khải nhìn tôi.
“Sau khi Tần Chính Sơn qua đời, số cổ phần đó biến mất khỏi hồ sơ. Tất cả mọi người đều cho rằng chúng đã được chuyển nhượng.”
Tôi nhìn mẹ chồng.
“Là bà làm?”
Triệu Mỹ Lan lập tức phản bác:
“Cô đừng vu oan cho tôi!”
Tần lão phu nhân nhắm mắt.
“Đủ rồi.”
Một câu nói ấy khiến tôi hiểu.
Bà biết.
Không chỉ biết, mà có lẽ bà đã biết từ rất lâu.
Tôi mở phong thư.
Bên trong chỉ có một tờ giấy viết tay.
Nét chữ của mẹ.
“Vãn Ý, nếu con đọc được lá thư này, có nghĩa là mẹ đã không còn cơ hội tự mình nói với con.”
Mắt tôi cay lên.
“Mẹ không muốn con trả thù. Mẹ chỉ muốn con biết sự thật. Nhà họ Tần từng hứa với mẹ rằng họ sẽ trả lại thứ thuộc về con. Nhưng hai mươi sáu năm trôi qua, họ vẫn chưa làm.”
Tôi đọc đến đó thì không thể tiếp tục.
Tần Cảnh Xuyên bước lại.
“Đưa anh xem.”
Tôi gấp lá thư lại.
“Không.”
“Vãn Ý, chuyện này liên quan đến cha anh.”
“Chính vì liên quan đến cha anh nên tôi càng không muốn anh chạm vào.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Lần đầu tiên trong mắt anh không còn sự lạnh nhạt.
Có thứ gì đó giống hoang mang.
Đúng lúc ấy, Hạ Nhược Đồng bước tới.
“Cảnh Xuyên…”
Anh quay sang.
Cô ta khẽ kéo tay anh.
“Chúng ta về trước được không?”
Tôi nhìn chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay cô ta.
Chiếc vòng ấy từng là món quà Tần Cảnh Xuyên tặng tôi vào ngày kỷ niệm kết hôn.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
“Một chuyện còn chưa giải quyết xong, anh đã muốn đi?”
Cảnh Xuyên im lặng.
Tôi đặt hũ tro của mẹ xuống bàn.
“Mẹ tôi từng nói, đời người có ba thứ không thể giả vờ: lòng hiếu thảo, tình yêu và sự thật.”
Tôi nhìn thẳng anh.
“Cảnh Xuyên, hôm nay tôi không cần anh xin lỗi.”
“Vậy em muốn gì?”
“Tôi muốn ly hôn.”
Anh sững lại.
Tôi lấy tập giấy ly hôn trên bàn.
“Nhưng tôi sẽ không ký bản này.”
Cảnh Xuyên cau mày.
“Em còn muốn gì?”
“Tôi muốn một bản thỏa thuận công bằng.”
“Căn hộ ở Phố Đông chưa đủ sao?”
Tôi bật cười.
“Căn hộ ấy là tiền của tôi mua trước khi cưới. Anh chỉ đứng tên chung.”
Mặt anh biến sắc.
Triệu Mỹ Lan lập tức nói:
“Cô muốn lấy bao nhiêu?”
Tôi nhìn bà.
“Không phải tôi muốn lấy bao nhiêu.”
Tôi chỉ vào tập hồ sơ.
“Tôi muốn nhà họ Tần trả lại thứ vốn thuộc về mẹ tôi.”
Không ai nói gì.
Tần lão phu nhân chậm rãi ngồi xuống.
“Vãn Ý…”
Tôi quay người.
“Bà muốn nói gì?”
Bà nhìn tôi rất lâu rồi nói:
“Ngày mai, đến biệt thự cũ phía Tây Thượng Hải. Ta sẽ nói cho cháu biết cha cháu thật sự là ai.”
Tôi đứng khựng lại.
“Cha tôi?”
Mẹ chưa bao giờ kể về cha.
Trong ký ức của tôi, ông là một cái tên bị xóa khỏi cuộc đời mẹ.
Tần lão phu nhân chỉ nói:
“Có những chuyện, nếu cháu biết quá sớm, cháu sẽ không sống được bình yên.”
Tôi ôm hũ tro vào lòng.
“Bây giờ tôi đã không còn gì để mất.”
Tôi bước ra khỏi khách sạn.
Phía sau, Tần Cảnh Xuyên gọi:
“Vãn Ý!”
Tôi không quay lại.
Bên ngoài, gió từ Hoàng Phố thổi qua.
Tôi tưởng mình đã khóc đủ cho cuộc hôn nhân này.
Nhưng khi cúi xuống nhìn hũ tro của mẹ, nước mắt vẫn rơi.
“Mẹ…”
Tôi thì thầm.
“Con sẽ tìm ra sự thật.”
Trong túi áo, chiếc chìa khóa nhỏ lấy từ đáy hộp gỗ va vào điện thoại.
Tôi lấy nó ra.
Trên đầu chìa khóa có khắc một con số.
1708.
Tôi không biết đó là căn phòng nào.
Nhưng tôi linh cảm rằng mẹ đã để lại cho tôi không chỉ một bí mật.
Mà là cả một quá khứ mà nhà họ Tần đã cố chôn vùi suốt hai mươi sáu năm.
CHƯƠNG 2 – CĂN PHÒNG 1708
Ngày hôm sau, tôi đến biệt thự cũ của nhà họ Tần ở ngoại ô phía Tây Thượng Hải.
Tòa nhà đã cũ hơn tôi tưởng.
Không có người giúp việc.
Không có xe sang.
Chỉ có một căn biệt thự im lìm giữa hàng cây ngô đồng.
Tần lão phu nhân đã chờ sẵn.
Bà không mặc trang sức, cũng không có vẻ uy nghiêm như tối qua.
Chỉ là một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi bên cửa sổ.
“Cháu đến rồi.”
Tôi ngồi đối diện.
“Bà nói cha tôi là ai?”
Bà nhìn tôi.
“Cha cháu tên là Lâm Chấn Quốc.”
Tôi sững người.
Tôi đã từng nghe cái tên ấy.
Mẹ từng giữ một chiếc đồng hồ cũ có khắc hai chữ “Chấn Quốc”.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ đó là cha mình.
“Ông ấy đâu?”
“Đã mất.”
“Bao giờ?”
“Ba năm trước.”
Tôi bật cười.
“Ba năm trước?”
Tần lão phu nhân gật đầu.
“Ông ấy sống ở Tô Châu. Trước khi mất, ông ấy từng tìm mẹ cháu.”
Tôi siết chặt tay.
“Vậy tại sao mẹ tôi không nói?”
“Vì bà ấy sợ.”
“Sợ ai?”
Tần lão phu nhân im lặng.
Tôi nhìn bà.
“Nhà họ Tần?”
Bà không phủ nhận.
Một lúc lâu sau, bà kể rằng hai mươi sáu năm trước, cha tôi và Tần Chính Sơn từng là bạn thân.
Hai người cùng khởi nghiệp.
Nhưng sau khi công ty bắt đầu phát triển, một vụ tranh chấp cổ phần xảy ra.
Tần Chính Sơn muốn giữ lời hứa với cha tôi.
Nhưng một số người trong gia đình phản đối.
“Vậy mẹ tôi liên quan thế nào?”
“Cha cháu từng yêu mẹ cháu.”
Tôi ngẩn người.
“Còn Tần Chính Sơn?”
“Ông ấy là người giúp cha cháu trong những năm khó khăn.”
Tần lão phu nhân nhìn xuống bàn tay mình.
“Nhưng sau đó, mọi chuyện thay đổi.”
Bà không nói thêm.
Tôi đứng lên.
“Bà vẫn đang giấu tôi.”
“Ta không giấu.”
“Bà đang lựa chọn những gì muốn nói.”
Tôi quay người.
Tần lão phu nhân bỗng nói:
“Căn phòng 1708.”
Tôi dừng lại.
“Đó là gì?”
“Kho lưu trữ cũ của Tần thị.”
Tôi lập tức lấy chiếc chìa khóa ra.
Bà nhìn thấy nó, sắc mặt thay đổi.
“Cháu tìm được rồi?”
“Đây là chìa khóa mẹ để lại.”
Bà thở dài.
“Ta đã đoán được.”
“Bên trong có gì?”
“Thứ có thể khiến cuộc hôn nhân của cháu không còn quan trọng nữa.”
Tôi không hiểu.
Nhưng ngay chiều hôm đó, tôi đến tòa nhà cũ của Tần thị.
Phòng 1708 nằm ở tầng mười bảy.
Cánh cửa phủ bụi.
Chiếc chìa khóa vừa xoay, ổ khóa lập tức bật ra.
Bên trong là một căn phòng nhỏ.
Có tủ hồ sơ.
Một chiếc bàn.
Và hàng chục hộp tài liệu.
Tôi bật đèn.
Trên chiếc bàn giữa phòng có một phong thư.
Tên người nhận:
Lâm Vãn Ý.
Tôi mở ra.
“Vãn Ý, nếu con tìm được nơi này, có nghĩa là mẹ không còn nữa.”
Tôi nhắm mắt.
Lại là nét chữ ấy.
“Mẹ không muốn con sống cả đời trong oán hận. Nhưng con phải biết rằng cuộc hôn nhân với Cảnh Xuyên chưa bao giờ là nguyên nhân khiến mẹ lo sợ.”
Tôi đọc tiếp.
“Điều mẹ lo sợ là có người sẽ dùng cuộc hôn nhân ấy để tiếp cận những tài liệu này.”
Tay tôi lạnh đi.
Tôi nghe tiếng cửa mở.
Quay lại.
Tần Cảnh Xuyên đứng ở cửa.
“Em đang làm gì ở đây?”
Tôi lập tức giấu lá thư.
“Anh theo dõi tôi?”
“Anh tìm em cả ngày.”
“Vì sao?”
“Vì chuyện tối qua.”
Tôi nhìn anh.
“Hay vì anh sợ tôi tìm được thứ gì?”
Anh im lặng.
Tôi bật cười.
“Cảnh Xuyên, anh biết chuyện này từ trước đúng không?”
“Không.”
“Nhưng anh biết phòng này tồn tại.”
Anh không trả lời.
Tôi hiểu.
“Anh đã đến đây.”
“Đúng.”
“Bao giờ?”
“Hai tháng trước.”
“Cùng Hạ Nhược Đồng?”
Anh nhìn tôi.
“Cô ấy không liên quan.”
“Vậy ai liên quan?”
Anh bước vào.
“Anh nhận được một email nặc danh. Người đó nói cha anh để lại tài liệu quan trọng.”
Tôi nhìn anh.
“Và anh tìm được gì?”
“Không gì cả.”
“Anh nói dối.”
Anh khựng lại.
Tôi lấy một tập hồ sơ từ tủ.
“Vậy giải thích cái này đi.”
Trên bìa là tên của Hạ Nhược Đồng.
Cảnh Xuyên lập tức biến sắc.
“Đưa anh.”
“Không.”
“Vãn Ý, nghe anh.”
“Cô ta là ai?”
“Chỉ là thư ký.”
“Không.”
Tôi mở hồ sơ.
Bên trong có giấy tờ về một quỹ đầu tư.
Tên người đại diện cuối cùng là Hạ Nhược Đồng.
Nhưng người chuyển tiền đầu tiên lại là một công ty liên quan đến Tần thị.
Tôi nhìn anh.
“Cô ta tiếp cận anh vì tiền?”
“Không.”
“Vậy vì cái gì?”
Cảnh Xuyên im lặng rất lâu.
Sau đó anh nói:
“Cô ấy biết cha anh.”
Tôi sững lại.
“Cái gì?”
“Cha anh từng giúp gia đình cô ấy.”
Tôi chưa kịp hỏi thêm thì điện thoại Cảnh Xuyên vang lên.
Anh nghe máy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Bà nội ngất rồi?”
Anh quay sang tôi.
“Về nhà với anh.”
Tôi không nhúc nhích.
“Anh đi đi.”
“Vãn Ý.”
“Anh vừa nói mẹ tôi chết thì anh đến hay không cũng chẳng khác gì nhau.”
Tôi nhìn anh.
“Bây giờ người nhà anh xảy ra chuyện, anh lại muốn tôi đi?”
Anh không nói được gì.
Tôi quay lại thu dọn hồ sơ.
Đúng lúc ấy, một tờ giấy rơi xuống sàn.
Tôi cúi nhặt.
Đó là giấy khai sinh.
Tên người mẹ: Tô Ngọc Lan.
Tên người cha: Lâm Chấn Quốc.
Tên đứa trẻ: Lâm Vãn Ý.
Nhưng bên dưới có một dòng ghi chú khiến tôi chết lặng:
Người bảo trợ pháp lý: Tần Chính Sơn.
Tôi nhìn Cảnh Xuyên.
“Cha anh từng là người bảo trợ cho tôi?”
Anh cũng không biết.
“Anh chưa từng thấy giấy này.”
Tôi chợt hiểu.
Mẹ không phải đang giấu tôi.
Bà đang bảo vệ tôi.
Bảo vệ tôi khỏi một mối liên hệ mà chính tôi cũng không biết.
Tôi đem toàn bộ hồ sơ rời khỏi phòng.
Tối hôm đó, tôi trở về căn hộ cũ.
Tôi mở chiếc hộp gỗ lần nữa.
Dưới lớp ảnh cũ có một chiếc USB nhỏ.
Tôi cắm vào máy tính.
Chỉ có một file video.
Ngày tạo file là mười tám năm trước.
Tôi bấm mở.
Màn hình hiện lên hình ảnh một người đàn ông lớn tuổi.
Tôi nhận ra ngay.
Tần Chính Sơn.
Ông ngồi trước máy quay, vẻ mặt mệt mỏi.
“Vãn Ý, nếu một ngày cháu nhìn thấy đoạn video này, có nghĩa là ta đã không còn cơ hội giải thích.”
Tôi nín thở.
“Ta từng hứa với mẹ cháu rằng sẽ bảo vệ cháu.”
Ông dừng lại.
“Nhưng ta đã thất bại.”
“Không phải vì tiền.”
“Không phải vì cổ phần.”
“Mà vì có người trong gia đình ta đã khiến mẹ cháu phải rời khỏi Thượng Hải.”
Tôi nhìn màn hình.
Tần Chính Sơn nói câu cuối cùng:
“Người đó không phải Triệu Mỹ Lan.”
Video tắt.
Tôi ngồi bất động.
Ngay lúc ấy, điện thoại reo.
Là số của Tần lão phu nhân.
Tôi nghe máy.
Giọng bà yếu ớt:
“Vãn Ý… cháu phải rời khỏi căn hộ ngay.”
“Tại sao?”
“Có người đang tìm những tài liệu cháu lấy từ phòng 1708.”
“Là ai?”
Bên kia im lặng.
Sau đó bà nói:
“Người mà cháu tin tưởng nhất.”
Cuộc gọi lập tức bị ngắt.
Tôi quay đầu nhìn cánh cửa.
Ngoài hành lang có tiếng bước chân.
Một người dừng lại trước cửa nhà tôi.
Ba tiếng gõ vang lên.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Tôi đứng im.
Điện thoại lại sáng.
Một tin nhắn từ số lạ:
“Nếu muốn biết ai đã khiến mẹ cô rời khỏi Thượng Hải, hãy đến bến Thượng Hải lúc 23 giờ. Đi một mình.”
Tôi nhìn đồng hồ.
22 giờ 41 phút.
Tôi không biết mình có nên đi hay không.
Nhưng mười chín phút sau, tôi vẫn khoác áo bước ra khỏi nhà.
Tôi không biết rằng ở một góc đường đối diện, một chiếc xe màu đen đã chờ sẵn.
Và người ngồi trong xe…
Là Hạ Nhược Đồng.
CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT SAU HAI MƯƠI SÁU NĂM
Bến Thượng Hải lúc gần nửa đêm vẫn còn ánh đèn.
Tôi đứng bên lan can nhìn dòng nước đen dưới chân.
“Cô đến thật.”
Tôi quay lại.
Hạ Nhược Đồng bước xuống xe.
Không còn váy cưới.
Không còn vẻ dịu dàng thường ngày.
Cô ta mặc một chiếc áo khoác dài màu be.
Tôi nhìn cô ta.
“Là cô gửi tin nhắn?”
“Đúng.”
“Cô muốn gì?”
“Muốn nói cho chị biết sự thật.”
Tôi cười.
“Sau khi cướp chồng tôi?”
Cô ta cúi đầu.
“Chuyện giữa tôi và Cảnh Xuyên không đơn giản như chị nghĩ.”
“Vậy chiếc váy cưới là gì?”
“Là một kế hoạch.”
Tôi khựng lại.
“Cái gì?”
“Anh ấy muốn tôi giả vờ chuẩn bị kết hôn để buộc một người xuất hiện.”
Tôi nhìn cô ta.
“Đừng nói với tôi rằng mọi chuyện đều là hiểu lầm.”
“Không.”
Cô ta nhìn thẳng tôi.
“Anh ấy thật sự từng có ý định ly hôn với chị.”
Tôi im lặng.
Câu nói ấy đau hơn tôi tưởng.
“Nhưng anh ấy không biết mẹ chị sắp mất.”
Tôi cười nhạt.
“Anh ấy biết.”
Hạ Nhược Đồng lắc đầu.
“Không. Người gọi cho anh ấy hôm đó là mẹ anh ấy. Bà nói mẹ chị chỉ bị mệt.”
Tôi sững lại.
“Cô nói gì?”
“Bà Triệu cố tình giấu tình trạng của mẹ chị.”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Nhưng Hạ Nhược Đồng chưa dừng lại.
“Còn chuyện chiếc vòng…”
Cô tháo chiếc vòng phỉ thúy khỏi tay.
“Đây là đồ giả.”
Tôi nhìn cô.
“Cái gì?”
“Chiếc vòng thật đang ở chỗ Cảnh Xuyên.”
Tôi không hiểu.
“Vì sao?”
“Vì anh ấy phát hiện có người đang động vào tài sản của mẹ chị.”
Tôi im lặng.
Hạ Nhược Đồng lấy một chiếc điện thoại đưa cho tôi.
Trong đó là hình ảnh camera.
Tôi nhìn thấy Triệu Mỹ Lan bước vào căn phòng của mẹ tôi vài ngày trước khi bà mất.
Bà mở ngăn kéo.
Lấy ra một tập giấy.
Tôi siết chặt điện thoại.
“Đó là gì?”
“Danh sách tài sản và giấy ủy quyền.”
Tôi nhớ lại lời mẹ.
“Nhưng mẹ tôi không có nhiều tài sản.”
“Có.”
Hạ Nhược Đồng nói.
“Chị có.”
Tôi nhìn cô ta.
Cô tiếp tục:
“Cổ phần mà cha chị để lại đã được chia thành một quỹ đứng tên chị từ khi chị còn nhỏ.”
Tôi chết lặng.
“Bao nhiêu?”
“Đủ để trở thành cổ đông lớn thứ ba của Tần thị.”
Tôi không nói được gì.
Hóa ra mẹ đã bán căn nhà nhỏ.
Không phải để giúp Cảnh Xuyên.
Bà bán nó để trả khoản nợ mà nhà họ Tần từng gây ra cho cha tôi.
Còn số tiền còn lại, bà âm thầm giữ để bảo vệ tôi.
Tôi ngồi xuống ghế đá.
Suốt ba năm qua, tôi luôn nghĩ mình là người vợ không có gì.
Không tiền.
Không gia thế.
Không được gia đình chồng coi trọng.
Hóa ra người duy nhất khiến tôi nghĩ như vậy chính là mẹ.
Bà muốn tôi sống bình thường.
Không tranh giành.
Không bước vào cuộc đấu đá của nhà họ Tần.
Hạ Nhược Đồng ngồi cách tôi một khoảng.
“Chị trách tôi cũng được.”
Tôi nhìn cô.
“Cô có yêu Cảnh Xuyên không?”
Cô im lặng.
“Có.”
“Vậy tại sao giúp tôi?”
“Bởi vì tôi không muốn trở thành người giống những người đã từng làm tổn thương gia đình mình.”
Tôi ngạc nhiên.
Cô kể rằng cha cô từng làm việc cho Tần thị.
Ông bị đổ trách nhiệm trong một vụ thất thoát tài chính nhiều năm trước, sau đó mất việc và lâm bệnh.
Người duy nhất giúp gia đình cô là Tần Chính Sơn.
Nhưng sau khi ông mất, hồ sơ vụ việc bị khóa lại.
Hạ Nhược Đồng vào Tần thị để tìm sự thật.
“Cảnh Xuyên cũng điều tra chuyện đó?”
“Đúng.”
“Vậy hai người…”
“Chỉ là đồng minh.”
Tôi nhìn dòng sông.
Có lẽ cuộc hôn nhân của tôi không phải câu chuyện đơn giản về một người chồng phản bội.
Nhưng điều đó không khiến những gì tôi chịu đựng trở nên nhẹ hơn.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng xe.
Tần Cảnh Xuyên bước xuống.
Anh nhìn tôi.
“Vãn Ý.”
Tôi không quay lại.
Anh đi tới.
“Anh xin lỗi.”
Tôi hỏi:
“Anh có thật sự muốn ly hôn không?”
Anh im lặng.
“Có.”
Tôi khẽ cười.
“Ít nhất lần này anh thành thật.”
Anh nói:
“Anh từng nghĩ chúng ta không còn tình cảm.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ anh mới hiểu, thứ anh đánh mất không phải một cuộc hôn nhân.”
Anh nhìn tôi.
“Mà là người đã ở bên anh lúc anh chẳng có gì.”
Tôi không đáp.
Anh lấy ra một tập hồ sơ.
“Đây là toàn bộ tài liệu anh tìm được.”
Tôi nhận lấy.
Trong đó có một bản chuyển nhượng cổ phần.
Tên người nhận: Lâm Vãn Ý.
Ngày ký: hai mươi sáu năm trước.
Người xác nhận: Tần Chính Sơn.
Nhưng phần chữ ký của người chuyển nhượng bị bỏ trống.
Tôi nhìn anh.
“Vì sao?”
Cảnh Xuyên đáp:
“Bởi vì người đó chưa từng đồng ý chuyển nhượng.”
“Vậy ai đã giả chữ ký?”
Anh không nói.
Một giọng nói già nua vang lên từ phía sau.
“Là ta.”
Tôi quay lại.
Tần lão phu nhân đứng đó.
Bà chống gậy, từng bước đi tới.
Cảnh Xuyên sững sờ.
“Bà nội?”
Bà nhìn tôi.
“Ta đã ký thay.”
Không ai nói gì.
Bà kể rằng năm đó gia đình xảy ra tranh chấp. Bà sợ Tần thị sụp đổ nên đã giữ lại cổ phần của cha tôi.
Nhưng sau đó bà phát hiện mình sai.
“Ta nghĩ chỉ cần công ty tồn tại, mọi thứ sẽ có thể sửa chữa.”
Bà cúi đầu.
“Ta đã sai.”
Tôi hỏi:
“Vậy mẹ tôi rời đi vì bà?”
“Không hoàn toàn.”
“Còn ai?”
Bà nhìn sang Hạ Nhược Đồng.
“Triệu Mỹ Lan.”
Tôi không bất ngờ.
Nhưng câu tiếp theo khiến tôi nghẹn lại.
“Cô ta không biết toàn bộ sự thật. Cô ta chỉ làm theo lời một người khác.”
Tôi hỏi:
“Ai?”
Tần lão phu nhân nhắm mắt.
“Người đã chết.”
Tôi ngẩn ra.
“Cha Cảnh Xuyên?”
Bà gật đầu.
“Không.”
“Là cha cháu.”
Tôi chết lặng.
Tần Chấn Quốc?
Không.
Cha tôi?
Ông đã từng yêu mẹ.
Vậy tại sao?
Bà đưa tôi một lá thư.
“Đây là thứ mẹ cháu muốn giao cho cháu sau cùng.”
Tôi mở thư.
“Mẹ xin lỗi vì đã giấu con.”
“Cha con từng phạm một sai lầm rất lớn. Ông ấy muốn dùng cổ phần để ép nhà họ Tần trả lại công bằng cho mình. Nhưng sau đó ông nhận ra cách làm ấy có thể khiến rất nhiều người mất tất cả.”
“Mẹ và cha con quyết định rời Thượng Hải.”
“Nhưng trước khi đi, cha con giao quyền bảo hộ tài sản của con cho Tần Chính Sơn.”
“Ông ấy tin rằng nhà họ Tần sẽ bảo vệ con.”
Tôi đọc đến dòng cuối.
“Có lẽ mẹ đã sai khi tin họ.”
Tôi khóc.
Không phải vì nhà họ Tần.
Mà vì cuối cùng tôi hiểu mẹ đã sống thế nào.
Bà không hề yếu đuối.
Bà chỉ chọn im lặng để tôi có một tuổi thơ bình thường.
Tôi nhìn Tần Cảnh Xuyên.
“Chúng ta ly hôn đi.”
Anh khẽ gật đầu.
“Được.”
“Không phải vì Hạ Nhược Đồng.”
“Anh biết.”
“Cũng không phải vì chuyện hôm nay.”
“Anh biết.”
Tôi nhìn anh.
“Vì tôi không muốn sống một cuộc đời mà mỗi ngày đều phải tự hỏi mình có được tôn trọng hay không.”
Anh cúi đầu.
“Anh hiểu.”
Một tuần sau, tôi ký giấy ly hôn.
Tôi không lấy căn biệt thự.
Không lấy xe.
Không lấy cổ phần của Tần Cảnh Xuyên.
Tôi chỉ nhận lại tài sản vốn thuộc về mẹ và cha tôi.
Còn Hạ Nhược Đồng rời khỏi Tần thị để thành lập một công ty riêng.
Tần Cảnh Xuyên tiếp tục điều hành Tần thị.
Ba tháng sau, tại nghĩa trang ngoại ô Thượng Hải, tôi đặt bó hoa trắng trước mộ mẹ.
Gió thổi nhẹ qua hàng cây.
Tôi lấy trong túi ra chiếc hộp gỗ cũ.
“Mẹ.”
Tôi mỉm cười.
“Con biết hết rồi.”
Tôi ngồi xuống bên mộ.
“Con không trách mẹ.”
“Con cũng không trách cha.”
“Con chỉ tiếc là trước đây con không hiểu mẹ.”
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn của Tần Cảnh Xuyên.
Chỉ có vài chữ:
“Anh đã chuyển toàn bộ số cổ phần còn lại vào quỹ từ thiện mang tên mẹ em.”
Tôi nhìn tin nhắn rất lâu.
Không trả lời.
Bởi có những người từng yêu nhau.
Sau cùng không nhất thiết phải quay lại bên nhau.
Chỉ cần họ biết cách trả lại cho nhau sự tôn trọng đã mất.
Tôi đứng dậy.
Nhìn bầu trời Thượng Hải sau cơn mưa.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy mình thật sự được tự do.
Tôi ôm chiếc hộp gỗ vào lòng.
Chiếc hộp từng chứa bí mật khiến cả nhà họ Tần náo loạn.
Nhưng cuối cùng, thứ quý giá nhất nó để lại cho tôi không phải cổ phần.
Không phải tiền bạc.
Mà là sự thật.
Tôi hiểu rằng có những cuộc hôn nhân kết thúc không phải vì một người phụ nữ thất bại.
Mà bởi đến một ngày, cô ấy đủ can đảm để bước ra khỏi nơi mình chưa từng được trân trọng.
Tôi quay lưng khỏi nghĩa trang.
Phía xa, những tòa nhà cao tầng của Thượng Hải đang sáng đèn.
Tôi bước đi.
Không còn là cô con dâu từng cúi đầu trước nhà họ Tần.
Không còn là người vợ đứng một mình ngoài nhà tang lễ.
Tôi là Lâm Vãn Ý.
Con gái của Tô Ngọc Lan.
Và từ hôm đó, tôi bắt đầu sống cuộc đời của chính mình.
