Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Mẹ kế tráo kết quả ADN để cướp tài sản của cha, bà nói với tôi: “Con không cùng huyết thống thì lấy tư cách gì thừa kế?” Tôi bị đuổi khỏi căn nhà suốt hai mươi năm mình lớn lên. Nhưng trước khi đi, tôi lấy một chiếc hộp cũ của mẹ ruột ra và nói: “Rồi Dì sẽ phải quỳ xuống trước mặt tôi vì việc làm của mình..." TRUYỆN HAY

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – DÒNG CHỮ SAU BỨC ẢNH

Tôi cúi xuống định nhặt chiếc điện thoại.

Nhưng Mỹ Lan đã lao tới trước.

“Không được đọc!”

Tôi giữ chặt điện thoại, nhìn người phụ nữ đang run rẩy trước mặt mình.

Rồi màn hình hiện lên phần còn lại của dòng chữ năm ấy.

“Đứa trẻ trong tay Nhược Vân không phải đứa trẻ mà mọi người tưởng.”

Cả căn phòng im phăng phắc.

Cha tôi, Cố Thành Viễn, đứng bất động bên cạnh bàn trà.

Ông nhìn chằm chằm vào bức ảnh, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng.

“Mỹ Lan…”

Giọng ông khàn đặc.

“Em giải thích đi.”

Mỹ Lan không trả lời.

Tôi nhìn bà.

“Dì biết chuyện này từ lâu?”

“Không!”

Bà phản ứng quá nhanh.

Nhanh đến mức chính bà cũng nhận ra mình vừa để lộ sơ hở.

Tôi mở phong thư cũ trong chiếc hộp. Bên trong là một tờ giấy viết tay của mẹ tôi.

Nét chữ mềm mại quen thuộc khiến mắt tôi cay lên.

“Nghi Nghi, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là chuyện mẹ lo sợ cuối cùng cũng xảy ra. Đừng vội tin bất kỳ ai. Đặc biệt là người đã dùng lòng thương của cha con để bước vào căn nhà này.”

Tôi ngẩng đầu.

Mỹ Lan lùi lại một bước.

“Đưa tôi xem.”

“Không.”

“Thanh Nghi, đó là thư riêng của mẹ con.”

“Đúng.”

Tôi siết chặt tờ giấy.

“Cho nên Dì càng không có quyền chạm vào.”

Cha tôi bước tới.

“Thanh Nghi, để cha đọc.”

Tôi nhìn ông rất lâu.

Hai mươi năm.

Tôi đã từng nghĩ ông là người duy nhất trên đời sẽ không bao giờ bỏ rơi mình.

Nhưng hôm nay, khi kết quả ADN xuất hiện, ông thậm chí không hỏi tôi có tin nó hay không.

Ông chỉ nói tôi tạm thời rời khỏi nhà.

Tôi đưa lá thư cho ông.

“Cha đọc đi.”

Ông run tay nhận lấy.

Căn phòng chỉ còn tiếng giấy sột soạt.

Mỹ Lan đứng phía đối diện, hai bàn tay nắm chặt.

“Thành Viễn, anh đừng nghe nó.”

Cha tôi ngẩng lên.

“Em biết Nhược Vân để lại thứ này?”

“Em…”

“Trả lời anh!”

Lần đầu tiên tôi thấy cha lớn tiếng với bà.

Mỹ Lan im lặng.

Đúng lúc đó, Minh Hạo đứng dậy.

“Cha, chuyện này đã qua hơn hai mươi năm rồi. Có khi mẹ cũng không biết gì cả.”

Tôi quay sang nhìn cậu.

“Em nói đúng một nửa.”

Minh Hạo cau mày.

“Chị muốn nói gì?”

Tôi đặt chiếc điện thoại cũ lên bàn.

“Người gửi những tin nhắn này nói người tráo mẫu xét nghiệm vẫn đang ở trong căn nhà này.”

Ánh mắt Minh Hạo lập tức dao động.

Tôi nhìn từng người.

“Vậy ai trong nhà có thể tiếp cận hồ sơ bệnh viện?”

Không ai trả lời.

Trương dì đứng bên cửa bỗng lên tiếng:

“Cô chủ…”

Tôi quay lại.

Dì ấy đỏ mắt.

“Ngày mẹ cô mất, tôi có nhìn thấy một chuyện.”

Mỹ Lan lập tức quát:

“Trương Ngọc, bà im đi!”

Trương dì giật mình.

Tôi bước tới.

“Dì cứ nói.”

“Đêm đó…”

Bà nuốt nước mắt.

“Bà chủ Nhược Vân đã bảo tôi gọi bác sĩ riêng tới. Nhưng trước khi bác sĩ đến, phu nhân Mỹ Lan đã vào phòng bà chủ.”

Mỹ Lan lạnh giọng:

“Bà nhớ nhầm rồi.”

“Không.”

Trương dì lắc đầu.

“Tôi nhớ rất rõ. Vì sau khi phu nhân đi ra, bà chủ đã gọi tôi lại và nói…”

Bà dừng một chút.

“Bà ấy nói: ‘Nếu tôi có chuyện gì, đừng để Mỹ Lan lấy chiếc hộp gỗ trong tủ.’”

Tôi nhìn chiếc hộp.

Mỹ Lan bỗng tái mặt.

Cha tôi cũng nhìn bà.

“Vậy tại sao em biết trong hộp có gì?”

Mỹ Lan không đáp.

Tôi mở tiếp ngăn bí mật bên dưới.

Một chiếc chìa khóa nhỏ rơi ra.

Trên chìa khóa khắc hai chữ: Tô Châu – 17.

Tôi lập tức nhớ tới một câu trong thư.

“Két số 17 ở ngân hàng cũ, người duy nhất có quyền mở là con.”

Tôi nhìn cha.

“Cha có biết mẹ có két riêng không?”

Ông lắc đầu.

“Không.”

Mỹ Lan lập tức nói:

“Có thể đó chỉ là đồ cũ. Đừng làm quá lên.”

Tôi bật cười.

“Dì càng nói, tôi càng thấy Dì đang sợ.”

Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh ngắt.

“Thanh Nghi, con đừng tưởng vài mảnh giấy có thể thay đổi kết quả ADN.”

“Vậy sao?”

Tôi lấy túi hồ sơ bệnh viện lên.

“Ngày mai tôi sẽ tự đến bệnh viện.”

Mỹ Lan bước tới.

“Con không được đi.”

“Dì lấy quyền gì cấm tôi?”

“Ta là mẹ kế của con!”

Tôi nhìn bà.

“Nhưng Dì vừa đuổi tôi khỏi nhà.”

Bà cứng họng.

Tôi kéo vali.

“Vậy từ giờ tôi không phải người nhà nữa.”

Cha tôi bước lên.

“Thanh Nghi…”

Tôi dừng lại.

Ông nhìn tôi, trong mắt lần đầu xuất hiện sự hoang mang.

“Con định đi đâu?”

“Tôi sẽ ở khách sạn.”

“Con không cần phải…”

“Tôi cần.”

Tôi nhìn thẳng vào ông.

“Bởi vì trong căn nhà này, tôi không biết còn bao nhiêu người đang nói dối tôi.”

Tôi kéo vali ra cửa.

Sau lưng, giọng Mỹ Lan vang lên:

“Con sẽ hối hận!”

Tôi không quay đầu.

“Người hối hận chưa chắc là tôi.”

Cánh cửa biệt thự đóng lại.

Tôi đứng dưới hàng cây ngân hạnh bên ngoài, hít một hơi thật sâu.

Tô Châu về đêm vẫn yên tĩnh.

Những con đường quanh khu Kim Kê vẫn sáng đèn.

Nhưng cuộc đời tôi đã hoàn toàn khác.

Tôi lấy chiếc điện thoại cũ ra.

Tin nhắn thứ ba vừa xuất hiện.

“Đừng đến ngân hàng một mình.”

Tôi cau mày.

Ngay sau đó, một số điện thoại lạ gọi tới.

Tôi bắt máy.

Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên:

“Cố tiểu thư, nếu cô muốn biết ai thực sự là cha ruột của mình, sáng mai tám giờ, hãy đến quán trà bên bờ Bình Giang.”

Tôi im lặng.

“Ông là ai?”

Đầu dây bên kia chỉ nói:

“Người từng hứa với mẹ cô sẽ bảo vệ cô.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi đứng giữa đêm Tô Châu, bàn tay lạnh buốt.

Hai mươi năm qua, tôi tưởng mình đang đi tìm sự thật về huyết thống.

Nhưng lúc ấy tôi chưa biết…

Có một sự thật còn đáng sợ hơn cả chuyện tôi không phải con ruột của Cố Thành Viễn.

Đó là…

người mẹ mà tôi tưởng đã chết trong một cơn bệnh năm ấy có thể chưa bao giờ rời khỏi cuộc đời tôi.


CHƯƠNG 2 – NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG QUÁN TRÀ

Tám giờ sáng hôm sau, tôi có mặt tại một quán trà cũ bên bờ Bình Giang.

Người đàn ông gọi tôi đã ngồi ở góc trong cùng.

Khoảng ngoài năm mươi tuổi, mặc áo sơ mi màu xám, trên tay có một vết sẹo dài.

Ông nhìn tôi rất lâu.

“Cô giống mẹ cô.”

Tôi ngồi xuống.

“Ông biết mẹ tôi?”

“Biết.”

“Ông là ai?”

Ông đặt một tập hồ sơ lên bàn.

“Tôi là Lâm Chính Dương.”

Tôi sững người.

Họ Lâm.

Cái họ mà tôi chỉ nghe trong những câu chuyện ít ỏi về gia đình mẹ.

“Ông…”

“Là anh họ xa của mẹ cô.”

Tôi mở hồ sơ.

Bên trong là những bản sao giấy khai sinh, hồ sơ bệnh viện và vài tấm ảnh cũ.

Tôi nhìn đến một tờ giấy.

Tên người mẹ: Lâm Nhược Vân.

Tên đứa trẻ: Lâm Thanh Nghi.

Tôi ngẩng phắt lên.

“Lâm Thanh Nghi?”

Ông gật đầu.

“Đó là tên khai sinh của cô.”

Tôi không nói được gì.

“Vậy Cố Thanh Nghi là…”

“Cái tên cha cô đặt cho cô sau khi cưới Nhược Vân.”

Tôi cúi xuống nhìn tờ giấy.

“Nhưng tại sao hồ sơ bệnh viện lại ghi khác?”

Lâm Chính Dương thở dài.

“Bởi vì năm cô chào đời đã xảy ra một sự cố.”

Tôi nắm chặt mép hồ sơ.

“Có phải tôi bị tráo không?”

Ông không trả lời ngay.

Sau đó ông lấy ra một bức ảnh.

Trong ảnh là hai phụ nữ trẻ đứng trước khoa sản.

Một người là mẹ tôi.

Người còn lại…

là Tống Mỹ Lan.

Tôi nhìn chằm chằm.

“Dì ấy từng làm ở bệnh viện?”

“Không.”

Ông lắc đầu.

“Nhưng em gái của bà ta là y tá tại đó.”

Tôi lạnh người.

“Em gái?”

“Bà ta tên Tống Mỹ Hà.”

Tôi chưa từng nghe cái tên này.

Lâm Chính Dương nói tiếp:

“Sau khi mẹ cô phát hiện có người muốn động vào hồ sơ sinh của cô, bà ấy đã bí mật thu thập chứng cứ.”

“Vì sao?”

“Bởi vì người có ý định tráo hồ sơ không chỉ muốn thay đổi huyết thống.”

Ông nhìn tôi.

“Họ muốn thay đổi quyền sở hữu tài sản.”

Tôi chợt hiểu.

Cố Thành Viễn khi ấy đang mở rộng công ty. Gia đình ông có nhiều bất động sản và cổ phần.

Nếu tôi là con gái ruột của ông, tôi có quyền thừa kế.

Nếu tôi không phải…

Mọi thứ có thể bị chuyển sang cho người khác.

“Nhưng tôi vẫn không hiểu.”

Tôi nói.

“Nếu mẹ tôi biết chuyện, tại sao bà không nói với cha?”

Lâm Chính Dương im lặng rất lâu.

“Bởi vì bà ấy không còn tin ông ấy.”

“Không thể.”

“Cố tiểu thư…”

“Tôi gọi ông là chú được không?”

Ông khẽ gật đầu.

“Tôi từng nghĩ cha tôi yêu mẹ.”

“Ông ấy từng yêu.”

“Vậy tại sao mẹ lại không tin ông ấy?”

Lâm Chính Dương nhìn ra dòng nước.

“Bởi vì năm đó có một khoản tiền lớn được chuyển khỏi công ty.”

Tôi sững lại.

“Ai lấy?”

“Không ai biết.”

“Cha tôi?”

“Không.”

Ông lắc đầu.

“Nhưng mọi bằng chứng đều hướng về mẹ cô.”

Tôi chết lặng.

“Cho nên cha nghi ngờ mẹ?”

“Đúng.”

Tôi bật cười cay đắng.

Hai mươi năm.

Hóa ra cuộc hôn nhân mà tôi từng nghĩ là tình yêu cũng đã tồn tại những vết nứt mà tôi chưa từng nhìn thấy.

“Còn kết quả ADN?”

Tôi hỏi.

Lâm Chính Dương đưa cho tôi một bản sao.

“Đây là mẫu ADN được lưu tại một phòng xét nghiệm tư nhân cách đây hai mươi năm.”

Tôi nhìn dòng kết luận.

Có quan hệ huyết thống cha – con.

Tôi ngẩng lên.

“Đây…”

“Là kết quả thật.”

Tôi không thở nổi.

“Vậy tờ kết quả hôm qua…”

“Là giả.”

Tôi nhắm mắt.

Mọi thứ khớp lại.

Mẹ kế cần kết quả giả.

Minh Hạo cần quyền thừa kế.

Nhưng vẫn còn một câu hỏi.

Ai đã giúp họ?

Tôi lập tức nhớ đến câu tin nhắn.

Người tráo mẫu xét nghiệm năm đó vẫn đang ở trong căn nhà này.

Tôi lấy điện thoại gọi cho Trương dì.

“Dì đang ở đâu?”

“Cô chủ, tôi…”

Giọng bà run rẩy.

“Dì nói đi.”

“Phu nhân đang hỏi tôi về chiếc hộp.”

Tôi đứng bật dậy.

“Dì rời khỏi đó ngay.”

“Không kịp rồi…”

Một tiếng động lớn vang lên ở đầu dây bên kia.

Cuộc gọi mất kết nối.

Tôi hoảng hốt.

Lâm Chính Dương lập tức đứng dậy.

“Đi thôi.”

Chúng tôi trở về biệt thự.

Nhưng cánh cửa đã khóa.

Bên trong không có tiếng người.

Tôi gọi cha.

Không ai nghe.

Tôi gọi Minh Hạo.

Cậu ta bắt máy sau vài hồi chuông.

“Chị?”

“Cha đâu?”

“Cha đang ở công ty.”

“Còn Dì Mỹ Lan?”

“Ở nhà.”

Tôi hỏi:

“Trương dì đâu?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Sau đó Minh Hạo nói:

“Chị, chị đừng quay lại đây.”

“Vì sao?”

“Có người đã vào phòng mẹ.”

Tôi nhìn Lâm Chính Dương.

“Ý em là gì?”

Minh Hạo hạ giọng.

“Em tìm thấy một thứ.”

“Thứ gì?”

“Bản sao giấy khai sinh của chị.”

Tôi siết điện thoại.

“Trong đó ghi tên ai?”

Minh Hạo không trả lời.

Tôi quát:

“Minh Hạo!”

Cậu ta thở dài.

“Không phải Lâm Nhược Vân.”

Tôi cảm thấy tim mình như rơi xuống.

“Vậy là ai?”

“Người mẹ trong hồ sơ sinh của chị…”

Cậu ta dừng lại.

“Là Tống Mỹ Lan.”

Tôi chết lặng.

Không.

Không thể nào.

Tôi nhìn Lâm Chính Dương.

Ông cũng đang sững sờ.

Minh Hạo tiếp tục:

“Nhưng chị đừng tin giấy đó.”

“Vì sao?”

“Bởi vì bên dưới có một dòng chữ viết tay.”

“Dòng gì?”

Đây không phải hồ sơ gốc.

Tôi lập tức hiểu.

Có người đang cố tạo ra một lớp giả khác để che đi sự thật.

Đúng lúc đó, phía sau tôi vang lên tiếng xe.

Một chiếc Mercedes màu đen dừng trước cổng.

Cha tôi bước xuống.

Ông không nhìn tôi.

Chỉ nói một câu:

“Thanh Nghi, theo cha.”

“Đi đâu?”

“Bệnh viện.”

Tôi nhìn ông.

“Cha đã biết chuyện?”

Ông nhắm mắt.

“Cha biết một phần.”

“Phần nào?”

Ông nhìn tôi, ánh mắt đau đớn.

“Cha biết mẹ con không chết vì bệnh.”

Tôi đứng bất động.

“Cha nói gì?”

“Đêm đó… mẹ con gặp tai nạn trên đường đến ngân hàng.”

Tôi lùi lại.

“Nhưng giấy chứng tử…”

“Được lập sau đó.”

“Vậy mẹ con…”

Cha tôi không nói tiếp.

Tôi nhìn ông.

“Cha đã tìm thấy mẹ con chưa?”

Ông im lặng.

Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Tôi bật khóc.

Không phải vì vui.

Cũng không phải vì sợ.

Mà vì trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra hai mươi năm qua có thể là một câu chuyện được dựng lên quanh mình.

Cha tôi nắm vai tôi.

“Cha xin lỗi.”

Tôi gạt tay ông.

“Không.”

Tôi lau nước mắt.

“Đừng xin lỗi.”

“Thanh Nghi…”

“Tôi muốn biết sự thật.”

Ông nhìn tôi.

“Tất cả.”

Tôi quay sang Lâm Chính Dương.

“Chú nói bệnh viện còn lưu hồ sơ gốc?”

“Có.”

“Vậy chúng ta đi.”

Nhưng trước khi lên xe, điện thoại tôi rung.

Một tin nhắn mới.

Không phải số lạ.

Là số của Mỹ Lan.

Chỉ có một câu:

“Nếu con muốn biết mẹ con đang ở đâu, hãy quay về căn nhà cũ trước nửa đêm.”

Tôi nhìn màn hình.

Lần đầu tiên, tôi không còn thấy sợ.

Tôi chỉ thấy lạnh.

Bởi vì tôi biết…

Tống Mỹ Lan đã bắt đầu nhận ra rằng chiếc hộp cũ không còn nằm trong tay bà.

Và đêm nay, người phụ nữ ấy sẽ phải tự mình mở ra bí mật mà bà đã chôn suốt hơn hai mươi năm.


CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT TRONG CĂN PHÒNG KHÓA KÍN

Mười một giờ bốn mươi phút đêm.

Tôi đứng trước căn biệt thự nhà họ Cố.

Cánh cổng mở sẵn.

Không có bảo vệ.

Không có người giúp việc.

Ánh đèn phòng khách sáng nhưng cả căn nhà im lặng đến bất thường.

Cha tôi muốn đi cùng.

Nhưng tôi từ chối.

“Con phải tự nghe bà ấy nói.”

Lâm Chính Dương đứng ngoài xe.

“Cẩn thận.”

Tôi gật đầu.

Bước vào nhà, tôi lập tức thấy Mỹ Lan ngồi một mình.

Bà mặc bộ đồ màu be, trên bàn đặt một tách trà đã nguội.

“Ngồi đi.”

Tôi không ngồi.

“Dì gọi tôi về để nói gì?”

Bà nhìn tôi.

“Con vẫn giống mẹ con.”

“Đừng nhắc đến mẹ tôi.”

“Con muốn biết bà ấy đang ở đâu?”

“Có.”

Mỹ Lan cười nhạt.

“Con nghĩ ta sẽ nói miễn phí sao?”

Tôi nhìn bà.

“Dì muốn gì?”

“Chiếc hộp.”

Tôi lấy chiếc hộp ra đặt lên bàn.

“Ở đây.”

Mắt bà lập tức dán chặt vào nó.

“Đưa ta.”

“Sau khi Dì nói.”

Mỹ Lan cười.

“Con đã trở nên giống Nhược Vân.”

“Đó là lời khen hay lời cảnh báo?”

Bà im lặng.

Tôi mở chiếc hộp.

“Dì nói đi.”

Mỹ Lan nhìn tôi rất lâu rồi cuối cùng thở dài.

“Đúng. Kết quả ADN là giả.”

Tôi không bất ngờ.

Nhưng nghe chính miệng bà thừa nhận vẫn khiến tim tôi nặng xuống.

“Dì làm?”

“Ta chỉ yêu cầu người khác làm.”

“Ai?”

“Phòng xét nghiệm tư nhân.”

“Còn mẫu?”

Mỹ Lan không đáp.

Tôi nhìn bà.

“Là mẫu của ai?”

Bà siết chặt tay.

“Của một người đàn ông không liên quan đến nhà họ Cố.”

Tôi cười.

“Dì nghĩ dùng một mẫu ngẫu nhiên là có thể lừa tôi?”

“Ta không cần lừa con.”

Bà nhìn tôi.

“Ta chỉ cần cha con tin.”

Tôi im lặng.

Đó mới là điều đáng sợ.

Bà không cần sự thật.

Bà chỉ cần Cố Thành Viễn mất niềm tin vào tôi.

“Vì Minh Hạo?”

“Đúng.”

“Dì muốn toàn bộ tài sản?”

“Ta muốn con trai ta không phải sống dựa vào sự thương hại của người khác.”

Tôi nhìn bà.

“Dì biết không? Nếu Dì nói ngay từ đầu rằng Dì muốn bảo vệ con trai, có lẽ tôi còn hiểu.”

Mỹ Lan bật cười.

“Con không hiểu đâu.”

Bà đứng dậy.

“Bởi vì con chưa từng biết cảm giác phải sống trong bóng của một người phụ nữ đã chết.”

Tôi sững lại.

“Dì ghen với mẹ tôi?”

“Ta từng nghĩ chỉ cần thời gian, Thành Viễn sẽ quên bà ấy.”

Bà nhìn quanh căn phòng.

“Nhưng suốt hai mươi năm, trong căn nhà này, mỗi bức tranh, mỗi món đồ đều nhắc anh ấy về Nhược Vân.”

Tôi khẽ nói:

“Cho nên Dì đẩy tôi ra?”

“Ban đầu chỉ là vậy.”

“Còn sau đó?”

Bà im lặng.

Tôi biết mình đã chạm đúng chỗ.

“Sau đó Dì phát hiện mẹ tôi để lại tài sản cho tôi.”

Mỹ Lan nhìn xuống.

“Đúng.”

“Và Dì tráo hồ sơ.”

“Đúng.”

“Dì còn làm gì nữa?”

Bà không trả lời.

Tôi lấy từ túi ra bản sao hồ sơ bệnh viện.

“Em gái Dì, Tống Mỹ Hà.”

Mặt bà biến sắc.

“Con biết cô ấy ở đâu?”

“Không cần biết.”

Tôi đặt bản sao xuống.

“Bệnh viện đã tìm thấy hồ sơ gốc.”

Mỹ Lan nhìn tôi.

“Không thể.”

“Có thể.”

Tôi nhìn thẳng vào bà.

“Và trong hồ sơ gốc có chữ ký của Dì.”

Bà lùi lại.

“Không…”

Tôi nói tiếp:

“Nhưng tôi không đến đây để đưa Dì vào rắc rối.”

Bà ngẩng lên.

“Con muốn gì?”

“Tôi muốn biết mẹ tôi còn sống không.”

Mỹ Lan im lặng rất lâu.

Cuối cùng bà nói:

“Có.”

Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.

“Ở đâu?”

“Thành phố Hàng Châu.”

“Bệnh viện nào?”

Bà không nói.

Tôi tiến lên.

“Dì đã làm gì với mẹ tôi?”

Mỹ Lan bật khóc.

“Ta không muốn bà ấy chết.”

Tôi chết lặng.

“Vậy chuyện gì xảy ra?”

“Đêm đó, bà ấy phát hiện ta động vào hồ sơ của con.”

“Sau đó?”

“Bà ấy gọi Thành Viễn.”

“Rồi sao?”

“Ta hoảng sợ.”

Mỹ Lan lau nước mắt.

“Ta chỉ muốn ngăn bà ấy nói ra.”

“Dì đã làm gì?”

“Ta thuê người theo dõi bà ấy.”

“Tai nạn?”

Bà gật đầu.

“Xe của bà ấy bị mất lái.”

Tôi nhắm mắt.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Dì…”

“Ta không biết người đó sẽ làm mọi chuyện thành ra như vậy.”

“Nhưng mẹ tôi sống.”

“Có.”

“Vì sao cha tôi không biết?”

“Bởi vì người cứu bà ấy đã đưa bà ấy đi.”

“Và Dì biết?”

“Ta biết sau đó.”

Tôi nhìn bà.

“Vậy suốt hai mươi năm…”

“Ta đã trả tiền để người ta giữ im lặng.”

Căn phòng im lặng.

Tôi không còn giận dữ như trước.

Chỉ thấy mệt.

Hai mươi năm.

Một người phụ nữ đã sống xa con gái.

Một người cha bị mắc kẹt trong nghi ngờ.

Một đứa trẻ lớn lên trong căn nhà mà mọi người đều biết một bí mật, chỉ riêng nó không biết.

Tôi cầm chiếc điện thoại cũ của mẹ lên.

“Dì còn nhớ chiếc điện thoại này không?”

Mỹ Lan gật đầu.

“Những tin nhắn…”

“Không phải ta gửi.”

Tôi ngẩng lên.

“Vậy ai?”

Cửa phòng khách bỗng mở.

Cha tôi bước vào.

“Là mẹ con.”

Tôi quay phắt lại.

Ông đứng đó, đôi mắt đỏ hoe.

“Cha đã nhận được cuộc gọi.”

Tôi run giọng:

“Mẹ?”

Ông gật đầu.

“Bà ấy đang ở Hàng Châu.”

Tôi không kìm được nước mắt.

“Cha đã gặp mẹ?”

“Chưa.”

“Vậy sao cha biết?”

“Bởi vì bà ấy gọi cho cha tối nay.”

Tôi bước tới.

“Bà ấy nói gì?”

Cha tôi lấy điện thoại ra.

Một đoạn ghi âm được mở.

Giọng phụ nữ yếu nhưng dịu dàng vang lên:

“Thành Viễn, nếu anh nghe được đoạn này, hãy nói với Nghi Nghi rằng mẹ xin lỗi.”

Tôi đưa tay che miệng.

“Mẹ…”

Đoạn ghi âm tiếp tục:

“Đừng trách cha con. Hai mươi năm qua, anh ấy cũng bị lừa.”

Tôi nhìn cha.

Ông cúi đầu.

“Còn Mỹ Lan…”

Giọng mẹ tôi dừng lại vài giây.

“Em ấy đã sai. Nhưng người đứng sau chuyện này không chỉ có em ấy.”

Tôi và cha cùng nhìn nhau.

Mỹ Lan bỗng biến sắc.

Mẹ tôi nói tiếp:

“Người muốn lấy tài sản nhà họ Cố không phải Mỹ Lan. Bà ấy chỉ là người bị lợi dụng.”

Tôi hỏi:

“Người nào?”

Đoạn ghi âm vang lên:

“Là người mà Thành Viễn tin tưởng nhất.”

Cha tôi lập tức tái mặt.

Tôi quay sang ông.

“Cha…”

Ông không nói.

Đúng lúc ấy, Minh Hạo chạy vào.

“Cha!”

Cậu ta thở dốc.

“Chú Trương vừa gọi. Ông ấy nói luật sư của gia đình đã biến mất.”

Tôi sững lại.

Cha tôi hỏi:

“Ai?”

“Luật sư Tần.”

Mỹ Lan bỗng ngồi xuống.

Bà nhìn tôi, vẻ mặt hoảng loạn.

“Không thể nào…”

Tôi hiểu ra.

Luật sư Tần là người mở kết quả ADN.

Cũng là người giữ hồ sơ thừa kế.

Nếu ông ta thực sự đứng sau mọi chuyện…

thì tất cả những gì xảy ra hôm nay chỉ là bước đầu.

Tôi cầm chiếc hộp lên.

“Cha.”

“Ừ.”

“Con không muốn tranh tài sản nữa.”

Cha tôi nhìn tôi.

“Tại sao?”

“Con chỉ muốn mẹ trở về.”

Ông bước đến, đặt tay lên vai tôi.

“Cha sẽ đưa con đi gặp mẹ.”

Tôi nhìn ông.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi gọi một tiếng:

“Cha.”

Ông khựng lại.

“Con tin cha.”

Mắt ông đỏ lên.

Nhưng phía sau chúng tôi, Mỹ Lan bỗng quỳ xuống.

Không phải trước mặt tôi vì tài sản.

Mà vì bà vừa nhìn thấy thứ cuối cùng trong chiếc hộp.

Một tấm ảnh cũ.

Phía sau ảnh có dòng chữ:

“Nếu một ngày Thanh Nghi biết sự thật, hãy nói với con bé rằng người mẹ thật sự của nó chưa bao giờ bỏ rơi nó.”

Mỹ Lan cúi đầu.

“Thanh Nghi…”

Tôi nhìn bà.

“Dì muốn nói gì?”

Bà khóc.

“Ta xin lỗi.”

Tôi im lặng.

“Dì đã sai.”

Tôi không đỡ bà đứng dậy.

Cũng không mắng bà.

Tôi chỉ nói:

“Dì không cần quỳ trước mặt tôi.”

Mỹ Lan ngẩng lên.

“Vậy con muốn gì?”

“Tôi muốn Dì tự nói sự thật trước cha tôi, trước luật sư và trước Minh Hạo.”

Bà run rẩy.

“Sau đó?”

“Sau đó, Dì tự chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.”

Tôi quay người.

Ngoài cửa sổ, trời Tô Châu bắt đầu sáng.

Tôi kéo chiếc vali cũ lên.

Hai mươi năm trước, mẹ tôi từng rời khỏi căn nhà này trong một đêm mưa.

Hai mươi năm sau, tôi bước ra khỏi nó để đi tìm mẹ.

Nhưng lần này tôi không còn là cô bé chín tuổi đứng sau cửa sổ chờ một người không trở về.

Tôi là Cố Thanh Nghi, hai mươi lăm tuổi.

Tôi đã biết mình là ai.

Và tôi cũng hiểu một điều:

Gia đình không được quyết định bởi một tờ giấy ADN.

Nó được quyết định bởi những người đã ở bên ta khi mọi thứ sụp đổ.

Chiếc xe rời khỏi căn biệt thự, hướng về Hàng Châu.

Điện thoại tôi lại rung.

Một tin nhắn từ số cũ của mẹ.

“Nghi Nghi, mẹ đang đợi con.”

Tôi bật khóc.

Ngoài cửa kính, bình minh trải dài trên những con đường ven hồ.

Tôi không biết cuộc gặp sắp tới sẽ thay đổi cuộc đời mình thế nào.

Nhưng lần đầu tiên sau hai mươi năm…

tôi không còn sợ sự thật nữa.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.