Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Chỉ 12 ngày sau đám cưới, chồng tôi tổ chức sinh nhật cho nhân tình trong chính căn nhà chúng tôi vừa cưới về. Anh công khai tặng cô ta chiếc vòng mà tôi từng được mẹ chồng trao trong ngày cưới. Khi tôi hỏi tại sao, anh lạnh lùng đáp: “Em nên hiểu, cô ấy mới là người anh muốn giữ.” Tôi tháo chiếc nhẫn cưới đặt xuống bàn rồi bước ra ngoài. Đêm đó, tôi gửi cho chồng một bức ảnh khiến anh lập tức gọi lại hơn 20 cuộc... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


# Chương 1 – Cái tên trong phong bì

Tờ giấy có đóng dấu đỏ trượt khỏi phong bì, rơi xuống mặt bàn.

Và ngay khi nhìn thấy cái tên đầu tiên trên đó, tôi cảm giác như toàn bộ tiếng xe cộ ngoài cửa kính ở Phố Đông đều biến mất.

**Giang Minh Viễn.**

Đó là tên chú ruột của tôi.

Người đã qua đời mười tám năm trước.

Tôi ngẩng phắt đầu nhìn Trần luật sư.

“Chú Trần… tại sao tên chú Minh Viễn lại xuất hiện trong hồ sơ của nhà họ Lục?”

Ông Trần không trả lời ngay. Ông kéo tờ giấy lại gần, chỉ vào một dòng bên dưới.

Đó là bản sao thỏa thuận chuyển nhượng quyền sở hữu một khu đất cũ ở Tô Châu. Bên chuyển nhượng là công ty của chú tôi. Bên nhận là một doanh nghiệp có tên **Thịnh Hoa Thương Mậu**.

Người đại diện pháp luật khi ấy: **Lục Chính Quốc**.

Cha của Lục Cảnh Thâm.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên đó.

“Bố chồng cháu?”

“Phải.”

“Nhưng ông ấy mất hơn mười năm rồi.”

“Cho nên rất nhiều chuyện mới bị chôn xuống.”

Giọng Trần luật sư trầm hẳn.

“Mười tám năm trước, chú cháu phát hiện một giao dịch bất thường. Một phần tài sản của nhà họ Giang bị chuyển sang công ty trung gian. Sau đó chú cháu gặp tai nạn trên đường từ Tô Châu về Thượng Hải.”

Tôi nắm chặt mép bàn.

“Chú đang nói tai nạn ấy có liên quan đến nhà họ Lục?”

“Chú chưa thể kết luận.”

Ông nhìn thẳng vào tôi.

“Nhưng trước khi mất, Minh Viễn đã để lại một bộ hồ sơ. Cha cháu giữ nó suốt nhiều năm mà không công khai vì chứng cứ chưa đủ. Gần đây, khi công ty nhà họ Lục gặp khó khăn về dòng tiền, họ bắt đầu tiếp cận nhà họ Giang.”

Tôi thấy cổ họng khô lại.

“Cảnh Thâm tiếp cận cháu vì chuyện đó?”

Trần luật sư im lặng.

Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn một câu trả lời.

Điện thoại tôi lại sáng lên.

**Lục Cảnh Thâm: Em đang ở đâu?**

Tiếp theo:

**Đừng ký bất cứ thứ gì Trần Khải đưa cho em.**

Rồi:

**Vãn Ninh, nghe điện thoại. Anh có thể giải thích.**

Tôi nhìn ba dòng tin nhắn, bất giác bật cười.

Mười hai ngày làm vợ anh, tối nay là lần đầu tiên anh nhắn cho tôi nhiều đến thế.

Không phải vì tôi bỏ nhà đi.

Không phải vì chiếc nhẫn cưới tôi để lại.

Mà vì một cái phong bì.

Tôi hỏi:

“Những giấy tờ anh ấy bắt cháu ký trước hôn lễ là gì?”

Trần luật sư mở máy tính bảng.

“Cháu nghĩ đó là giấy ủy quyền hợp tác giữa hai công ty. Nhưng trong phụ lục có điều khoản cho phép người đại diện phía nhà họ Lục tham gia biểu quyết tại công ty đầu tư của cha cháu nếu hai người còn quan hệ hôn nhân.”

Máu trong người tôi lạnh đi.

“Bao nhiêu phần trăm?”

“Mười bốn phần trăm quyền biểu quyết gián tiếp.”

Tôi bật dậy.

“Không thể nào. Cháu đã đọc trước khi ký.”

“Họ thay phụ lục.”

Tôi đứng chết lặng.

Trần luật sư tiếp tục:

“Bản cháu xem và bản được nộp sau đó không hoàn toàn giống nhau. Nhưng may là cha cháu đã yêu cầu lưu dấu thời gian điện tử cho bản gốc.”

Tôi lập tức hiểu.

“Cho nên họ chưa lấy được quyền?”

“Chưa.”

“Vậy tại sao Cảnh Thâm hoảng?”

“Bởi vì nếu cháu biết chuyện và chủ động chấm dứt ủy quyền, kế hoạch của họ coi như thất bại.”

Tôi ngồi xuống.

Hình ảnh bữa tiệc sinh nhật lại hiện lên.

Tô Mạn đeo chiếc vòng của tôi.

Cảnh Thâm chắn trước cô ta.

Mẹ chồng tôi lạnh lùng nhìn tôi như nhìn một người ngoài.

Những người bạn của anh không ai kinh ngạc.

Tất cả đã có vị trí của mình trong câu chuyện.

Chỉ có tôi là người tưởng mình đang sống trong một cuộc hôn nhân bình thường.

Tôi hỏi:

“Còn Tô Mạn?”

Trần luật sư lấy ra bức ảnh cũ.

“Ba năm trước, cô ta đã làm việc cho công ty Thịnh Hoa.”

“Tức là trước khi cháu gặp Cảnh Thâm?”

“Đúng.”

Tôi nhớ rất rõ lần đầu tôi gặp anh.

Một buổi triển lãm ở Tây Ngạn, Thượng Hải. Khi đó, anh đứng trước một bức tranh thủy mặc, quay sang hỏi tôi:

“Cô Giang cũng thích tranh của Hứa lão tiên sinh?”

Tôi từng nghĩ đó là duyên phận.

Hóa ra có thể anh biết tôi là ai trước cả khi bước đến.

Tôi cắn môi.

“Chú Trần, cháu muốn biết toàn bộ.”

Ông nhìn tôi một lúc rồi nói:

“Vậy tối nay cháu đừng về căn hộ đó.”

“Cháu không định về.”

“Cũng đừng về nhà cha mẹ.”

“Tại sao?”

“Vì nhà họ Lục chắc chắn sẽ tìm cháu.”

Ông chưa dứt lời, điện thoại tôi đổ chuông.

Là mẹ chồng.

Tôi bấm nghe.

Giọng bà Tú Lan vang lên ngay lập tức:

“Giang Vãn Ninh, con đang làm gì vậy?”

“Con nên hỏi câu đó mới đúng.”

“Chỉ vì một chiếc vòng mà con bỏ đi giữa đêm, làm Cảnh Thâm mất mặt trước bạn bè?”

Tôi bật cười.

“Mẹ thực sự nghĩ vấn đề là chiếc vòng sao?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi nói chậm từng chữ:

“Con đã gặp Trần luật sư.”

Một tiếng động rất khẽ vang lên.

Có thứ gì đó giống như tách trà bị đặt mạnh xuống bàn.

Sau vài giây, bà mới nói:

“Vãn Ninh, chuyện của thế hệ trước không liên quan đến con và Cảnh Thâm.”

“Con còn chưa hỏi chuyện gì.”

Bà lập tức im lặng.

Tôi nhắm mắt.

Chính câu trả lời của bà đã xác nhận tất cả.

“Mẹ biết chuyện chú Minh Viễn?”

“Con đang ở đâu?”

“Không quan trọng.”

“Vãn Ninh!”

Giọng bà cao lên.

“Con đừng nghe Trần Khải nói linh tinh. Cha con giữ hiềm khích với nhà họ Lục nhiều năm, ông ta—”

“Cha con giữ hiềm khích?”

Tôi ngắt lời.

“Vậy tại sao mẹ còn muốn con trai mẹ cưới con?”

Bà không trả lời.

Tôi nói:

“Hay vì hai người cần thứ nhà họ Giang đang có?”

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở.

Rồi một giọng nam vang lên.

Cảnh Thâm đã giật lấy điện thoại.

“Vãn Ninh, anh tới đón em.”

“Không cần.”

“Chúng ta gặp mặt nói chuyện.”

“Anh muốn nói về Tô Mạn, về hồ sơ giả, hay về việc anh biết chú tôi từ trước?”

“Anh không làm giả hồ sơ.”

“Vậy anh biết không?”

Anh im lặng.

Chỉ ba giây.

Nhưng đủ rồi.

Tôi cười khẽ.

“Cảnh Thâm, anh biết.”

“Vãn Ninh…”

“Anh biết trước khi cưới em.”

“Anh có chuyện chưa thể nói.”

“Twelve ngày.”

Tôi nhìn ra sông Hoàng Phố đang phản chiếu ánh đèn.

“Mới mười hai ngày, mà em đã không biết câu nào của anh là thật.”

Giọng anh trầm xuống.

“Anh cưới em không hoàn toàn vì công ty.”

“Không hoàn toàn?”

Tôi lặp lại.

“Anh có biết câu đó còn khó nghe hơn thừa nhận tất cả không?”

Anh thở gấp.

“Cho anh một cơ hội.”

“Cơ hội làm gì?”

“Chứng minh rằng Tô Mạn không phải điều em nghĩ.”

Tôi quay sang nhìn Trần luật sư.

“Chiếc vòng trên tay cô ta cũng không phải điều em nghĩ?”

Đầu dây kia im lặng.

Tôi tắt máy.

Ngay lúc ấy, Trần luật sư đẩy một chiếc USB màu bạc sang trước mặt tôi.

“Đây mới là phần quan trọng nhất.”

“Trong đó có gì?”

“Đoạn ghi âm cuối cùng chú cháu để lại.”

Tôi bất động.

“Chú Minh Viễn?”

Ông gật đầu.

“Cha cháu chưa bao giờ cho cháu nghe. Ông ấy sợ cháu bị cuốn vào chuyện cũ.”

“Vậy tại sao bây giờ chú đưa cho cháu?”

“Bởi vì tối nay nhà họ Lục đã đi quá xa.”

Tôi cắm USB vào máy tính.

Một file âm thanh duy nhất hiện ra.

Ngày ghi: mười tám năm trước.

Tôi bấm mở.

Ban đầu chỉ là tiếng rè.

Sau đó là giọng một người đàn ông.

Tôi chưa từng quên giọng ấy.

Thuở nhỏ, chú Minh Viễn thường bế tôi trên vai đi dọc con phố cổ Tô Châu, mua cho tôi kẹo hồ lô rồi nói:

“Vãn Ninh của chú sau này phải sống thật vui vẻ.”

Giờ đây, giọng ấy vang lên méo nhẹ trong loa.

“Nếu anh cả nghe được đoạn này… nghĩa là em không thể tự mình giải quyết nữa.”

Tôi đưa tay che miệng.

Giọng chú tiếp tục:

“Lục Chính Quốc không hành động một mình.”

Tôi nín thở.

“Người giữ sổ sách thật… là một phụ nữ.”

Có tiếng mở cửa trong đoạn ghi âm.

Chú tôi nói nhanh hơn:

“Bà ấy họ Tô.”

Tôi quay phắt sang Trần luật sư.

Tô?

Trong đầu tôi lập tức hiện lên khuôn mặt Tô Mạn.

Nhưng cô ta mới hai mươi sáu tuổi.

Mười tám năm trước cô ta chỉ là một đứa trẻ.

Đoạn ghi âm bỗng có tiếng bước chân.

Rồi giọng chú tôi thấp xuống:

“Nếu muốn tìm chứng cứ, hãy tìm người phụ nữ tên **Tô Nhược Cầm**.”

File kết thúc.

Tôi còn chưa kịp hỏi, Trần luật sư đã mở một tài liệu khác.

Ảnh hộ khẩu cũ hiện lên.

Tên: Tô Nhược Cầm.

Quan hệ gia đình bên dưới khiến tôi không thở nổi.

**Con gái: Tô Mạn.**

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng mới hiểu.

Tô Mạn không đơn thuần chen vào cuộc hôn nhân của tôi.

Cô ta xuất hiện bên cạnh Lục Cảnh Thâm từ ba năm trước vì một lý do.

Có thể cùng một lý do khiến anh tiếp cận tôi.

Tôi khẽ hỏi:

“Chú Trần… họ cưới cháu để tìm hồ sơ chú Minh Viễn để lại, đúng không?”

Ông chưa kịp trả lời thì chuông cửa văn phòng vang lên.

Một lần.

Hai lần.

Rồi liên tục.

Trần luật sư nhìn camera an ninh.

Sắc mặt ông thay đổi.

Tôi đứng dậy.

“Là ai?”

Ông quay màn hình về phía tôi.

Trước cửa không phải Cảnh Thâm.

Mà là Tô Mạn.

Cô ta vẫn mặc chiếc váy trắng lúc dự sinh nhật.

Trên cổ tay vẫn còn chiếc vòng phỉ thúy.

Nhưng khuôn mặt hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng.

Cô nhìn thẳng vào camera và giơ lên một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Sau đó cô nói từng chữ:

“Giang Vãn Ninh, tôi biết cô đang ở trong đó.”

“Tôi đến trả chiếc vòng.”

Cô dừng lại.

“Và nói cho cô biết người thực sự muốn cuộc hôn nhân này diễn ra… không phải Lục Cảnh Thâm.”

---

# Chương 2 – Người đứng sau cuộc hôn nhân


Trần luật sư lập tức bước đến cửa nhưng tôi giữ ông lại.

“Để cháu nói chuyện với cô ta.”

“Vãn Ninh, chúng ta chưa biết mục đích của Tô Mạn.”

“Chính vì vậy cháu mới cần biết.”

Tôi nhìn màn hình camera.

Tô Mạn đứng một mình.

Không có Cảnh Thâm.

Không có mẹ chồng.

Không có chiếc bánh sinh nhật, những ly rượu hay nụ cười cố ý khiêu khích.

Trông cô ta thậm chí còn căng thẳng hơn tôi.

Cửa vừa mở, Tô Mạn đã bước vào.

Cô đặt chiếc hộp gỗ lên bàn.

“Chiếc vòng ở đây.”

Tôi không động vào.

“Cô nghĩ trả lại nó thì tối nay chưa từng xảy ra?”

“Không.”

“Vậy cô đến làm gì?”

Tô Mạn nhìn Trần luật sư.

“Tôi muốn nói riêng với cô.”

“Tôi không có bí mật với chú Trần.”

“Nhưng chuyện tôi sắp nói liên quan đến mẹ tôi.”

Tôi nhìn cô vài giây.

“Cứ nói.”

Tô Mạn siết tay.

“Lục Cảnh Thâm không biết tôi sẽ đeo chiếc vòng tối nay.”

Tôi cười nhạt.

“Anh ta tự tay đeo cho cô.”

“Đúng.”

“Vậy cô đang định nói anh ta bị ép?”

“Không. Anh ấy sai.”

Tô Mạn nhìn thẳng vào tôi.

“Nhưng nếu cô chỉ nhìn vào chuyện chiếc vòng, cô sẽ bỏ qua điều quan trọng hơn.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

“Vậy nói đi.”

Cô lấy điện thoại, mở một đoạn tin nhắn thoại.

Giọng bà Tú Lan vang lên:

“Mạn Mạn, tối nay nhất định phải để Vãn Ninh nhìn thấy chiếc vòng. Cảnh Thâm sẽ xử lý phần còn lại. Chỉ cần cô ấy nổi giận bỏ đi, chúng ta mới có lý do kiểm tra căn phòng cô ấy đang giữ đồ của nhà họ Giang.”

Tôi sững người.

Tô Mạn tắt đoạn ghi âm.

“Tôi nhận được tin này chiều nay.”

“Vậy cô vẫn tới?”

“Vì tôi cũng cần cô rời khỏi căn hộ.”

Tôi bật cười.

“Ít ra cô cũng thẳng thắn.”

“Tôi không tới vì Cảnh Thâm.”

“Cô nghĩ tôi tin sao?”

Cô im lặng vài giây.

“Ba năm trước, tôi và anh ấy từng yêu nhau.”

Trần luật sư cau mày.

Tôi lại không thấy bất ngờ.

Có lẽ sau tối nay, không còn điều gì có thể khiến tôi ngạc nhiên dễ dàng nữa.

Tôi hỏi:

“Rồi sao?”

“Chúng tôi chia tay trước khi anh ấy gặp cô.”

“Nhưng cô vẫn xuất hiện ở sinh nhật trong căn nhà của tôi.”

“Bởi vì bà Lục nắm một thứ tôi cần.”

“Liên quan tới mẹ cô?”

Tô Mạn gật đầu.

Lần đầu tiên vẻ mặt cô thực sự thay đổi.

“Mẹ tôi mất khi tôi mười tuổi. Trước đó bà làm kế toán cho Thịnh Hoa. Nhiều năm nay tôi luôn nghĩ bà mang một khoản tiền rồi bỏ trốn khỏi Thượng Hải. Nhà họ Lục nói với tôi như vậy.”

“Nhưng bà ấy đã mất?”

“Tôi chỉ biết chuyện đó hai năm trước.”

Cô cười chua chát.

“Người báo cho tôi lại là một nhân viên cũ của cha cô.”

Tôi nhìn Trần luật sư.

Ông khẽ gật đầu.

Tô Mạn tiếp tục:

“Từ đó tôi ở gần nhà họ Lục để tìm hồ sơ của mẹ.”

Tôi lạnh giọng:

“Và ở gần cả chồng tôi.”

“Đó là sai lầm của tôi.”

“Chỉ là sai lầm?”

“Cô muốn tôi xin lỗi sao?”

Tô Mạn nhìn tôi.

“Được. Tôi xin lỗi. Nhưng Giang Vãn Ninh, cô cũng nên biết một chuyện: tối nay Cảnh Thâm đã từ chối kế hoạch của mẹ anh ấy.”

Tôi nhớ lại khoảnh khắc anh tự tay đeo vòng cho cô.

“Cách từ chối của anh ta thật đặc biệt.”

“Anh ấy làm vậy vì bà Lục đe dọa sẽ tiêu hủy hồ sơ liên quan đến mẹ tôi.”

Căn phòng yên lặng.

Tôi hỏi:

“Hồ sơ đó ở đâu?”

“Trong căn nhà cũ của nhà họ Lục tại Tô Châu.”

Tôi lập tức quay sang Trần luật sư.

Ông nói:

“Nhà cũ ở Bình Giang Lộ?”

Tô Mạn gật đầu.

“Đúng.”

Tôi nhìn cô.

“Cô biết từ khi nào?”

“Tối nay.”

“Cảnh Thâm nói?”

“Không. Tôi nghe lén bà Lục gọi điện.”

Tôi bắt đầu hiểu vì sao cô ta xuất hiện ở đây thay vì tiếp tục đóng vai người thắng cuộc trong căn hộ của tôi.

“Cô muốn tôi cùng cô đến đó.”

“Phải.”

“Vì sao cần tôi?”

“Bởi vì két sắt trong nhà cũ được mở bằng hai chìa khóa.”

Tô Mạn lấy từ túi xách ra một chiếc chìa bằng đồng.

“Một chiếc từng thuộc về mẹ tôi.”

Tôi nhìn nó.

“Chiếc còn lại?”

Cô chỉ vào chiếc hộp gỗ đựng vòng phỉ thúy.

Tôi chậm rãi mở nắp.

Dưới lớp nhung không chỉ có chiếc vòng.

Còn có một chìa khóa nhỏ gắn sau lớp lót.

Tôi chết lặng.

Tô Mạn nói:

“Mẹ chồng cô trao chiếc vòng cho cô ngày cưới không phải vì muốn công nhận cô là con dâu.”

“Bà ấy muốn đưa chìa khóa vào nhà tôi?”

“Đúng.”

“Để làm gì?”

“Bà ấy nghĩ cha cô sẽ nhận ra chiếc vòng, từ đó chủ động tìm tới căn nhà ở Tô Châu.”

Tôi lập tức nhớ lại phản ứng của cha vào ngày cưới.

Khi mẹ chồng đeo vòng cho tôi, cha tôi đã nhìn rất lâu.

Tôi tưởng ông xúc động.

Giờ nghĩ lại, nét mặt ấy không phải vui mừng.

Mà là kinh ngạc.

Tôi lấy điện thoại gọi cho cha.

Ông bắt máy ngay.

“Vãn Ninh?”

“Cha biết chiếc vòng phỉ thúy chứ?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi nhắm mắt.

“Cha biết.”

Ông thở dài.

“Con đang ở đâu?”

“Cha trả lời con trước.”

“…Đó là chiếc vòng của Tô Nhược Cầm.”

Tô Mạn đứng bật dậy.

“Cái gì?”

Tôi bật loa ngoài.

Cha nói:

“Mười tám năm trước, trước khi Minh Viễn xảy ra chuyện, cô Tô đã mang chiếc vòng ấy tới gặp cha. Cô ấy nói bên trong có một chìa khóa, liên quan đến sổ sách của Thịnh Hoa.”

Tô Mạn run giọng:

“Ông biết mẹ tôi?”

“Cô là con gái cô ấy?”

“Phải.”

Cha tôi im lặng thật lâu.

Rồi nói:

“Mẹ cô đã giúp em trai tôi.”

Mắt Tô Mạn đỏ lên.

Tôi hỏi:

“Vậy hồ sơ đâu?”

“Cha không biết. Sau khi Minh Viễn xảy ra tai nạn, Nhược Cầm cũng biến mất. Cha từng cho rằng nhà họ Lục đã lấy lại mọi thứ.”

Trần luật sư xen vào:

“Nếu két sắt vẫn còn, chứng cứ có thể vẫn ở đó.”

Cha lập tức nói:

“Không được tự ý đi. Cha sẽ cho người—”

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Trần luật sư nhìn camera.

Lần này là Cảnh Thâm.

Anh đứng trước cửa, áo sơ mi hơi nhăn, gương mặt căng thẳng.

Tôi tắt cuộc gọi.

“Tô Mạn, cô đứng phía sau đi.”

Cảnh Thâm vừa bước vào liền nhìn thấy tôi.

“Vãn Ninh.”

Sau đó ánh mắt anh chuyển sang Tô Mạn.

Anh khựng lại.

“Tại sao cô ở đây?”

Tô Mạn đáp:

“Vì tôi đã nói cho cô ấy biết.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Cô nói gì?”

“Mọi thứ tôi biết.”

Cảnh Thâm nhìn tôi.

“Vãn Ninh, nghe anh giải thích.”

Tôi đứng yên.

“Được.”

Anh dường như không ngờ tôi sẽ đồng ý nhanh như vậy.

Tôi kéo ghế.

“Anh có năm phút.”

Anh không ngồi.

“Ba năm trước, anh quen Tô Mạn trong lúc điều tra một khoản nợ cũ của công ty. Khi đó anh chưa biết rõ chuyện giữa hai nhà.”

“Sau đó?”

“Sau đó mẹ anh nói muốn anh làm quen với em.”

“Và anh nghe lời.”

“Ban đầu… phải.”

“Vì công ty?”

Anh siết hàm.

“Vì bà ấy nói cuộc hôn nhân này có thể cứu Lục thị.”

Tôi cười.

“Ít nhất cuối cùng anh cũng thừa nhận.”

“Nhưng sau khi gặp em—”

“Đừng nói phần đó.”

Tôi giơ tay.

“Em không cần nghe câu ‘sau đó anh thật lòng yêu em’. Nó không thay đổi việc anh bắt đầu bằng lừa dối.”

Cảnh Thâm im lặng.

Tôi hỏi tiếp:

“Phụ lục bị thay, anh biết không?”

“Anh biết có điều khoản biểu quyết.”

“Biết bản cháu ký không giống bản nộp không?”

Anh ngẩng lên.

“Không.”

“Anh muốn em tin?”

“Anh có thể chứng minh.”

Tô Mạn lạnh lùng nói:

“Anh nên nói chuyện két sắt trước.”

Cảnh Thâm quay phắt sang cô.

“Cô không được đến Tô Châu.”

“Anh sợ tôi tìm thấy gì?”

“Không.”

Anh nhìn chúng tôi.

“Vì mẹ tôi đang trên đường tới đó.”

Căn phòng bất chợt im lặng.

Tôi hỏi:

“Bà ấy biết?”

“Sau khi em gửi ảnh cho anh, anh hỏi mẹ. Bà ấy nhận ra Trần luật sư chắc chắn đã đưa hồ sơ cho em.”

“Sau đó bà đi Tô Châu?”

“Phải.”

Trần luật sư đứng dậy.

“Chúng ta phải đi ngay.”

Hai giờ sau, xe rời cao tốc, tiến vào khu phố cổ Tô Châu.

Mưa phùn phủ lên những mái ngói đen.

Ngôi nhà cũ nhà họ Lục nằm sâu trong một con hẻm gần Bình Giang Lộ.

Cửa chính đã mở.

Cảnh Thâm bước vào trước.

“Mẹ!”

Không có tiếng đáp.

Chúng tôi đi xuyên qua sân trong, tới gian thư phòng.

Chiếc két sắt gỗ âm tường đã bị mở lớp ngoài.

Bà Tú Lan đứng trước nó.

Trong tay bà là một tập sổ bìa đen.

Bà nhìn chúng tôi rồi bật cười.

“Cuối cùng vẫn đến đủ cả.”

Tô Mạn lao lên một bước.

“Đó là sổ của mẹ tôi?”

Bà Tú Lan nhìn cô.

“Cô giống bà ta thật.”

“Mẹ tôi đã làm gì?”

“Làm một việc ngu ngốc.”

Tôi lạnh người.

Bà đặt bàn tay lên chồng giấy bên cạnh một chiếc lò than nhỏ.

Cảnh Thâm quát:

“Mẹ, dừng lại!”

“Con im đi!”

Bà quay sang anh.

“Mẹ làm tất cả để giữ nhà họ Lục, còn con vì một người phụ nữ mà muốn phá hỏng mọi thứ?”

Tôi nhìn bà.

“Ý mẹ là con?”

Bà bật cười.

“Con nghĩ Cảnh Thâm gọi hai mươi mấy cuộc vì yêu con sao?”

Tôi không đáp.

Bà tiếp tục:

“Nó gọi vì con đang giữ thứ có thể khiến nhà họ Lục mất tất cả.”

Cảnh Thâm tiến lên.

“Mẹ!”

Bà đột nhiên ném một xấp giấy vào lò.

Tô Mạn kêu lên.

Nhưng đúng lúc ấy, Trần luật sư bình tĩnh nói:

“Bà Lục, bà đốt nhầm rồi.”

Bà Tú Lan sững lại.

Ông lấy điện thoại, mở một bức ảnh.

“Chúng tôi đã có bản sao.”

Mặt bà trắng bệch.

Tôi quay sang ông.

“Chú có từ khi nào?”

“Ngay từ đầu.”

Ông nhìn tôi.

“Thứ chúng ta cần tới đây lấy chưa bao giờ là quyển sổ.”

Tôi ngẩn ra.

“Vậy là gì?”

Ông chỉ vào đáy két.

“Là đoạn ghi hình.”

Tô Mạn dùng hai chiếc chìa khóa.

Một tiếng “tách” vang lên.

Phần đáy kép bật mở.

Bên trong là một máy quay cầm tay cũ và ba cuộn băng.

Bà Tú Lan bất ngờ lùi lại.

Lần đầu tiên kể từ khi tôi bước vào, vẻ bình tĩnh của bà hoàn toàn biến mất.

“Không được mở.”

Tô Mạn quay sang.

“Tại sao?”

Bà Tú Lan nhìn cô, sắc mặt xám ngoét.

“Bởi vì mẹ cô xuất hiện trong đoạn băng cuối cùng.”

Tô Mạn siết chặt cuộn băng.

“Càng tốt.”

“Không.”

Giọng bà run lên.

“Nếu cô xem nó, cô sẽ biết mẹ cô không phải nạn nhân duy nhất.”

Tôi nhìn bà.

“Còn ai?”

Bà chậm rãi quay sang tôi.

Ánh mắt ấy khiến tôi bỗng có linh cảm xấu.

Rồi bà nói:

“Cha cô.”

---

# Chương 3 – Người phải trả lại sự thật


Không ai nói thêm lời nào trên đường trở về Thượng Hải.

Ba cuộn băng được Trần luật sư mang tới một phòng lưu trữ tư liệu cũ của văn phòng để chuyển định dạng.

Gần bốn giờ sáng, đoạn ghi hình cuối cùng mới hiện lên trên màn hình.

Hình ảnh rung nhẹ.

Một căn phòng tôi chưa từng thấy.

Chú Minh Viễn ngồi trước máy quay.

Bên cạnh là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi.

Tô Mạn đưa tay che miệng.

“Mẹ…”

Không ai cần hỏi.

Khuôn mặt người phụ nữ ấy giống cô đến kinh ngạc.

Tô Nhược Cầm nhìn thẳng vào máy quay.

“Nếu đoạn băng này được tìm thấy, chúng tôi muốn xác nhận rằng các sổ sách của Thịnh Hoa đã bị sửa trong nhiều năm.”

Chú Minh Viễn tiếp lời:

“Người trực tiếp chỉ đạo là Lục Chính Quốc.”

Tôi nhìn Cảnh Thâm.

Anh cúi đầu.

Nhưng sau đó, chú tôi nói thêm một cái tên khiến cả căn phòng đóng băng.

“Giang Chấn Hoa cũng biết.”

Cha tôi.

Tôi đứng bật dậy.

“Không thể nào.”

Trần luật sư nhìn tôi nhưng không ngăn.

Đoạn băng tiếp tục.

Tô Nhược Cầm nói:

“Ông Giang biết sau khi phát hiện khoản vốn bị chuyển trái phép. Ông ấy muốn báo cơ quan chức năng, nhưng khi đó nếu công khai ngay, hàng trăm nhân viên của hai công ty có thể mất việc và nhiều dự án bị đóng băng.”

Chú Minh Viễn lắc đầu.

“Anh tôi muốn thu thập đủ chứng cứ trước.”

Tôi từ từ ngồi xuống.

Vậy cha không đồng lõa.

Nhưng ông đã biết.

Và suốt mười tám năm, ông không nói với tôi.

Tô Mạn bật khóc nhưng vẫn nhìn màn hình.

Mẹ cô nói:

“Tôi giữ bản sao sổ sách. Nếu tôi không thể trở về, xin giao nó cho con gái tôi khi con bé trưởng thành. Nó không nợ nhà họ Lục hay nhà họ Giang điều gì.”

Đoạn băng ngắt.

Phòng chiếu tối om.

Tô Mạn cúi đầu.

Không ai an ủi cô.

Có những nỗi đau không thể giải quyết bằng một câu nói.

Một lát sau, tôi gọi cho cha.

“Cha tới văn phòng chú Trần đi.”

Ông chỉ đáp:

“Cha biết rồi.”

Một giờ sau, cha xuất hiện.

Ông già hơn tôi tưởng.

Có lẽ trước đây tôi chưa từng nhìn kỹ.

Tôi đặt máy tính trước mặt ông.

“Cha đã biết bao lâu?”

“Mười tám năm.”

“Và cha vẫn đồng ý cho con cưới vào nhà họ Lục?”

Ông nhắm mắt.

“Cha phản đối.”

“Nhưng cha không nói lý do.”

“Cha đã điều tra Cảnh Thâm.”

“Điều tra?”

Tôi bật cười.

“Cha biết gia đình anh ấy từng liên quan đến chuyện của chú Minh Viễn, nhưng vẫn để con bước vào hôn lễ?”

“Vì cha không tìm thấy bằng chứng Cảnh Thâm tham gia.”

“Cha nghĩ vậy là đủ sao?”

Ông im lặng.

Tôi nhìn người cha mà tôi luôn tin tưởng.

Đêm nay, tôi mới hiểu đôi khi người ta không cần nói dối để khiến người khác bị tổn thương.

Chỉ cần giấu đi điều quan trọng nhất.

Tôi nói:

“Cha cũng giống họ ở một điểm.”

Ông nhìn tôi.

“Mọi người đều nghĩ có quyền quyết định thay con.”

“Vãn Ninh…”

“Con không phải quân cờ để nhà họ Giang thử lòng nhà họ Lục.”

Ông cúi đầu.

“Cha xin lỗi.”

Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe cha nói ba chữ ấy với tôi.

Tôi không trả lời.

Cảnh Thâm đứng bên cửa sổ từ đầu đến giờ.

Cuối cùng anh bước tới.

“Vãn Ninh, anh cũng có thứ muốn đưa em.”

Anh đặt điện thoại lên bàn.

Một đoạn ghi âm mới.

Giọng bà Tú Lan vang lên:

“Chỉ cần cưới được Giang Vãn Ninh, con sẽ có quyền tham gia biểu quyết. Sau khi chúng ta lấy lại được khu đất ở Tô Châu, con muốn quay lại với Tô Mạn hay muốn ly hôn đều tùy con.”

Tiếp theo là giọng Cảnh Thâm:

“Con không đồng ý.”

“Con nói gì?”

“Con sẽ kết hôn nếu cô ấy đồng ý lấy con, nhưng con không làm chuyện thay phụ lục.”

“Con tưởng con có lựa chọn sao?”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Tôi nhìn anh.

“Anh thu khi nào?”

“Một tuần trước lễ cưới.”

“Vậy tại sao vẫn cưới?”

Anh cười buồn.

“Bởi vì lúc đó anh đã thật sự muốn cưới em.”

Tôi không nói.

Anh tiếp tục:

“Ban đầu anh tiếp cận em vì mẹ. Anh thừa nhận. Nhưng sau đó anh đã muốn dừng kế hoạch.”

“Anh vẫn giấu em.”

“Phải.”

“Anh vẫn để em ký hồ sơ.”

“Phải.”

“Anh vẫn đeo chiếc vòng của em cho Tô Mạn trước mặt mọi người.”

Anh nhắm mắt.

“Phải.”

Tôi nhìn anh rất lâu.

“Vậy anh nghĩ đoạn ghi âm này có thể xóa hết những chuyện đó sao?”

“Không.”

Anh trả lời rất nhanh.

“Anh đưa cho em vì nếu cơ quan điều tra cần, nó có thể chứng minh mẹ anh biết việc thay phụ lục. Không phải để em tha thứ.”

Lần đầu tiên đêm ấy, tôi không biết phải đáp thế nào.

Tô Mạn đứng bên cạnh khẽ nói:

“Còn một chuyện.”

Tất cả quay sang cô.

Cô lấy từ túi ra chiếc vòng phỉ thúy, đặt giữa bàn.

“Mẹ tôi để lại một mảnh giấy trong hộp két.”

Cô mở ra.

Nét chữ đã phai.

**“Đừng để món đồ này trở thành lý do một người phụ nữ phải thuộc về bất kỳ gia đình nào.”**

Tôi nhìn dòng chữ.

Bất giác thấy cổ họng nghẹn lại.

Mười tám năm.

Một chiếc vòng đi qua hai gia đình.

Người ta gọi nó là vật truyền cho con dâu.

Là biểu tượng danh phận.

Là chìa khóa.

Là chứng cứ.

Nhưng người phụ nữ từng sở hữu nó lại chỉ muốn con gái mình được tự do.

Tô Mạn đẩy vòng về phía tôi.

“Tôi không cần nó.”

Tôi đẩy lại.

“Tôi cũng không.”

Cô ngẩng đầu.

Hai chúng tôi nhìn nhau.

Không phải bạn.

Cũng không cần trở thành bạn.

Nhưng ít nhất, từ khoảnh khắc ấy, chúng tôi không còn là hai người phụ nữ bị đặt ở hai phía để tranh giành một người đàn ông.

Tôi quay sang Trần luật sư.

“Ngày mai làm ba việc giúp cháu.”

“Cháu nói đi.”

“Thu hồi toàn bộ ủy quyền liên quan đến Cảnh Thâm. Gửi chứng cứ về phụ lục bị thay cho bộ phận pháp chế. Và chuẩn bị thủ tục chấm dứt hôn nhân.”

Cảnh Thâm khựng lại.

Cha tôi nhìn tôi.

“Vãn Ninh, con chắc chứ?”

“Từ lúc tháo nhẫn tối qua, con đã nghĩ rất rõ.”

Cảnh Thâm bước đến.

“Anh không phản đối.”

Tôi nhìn anh.

Anh nói:

“Nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm về phần mình. Công ty, hồ sơ, mẹ anh… anh sẽ phối hợp điều tra.”

“Đó là việc anh nên làm.”

“Anh biết.”

Anh tháo nhẫn cưới của mình.

Không đặt trước mặt tôi.

Chỉ giữ trong lòng bàn tay.

“Anh còn một câu muốn nói.”

Tôi im lặng.

“Em từng hỏi câu nào của anh là thật.”

Anh nhìn tôi.

“Những ngày sau khi quen em, những bữa tối ở Hành Sơn Lộ, lần anh đưa em về Hàng Châu thăm bà ngoại, lần anh đứng dưới mưa ở Tân Thiên Địa đợi em ba tiếng… những chuyện đó là thật.”

Tôi khẽ cười.

“Có thể.”

Anh sững lại.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng một mối quan hệ không chỉ được quyết định bởi những khoảnh khắc thật. Nó còn bị phá hỏng bởi những điều người ta cố tình giấu.”

Anh cúi đầu.

“Anh hiểu.”

Ba tháng sau, vụ tranh chấp thương mại giữa hai nhà được đưa vào quá trình kiểm tra pháp lý chính thức.

Hồ sơ năm xưa cũng được đối chiếu lại.

Không có màn náo loạn trước truyền thông.

Không có cảnh ai đó mất tất cả chỉ sau một đêm.

Chỉ có những cuộc họp dài, luật sư, tài liệu, con dấu và từng trách nhiệm được xác định.

Mẹ chồng cũ của tôi rời vị trí điều hành tại Lục thị trong thời gian quá trình xác minh diễn ra.

Cảnh Thâm cũng rút khỏi dự án hợp tác với nhà họ Giang.

Tô Mạn dùng phần tài liệu của mẹ để làm rõ danh dự cho bà.

Ngày nhận kết quả xác minh đầu tiên, cô gửi cho tôi một tin nhắn:

**“Mẹ tôi không lấy tiền.”**

Tôi trả lời:

**“Tôi biết.”**

Một tuần sau, tôi trở lại căn hộ ở Tĩnh An lấy đồ.

Chữ Hỷ đỏ trên cửa đã được tháo.

Phòng khách trống trải.

Cái bàn nơi tôi từng đặt nhẫn vẫn còn đó.

Cảnh Thâm đang chờ tôi.

Anh không hỏi tôi có quay lại hay không.

Chỉ đưa một chiếc hộp.

Bên trong là toàn bộ đồ cá nhân của tôi và tấm ảnh cưới.

“Ảnh này em muốn giữ không?”

Tôi nhìn tấm hình.

Trong ảnh, tôi cười rất tươi.

Cảnh Thâm đứng bên cạnh.

Nếu không biết câu chuyện phía sau, bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ đó là một cặp vợ chồng hạnh phúc.

Tôi lắc đầu.

“Anh giữ đi.”

“Vãn Ninh.”

“Ừ?”

“Nếu ngày đó anh nói hết mọi chuyện trước khi cầu hôn…”

Tôi nhìn anh.

“Thì có thể chúng ta đã có một kết thúc khác.”

Ánh mắt anh sáng lên trong chốc lát.

Nhưng tôi nói tiếp:

“Cũng có thể ngay từ đầu em đã không chọn anh.”

Anh cười, rất nhẹ.

“Đúng.”

Tôi kéo vali ra cửa.

Anh không giữ lại.

Khi thang máy đóng, tôi nhìn thấy anh vẫn đứng giữa căn phòng từng được gọi là nhà của chúng tôi.

Không giận dữ.

Không níu kéo.

Chỉ im lặng.

Tôi từng nghĩ rời khỏi một cuộc hôn nhân sau mười hai ngày sẽ là điều đáng xấu hổ.

Nhưng rồi tôi hiểu, thời gian không quyết định giá trị của một lựa chọn.

Sai một ngày vẫn là sai.

Và nhận ra sớm không phải thất bại.

Buổi chiều hôm ấy, tôi đi tàu cao tốc tới Tô Châu một mình.

Trời cuối thu trong veo.

Tôi đi dọc Bình Giang Lộ, qua những cây cầu đá và những căn nhà mái ngói nằm sát con kênh.

Tô Mạn đã gửi chiếc vòng phỉ thúy tới bảo tàng tư nhân của gia đình cô, kèm theo một dòng chú thích mới:

**“Di vật của Tô Nhược Cầm – người đã lưu giữ chứng cứ để bảo vệ sự thật.”**

Không còn là “vòng truyền cho con dâu nhà họ Lục”.

Không thuộc về tôi.

Không thuộc về Tô Mạn.

Không thuộc về bất kỳ người đàn ông hay cuộc hôn nhân nào.

Tôi đứng trước cửa kính nhìn nó rất lâu.

Điện thoại rung.

Một tin nhắn của Trần luật sư:

**“Vãn Ninh, hồ sơ thu hồi quyền biểu quyết đã hoàn tất.”**

Tôi mỉm cười.

Mười hai ngày trước, tôi bước vào lễ cưới giữa hơn hai trăm khách mời, mang chiếc nhẫn trên tay và tin rằng mình đang bắt đầu một cuộc đời mới.

Mười hai ngày sau, tôi đặt chiếc nhẫn xuống bàn rồi bước ra khỏi căn nhà ấy.

Đêm đó, một bức ảnh khiến chồng tôi gọi hơn hai mươi cuộc.

Tôi từng tưởng thứ khiến anh hoảng sợ là nguy cơ mất tôi.

Sau này tôi mới hiểu, ban đầu anh sợ bí mật bị lộ.

Nhưng đến cuối cùng, điều đó không còn quan trọng nữa.

Bởi vì câu hỏi quan trọng nhất chưa bao giờ là:

**“Anh có thật lòng yêu tôi hay không?”**

Mà là:

**“Sau khi biết toàn bộ sự thật, tôi còn muốn ở lại hay không?”**

Câu trả lời của tôi là không.

Tôi bước ra khỏi bảo tàng.

Ngoài kia, dòng người trên phố vẫn đông.

Tiếng chèo thuyền vọng lên từ con kênh nhỏ.

Tôi kéo cổ áo, đi về phía cây cầu đá dưới ánh chiều.

Không có nhẫn cưới.

Không có chiếc vòng phỉ thúy.

Không còn danh phận “con dâu nhà họ Lục”.

Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy thứ thuộc về mình đã thực sự trở về.

Không phải căn hộ ở Tĩnh An.

Không phải cổ phần.

Không phải một cuộc hôn nhân.

Mà là quyền được biết sự thật.

Và quyền tự quyết định cuộc đời mình.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.