"Đừng để ông ấy ngủ! Làm ơn... giữ ông ấy tỉnh lại!"
Tiếng hô dồn dập vang lên giữa cơn mưa xối xả. Trên nền đường loang nước, một người đàn ông mặc bộ quần áo công nhân xây dựng đã sẫm màu vì bùn đất nằm bất động. Chiếc mũ bảo hộ văng sang một bên, còn chiếc ba lô cũ kỹ thì rơi xuống vũng nước, khóa kéo bung ra.
Người thanh niên vừa lao xuống xe là Khánh, một kiến trúc sư trẻ. Cậu quỳ xuống, bất chấp quần áo bị bẩn, nhanh chóng đỡ đầu người đàn ông.
"Chú ơi! Chú nghe cháu nói không?"
Đôi mắt người đàn ông khẽ mở rồi lại khép lại.
"...Đừng... đừng bỏ... ba lô..."
Giọng nói yếu ớt ấy khiến Khánh khựng lại.
Cậu nhìn sang chiếc ba lô cũ đã sờn quai, vội vàng nhặt lên ôm vào lòng.
"Cháu giữ rồi! Chú yên tâm!"
Người đàn ông khẽ gật đầu, rồi lịm đi.
Chiếc xe lao nhanh về phía bệnh viện trong tiếng mưa nặng hạt. Suốt quãng đường, Khánh không ngừng gọi.
"Chú ơi! Chú tỉnh lại đi! Chỉ còn một chút nữa thôi!"
Nhưng người đàn ông vẫn nằm im.
Khánh chưa từng nghĩ chỉ vì dừng xe trú mưa vài phút mà cuộc đời mình lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Ít phút trước đó...
Khánh vừa rời công trình sau một buổi kiểm tra bản vẽ kéo dài. Mưa bất ngờ đổ xuống, xóa mờ cả con đường phía trước.
Cậu định ghé vào một mái hiên thì bỗng nghe tiếng người hô hoán.
"Có người bị ngã!"
Khánh không kịp suy nghĩ. Cậu lao đến.
Một khung giàn giáo thấp đã đổ nghiêng. Người phụ hồ bị va đập khi cố tránh những thanh sắt trượt xuống. May mắn không có tai nạn nghiêm trọng hơn, nhưng cú ngã khiến ông bất tỉnh.
Một vài người đứng quanh, ai cũng lo lắng.
"Có ai gọi xe chưa?"
"Gọi rồi, nhưng trời mưa quá..."
Khánh lập tức nói:
"Không chờ nữa! Đưa chú lên xe tôi!"
Không ai phản đối.
Chỉ vài phút sau, chiếc xe đã lao đi.
Trong phòng cấp cứu, bác sĩ nhanh chóng đưa người đàn ông vào bên trong.
Khánh đứng ngoài hành lang, quần áo vẫn còn ướt sũng.
Một y tá bước ra.
"Anh là người nhà?"
Khánh lắc đầu.
"Tôi chỉ là người đưa chú ấy vào."
"Hiện tại chúng tôi đang kiểm tra. Anh có biết thông tin gì của bệnh nhân không?"
Khánh ngập ngừng.
"Tôi... không biết tên."
Cả hai đều im lặng.
Một con người vừa được cậu đưa đến bệnh viện, vậy mà ngoài gương mặt hiền lành và bộ quần áo cũ kỹ, Khánh chẳng biết gì về ông.
Cậu cúi xuống.
Chiếc ba lô vẫn nằm dưới chân.
Nó đã cũ đến mức từng đường chỉ đều sờn rách.
Khánh nhớ lại lời người đàn ông trước khi ngất.
"Đừng bỏ... ba lô..."
Có lẽ trong đó là giấy tờ tùy thân.
Cậu nhẹ nhàng mở khóa.
Bên trong không hề có tiền.
Không có điện thoại đời mới.
Chỉ có vài bộ quần áo được gấp cẩn thận, một chiếc khăn cũ, hộp cơm bằng inox đã móp méo và một chai nước gần cạn.
Khánh khẽ thở dài.
Cuộc sống của người phụ hồ chắc hẳn rất chật vật.
Cậu tiếp tục tìm.
Một ngăn nhỏ bên trong có chiếc ví da đã cũ.
Khánh mở ra.
Chỉ có ít tiền lẻ và một tấm căn cước đã mờ.
Cậu đọc nhỏ.
"...Ông Trần Văn Phúc..."
Ít nhất cũng đã biết tên.
Ngay lúc ấy, một tấm ảnh cũ rơi xuống nền gạch.
Khánh cúi xuống nhặt.
Đó là bức ảnh đã ngả màu thời gian.
Trong ảnh là một cặp vợ chồng trẻ đứng trước căn nhà đang xây dở.
Người đàn ông chính là ông Phúc lúc còn trẻ.
Điều khiến Khánh chết lặng lại là người phụ nữ đứng cạnh ông.
Đó là mẹ cậu.
Không thể nào...
Khánh nhìn đi nhìn lại.
Nụ cười.
Ánh mắt.
Chiếc áo.
Tất cả đều giống hệt người mẹ đã mất nhiều năm trước.
Tim cậu đập mạnh.
"Không... chỉ là giống thôi..."
Cậu tự trấn an.
Nhưng khi lật mặt sau bức ảnh, tay cậu run lên.
Dòng chữ đã nhòe mực nhưng vẫn còn đọc được.
"Tặng em và con trai. Mong một ngày gia đình mình được đoàn tụ."
Khánh cảm thấy cả thế giới như ngừng lại.
Con trai?
Gia đình?
Đoàn tụ?
Cậu chưa từng nghe mẹ nhắc đến người đàn ông nào ngoài cha mình.
Vậy bức ảnh này là gì?
Có phải chỉ là một sự trùng hợp?
Hay còn điều gì mẹ đã mang theo suốt cuộc đời mà chưa từng kể?
Khánh vội lấy điện thoại, mở kho ảnh cũ.
Cậu tìm được tấm hình chụp mẹ lúc còn trẻ.
Đặt cạnh bức ảnh vừa nhặt được.
Gương mặt.
Mái tóc.
Nụ cười.
Gần như không có khác biệt.
Khánh ngồi phịch xuống ghế.
Đầu óc quay cuồng.
"Nếu đây thật sự là mẹ..."
"Vậy người đàn ông kia là ai?"
"Và... cha mình là ai?"
Đúng lúc ấy, cửa phòng cấp cứu bật mở.
Bác sĩ bước ra.
"Người nhà bệnh nhân đâu?"
Khánh đứng bật dậy.
"Tôi đây."
"Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm, nhưng cần theo dõi thêm. Có điều..."
"Có chuyện gì vậy bác sĩ?"
"Trong lúc hôn mê, ông ấy liên tục gọi một cái tên."
Khánh nín thở.
"...Khánh..."
Cậu sững người.
"Bác sĩ... bác sĩ vừa nói... tên gì?"
"Khánh."
"Ông ấy cứ lặp đi lặp lại: 'Xin lỗi Khánh... bác tha lỗi cho bố...'"
Khánh đứng bất động.
Tai cậu ù đi.
Chiếc ảnh cũ vẫn nằm trong lòng bàn tay.
Còn phía sau cánh cửa phòng bệnh, người phụ hồ nghèo vừa tỉnh lại khẽ mở mắt, nước mắt lăn dài trên gò má già nua.
Ông nhìn lên trần nhà, môi run run.