“Nếu con đã trở về chỉ để xin tiền, thì ngay bây giờ con có thể đi!”
Câu nói của cha vang lên giữa căn nhà cũ khiến Hương chết lặng.
Chiếc túi vải rách trên tay cô rơi xuống nền. Vài bộ quần áo nhàu nhĩ, một đôi dép cũ và cuốn sổ nhỏ bật ra ngoài. Đứa bé gái đứng phía sau cô giật mình, vội ôm chặt lấy chân mẹ.
Hương nhìn người đàn ông trước mặt.
Cha cô vẫn gầy như ngày nào, nhưng tóc đã bạc gần hết. Đôi vai từng rộng và vững chãi giờ hơi còng xuống. Ông đứng cạnh chiếc bàn gỗ, một tay bám vào thành ghế, ánh mắt lạnh lùng đến mức cô không nhận ra người cha từng cõng mình qua những con đường ngập nước năm xưa.
“Cha nghĩ con về để xin tiền sao?”
Giọng Hương khàn đặc.
Ông Lâm quay mặt đi:
“Không thì con về làm gì?”
“Con…”
Cổ họng cô nghẹn lại.
Suốt quãng đường trở về, Hương đã tưởng tượng rất nhiều lần về giây phút này. Cô từng nghĩ cha sẽ giận dữ, sẽ trách mắng, thậm chí đóng cửa không cho cô bước vào.
Nhưng cô không ngờ câu đầu tiên ông nói lại là một lời xua đuổi.
Bé Linh níu áo mẹ, thì thầm:
“Mẹ ơi, ông ngoại không thích con hả mẹ?”
Câu hỏi ngây thơ khiến Hương đau nhói.
Cô cúi xuống ôm con.
“Không phải đâu.”
Ông Lâm nhìn đứa bé. Ánh mắt ông thoáng dao động, nhưng chỉ trong chốc lát lại trở nên cứng rắn.
“Đứa trẻ là con của ai?”
Hương ngẩng lên:
“Là con của con.”
“Cha hỏi cha nó đâu.”
“Không còn ở cùng mẹ con con nữa.”
“Vậy là nó bỏ con?”
Hương siết chặt bàn tay.
“Cha đừng hỏi.”
Ông Lâm cười nhạt:
“Ngày trước cha hỏi, con không nghe. Bây giờ lại bảo cha đừng hỏi?”
“Con biết con sai.”
“Con biết thật sao?”
“Con đã trả giá đủ rồi!”
Hương bất ngờ bật khóc.
Bé Linh hoảng sợ ôm lấy mẹ. Ngoài sân, mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn. Cơn mưa khiến căn nhà vốn nhỏ càng trở nên ngột ngạt.
Ông Lâm nhìn con gái, môi mấp máy như muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng ông chỉ thở dài:
“Cha không cần con nhận sai. Cha chỉ muốn biết con định làm gì tiếp theo.”
Hương lau nước mắt:
“Con xin ở lại vài hôm. Khi tìm được việc, con sẽ đưa bé Linh đi.”
“Nhà này không phải quán trọ.”
“Vậy cha muốn con đi ngay sao?”
“Cha muốn con tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”
Hương đứng bất động.
Mười năm trước, cô cũng từng đứng đúng vị trí này, với một chiếc túi lớn hơn và một trái tim đầy kiêu hãnh.
Khi đó, Hương vừa tròn hai mươi tuổi. Cô muốn rời quê lên thành phố làm việc. Cha cô phản đối không phải vì muốn giữ con bên cạnh, mà vì người đi cùng cô là Tuấn — một thanh niên khéo ăn nói nhưng thiếu trách nhiệm.
Ông Lâm từng nói:
“Con muốn đi học nghề, muốn tìm việc, cha không cản. Nhưng đừng đặt cả tương lai vào một người con mới quen vài tháng.”
Hương khi ấy đã nổi giận:
“Cha lúc nào cũng coi thường người khác!”
“Cha không coi thường. Cha chỉ muốn con nhìn kỹ.”
“Con nhìn rõ hơn cha!”
“Con đang bị những lời hứa làm mờ mắt.”
Câu nói ấy khiến Hương xách túi rời nhà ngay trong đêm.
Trước khi bước qua cổng, cô còn quay lại tuyên bố:
“Con sẽ sống tốt để cha biết cha sai!”
Ông Lâm không giữ.
Ông chỉ đứng im dưới mái hiên và nói:
“Cánh cửa này không khóa. Nhưng nếu một ngày quay về, con phải đủ can đảm đối diện với chính mình.”
Mười năm trôi qua.
Những ngày đầu trên thành phố, Hương từng nghĩ mình đã đúng. Tuấn chăm chỉ, ngọt ngào và luôn nói sẽ cho cô một gia đình đủ đầy.
Hai người thuê một căn phòng nhỏ. Hương làm việc từ sáng đến tối, còn Tuấn liên tục đổi việc. Khi bé Linh ra đời, mọi gánh nặng gần như dồn lên vai Hương.
Tuấn bắt đầu đi sớm về khuya. Anh ta vay mượn khắp nơi, rồi giấu vợ dùng tiền vào những cuộc làm ăn không rõ ràng.
Mỗi lần Hương hỏi, Tuấn đều gắt:
“Em biết gì mà xen vào?”
“Đó là tiền nuôi con!”
“Anh đang kiếm tương lai cho cả nhà!”
Nhưng thứ tương lai ấy càng lúc càng xa.
Một tháng trước, Tuấn biến mất, để lại một căn phòng trống cùng những khoản nợ mang tên Hương. Đồ đạc bị lấy gần hết. Chủ nhà yêu cầu hai mẹ con rời đi.
Trong điện thoại, tin nhắn cuối cùng của Tuấn chỉ có vài dòng:
“Anh xin lỗi. Anh không thể gánh nổi nữa. Em tự lo cho con.”
Hương đã ngồi ôm bé Linh suốt một đêm.
Sáng hôm sau, cô bán chiếc nhẫn cuối cùng, mua hai vé xe rồi trở về căn nhà mình từng thề sẽ không bao giờ quay lại.
“Ông ngoại ơi,” bé Linh bất ngờ lên tiếng, “mẹ con không xin tiền đâu. Mẹ con chỉ xin cho con ngủ nhờ một đêm thôi.”
Ông Lâm quay đi, đôi mắt đỏ lên.
Ông cầm chiếc túi dưới đất, đặt vào góc nhà rồi nói:
“Phòng cũ của con vẫn còn.”
Hương ngẩng lên.
“Cha…”
“Đừng hiểu lầm. Cha chỉ không muốn trẻ con ngủ ngoài đường.”
Ông quay vào bếp.
“Trong nồi có cơm. Cho con bé ăn đi.”
Bé Linh nhìn mẹ, mỉm cười:
“Ông ngoại không ghét con.”
Hương cố cười theo, nhưng nước mắt lại trào ra.
Phòng cũ của cô gần như không thay đổi. Chiếc giường gỗ, chiếc bàn học nhỏ và kệ sách vẫn nằm đúng chỗ. Trên tường còn vết bút chì đánh dấu chiều cao của cô từ năm lên tám tuổi.
Có một điều khiến Hương bất ngờ: căn phòng rất sạch.
Không hề có bụi.
Chiếc chăn được gấp gọn. Tấm màn cửa đã cũ nhưng được vá cẩn thận. Trong tủ vẫn còn vài món đồ cô từng bỏ lại: một chiếc kẹp tóc, cuốn truyện cũ và chiếc áo len mẹ cô đan trước khi qua đời.
Hương ngồi xuống giường, bàn tay run run chạm vào chiếc áo.
“Cha vẫn giữ mọi thứ…”
Bé Linh tò mò:
“Đây là áo của mẹ hả?”
“Ừ.”
“Ông ngoại giữ cho mẹ sao?”
Hương không trả lời được.
Tối hôm đó, ba người ngồi ăn cùng nhau.
Ông Lâm chỉ gắp thức ăn cho bé Linh, gần như không nhìn Hương.
“Cháu mấy tuổi?” ông hỏi.
“Dạ sáu tuổi.”
“Biết đọc chưa?”
“Cháu biết đọc một ít.”
“Biết làm toán không?”
“Dạ biết.”
“Ngày mai ông xem thử.”
Bé Linh vui vẻ gật đầu.
Hương im lặng ăn cơm. Có lúc cô muốn kể hết những gì đã trải qua, nhưng mỗi khi nhìn gương mặt nghiêm nghị của cha, cô lại thôi.
Sau bữa ăn, ông Lâm nói:
“Ngày mai cha sẽ dẫn con đi gặp một người. Họ đang cần người phụ việc.”
“Cha đã biết con sẽ về sao?”
Ông khựng lại:
“Cha chỉ tình cờ biết có chỗ cần người.”
“Con chưa nói con muốn làm gì.”
“Con còn quyền chọn sao?”
Câu nói làm Hương tự ái.
“Con có thể tự tìm.”
“Vậy thì tự tìm.”
Ông đứng dậy, đi vào phòng.
Hương nhìn theo, lòng vừa tủi vừa giận.
Đêm khuya, cô không ngủ được.
Bé Linh đã nằm yên bên cạnh. Hương nhẹ nhàng bước ra ngoài lấy nước. Khi đi ngang phòng cha, cô nghe tiếng ông nói chuyện điện thoại.
“Con bé về rồi.”
Đầu dây bên kia nói gì đó, Hương không nghe rõ.
Ông Lâm tiếp tục:
“Nó gầy lắm. Đứa nhỏ cũng vậy.”
Một lúc sau, giọng ông thấp xuống:
“Tôi không thể mềm lòng ngay. Nếu tôi ôm nó vào lòng, nó sẽ nghĩ chỉ cần quay về là mọi sai lầm đều có thể bỏ qua.”
Hương cắn môi.
Người bên kia nói thêm điều gì đó.
Ông Lâm nghẹn giọng:
“Nhưng thấy nó đứng trước cửa, tôi chỉ muốn hỏi mười năm qua nó đã sống thế nào… Tôi muốn hỏi có ai làm nó đau không…”
Hương đứng chết lặng ngoài hành lang.
Bên trong, cha cô bật khóc.
“Con gái tôi ngày trước sợ nhất là trời mưa. Vậy mà hôm nay nó dẫn con nhỏ về giữa cơn mưa, người ướt hết, vẫn cố nói mình không sao…”
Hương đưa tay che miệng, nước mắt chảy dài.
Rồi cô nghe cha nói một câu khiến cả người cô run lên:
“Ngày mai, dù nó có chịu hay không, tôi cũng phải đưa cho nó thứ mẹ nó để lại. Tôi đã giữ mười năm rồi.”
Chương 2: Chiếc hộp mẹ để lại
Sáng hôm sau, Hương thức dậy rất sớm.
Cô không nhắc đến cuộc điện thoại đã nghe được. Ông Lâm cũng cư xử như mọi ngày, chỉ lặng lẽ nấu cháo cho bé Linh rồi mang chiếc xe đạp cũ ra sửa.
“Cha định đi đâu?” Hương hỏi.
“Ra ngoài.”
“Con có thể đi cùng không?”
“Con ở nhà trông bé Linh.”
“Cha bảo sẽ dẫn con đi tìm việc.”
Ông Lâm không ngẩng lên:
“Cha đổi ý rồi.”
“Vì sao?”
“Vì nơi đó không phù hợp.”
Hương thấy khó chịu.
“Hay vì cha nghĩ con không làm nổi?”
Ông ngừng tay:
“Con có thể thôi suy diễn mọi lời cha nói không?”
“Cha luôn nói như thể con là đứa vô dụng.”
“Cha chưa từng nói vậy.”
“Nhưng ánh mắt cha nói vậy.”
Ông Lâm nhìn con gái thật lâu.
“Ánh mắt của cha có thể khiến con đau, nhưng lựa chọn của con mới là thứ đưa con đến ngày hôm nay.”
Hương đỏ mặt:
“Cha vẫn muốn nhắc lại chuyện cũ sao?”
“Cha không nhắc. Chính con chưa từng thôi chạy trốn nó.”
Cô quay đi:
“Con sẽ tự tìm việc.”
Hương gửi bé Linh cho cha rồi đi bộ ra khu dân cư gần đó. Cô ghé hỏi nhiều nơi, nhưng khi biết cô không có giấy tờ đầy đủ và cần thời gian chăm con, người ta đều lắc đầu.
Đến trưa, chân cô đau rát.
Trong túi chỉ còn ít tiền lẻ. Hương định mua một ổ bánh mì, nhưng rồi nhớ bé Linh thích sữa. Cô cất tiền lại, nhịn đói trở về.
Từ ngoài cổng, Hương nghe tiếng cười của con.
Bé Linh đang ngồi bên ông ngoại, tập viết từng chữ. Ông Lâm cầm tay cháu, kiên nhẫn hướng dẫn:
“Chữ này phải kéo nét xuống.”
“Cháu viết xấu quá.”
“Không sao. Viết sai thì viết lại.”
“Mẹ cháu cũng từng viết sai hả ông?”
Ông Lâm cười:
“Mẹ cháu hồi nhỏ viết tên mình thiếu mất một chữ.”
Bé Linh bật cười:
“Mẹ ngốc thế!”
Hương đứng ngoài cửa, mắt cay xè.
Ông Lâm ngẩng lên thấy con gái.
“Tìm được việc chưa?”
“Chưa.”
“Ăn gì chưa?”
“Con ăn rồi.”
Đúng lúc đó, bụng Hương réo lên.
Bé Linh quay lại:
“Mẹ nói dối.”
Ông Lâm không nói gì, chỉ vào bếp:
“Cơm còn nóng.”
Hương ngồi xuống ăn. Trên bàn có món cá kho cô từng thích hồi nhỏ.
“Cha nấu cho bé Linh sao?”
“Trẻ con ăn cá tốt.”
“Nhưng con bé không thích món này.”
Ông Lâm im lặng.
Hương hiểu món ăn ấy được nấu cho mình.
Chiều hôm đó, ông dẫn cô ra sau nhà. Trong góc kho có một chiếc máy may cũ đã được lau sạch.
“Con còn nhớ dùng không?” ông hỏi.
“Ngày trước mẹ có dạy con.”
“Ngày mai có người mang đồ đến nhờ sửa. Cha đã nhận giúp con.”
Hương cau mày:
“Cha tự ý nhận sao?”
“Con cần việc.”
“Nhưng con không muốn sống bằng việc cha sắp xếp.”
Ông Lâm bực bội:
“Vậy con muốn sống bằng gì? Lòng tự ái sao?”
“Ít nhất con còn lòng tự trọng!”
“Lòng tự trọng không phải là từ chối mọi bàn tay đưa ra.”
“Cha đang thương hại con.”
Ông Lâm đập mạnh tay xuống bàn:
“Nếu cha thương hại, cha đã cho con tiền rồi bảo con đi!”
Bé Linh giật mình khóc.
Hương vội ôm con.
Ông Lâm nhìn cháu, nét mặt hối hận. Ông quay đi, giọng thấp xuống:
“Cha chỉ muốn con có một việc để bắt đầu.”
“Con không cần cha quyết định thay.”
“Cha chưa từng được quyết định thay con. Mười năm trước không được, bây giờ cũng không.”
Câu nói làm cả hai im lặng.
Tối ấy, Hương thu xếp quần áo.
Bé Linh lo lắng:
“Mẹ, mình lại đi đâu?”
“Ngày mai mẹ tìm chỗ khác.”
“Con muốn ở với ông ngoại.”
“Chúng ta không thể làm phiền ông mãi.”
Bé Linh khóc:
“Nhưng ông bảo sẽ dạy con viết.”
Hương ôm con:
“Sau này mẹ đưa con về thăm.”
Ngoài cửa, ông Lâm nghe thấy tất cả nhưng không bước vào.
Sáng hôm sau, khi Hương kéo túi ra phòng khách, ông đang ngồi chờ bên bàn.
Trước mặt ông là một chiếc hộp gỗ nhỏ.
“Ngồi xuống,” ông nói.
“Con phải đi.”
“Ngồi xuống rồi muốn đi đâu thì đi.”
Hương miễn cưỡng ngồi đối diện.
Ông Lâm mở chiếc hộp.
Bên trong có một cuốn sổ tiết kiệm, vài món trang sức cũ và một lá thư đã ngả màu.
Hương nhìn thấy nét chữ trên phong bì, tim đập mạnh.
“Đây là chữ của mẹ.”
Ông Lâm gật đầu.
“Trước khi mất, mẹ con để lại.”
“Vì sao cha không đưa con sớm hơn?”
“Mẹ con dặn chỉ đưa khi con thật sự cần một con đường để bắt đầu lại.”
Hương run rẩy mở thư.
Trong thư, mẹ cô viết:
“Hương của mẹ,
Nếu một ngày con đọc lá thư này, có lẽ con đang đứng trước một quyết định khó khăn. Mẹ không mong con luôn đúng. Mẹ chỉ mong khi sai, con đủ dũng cảm quay lại, không phải quay lại để trốn tránh, mà để làm lại từ đầu.
Số tiền mẹ để dành không nhiều. Nó không mua được một cuộc đời mới, nhưng có thể giúp con bước qua những ngày đầu tiên.
Con đừng xấu hổ khi nhận sự giúp đỡ từ gia đình. Một cái cây có thể lớn cao, nhưng khi gặp bão, rễ vẫn là nơi giữ nó đứng vững.”
Hương không đọc tiếp được.
Cô ôm lá thư vào ngực, khóc nức nở.
“Cha đã giữ nó suốt mười năm sao?”
“Phải.”
“Cha biết con sống khổ, sao cha không tìm con?”
Ông Lâm nhìn xuống đôi bàn tay chai sần.
“Cha đã tìm.”
Hương ngẩng phắt lên.
“Cha lên thành phố ba lần. Lần đầu không tìm được địa chỉ. Lần thứ hai gặp con ở cổng chợ.”
“Con chưa từng thấy cha.”
“Cha đứng bên kia đường. Con đi cùng Tuấn, trông rất vui. Cha nghĩ nếu xuất hiện, con sẽ lại cho rằng cha muốn phá cuộc sống của con.”
“Còn lần thứ ba?”
Ông nghẹn giọng:
“Cha thấy con bế bé Linh đi khám. Con gầy, mắt thâm quầng. Cha muốn bước tới, nhưng Tuấn đang ở đó. Cha nghe nó nói cha là người con ghét nhất.”
Hương chết lặng.
Cô nhớ Tuấn từng nói cha cô gọi điện trách mắng và cấm cô trở về. Nhưng ông Lâm khẳng định chưa từng nói như vậy.
“Tuấn bảo cha không muốn nhận con nữa.”
“Cha chưa bao giờ nói.”
“Anh ta nói cha đã bán căn nhà, không còn chỗ cho con.”
Ông Lâm nhìn quanh:
“Căn nhà vẫn ở đây.”
Hương thấy lòng mình lạnh buốt.
Suốt bao năm, Tuấn đã cố tình cắt đứt con đường trở về của cô. Còn cô, vì tự ái, chưa từng kiểm chứng.
“Vậy câu hôm qua cha nói là sao?” cô hỏi. “Cha bảo nếu con về xin tiền thì có thể đi.”
Ông Lâm nhắm mắt:
“Vì cha sợ con chỉ quay về khi hết tiền. Cha muốn biết con còn coi đây là gia đình hay chỉ là nơi trú tạm.”
“Cha không thể nói nhẹ hơn sao?”
“Cha chưa từng giỏi nói lời nhẹ.”
“Cha làm con tưởng cha ghét con.”
Ông nhìn con gái, đôi mắt đỏ hoe:
“Cha ghét việc con bỏ đi. Ghét sự im lặng suốt mười năm. Ghét bản thân vì đã không giữ con lại.”
Giọng ông vỡ ra:
“Nhưng cha chưa từng ghét con.”
Hương bật khóc, quỳ xuống bên cha.
“Con xin lỗi.”
Ông Lâm đưa tay lên, nhưng dừng giữa không trung. Sau vài giây, ông đặt bàn tay run rẩy lên đầu con gái.
“Cha không cần con quỳ.”
“Con đã làm cha đau lòng.”
“Cha cũng làm con đau.”
Bé Linh đứng ở cửa, ôm con búp bê cũ, hỏi:
“Mẹ và ông ngoại hết giận chưa?”
Hương quay sang con, lau nước mắt:
“Chưa hết ngay được.”
Ông Lâm nhìn cháu:
“Nhưng từ hôm nay sẽ học cách nói chuyện.”
Bé Linh chạy tới ôm cả hai.
“Vậy mẹ đừng đi nữa nhé.”
Hương nhìn cha.
Ông không nói giữ lại. Chỉ đẩy chiếc hộp về phía cô:
“Con ở hay đi, cha không quyết định. Nhưng nếu ở lại, hãy ở như một người trong nhà, không phải một vị khách.”
Hương siết chặt lá thư của mẹ.
“Con ở lại.”
Chương 3: Người trở về không còn tay trắng
Những ngày sau đó, Hương bắt đầu học lại nghề may.
Chiếc máy cũ thường xuyên kẹt chỉ. Đường may của cô ban đầu xiêu vẹo, có chiếc quần phải tháo ra làm lại ba lần. Mỗi khi bực bội, cô lại muốn bỏ cuộc.
Ông Lâm không an ủi.
Ông chỉ đặt chiếc áo lỗi trước mặt cô:
“Làm lại.”
“Con mệt rồi.”
“Mệt thì nghỉ một lát.”
“Cha không thể nói một câu động viên sao?”
“Con muốn nghe thật hay nghe cho vui?”
“Thật.”
“Con làm chưa tốt. Nhưng hôm nay tốt hơn hôm qua.”
Câu nói khô khan ấy lại khiến Hương có thêm sức.
Cô nhận sửa từng chiếc áo, chiếc quần nhỏ. Tiền công không nhiều, nhưng mỗi lần cầm những đồng tiền do mình tự kiếm được, Hương cảm thấy mình lấy lại được một phần giá trị đã đánh mất.
Bé Linh trở thành người cổ vũ nhiệt tình nhất.
“Mẹ may đẹp lắm!”
“Con còn chưa nhìn.”
“Con biết mẹ con làm gì cũng đẹp.”
Ông Lâm ngồi bên cạnh, khẽ ho:
“Đừng khen quá. Mẹ cháu dễ tự mãn.”
Hương lườm cha:
“Cha không chê một ngày có được không?”
“Không.”
Bé Linh bật cười.
Tiếng cười trẻ con khiến căn nhà bớt lạnh lẽo.
Tuy nhiên, quá khứ chưa buông tha Hương dễ dàng.
Một buổi chiều, Tuấn bất ngờ xuất hiện trước cổng.
Anh ta gầy đi, quần áo nhăn nhúm nhưng vẫn giữ giọng nói ngọt ngào quen thuộc.
“Hương, anh tìm em mãi.”
Hương đứng bất động.
“Anh còn tìm mẹ con tôi làm gì?”
“Anh biết anh sai. Anh muốn đón hai mẹ con về.”
“Về đâu?”
Tuấn im lặng vài giây:
“Anh sẽ tìm chỗ.”
“Anh lại muốn tôi tin vào một lời hứa không có gì bảo đảm sao?”
“Anh đang cố làm lại.”
“Vậy hãy tự làm lại cuộc đời anh. Đừng kéo mẹ con tôi theo.”
Tuấn bước tới:
“Hương, em không thể để con thiếu cha.”
Bé Linh từ trong nhà chạy ra, nép sau mẹ.
Tuấn cúi xuống:
“Linh, lại với cha.”
Đứa bé không bước tới.
“Cha đã đi đâu?” con hỏi.
Tuấn khựng lại.
“Cha đi làm.”
“Vì sao cha không gọi cho con?”
“Cha bận.”
“Vì sao mẹ khóc?”
Tuấn không trả lời được.
Ông Lâm bước ra, nhưng không chen vào. Ông chỉ đứng phía sau con gái.
Tuấn nhìn ông, giọng khó chịu:
“Chuyện gia đình con, bác đừng can thiệp.”
Hương quay sang:
“Đây là nhà của cha tôi. Anh mới là người không có quyền lớn tiếng.”
Tuấn hạ giọng:
“Em theo anh về, anh sẽ giải thích.”
“Ngày trước tôi theo anh vì tin rằng tình yêu đủ để sống. Bây giờ tôi hiểu, tình yêu không có trách nhiệm chỉ là một lời hứa đẹp.”
“Em định ở đây cả đời sao?”
“Có thể.”
“Em không thấy xấu hổ khi quay về sống nhờ cha à?”
Câu nói ấy khiến Hương im lặng.
Tuấn tưởng cô dao động, liền nói tiếp:
“Anh biết em. Em luôn muốn tự lập. Ở đây ngày nào em cũng bị nhắc chuyện cũ.”
Hương nhìn anh ta, rồi bất ngờ mỉm cười.
“Anh nói đúng một nửa.”
“Ý em là sao?”
“Tôi từng xấu hổ vì trở về. Nhưng bây giờ tôi hiểu, trở về không phải thất bại.”
Cô chỉ vào chiếc máy may trong nhà:
“Tôi đang làm việc. Tôi nuôi con bằng chính sức mình. Cha tôi cho tôi một chỗ đứng dậy, không phải một nơi để trốn.”
Tuấn cau mặt:
“Vậy em không về với anh?”
“Không.”
“Em sẽ hối hận.”
Hương bình tĩnh đáp:
“Tôi đã hối hận đủ rồi.”
Tuấn nhìn ông Lâm:
“Bác đã dạy cô ấy coi thường chồng sao?”
Ông Lâm đáp:
“Tôi không dạy nó coi thường ai. Tôi chỉ mong nó biết tôn trọng chính mình.”
Tuấn bỏ đi trong tức tối.
Bé Linh nhìn theo, rồi hỏi:
“Cha có quay lại nữa không mẹ?”
“Có thể.”
“Con có phải đi với cha không?”
Hương ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt con:
“Không ai ép con đi đâu cả. Khi con lớn hơn, mẹ sẽ kể cho con mọi chuyện. Còn bây giờ, con chỉ cần biết cả cha và mẹ đều phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”
Bé Linh ôm mẹ:
“Con muốn ở với mẹ và ông ngoại.”
Ông Lâm quay mặt đi, giấu đôi mắt ướt.
Từ sau hôm đó, Hương càng quyết tâm xây dựng cuộc sống mới.
Cô dùng một phần số tiền mẹ để lại để mua thêm dụng cụ. Phần còn lại cô giữ trong sổ tiết kiệm cho bé Linh. Cô không mở cửa hàng lớn, chỉ sửa lại gian phòng phía trước thành một góc may nhỏ.
Ngày treo tấm bảng gỗ viết tay, Hương hỏi cha:
“Cha thấy được không?”
Ông Lâm nhìn kỹ:
“Chữ hơi lệch.”
“Con hỏi tổng thể.”
“Cũng tạm.”
“Cha đúng là không biết khen.”
Ông quay vào nhà, nhưng khóe miệng khẽ cong lên.
Khách của Hương dần đông hơn vì cô làm cẩn thận, không hứa quá khả năng và luôn giao đúng hẹn. Có người thương hoàn cảnh nên mang thêm đồ đến, nhưng Hương không nhận sự thương hại.
Cô nói:
“Nếu đồ cần sửa, tôi làm. Nếu không cần, xin đừng mang đến chỉ vì thấy tội.”
Một người phụ nữ lớn tuổi hỏi:
“Con không sợ ít khách sao?”
Hương mỉm cười:
“Con muốn sống bằng công việc thật, không bằng câu chuyện buồn của mình.”
Ông Lâm đứng phía trong nghe thấy, ánh mắt đầy tự hào.
Một năm trôi qua.
Hương đã có thể tự lo chi phí cho hai mẹ con và góp thêm tiền sinh hoạt. Bé Linh đi học đều, tối về thường ngồi bên ông ngoại làm bài.
Sức khỏe ông Lâm lại yếu dần.
Một hôm, ông ngất trong sân.
Hương hoảng hốt đưa cha đi khám. Kết quả cho thấy ông đã mắc bệnh từ lâu nhưng giấu con, chỉ âm thầm uống thuốc.
Trên đường về, Hương tức giận:
“Vì sao cha không nói?”
“Cha vẫn chịu được.”
“Cha từng trách con tự quyết mọi chuyện, vậy mà cha cũng giấu!”
“Cha không muốn con vừa bắt đầu lại đã phải lo.”
“Con là con cha!”
“Chính vì con là con cha.”
Hương bật khóc:
“Cha có biết con sợ nhất điều gì không? Không phải nghèo, không phải thất bại. Con sợ khi vừa tìm được đường về thì lại không còn cha ở đó.”
Ông Lâm im lặng.
Một lúc sau, ông nói:
“Cha xin lỗi.”
Đó là lần đầu tiên Hương nghe cha nói ba chữ ấy rõ ràng.
Cô nắm chặt tay ông:
“Từ giờ cha phải điều trị đúng. Không được giấu con bất cứ chuyện gì.”
“Con đang ra lệnh cho cha sao?”
“Vâng.”
Ông bật cười:
“Giống hệt mẹ con.”
Nhờ được chăm sóc đều đặn, sức khỏe ông Lâm ổn định hơn. Hương sắp xếp công việc để đưa cha đi khám, còn bé Linh phụ nhắc ông uống thuốc.
Mỗi tối, ba người lại ăn cơm cùng nhau.
Có hôm thức ăn đơn giản, có hôm Hương nấu món cha thích. Dù vậy, bữa cơm nào cũng có tiếng nói, tiếng cười.
Ngày giỗ mẹ, Hương đặt chiếc hộp gỗ lên bàn thờ.
Cô thắp hương rồi nói:
“Mẹ, con đã dùng số tiền mẹ để lại. Nhưng thứ giúp con đứng dậy không phải tiền.”
Ông Lâm hỏi:
“Vậy là gì?”
Hương nhìn cha:
“Là việc con biết mình vẫn còn một nơi để trở về.”
Ông Lâm khẽ đáp:
“Nhà không phải nơi chỉ mở cửa khi con thành công.”
Hương rưng rưng:
“Vậy tại sao ngày con về, cha lại nói nếu xin tiền thì đi?”
Ông ho nhẹ, có vẻ ngượng:
“Cha nói sai.”
“Cha thừa nhận rồi nhé.”
“Chỉ lần này.”
Bé Linh chen vào:
“Ông ngoại còn sai vì hay chê mẹ.”
“Ông nói thật.”
“Mẹ may đẹp mà.”
“Có lúc đẹp.”
Hương và bé Linh cùng bật cười.
Ba năm sau, góc may nhỏ của Hương đã trở thành nơi đủ rộng để cô nhận thêm hai người phụ việc. Cô chọn những phụ nữ đang gặp khó khăn, nhưng luôn nói rõ:
“Tôi không giúp bằng cách cho không. Tôi chỉ cho một cơ hội. Phần còn lại, mỗi người phải tự bước.”
Có người hỏi vì sao cô làm vậy.
Hương đáp:
“Vì ngày trước, cha tôi cũng không bế tôi đi hết con đường. Ông chỉ mở cửa, đưa tôi một chiếc máy may và bảo tôi làm lại.”
Một buổi chiều, Hương đứng trước cổng nhìn bé Linh chạy về, trên tay cầm bài kiểm tra điểm tốt.
“Ông ngoại ơi, cháu được điểm cao!”
Ông Lâm từ trong nhà bước ra, mái tóc bạc trắng nhưng gương mặt rạng rỡ.
“Đưa ông xem.”
Bé Linh chạy đến ôm ông.
Hương đứng phía sau, lòng bình yên.
Ngày cô quay về, cô nghĩ mình không còn gì: không tiền, không nhà, không tình yêu, không tương lai.
Nhưng rồi cô hiểu mình chưa từng thật sự tay trắng.
Cô còn một đứa con để yêu thương.
Còn đôi tay có thể lao động.
Còn bài học từ những sai lầm.
Và quan trọng nhất, cô còn một người cha dù vụng về trong lời nói vẫn âm thầm giữ căn phòng sạch sẽ suốt mười năm, giữ lá thư của mẹ, giữ chiếc máy may cũ và giữ cả cánh cửa chưa từng khóa.
Hương từng bỏ nhà đi để chứng minh cha sai.
Cuối cùng, cô trở về không phải để thừa nhận cha luôn đúng, mà để hiểu rằng giữa cha mẹ và con cái, điều đáng quý nhất không phải ai thắng trong một cuộc tranh cãi.
Điều đáng quý nhất là sau tất cả những tổn thương, vẫn còn người chịu mở cửa.
Vẫn còn người đủ bao dung để nói:
“Con có thể làm lại.”
Và vẫn còn người đủ dũng cảm bước qua cánh cửa ấy, nhận lỗi với quá khứ rồi tự xây dựng tương lai bằng chính đôi tay mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.