Tiếng đổ vỡ vang lên giữa màn đêm khiến anh giật mình tỉnh giấc.
Một tiếng “xoảng” khô khốc vọng ra từ căn nhà nhỏ cuối con ngõ vắng. Sau đó là tiếng gọi yếu ớt của một người phụ nữ lớn tuổi:
— Có ai không… làm ơn… giúp tôi với…
Nam bật dậy khỏi chiếc giường nhỏ trong căn phòng trọ. Đồng hồ đã gần mười hai giờ đêm. Ngoài trời, mưa vẫn rơi lất phất, từng giọt nước đập vào mái tôn tạo thành những âm thanh buồn bã.
Anh khoác vội chiếc áo mưa mỏng, cầm theo túi dụng cụ sửa điện rồi chạy ra ngoài.
Nam làm nghề sửa điện dân dụng. Công việc của anh không giàu có gì, nhưng anh luôn tâm niệm rằng: chỉ cần mình giúp được người khác trong lúc khó khăn, đó cũng là một điều đáng quý.
Căn nhà phát ra tiếng kêu cứu nằm cách phòng trọ của anh không xa. Đó là một ngôi nhà cũ kỹ, tường đã bạc màu theo năm tháng, bên ngoài chỉ có một bóng đèn nhỏ chập chờn lúc sáng lúc tắt.
Nam gõ cửa.
— Bà ơi, bà có ở trong đó không?
Bên trong vang lên giọng nói run rẩy:
— Cậu… cậu giúp tôi với… tôi bị ngã rồi…
Nam không chần chừ, lập tức đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh sững lại.
Một bà cụ khoảng ngoài bảy mươi tuổi đang ngồi dưới nền nhà, bên cạnh là chiếc ghế gỗ bị đổ. Trên trần, bóng đèn nhấp nháy liên tục, những tia sáng yếu ớt khiến căn phòng càng thêm lạnh lẽo.
Nam vội chạy đến đỡ bà dậy.
— Bà có đau ở đâu không? Có bị thương không ạ?
Bà cụ lắc đầu, nhưng gương mặt vẫn còn hoảng sợ.
— Tôi chỉ định lấy nước uống… không ngờ đèn tự nhiên tắt, tôi bước hụt rồi ngã xuống.
Nam nhìn lên đường dây điện cũ trên trần nhà.
— Có lẽ hệ thống điện bị chập rồi. Để cháu kiểm tra giúp bà.
Bà cụ nhìn anh, ánh mắt biết ơn.
— Khuya thế này mà cậu vẫn sang giúp tôi sao?
Nam mỉm cười.
— Người gặp chuyện lúc đêm hôm thì ai cũng cần được giúp mà bà.
Câu nói đơn giản ấy khiến bà cụ im lặng vài giây.
Trong căn nhà cũ kỹ, ánh đèn pin trên tay Nam quét qua từng góc nhỏ. Anh phát hiện một đoạn dây điện đã bị hỏng lớp vỏ bên ngoài.
— Bà ở một mình lâu chưa ạ?
Nam vừa sửa vừa hỏi.
Bà cụ ngồi trên chiếc ghế gỗ, bàn tay nhăn nheo khẽ siết lấy chiếc khăn cũ.
— Cũng lâu rồi. Con cái tôi đều có cuộc sống riêng. Tôi không trách ai cả… ai cũng có nỗi lo của mình.
Nam nghe vậy chỉ khẽ gật đầu.
Anh hiểu cảm giác cô đơn.
Bởi vì chính anh cũng từng lớn lên với những khoảng trống không thể lấp đầy.
Cha mẹ mất khi anh còn nhỏ. Người thân duy nhất từng chăm sóc anh là một người bà nuôi, nhưng bà cũng đã rời xa anh nhiều năm trước.
Nam luôn mang trong lòng một câu hỏi chưa có lời giải:
Rốt cuộc anh là ai?
Từ nhỏ đến lớn, anh chỉ biết mình được tìm thấy trong một đêm mưa bên cạnh một chiếc khăn cũ có thêu một ký hiệu lạ. Không giấy tờ, không người thân, không một chút thông tin nào về quá khứ.
Anh từng nhiều lần muốn tìm lại nguồn gốc của mình.
Nhưng thời gian trôi qua, hy vọng cũng dần trở nên mong manh.
— Xong rồi bà ạ.
Giọng Nam kéo bà cụ trở về hiện tại.
Bóng đèn trên trần sáng lên. Ánh sáng vàng dịu dàng lan khắp căn phòng.
Bà cụ nhìn anh rồi cười hiền.
— Cảm ơn cậu nhiều lắm. Nếu không có cậu, chắc tối nay tôi chẳng biết làm sao.
— Không có gì đâu bà. Sau này nếu có chuyện gì về điện, bà cứ gọi cháu.
Nam chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc anh quay người, ánh mắt vô tình dừng lại trên chiếc tủ gỗ cũ ở góc nhà.
Một vật nhỏ đặt trên đó khiến anh chết lặng.
Đó là một chiếc hộp gỗ.
Và trên nắp hộp có khắc một ký hiệu giống hệt chiếc khăn anh từng giữ từ nhỏ.
Nam bước chậm lại.
Trái tim anh đập mạnh.
— Bà… chiếc hộp này…
Bà cụ nhìn theo ánh mắt anh.
Ngay lập tức, vẻ mặt bà thay đổi.
Nụ cười hiền hậu biến mất.
Thay vào đó là sự bàng hoàng xen lẫn lo lắng.
— Cậu… biết chiếc hộp đó sao?
Nam tiến gần hơn.
— Cháu không biết. Nhưng ký hiệu trên đó… rất giống thứ cháu từng có.
Căn phòng bỗng trở nên im lặng.
Chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Bà cụ nhìn Nam thật lâu.
Ánh mắt bà như đang nhìn thấy một người mà bà đã chờ đợi suốt nhiều năm.
— Cậu tên gì?
— Cháu tên Nam.
Bàn tay bà cụ run lên.
— Nam…?
Bà lẩm bẩm cái tên ấy như đang nhớ lại một chuyện rất xa.
Nam cảm thấy bất an.
— Bà biết cháu sao?
Bà cụ không trả lời ngay.
Bà chậm rãi đứng dậy, bước đến chiếc tủ gỗ. Đôi tay run run mở chiếc hộp cũ.
Bên trong không có vàng bạc hay đồ quý giá.
Chỉ có vài món đồ đã sờn cũ.
Một tấm ảnh.
Một chiếc vòng tay trẻ con.
Và một mảnh giấy đã úa màu.
Nam nhìn thấy tấm ảnh đầu tiên.
Anh sững người.
Trong bức ảnh là một người phụ nữ trẻ đang ôm một đứa bé.
Đứa bé ấy có một chiếc vòng tay giống hệt chiếc vòng mà anh từng giữ.
Nam bước lùi lại.
— Không thể nào…
Giọng anh nghẹn lại.
Bà cụ nhìn anh, nước mắt bắt đầu rơi.
— Hai mươi năm rồi… cuối cùng cũng có ngày này.
Nam nhìn bà đầy hoang mang.
— Bà đang nói gì vậy?
Bà cụ nắm chặt mảnh giấy trong tay.
— Cậu không phải là đứa trẻ không có nguồn gốc như cậu vẫn nghĩ.
Nam im lặng.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
— Vậy… cháu là ai?
Bà cụ nhìn thẳng vào mắt anh.
Một câu nói khiến cả căn phòng như đóng băng:
— Cậu chính là người mà gia đình tôi đã tìm kiếm suốt hai mươi năm qua.
Nam chết lặng.
Anh không biết nên tin hay nên sợ.
Bao nhiêu năm sống với câu hỏi về thân thế của mình, anh chưa từng nghĩ câu trả lời lại xuất hiện vào một đêm mưa, trong căn nhà của một bà cụ xa lạ.
— Tại sao bà lại biết cháu?
Bà cụ cúi đầu.
— Vì năm đó… chính tôi là người đã giữ lại bí mật này.
Nam nhìn bà.
Trong lòng anh xuất hiện hàng loạt cảm xúc hỗn loạn.
Hy vọng.
Nghi ngờ.
Đau đớn.
Và cả nỗi sợ rằng nếu sự thật được mở ra, cuộc đời anh sẽ không còn như trước nữa.
Bà cụ nhẹ nhàng đặt mảnh giấy lên bàn.
— Có một chuyện mà cậu cần biết…
Bà dừng lại, giọng nghẹn ngào.
— Người đưa cậu rời khỏi gia đình năm đó… không phải vì họ không thương cậu.
Nam nín thở.
— Mà bởi vì họ muốn bảo vệ cậu khỏi một bí mật có thể khiến cả gia đình tan vỡ.
Ngoài trời, một tiếng sấm vang lên.
Ánh đèn trong căn nhà lại chập chờn.
Nam nhìn chằm chằm vào mảnh giấy trước mặt.
Anh biết rằng, từ khoảnh khắc này, cuộc đời mình đã bước sang một trang khác.
Một quá khứ bị chôn vùi suốt hai mươi năm…