Min menu

Pages

Khi chồng tôi đòi ly hôn, bố chồng cho phép luôn, ông tặng tôi một món quà khiến anh tái mặt

Chương 1: Sự thật sau chiếc hộp cũ

Tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng trong căn bếp nhỏ của ngôi nhà hai tầng ngập nắng chiều. Thành quăng mạnh tập hồ sơ xuống bàn, giọng lạnh lùng, dứt khoát như một nhát dao cắt đứt bầu không khí ngạt thở tích tụ suốt mấy tháng qua:

Tôi chịu hết nổi rồi. Chúng ta ly hôn đi. Cô ký vào đây, tài sản chia đôi, nhà này của bố mẹ tôi thì cô dọn đi.

Mai đứng lặng người bên bệ bếp. Đôi bàn tay gầy gộc bám chặt vào mép đá, khớp ngón tay trắng bệch. Năm năm làm dâu, cô chưa từng một lần lớn tiếng với chồng, chưa từng một lần để ngôi nhà thiếu đi bàn tay vunvén. Từ một cô gái thành thị hoạt bát, Mai lui về phía sau, chăm sóc từng bữa ăn cho Thành, đỡ đần việc giặt giũ, cơm nước khi anh mải mê với những dự án kinh doanh riêng. Thế nhưng, khi Thành bắt đầu gặt hái được chút thành công, những bữa cơm nhà thưa dần, thay vào đó là những lời chê bai vợ lỗi thời, không biết diện đồ sang trọng để đi tiếp khách cùng anh. Những rạn nứt âm ỉ cứ thế lớn dần, cho đến ngày hôm nay, khi anh tìm thấy một lý do để rũ bỏ người vợ tào khang.

Thành đứng khoanh tay, khuôn mặt hằn rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Đúng lúc Mai chuẩn bị lên tiếng thì từ phía cầu thang, những tiếng bước chân chậm rãi nhưng nặng nề vang lên. Ông Tâm – bố của Thành – bước xuống. Ông mặc bộ quần áo bà ba giản dị, khuôn mặt nghiêm nghị và ánh mắt thâm trầm nhìn thẳng vào con trai.

Thành hơi sững lại, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, nói với bố:

Bố, con và Mai không hợp nhau nữa. Con quyết định ly hôn. Bố đừng can thiệp vào chuyện này.

Mai cúi đầu, nước mắt chực trào ra. Cô thương bố chồng vô cùng. Kể từ ngày mẹ Thành mất sớm, ông Tâm sống lầm lũi, nhưng luôn dành cho Mai sự tôn trọng và tình yêu thương như con gái ruột. Cô sợ ông sẽ sốc, sợ ông sẽ tức giận mà đổ bệnh.

Thế nhưng, phản ứng của ông Tâm lại nằm ngoài dự đoán của cả hai. Ông không hề giận dữ, không đập bàn hay quát tháo. Ông bước đến chiếc ghế mây quen thuộc, từ tốn ngồi xuống, thở dài một tiếng rồi bảo:

Thằng Thành nói đúng đấy. Không hợp thì đừng ép uổng nhau làm gì. Bố đồng ý cho hai đứa ly hôn.

Thành thoáng chút ngỡ ngàng, rồi trên môi anh ta hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm, tự đắc. Anh ta nghĩ bố cũng đứng về phía mình, nhận ra người vợ quê mùa này không còn xứng với đứa con trai thành đạt của ông nữa.

Ông Tâm quay sang nhìn Mai, ánh mắt ông dịu lại, chứa đựng một sự xót xa thấu suốt:

Mai à, năm năm qua con chịu nhiều thiệt thòi rồi. Thằng Thành nó không biết trân trọng con, đó là cái vô phúc của nó. Con ký đơn đi, đừng tiếc nuối làm gì nữa.

Nói rồi, ông Tâm đứng dậy, đi vào căn phòng nhỏ ở góc nhà. Vài phút sau, ông quay ra, trên tay ôm một chiếc hộp gỗ trắc cũ kỹ, bốn góc bọc đồng đã xỉn màu theo thời gian. Đây là chiếc hộp gia bảo mà ông Tâm luôn khóa chặt trong tủ kính, chưa bao giờ cho ai đụng vào. Thành luôn nghĩ bên trong là những thỏi vàng hay sổ đỏ đất đai mà tổ tiên để lại cho gia đình.

Ông Tâm đặt chiếc hộp lên bàn, đẩy về phía Mai:

Trước khi con đi, bố có món quà này tặng riêng cho con. Coi như là chút lòng thành của người làm cha, bù đắp cho thanh xuân con đã gửi lại nhà này.

Thành vừa nhìn thấy chiếc hộp thì hai mắt sáng lên, vội vàng bước tới:

Bố! Đây là đồ gia bảo của nhà mình mà? Sao bố lại giao cho người ngoài? Con mới là con trai của bố, là người nối dõi cái nhà này!

Ông Tâm giơ tay lên, cắt ngang lời Thành bằng một ánh nhìn sắc lẹm. Ông ra hiệu cho Mai mở hộp. Mai run rẩy mở chiếc khóa đồng nhỏ. Nắp hộp bật mở. Bên trong không có vàng bạc, không có những giấy tờ nhà đất có giá trị hàng tỷ đồng như Thành hằng ao ước. Thay vào đó là một cuốn sổ tiết kiệm đã úa màu.







Thành nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tiết kiệm úa màu, nụ cười tự đắc trên môi tắt ngấm. Anh bước tới giật lấy cuốn sổ từ tay Mai, lật vội những trang giấy bên trong. Những con số hiện lên rõ ràng, kèm theo ngày tháng được gửi từ cách đây năm mươi năm, thuộc về thời ông nội của Thành còn sống. Nhưng điều khiến Thành tái mặt không phải là số tiền gốc nhỏ bé thời đó, mà là dòng chữ đỏ được ký nhận gia hạn tự động qua nhiều thập kỷ, cùng một bản cam kết đính kèm bằng giấy đại bản cũ kỹ có dấu mộc đỏ của dòng họ.

Bố... cái này là thế nào? – Giọng Thành run lên, những ngón tay siết chặt mép giấy. – Toàn bộ số cổ phần và mảnh đất hương hỏa ở quê... đều được quy đổi và đứng tên người thụ hưởng là Mai? Tại sao lại như vậy? Con mới là con ruột của bố cơ mà!

Ông Tâm nhìn con trai, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng sâu sắc. Ông chậm rãi nhấp một ngụm nước trà nguội, giọng nói trầm quánh:

Anh là con trai tôi, đúng. Nhưng anh đã bao giờ làm tròn bổn phận của một người con, người chồng chưa? Năm năm trước, khi anh khởi nghiệp thất bại, nợ nần chồng chất, ai là người đã thức thâu đêm suốt sáng để đóng gói từng gói hàng, ai là người muối mặt về vay mượn bên ngoại để anh có tiền trả nợ? Là cái Mai! Lúc anh đứng ở đỉnh cao, anh nghĩ tất cả là do tài năng của anh sao?

Thành lắp bắp, khuôn mặt từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch:

Nhưng cô ấy chỉ làm việc nội trợ, có giúp gì được cho việc kinh doanh lớn của con đâu? Con đi ra ngoài xã hội, con cần một người vợ biết giao tiếp, biết làm đẹp mặt chồng, chứ không phải một người quanh năm suốt tháng chỉ biết mùi dầu mỡ, khói bếp!

Mai đứng bên cạnh, hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Cô không khóc vì tiếc nuối tài sản, cô khóc vì những lời nói cạn tình cạn nghĩa của người đàn ông mình từng đầu ấp tay gối. Năm năm thanh xuân, năm năm chăm sóc bố chồng đau yếu mỗi khi Thành đi công tác biền biệt, cuối cùng đổi lại chỉ là sự "lỗi thời" và "quê mùa" trong mắt anh.

Con không nhận đâu bố ơi. – Mai nghẹn ngào, đẩy cuốn sổ về phía ông Tâm. – Con đến với anh Thành vì tình cảm, giờ hết tình cảm thì con đi tay trắng. Con không muốn lấy bất cứ thứ gì của dòng họ nhà mình. Con xin lỗi vì đã không giữ được mái ấm này cho bố.

Ông Tâm nắm lấy bàn tay gầy gộc của Mai, giọng ông run run nhưng đầy kiên quyết:

Mai, con nghe bố nói. Cuốn sổ này, cùng với phần tài sản hương hỏa kia, từ lâu đã được tổ tiên định sẵn là sẽ truyền cho người giữ lửa của gia đình. Người giữ lửa không phải là kẻ cầm tiền đi phung phí, mà là người biết hy sinh, biết thương yêu và giữ gìn gia đạo. Thằng Thành đã từ bỏ quyền làm chồng của nó, thì nó cũng tự tước đi quyền thừa kế món quà này. Con cứ cầm lấy, đây là công sức, là mồ hôi nước mắt của con xứng đáng được nhận.

Thành nhìn Mai bằng ánh mắt vừa giận dữ vừa đố kỵ. Đầu óc anh ta đang quay cuồng tính toán. Mảnh đất hương hỏa ở quê đang nằm trong vùng quy hoạch mở đường lớn, giá trị hiện tại đã tăng lên gấp hàng trăm lần. Nếu mất đi mảnh đất đó, những dự án đầu tư sắp tới của anh ta sẽ rơi vào cảnh thiếu vốn trầm trọng.

Bố thiên vị quá mức rồi! – Thành quát lên, đánh mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày. – Cô ta là người ngoài! Bố đem tài sản của tổ tiên cho người ngoài, bố không sợ sau này không có ai nhang khói à? Cô ký vào đơn ly hôn đi Mai, nhưng cuốn sổ này phải để lại đây!

Đủ rồi! – Ông Tâm đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc khiến Thành giật mình lùi lại. – Anh bước ra khỏi ngôi nhà này ngay cho tôi. Từ ngày hôm nay, tôi coi như không có đứa con trai bất hiếu, bạc bẽo này. Đơn ly hôn anh tự ký, tự nộp. Căn nhà này là của tôi, tôi cho ai ở là quyền của tôi!

Thành hầm hầm tức giận, anh ta giật lấy tập hồ sơ ly hôn, trừng mắt nhìn Mai rồi quay lưng bước thẳng ra cửa, tiếng giày nện thình thịch trên nền gạch như một lời tuyên chiến. Căn nhà rơi vào không gian im ắng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng sụt sùi của Mai và tiếng thở dài sườn sượt của người già.

Chương 2: Giông bão thử thách

Một tháng sau khi Thành dọn ra ngoài, thủ tục ly hôn được hoàn tất một cách nhanh chóng. Theo đúng lời ông Tâm, Mai vẫn ở lại ngôi nhà hai tầng để chăm sóc ông. Cô muốn dọn đi để tránh điều tiếng, nhưng nhìn dáng vẻ già nua, cô độc của bố chồng, cô không đành lòng. Hằng ngày, Mai bắt đầu quay lại với công việc văn phòng trước đây, đồng thời tự mình học thêm về quản lý kinh doanh để tìm hướng đi mới.

Trong khi đó, Thành lao vào những cuộc vui bên những mối quan hệ mới đầy hào nhoáng. Anh ta đầu tư toàn bộ số vốn tích lũy được vào một dự án phân phối hàng nhập khẩu quy mô lớn, với hy vọng sẽ chứng minh cho bố mình thấy ông đã sai lầm khi coi thường anh ta. Để làm đẹp lòng các đối tác thượng lưu, Thành không tiếc tiền bao trọn các bữa tiệc xa hoa, tay trong tay với những cô nàng sành điệu, chân dài.

Thế nhưng, thương trường không phải là một màu hồng. Thành vốn là kẻ nôn nóng, lại thiếu đi sự hậu thuẫn kiên nhẫn, vun vén phía sau của Mai. Khi thị trường gặp biến động, chuỗi cung ứng bị đứt gãy, các đối tác lớn của Thành đồng loạt quay lưng. Những người bạn từng tung hô anh trên bàn tiệc giờ đây thuê bao không liên lạc được.

Một buổi tối mưa tầm tã, Thành ngồi thẫn thờ trong văn phòng trống rỗng, xung quanh là những thùng hàng tồn kho chất đống. Nhân viên đã nghỉ việc gần hết vì nợ lương. Số tiền nợ nhà cung cấp đã lên đến con số khổng lồ, nếu không thanh toán đúng hạn trong tuần này, toàn bộ tài sản cá nhân và công ty của anh sẽ bị tịch thu, thậm chí danh tiếng của anh trên thương trường sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Thành vò đầu bứt tai, khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm. Trong cơn tuyệt vọng, anh ta nhớ đến mảnh đất hương hỏa hiện đang đứng tên Mai. Đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của anh ta lúc này.

Sáng hôm sau, Thành quay trở về ngôi nhà cũ. Bước qua cánh cổng sắt, anh thấy Mai đang tỉ mẩn lau dọn chiếc ghế mây cho ông Tâm. Nhìn Mai lúc này có phần thanh tú, tự tin hơn trước, không còn vẻ cam chịu, mỏi mệt của một tháng trước.

Thấy Thành xuất hiện với bộ dạng nhếch nhác, Mai hơi bất ngờ nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh:

Anh về tìm bố à? Bố đang đi dạo ngoài công viên rồi.

Thành bước tới, giọng điệu không còn chút ngạo mạn nào của ngày xưa, thay vào đó là sự khúm núm, cầu khẩn:

Mai... anh biết anh sai rồi. Thời gian qua anh đã suy nghĩ rất nhiều. Là anh bị tiền tài làm mờ mắt, anh không biết trân trọng em. Em tha thứ cho anh, chúng ta làm lại từ đầu được không?

Mai nhìn thẳng vào mắt Thành, nụ cười nhẹ nhàng nhưng xa cách:

Anh Thành, chúng ta đã ly hôn rồi. Chuyện tình cảm không thể nói quay lại là quay lại được. Nếu anh về chỉ để nói những lời này thì xin lỗi, tôi phải chuẩn bị đi làm.

Thấy chiêu bài tình cảm không thành, Thành quỳ sụp xuống, ôm lấy hai gối của Mai, giọng khóc lóc thảm thiết:

Mai ơi, cứu anh với! Công ty của anh sắp phá sản rồi. Anh nợ người ta nhiều lắm, nếu không có tiền trả, anh sẽ mất tất cả, sẽ phải đi ra đường ở mất thôi. Em có cuốn sổ tiết kiệm và mảnh đất của bố cho đúng không? Em cho anh mượn đi, anh thề sau khi qua đợt này anh sẽ trả lại gấp đôi, gấp ba cho em!

Mai nhìn người đàn ông từng là bầu trời của mình giờ đây đang quỳ dưới chân mình vì tiền tài, trong lòng cô không có cảm giác hả hê, chỉ có một nỗi buồn vô hạn. Cô nhẹ nhàng gỡ tay Thành ra, đứng lùi lại:

Tài sản đó là của tổ tiên, là do bố tin tưởng giao cho tôi. Tôi không có quyền tự ý đem đi cầm cố hay bán đi để cứu vãn những sai lầm trong kinh doanh của anh. Anh hãy tự mình đối mặt với nó đi.

Cô ích kỷ vừa thôi chứ! – Thành bật dậy, bản chất nóng nảy lại trỗi dậy. – Dù sao đó cũng là tiền của nhà tôi! Cô ôm khư khư đống tài sản đó để nhìn tôi chết rũ xương sao? Đúng là lòng dạ đàn bà độc ác!

Người độc ác là ai, trong lòng anh tự biết rõ. – Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ phía cửa. Ông Tâm đã về từ lúc nào, trên tay cầm chiếc gậy tre, ánh mắt nhìn Thành đầy giận dữ. – Anh cút ngay ra khỏi đây! Đừng để tôi phải dùng gậy đuổi anh đi!

Thành nhìn bố, rồi nhìn Mai bằng ánh mắt oán hận. Anh ta hiểu rằng mình không thể sơ múi được gì từ ngôi nhà này nữa. Thành quay người bỏ chạy ra màn mưa, trong lòng ngập tràn sự tuyệt vọng và cay đắng.

Chương 3: Lòng tốt thầm lặng và sự thức tỉnh

Những ngày sau đó, tình hình công ty của Thành ngày càng tồi tệ. Anh ta phải bán đi chiếc xe sang, dọn ra khỏi căn hộ chung cư cao cấp để chuyển vào một căn phòng trọ chật hẹp. Mỗi ngày đối với Thành là một chuỗi ác mộng khi các chủ nợ liên tục gọi điện thúc ép. Anh ta rơi vào bước đường cùng, không biết phải bấu víu vào đâu.

Đúng vào ngày hạn chót của khoản nợ lớn nhất, Thành chuẩn bị tâm lý cho việc ký giấy bàn giao toàn bộ văn phòng và chấp nhận sự sụp đổ hoàn toàn. Thế nhưng, khi đại diện nhà cung cấp đến, họ lại đưa ra một tờ biên nhận thanh toán cùng một bản hợp đồng gia hạn nợ dài hạn với mức lãi suất ưu đãi bằng không.

Thành sững sờ, mắt trợn tròn nhìn tờ giấy:

Có sự nhầm lẫn gì chăng? Tôi... tôi đâu có tiền để thanh toán khoản này? Ai đã trả cho các ông?

Người đại diện mỉm cười, lắc đầu:

Không có nhầm lẫn đâu anh Thành. Có một nhà đầu tư chiến lược đã đứng ra bảo lãnh và thanh toán trước một phần ba số nợ cho anh. Họ cũng ký hợp đồng thu mua lại toàn bộ số hàng tồn kho của anh để phân phối vào chuỗi cửa hàng nông sản sạch của họ. Người đó yêu cầu chúng tôi giữ bí mật danh tính, nhưng họ có gửi cho anh một bức thư.

Người đó đưa cho Thành một phong thư chuyển phát nhanh rồi ra về. Thành run rẩy bóc phong thư. Bên trong không có thư dài dòng, chỉ có một mảnh giấy nhỏ với nét chữ thanh mảnh, quen thuộc của Mai:

"Tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng danh dự và tư cách con người thì mất đi rồi rất khó tìm lại. Số tiền này trích từ việc cho thuê một phần mặt bằng mảnh đất ở quê cho một dự án trường học cộng đồng, không phải tiền bán đất của tổ tiên. Bố nói, bố không cứu một kẻ ngạo mạn, nhưng bố sẽ cứu đứa con trai biết quay đầu. Hãy làm lại cuộc đời bằng chính đôi tay của mình, anh Thành."

Thành quỵ xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt hối hận muộn màng cay đắng tuôn rơi. Anh nhận ra mình đã đánh mất những gì. Anh đã đánh mất một người vợ yêu anh vô điều kiện, một người cha luôn bao dung dù anh có ngỗ nghịch, và một mái ấm gia đình đích thực mà không có bất kỳ số tiền nào có thể mua được. Sự giúp đỡ thầm lặng của Mai và bố giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự ích kỷ, nhỏ nhen của anh, đánh thức chút lương tri còn sót lại.

Nửa năm sau...

Thương trường đã có một sự thay đổi nhỏ. Công ty của Thành không còn quy mô hào nhoáng như trước, anh chuyển hẳn sang kinh doanh và hỗ trợ phân phối các mặt hàng nông sản, sống một cuộc đời giản dị, tiết kiệm. Anh chăm chỉ làm việc, không còn những buổi tiệc tùng thâu đêm suốt sáng, không còn những bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền. Thay vào đó, mỗi cuối tuần, người ta lại thấy Thành lặng lẽ đi xe máy về ngôi nhà hai tầng cũ.

Anh không dám vào nhà, chỉ đứng từ xa nhìn qua khe cổng sắt. Anh thấy ông Tâm đang ngồi trên chiếc ghế mây, nụ cười hiền hậu hiện trên khuôn mặt già nua khi nghe Mai đọc báo. Mai giờ đã là quản lý của một chuỗi cửa hàng, phong thái tự tin nhưng vẫn giữ vẹn nguyên sự dịu dàng, chu đáo.

Một buổi chiều cuối năm, trời se se lạnh, Thành lại đứng trước cổng nhà. Lần này, cửa sắt bỗng nhiên mở ra. Ông Tâm bước ra, nhìn đứa con trai nay đã gầy đi nhiều nhưng ánh mắt đã lấy lại được sự trong sáng, kiên định.

Đứng ngoài đó làm gì? Vào ăn bữa cơm tất niên con. – Ông Tâm chậm rãi nói, giọng ông không còn sự lạnh lùng của ngày xưa, mà ngập tràn sự ấm áp của người cha.

Thành đứng im, nước mắt lại chực trào ra. Anh bước vào sân, thấy Mai đang bê một mâm cơm tất niên nghi ngút khói đặt lên bàn. Cô nhìn anh, khẽ gật đầu chào, một ánh mắt bao dung và thanh thản.

Thành bước đến trước mặt bố và Mai, cúi đầu thật thấp:

Con cảm ơn bố, cảm ơn Mai. Nếu không có mọi người, con đã không thể có ngày hôm nay. Con không dám cầu xin sự tha thứ để quay lại như xưa, con chỉ xin được làm tròn bổn phận của một người con, người bạn, sống sao cho xứng đáng với lòng tốt của mọi người.

Ông Tâm vỗ vai con trai, cười hiền:

Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại. Biết nhận ra sai lầm và sửa chữa, đó mới là bản lĩnh của người đàn ông. Ngồi xuống ăn cơm đi các con, thức ăn nguội hết bây giờ.

Bữa cơm tất niên năm đó tràn ngập tiếng cười ấm áp. Ngôi nhà hai tầng lại rộn rã niềm vui, không phải niềm vui của sự giàu sang, phú quý, mà là niềm vui của sự thấu hiểu, của tình người và những lòng tốt thầm lặng luôn sưởi ấm nhân gian. Câu chuyện về chiếc hộp gỗ cũ kỹ và cuốn sổ tiết kiệm úa màu mãi là bài học quý giá về giá trị của gia đình, của tình nghĩa tào khang mà Thành và thế hệ mai sau không bao giờ được phép lãng quên.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.