Chương 1: Chuyến xe giữa cơn mưa và lời hứa không ai ngờ
Tiếng phanh xe rít lên giữa màn mưa dày đặc.
Người phụ nữ ôm bụng, khuôn mặt tái nhợt vì đau, loạng choạng bước lên chiếc xe cũ kỹ vừa dừng lại bên lề. Mái tóc ướt sũng bết vào gương mặt, từng giọt nước mưa lăn xuống chiếc váy đã lấm lem bùn đất.
Bác tài xế già vừa nhìn thấy đã vội đứng dậy.
— Cô ơi, cẩn thận! Đừng bước nhanh quá!
Người phụ nữ ôm bụng, hơi thở đứt quãng.
— Bác... làm ơn... đưa cháu đến bệnh viện... Cháu... không chịu nổi nữa...
Một vài hành khách nhìn nhau đầy lo lắng.
Có người nhỏ giọng.
— Hình như cô ấy sắp sinh rồi...
Một người khác sốt ruột.
— Bác tài chạy nhanh lên, nguy cấp lắm!
Bác tài gật đầu thật mạnh.
Ông tên Minh, đã ngoài sáu mươi tuổi. Mái tóc bạc gần hết, gương mặt đầy nếp nhăn vì nắng gió và những năm tháng mưu sinh. Chiếc xe ông lái cũng cũ như chính tuổi đời của mình, nhưng suốt hơn ba mươi năm cầm vô lăng, ông luôn tự nhủ một điều: "Đã chở người thì phải chở bằng cả cái tâm."
Ông quay xuống hỏi.
— Cô còn chịu được không?
Người phụ nữ cắn chặt môi.
— Cháu... đau lắm...
Ông hít một hơi thật sâu rồi tăng tốc trong phạm vi an toàn.
Không ai nói thêm lời nào.
Cả khoang xe chìm trong bầu không khí căng thẳng.
Mỗi phút trôi qua đều dài như cả giờ đồng hồ.
...
Khi chiếc xe vừa dừng trước cổng bệnh viện, bác Minh không chờ ai nhắc.
Ông mở cửa, chạy xuống đỡ người phụ nữ.
— Mọi người giúp tôi một tay!
Hai hành khách lập tức bước tới.
Người phụ nữ gần như không còn đủ sức đứng.
Cô nắm chặt cánh tay bác Minh.
Đôi mắt đỏ hoe.
— Cháu... cháu không có tiền...
Bác Minh khựng lại.
Ông nhìn chiếc túi xách cũ rách quai của cô.
Bên trong chỉ còn vài tờ tiền nhàu nát.
Ông mỉm cười hiền hậu.
— Tiền xe để sau cũng được.
Cô lắc đầu liên tục.
— Cháu thật sự không còn...
Ông nhẹ nhàng ngắt lời.
— Thôi nào. Giữ tiền mà lo cho con.
Người phụ nữ bật khóc.
— Nhưng...
— Không có nhưng gì hết. Mẹ tròn con vuông mới là quan trọng.
Ông còn lặng lẽ lấy trong túi áo ra ít tiền.
Không nhiều.
Đó là số tiền ông định mua thuốc cho căn bệnh đau khớp đã hành hạ mình nhiều tháng nay.
Ông dúi vào tay cô.
— Cầm lấy.
Cô giật mình.
— Không... cháu không thể nhận...
— Cứ nhận đi.
— Nhưng bác...
— Sau này khá hơn thì giúp lại người khác. Thế là trả cho bác rồi.
Người phụ nữ òa khóc nức nở.
— Cháu... cháu không biết nói gì...
Bác Minh chỉ cười.
— Mau vào đi.
Các nhân viên y tế nhanh chóng đưa cô vào trong.
Cánh cửa phòng cấp cứu khép lại.
Bác Minh đứng lặng vài phút.
Ông khẽ thở phào.
— Mong hai mẹ con bình an...
...
Trời vẫn mưa.
Ông quay trở lại xe.
Một hành khách lớn tuổi nhìn ông.
— Bác đúng là người tốt.
Ông cười hiền.
— Tôi chỉ làm điều ai cũng nên làm.
Người đàn ông trẻ ngồi phía sau chép miệng.
— Thời buổi này giúp người lỡ bị lừa thì sao?
Bác Minh chậm rãi đáp.
— Có thể bị lừa một lần.
Ông nhìn ra màn mưa.
— Nhưng nếu vì sợ bị lừa mà bỏ mặc người đang cần giúp thì mình sẽ day dứt cả đời.
Cả xe bỗng im lặng.
Không ai nói thêm câu nào.
...
Chiều muộn.
Bác Minh mới kết thúc ca làm.
Ông trở về căn nhà nhỏ đã cũ.
Vừa mở cửa, cơn ho kéo dài khiến ông phải vịn vào tường.
Con gái ông chạy vội ra.
— Ba lại ho nữa rồi!
Ông xua tay.
— Không sao đâu.
— Ba hứa đi khám mà.
— Để hôm khác.
Cô nhìn chiếc ví mỏng dính.
— Tiền mua thuốc đâu?
Ông cười gượng.
— Ba... giúp người ta mất rồi.
Cô khựng lại.
— Lại nữa hả ba?
Ông chỉ cười.
Con gái thở dài.
— Nhà mình còn khó khăn. Ba cứ thương người quá.
Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ.
Ánh mắt xa xăm.
— Hồi xưa, lúc mẹ con bị bệnh, cũng có người lạ giúp ba.
Ông nghẹn giọng.
— Nếu ngày ấy không có họ...
Ông bỏ lửng câu nói.
Con gái cúi đầu.
Cô hiểu.
Ba mình chưa từng quên ân nghĩa năm xưa.
...
Đêm xuống.
Trong phòng bệnh.
Người phụ nữ tỉnh lại sau ca sinh.
Tiếng trẻ sơ sinh cất lên khỏe mạnh.
Cô ôm con vào lòng.
Nước mắt lăn dài.
Điều đầu tiên cô hỏi không phải về bản thân.
— Bác tài đâu rồi?
Người điều dưỡng lắc đầu.
— Sau khi đưa cô vào, bác ấy đi luôn.
Cô vội vàng.
— Có ai biết tên bác không?
Một người nhớ lại.
— Hình như... bác tên Minh.
Cô thì thầm.
— Cháu nhất định sẽ tìm được bác...
Rồi cô nhìn đứa con đang ngủ say.
Khẽ nói như một lời hứa.
— Con à... hôm nay nếu không có bác ấy, có lẽ mẹ con mình đã không vượt qua được. Sau này lớn lên, con phải nhớ rằng trên đời vẫn còn rất nhiều người tốt.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa đã ngớt.
Không ai biết rằng đúng bảy ngày sau, một chiếc xe sang trọng sẽ dừng trước căn nhà nhỏ của bác Minh.
Từ trên xe bước xuống không chỉ là một vị khách đặc biệt.
Mà còn là người sẽ khiến cả khu phố sững sờ khi biết lý do mình tìm đến...
Chương 2: Vị khách đặc biệt và món quà bác Minh không dám nhận
Bảy ngày trôi qua.
Buổi sáng hôm ấy, bác Minh vẫn thức dậy từ rất sớm như mọi ngày. Cơn đau ở đầu gối khiến ông phải ngồi trên mép giường một lúc lâu mới có thể đứng lên. Ông xoa nhẹ đôi chân đã mỏi nhừ vì bao năm đạp ga, đạp phanh rồi lặng lẽ chuẩn bị đi làm.
Con gái ông từ trong bếp bước ra.
— Ba, hôm nay ba nghỉ một ngày được không? Ba ho nhiều quá.
Bác Minh cười hiền.
— Nghỉ thì lấy gì trang trải sinh hoạt hả con?
— Nhưng sức khỏe của ba...
— Còn chạy được thì ba còn cố.
Ông khoác chiếc áo cũ đã sờn vai, cầm chìa khóa xe rồi bước ra ngoài.
Đúng lúc ấy...
Một chiếc ô tô màu đen từ từ dừng trước cổng.
Chiếc xe sạch bóng, sang trọng nhưng không phô trương.
Hàng xóm tò mò nhìn sang.
— Nhà bác Minh có khách à?
— Không biết ai đến sớm thế?
Cửa xe mở ra.
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi bước xuống. Trang phục giản dị, gương mặt điềm đạm nhưng toát lên vẻ từng trải.
Ông nhìn quanh một lượt rồi hỏi lễ phép:
— Xin hỏi... đây có phải nhà bác Minh, người lái xe chở khách nhiều năm không?
Bác Minh ngạc nhiên.
— Là tôi đây. Có chuyện gì không?
Người đàn ông mỉm cười.
— Cuối cùng tôi cũng tìm được bác.
Bác Minh càng khó hiểu.
— Chúng ta quen nhau sao?
Người đàn ông lắc đầu.
— Chưa từng gặp.
— Vậy...
Đúng lúc ấy, cửa sau xe mở ra.
Người phụ nữ mang thai hôm trước, nay bế trên tay một em bé kháu khỉnh, chậm rãi bước xuống.
Vừa nhìn thấy bác Minh, đôi mắt cô đã đỏ hoe.
Cô ôm con tiến lại gần.
— Bác... cuối cùng cháu cũng gặp được bác rồi!
Bác Minh sững người vài giây.
Rồi ông nhận ra.
— Là cô...
Người phụ nữ nghẹn ngào.
— Dạ... hôm ấy nếu không có bác...
Cô cúi đầu thật sâu.
— Cháu và con có lẽ đã gặp nguy hiểm.
Bác Minh vội vàng xua tay.
— Đừng nói vậy.
— Không, bác phải để cháu nói.
Nước mắt cô rơi.
— Cháu đi tìm bác suốt mấy ngày. Hỏi rất nhiều người mới biết được nơi bác ở.
Bác Minh cười hiền.
— Hai mẹ con khỏe là bác mừng rồi.
Người đàn ông đứng cạnh chậm rãi tiến lên.
Ông nhìn bác Minh rất lâu.
Ánh mắt đầy sự biết ơn.
— Tôi là cha của cô ấy.
Bác Minh gật đầu.
— Chào anh.
Người đàn ông bất ngờ cúi người.
Một cái cúi đầu rất sâu.
Khiến cả bác Minh lẫn những người hàng xóm đều bất ngờ.
Bác Minh vội đỡ.
— Anh làm gì vậy?
Người đàn ông xúc động.
— Tôi cúi đầu thay con gái và cháu ngoại cảm ơn bác.
— Nếu hôm ấy bác không giúp...
Ông nghẹn lại.
— Có lẽ tôi sẽ ân hận cả đời.
Bác Minh lúng túng.
— Có gì đâu mà...
Người đàn ông khẽ cười.
— Với bác thì chỉ là một việc nhỏ.
— Nhưng với gia đình tôi... đó là cả một ân tình.
...
Cả nhóm vào trong căn nhà nhỏ.
Nhìn căn phòng đơn sơ với những món đồ đã cũ, người đàn ông không giấu được sự xúc động.
Ông khẽ hỏi:
— Bác sống ở đây lâu chưa?
— Hơn hai mươi năm rồi.
Con gái bác Minh mang nước ra mời khách.
Người phụ nữ trẻ ôm em bé đến trước mặt bác.
— Bác...
— Cháu muốn bác bế con một chút được không?
Bác Minh giật mình.
— Tôi... tôi sợ vụng về.
— Không đâu.
Cô mỉm cười.
— Chính bác là người đầu tiên cứu con.
Ông run run đưa hai tay đón đứa trẻ.
Đứa bé ngủ ngon lành.
Bàn tay bé xíu vô thức nắm lấy ngón tay đầy chai sạn của bác Minh.
Khoảnh khắc ấy...
Khóe mắt ông đỏ lên.
Ông thì thầm.
— Ngoan nhé...
Con gái bác Minh quay mặt đi lau nước mắt.
Đã rất lâu rồi cô mới thấy cha mình cười hạnh phúc như vậy.
...
Một lúc sau.
Người đàn ông lấy từ chiếc cặp bên cạnh ra một phong bì dày.
Ông đặt lên bàn.
— Đây là chút lòng thành của gia đình.
Bác Minh vừa nhìn đã lắc đầu.
— Không.
Người đàn ông mỉm cười.
— Bác cứ nhận.
— Tôi không nhận đâu.
— Xin bác đừng từ chối.
Bác Minh đẩy phong bì trở lại.
— Hôm đó tôi giúp cô ấy đâu phải để nhận tiền.
Người đàn ông kiên nhẫn.
— Đây không phải trả công.
— Mà là lòng biết ơn.
— Nếu bác không nhận, gia đình tôi sẽ rất áy náy.
Bác Minh vẫn lắc đầu.
— Tôi từng hứa với chính mình...
Ông nhìn đứa bé trong lòng.
— Làm điều tốt thì đừng mong được đền đáp.
Người phụ nữ bật khóc.
— Nhưng bác...
— Cháu biết bác đang khó khăn.
— Cháu đã hỏi người dân quanh đây.
— Bác còn chưa mua thuốc vì đã đưa tiền cho cháu.
Con gái bác Minh cúi đầu.
Cô không ngờ người phụ nữ lại biết chuyện ấy.
Bác Minh cười xòa.
— Chuyện nhỏ thôi.
— Đau vài hôm rồi cũng đỡ.
Người đàn ông khẽ thở dài.
Ông chưa từng gặp ai cố chấp đến vậy.
Đúng lúc ấy, một bác hàng xóm bước sang.
— Minh à.
— Hôm trước bác còn hỏi vay tiền mua thuốc mà.
Bác Minh hơi ngượng.
— Tôi định cuối tháng lĩnh tiền rồi mua.
Không khí bỗng lặng đi.
Người phụ nữ che miệng bật khóc.
— Chỉ vì cứu mẹ con cháu...
— Mà bác phải chịu thiệt như vậy sao?
Bác Minh mỉm cười.
— Nếu quay lại hôm đó...
— Bác vẫn làm y như thế.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Không ai nói thêm lời nào.
...
Người đàn ông bất ngờ đứng dậy.
Ông nhìn bác Minh bằng ánh mắt đầy kính trọng.
— Tôi hiểu rồi.
Ông cất lại phong bì.
— Nếu bác không nhận tiền...
— Tôi sẽ không ép nữa.
Bác Minh mỉm cười.
— Vậy là tốt.
Nhưng người đàn ông khẽ nói:
— Tuy nhiên...
— Tôi vẫn còn một món quà khác.
— Và lần này, mong bác đừng vội từ chối.
Bác Minh tò mò.
— Quà gì vậy?
Người đàn ông chỉ cười.
— Ngày mai.
— Xin bác dành cho tôi một buổi sáng.
— Tôi muốn đưa bác đến một nơi.
— Sau khi nghe xong câu chuyện của tôi, nếu bác vẫn từ chối thì tôi sẽ hoàn toàn tôn trọng quyết định ấy.
Bác Minh nhìn sang con gái.
Cô khẽ gật đầu.
Ông đành đáp:
— Được.
— Nhưng tôi nói trước...
— Nếu là tiền hay tài sản thì tôi sẽ không nhận.
Người đàn ông mỉm cười đầy ẩn ý.
— Không.
— Thứ tôi muốn tặng bác... không đơn thuần là tiền.
Ông nhìn đôi bàn tay chai sần của người tài xế già.
Giọng chậm rãi:
— Có những món quà, không phải để trả ơn.
— Mà để một người tốt tiếp tục có cơ hội làm điều tốt cho nhiều người khác.
Bác Minh lặng người.
Ông chưa hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy.
Nhưng trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác rất lạ.
Ông không hề biết rằng sáng hôm sau, món quà đặc biệt ấy sẽ làm thay đổi cuộc sống của mình theo cách mà ông chưa từng dám nghĩ tới. Đồng thời, nó cũng hé lộ một bí mật về quá khứ của người đàn ông kia, khiến chính bác Minh không khỏi nghẹn ngào...