Min menu

Pages

Vợ hỗn hào tôi đưa về ngoại nhờ dạy lại, hôm sau vội đến xin lỗi khi thấy bài đăng của bố vợ trên Facebook

Chương 1: Tiếng lòng trong đêm và giọt nước mắt muộn màng

Tiếng nổ máy giòn giã của chiếc xe máy cũ chở đầy sọt hoa quả đằng sau không làm dịu đi cái ngột ngạt của buổi trưa hè. Tuấn chạy xe trên con đường làng quen thuộc, lòng nặng trĩu những suy nghĩ ngổn ngang. Mới chiều qua thôi, căn nhà nhỏ của hai vợ chồng còn om sòm bởi một trận cãi vã nảy lửa.

Hương, vợ anh, vốn là cô gái thành phố về làm dâu xứ vườn. Sự khác biệt trong thói quen sinh hoạt và áp lực cơm áo gạo tiền dạo gần đây khiến cô trở nên gắt gỏng. Đỉnh điểm là hôm qua, khi Tuấn nhắc nhở vợ về việc chuẩn bị mâm cơm giỗ chu đáo cho chu toàn đạo nghĩa, Hương trong lúc mệt mỏi và nóng giận đã buông ra những lời lẽ hết sức nặng nề, chạm tự ái của chồng. Thấy vợ có thái độ hỗn hào, thiếu tôn trọng nề nếp gia đình, Tuấn không kìm được giận dữ. Nghĩ rằng nếu tiếp tục tranh cãi thì mọi chuyện sẽ đi quá xa, anh quyết định chở thẳng Hương về nhà bố mẹ đẻ của cô, gửi gắm một câu dứt khoát với nhạc phụ: "Con xin phép gửi nhà mình dạy dỗ lại nhà con, khi nào cô ấy nhận ra cái sai của mình, con sẽ sang đón."

Đêm đó, Tuấn trở về căn nhà trống trải, lòng vừa giận vừa có chút hối hận vì hành động có phần nóng nảy của mình. Anh nằm trằn trọc, lướt điện thoại một cách vô định để giết thời gian. Bất chợt, màn hình hiện lên bài đăng mới nhất của ông Tùng – bố vợ anh. Ông vốn là một nhà giáo nghỉ hưu, trang cá nhân thường chỉ chia sẻ mấy cây cảnh, vần thơ, tuyệt đối chưa bao giờ đem chuyện gia đình lên mạng xã hội.

Dưới tấm ảnh chụp góc sân nhà ngập nắng, nơi có chiếc xích đu nhỏ mà Hương thích nhất hồi bé, ông Tùng viết:





“Cây cam sành góc vườn năm nay ra quả bói, vỏ còn xanh nhưng ruột đã bắt đầu ngọt lành. Người làm vườn phải kiên nhẫn, thương cái rễ cằn cỗi thì mới mong có ngày hái trái chín thơm. Con người ta cũng vậy, đi qua những ngày giông bão, mới biết trân trọng mái nhà bình yên. Cánh cửa nhà bố lúc nào cũng rộng mở, nhưng bố mong con hiểu rằng, nơi bình yên nhất của một người phụ nữ đã có gia đình, chính là tổ ấm bên người bạn đời biết bao dung.”

Đọc đi đọc lại những dòng chữ của bố vợ, lồng ngực Tuấn thắt lại. Từng câu chữ của ông Tùng như một luồng điện chạy dọc sống lưng, nhẹ nhàng nhưng có sức công phá mãnh liệt vào cái tôi cao ngạo của anh. Anh cứ nghĩ ông sẽ nổi trận lôi đình, sẽ trách mắng anh vì đã trả con gái ông về nhà ngoại một cách tuyệt tình như thế. Nhưng không, ông không một lời trách móc. Người thầy giáo già ấy dùng tình yêu thương của một người cha để thức tỉnh cả hai đứa con.

Tuấn buông điện thoại, nhìn lên trần nhà tối om. Chiếc quạt máy cũ kỹ quay vù vù, phả ra luồng gió nóng hầm hập. Chiếc gối bên cạnh vẫn còn vương mùi dầu gội hương bưởi quen thuộc của Hương. Khung cảnh vắng lặng đến đáng sợ này khiến Tuấn bắt đầu bình tâm để xâu chuỗi lại mọi chuyện.

Đúng là dạo gần đây Hương rất lạ. Cô hay cáu gắt, sắc mặt xanh xao, bữa cơm chỉ xới nửa bát rồi buông đũa. Nghề trồng và kinh doanh hoa quả của Tuấn gặp khó khăn do thời tiết thất thường, áp lực kinh tế đè nặng lên vai hai vợ chồng. Tuấn bận rộn bờ mương bãi vườn, đi sớm về khuya, có bao giờ hỏi vợ xem cô ấy đang phải đối mặt với những gì ở cửa hàng quần áo nhỏ trên phố huyện?

“Mình ích kỷ quá chăng?” – Tuấn tự hỏi, lòng dâng lên một nỗi xót xa len lỏi.

Sáng hôm sau, chưa kịp ăn sáng, Tuấn đã vội vàng nổ máy xe, phóng như bay về hướng nhà bố mẹ vợ ở thị trấn bên cạnh. Anh không thể chờ đợi thêm một phút giây nào nữa. Anh cần phải xin lỗi bố, và quan trọng hơn, anh muốn ôm lấy người vợ tội nghiệp của mình.

Khi chiếc xe máy của Tuấn vừa dừng trước chiếc cổng sắt phủ đầy hoa sử quân tử, anh thấy ông Tùng đang tỉ mẩn tưới mấy chậu lan trước hiên. Thấy con rể mặt mũi đầy mồ hôi, quần áo xộc xệch, ông Tùng không ngạc nhiên, chỉ khẽ mỉm cười, đặt chiếc bình tưới xuống đất.

"Đến rồi đấy à con? Vào nhà uống bát nước chè xanh cho mát." – Giọng ông trầm ấm, thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tuấn lí nhí bước vào, chiếc mũ bảo hiểm cầm chặt trong tay:

"Con chào bố... Bố ơi, chuyện chiều qua... con nóng nảy quá, con sai rồi ạ. Con sang xin lỗi bố mẹ và đón nhà con về."

Ông Tùng rót nước ra chén sứ, đẩy về phía Tuấn, ánh mắt nhìn sâu vào mắt con rể:

"Bố không trách con. Con Hương nhà này từ bé được nuông chiều, tính tình lại bộc trực, đôi khi lời nói đi trước suy nghĩ. Chiều qua, sau khi con đi, nó chạy thẳng lên phòng khóc nức nở cả đêm, không chịu ăn uống gì."

Ông thở dài, ánh mắt thoáng buồn:

"Nhưng Tuấn ạ, hôn nhân không phải là một lớp học để khi một bên có lỗi thì bên kia đem 'trả về' cho cha mẹ dạy lại. Khi các con trao nhẫn cho nhau, trách nhiệm bảo ban, bao dung lẫn nhau đã thuộc về hai đứa rồi. Con đưa nó về đây, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ sao? Con bé sẽ tổn thương đến mức nào?"

Tuấn cúi gằm mặt, hai tai đỏ ửng vì xấu hổ. Đúng lúc đó, từ trong buồng trong, Hương bước ra. Mắt cô sưng mọng, quầng thâm lộ rõ trên khuôn mặt mệt mỏi. Nhìn thấy Tuấn, Hương định quay lưng đi vào nhưng ông Tùng đã lên tiếng:

"Hương, ngồi xuống đây. Hai vợ chồng có chuyện gì thì thẳng thắn với nhau trước mặt bố."

Hương chậm rãi bước đến, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tuấn, đầu cúi thấp, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Không khí phòng khách bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Tuấn nhìn vợ, lòng quặn thắt khi thấy vẻ tiều tụy của cô chỉ sau một đêm.

Chương 2: Cơn bão lòng và những góc khuất thầm lặng

Tuấn chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

"Hương... Anh xin lỗi. Hôm qua anh quá nóng nảy nên đã làm tổn thương em và khiến bố mẹ phải lo lòng. Anh sai rồi, em tha lỗi cho anh nhé?"

Hương ngước lên nhìn chồng, những giọt nước mắt kìm nén từ nãy đến giờ bắt đầu lăn dài trên má. Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy:

"Không... Anh không có lỗi. Người có lỗi là em. Em đã nói những lời không thể chấp nhận được với anh, với gia tiên nhà anh. Em cậy mình là con gái thành phố, lúc nào cũng nghĩ mình chịu thiệt thòi mà không hiểu cho những vất vả, áp lực của anh."

Hương khóc nấc lên, bờ vai nhỏ bé run rẩy theo từng nhịp nấc. Tuấn xót xa, anh đứng dậy, bước sang ngồi cạnh vợ và kéo cô vào lòng. Hương không đẩy anh ra như mọi khi, cô tựa đầu vào vai anh, bao nhiêu uất ức, mệt mỏi như được trút bỏ theo dòng nước mắt.

"Anh biết dạo này em mệt mỏi, áp lực cơm áo gạo tiền làm cả hai đứa mình đều căng thẳng. Nhưng có chuyện gì, vợ chồng mình cùng gánh vác, đừng giữ trong lòng rồi đâm ra cáu gắt nhau, em nhé?" – Tuấn nhẹ nhàng vuốt tóc vợ.

Lúc này, mẹ vợ từ dưới bếp bước lên, trên tay cầm một chiếc cặp lồng giữ nhiệt. Bà nhìn hai đứa con bằng ánh mắt bao dung của người mẹ:

"Hai đứa làm lành được là mẹ mừng. Hương ơi, con lau nước mắt đi rồi nghe mẹ bảo này. Con có biết tại sao dạo này con hay mệt mỏi, hay cáu gắt không?"

Hương ngơ ngác nhìn mẹ. Bà cụ mỉm cười, đặt chiếc cặp lồng lên bàn:

"Sáng nay mẹ định đưa con đi khám, nhưng thấy sắc mặt con thế này, mẹ đoán chín phần mười là nhà mình chuẩn bị có tin vui rồi. Con dạo này thèm đồ chua, ngủ gà ngủ gật, lại hay nôn oẹ lúc sáng sớm, con không tự nhận ra sao?"

Lời bà mẹ vừa dứt, cả Tuấn và Hương đều sững sờ. Tuấn nhìn vợ, rồi nhìn mẹ vợ, tim đập liên hồi vì kinh ngạc xen lẫn hạnh phúc:

"Mẹ... Mẹ nói thật ạ? Hương... em..."

Hương cũng bàng hoàng không kém, cô tự tay sờ lên bụng mình. Hóa ra, những thay đổi thất thường trong tâm lý, những cơn mệt mỏi kéo dài dạo gần đây không chỉ đơn thuần là áp lực cuộc sống, mà là do một sinh linh bé bỏng đang dần hình thành trong cơ thể cô. Sự thiếu kinh nghiệm của một người mẹ trẻ đã khiến cô không nhận ra, dẫn đến những hành động nông nổi.

Ông Tùng cười khà khà, gật gù đắc ý:

"Đấy thấy chưa! Hóa ra là cái gia đình này sắp có thêm thành viên mới. Thôi, hai đứa thu xếp rồi về bên nhà đi. Trưa nay có giỗ bên nội mà, phải về phụ giúp một tay chứ."

Tuấn quay sang nhìn vợ, ánh mắt tràn ngập sự yêu thương và hối lỗi:

"Em... em có mệt lắm không? Để anh taxi đưa em về, còn xe máy anh gửi lại đây."

Hương khẽ lắc đầu, lau nước mắt, trên môi đã nở một nụ cười rạng rỡ:

"Em không sao. Em ngồi xe máy với anh được mà. Em muốn về chuẩn bị mâm cơm giỗ cùng mọi người."

Khi hai vợ chồng chuẩn bị dắt xe ra cổng, ông Tùng gọi Tuấn lại, dúi vào tay anh một bọc giấy nhỏ:

"Cái này bố mẹ hỗ trợ hai đứa một chút, để mua sữa cho con Hương bồi bổ. Tuyệt đối không được từ chối. Vợ chồng sống với nhau, cái chén cái đũa còn có lúc xô lệch, huống chi là con người. Quan trọng là biết nhường nhịn, biết nghĩ cho nhau."

Tuấn cầm bọc tiền mà sống mũi cay cay. Anh hiểu, đây không chỉ là vật chất, mà là tình yêu thương bao la, là sự gửi gắm lòng tin của người cha dành cho mái ấm của các con mình.

Chương 3: Đi qua giông bão, gặt hái quả ngọt bình yên

Chiếc xe máy cũ lại bon bon trên con đường làng, nhưng cảm giác của Tuấn và Hương bây giờ đã hoàn toàn khác biệt. Giữa cái nắng trưa hè, Hương ngồi phía sau, hai tay ôm chặt lấy eo chồng, đầu tựa sát vào tấm lưng rộng, đẫm mồ hôi nhưng vô cùng ấm áp của Tuấn. Những hiểu lầm, giận hờn của ngày hôm qua đã bị gió cuốn trôi đi mất, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và sợi dây gắn kết thiêng liêng của tình mẫu tử, tình phu thê.

Về đến nhà, khung cảnh bỗng nhiên khác hẳn so với tưởng tượng của hai người. Sân nhà đã được quét tước sạch sẽ. Trên chiếc bàn đá dưới bóng mát của cây khế cổ thụ, ba mâm cỗ giỗ đã được bày biện tươm tất, gọn gàng với đầy đủ các món ăn truyền thống: gà luộc cánh tiên, xôi gấc đỏ tươi, giò lụa, canh măng...

Bước từ trong bếp ra không ai khác chính là cô Năm và thím Bảy – hai người hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau của gia đình Tuấn. Thấy hai vợ chồng đi vào, thím Bảy đon đả reo lên:

"Ơ, hai đứa về rồi đấy à? Mau vào rửa chân tay rồi chuẩn bị thắp hương cho cụ đi."

Hương ngạc nhiên, lí nhí hỏi:

"Thím Bảy, cô Năm... Sao hai người lại chuẩn bị cỗ bàn giúp nhà cháu thế này ạ? Cháu... cháu chưa kịp làm gì cả."

Cô Năm lau mồ hôi trên trán, cười xòa, giọng rặt miền quê chất phác:

"Gớm, cái con bé này! Chiều qua thấy thằng Tuấn nó chở mày đi, mặt mũi hai đứa hầm hầm là tao biết có chuyện rồi. Thằng Tuấn dạo này áp lực chuyện vườn tược, mày thì bận rộn cửa hàng, sứt mẻ tí chút là chuyện bình thường. Sáng nay tao với thím Bảy bàn nhau, ngày giỗ cụ mà nhà cửa lạnh tanh thì không được, nên hai đứa tao tự động đi chợ, nấu nướng giùm. Hàng xóm láng giềng với nhau, những lúc này không giúp thì đợi đến lúc nào?"

Thím Bảy cũng chen vào, giọng đầy thấu hiểu:

"Mày đừng có ngại. Người làng mình tuy nghèo cái tiền cái bạc chứ cái tình cái nghĩa thì không thiếu đâu. Mà tao nhìn sắc mặt mày dạo này khác lắm nhé, có phải có tin vui rồi không?"

Hương đỏ mặt, khẽ gật đầu, hai tay đan vào nhau đầy ngượng ngùng:

"Dạ... vâng ạ. Cháu cảm ơn các cô, các thím nhiều lắm. Nếu không có mọi người, hôm nay vợ chồng cháu không biết phải làm sao."

Tuấn đứng bên cạnh, lòng dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào. Anh nhận ra bấy lâu nay mình đã quá lo lắng về vật chất mà quên mất rằng, xung quanh anh còn có những con người tuyệt vời như thế. Sự giúp đỡ thầm lặng, không vụ lợi của những người hàng xóm quê nghèo chính là liều thuốc bôi dịu đi những vết thương, những rạn nứt trong cuộc sống hôn nhân của anh.

Buổi trưa hôm ấy, không khí gia đình trở nên đầm ấm lạ thường. Sau khi thắp hương lên bàn thờ tổ tiên, Tuấn và Hương cùng ngồi ăn cơm với các cô, các thím hàng xóm. Hương chủ động gắp thức ăn cho chồng, ánh mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống làm dâu xứ vườn không nằm ở sự giàu sang, xa hoa của phố thị, mà nằm ở tình người mộc mạc, ở sự chở che, bao bọc nhau lúc hoạn nạn.

Chiều muộn, khi khách khứa đã ra về hết, Tuấn dắt tay Hương ra ngồi ở chiếc ghế băng dưới tán cây cam sành góc vườn – nơi mà bố vợ anh đã nhắc đến trong bài đăng Facebook đêm qua. Anh khẽ vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn của vợ:

"Hương này, bài đăng của bố đêm qua... chính là chiếc phao cứu sinh cho cuộc hôn nhân của chúng mình. Anh hứa từ nay về sau, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay em, không bao giờ để em phải một mình chịu đựng nữa."

Hương nhìn chồng, những giọt nước mắt hạnh phúc khẽ rơi:

"Em cũng thế. Em cảm ơn anh vì đã bao dung cho sự bồng bột của em. Em hứa sẽ học cách làm một người vợ hiền, một người mẹ tốt, xứng đáng với tình yêu của anh và sự dạy dỗ của bố mẹ."

Dưới bóng mát của vườn cây, làn gió đồng nội thổi qua xào xạc mang theo hương thơm dịu ngọt của những quả cam sành chớm chín. Cuộc sống phía trước chắc chắn vẫn còn nhiều khó khăn, thử thách, nhưng với tình yêu thương, sự bao dung và sợi dây tình nghĩa xóm giềng thầm lặng, Tuấn và Hương biết rằng, tổ ấm của họ sẽ luôn vững vàng vượt qua mọi giông bão, gieo mầm cho những quả ngọt bình yên của ngày mai.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.