Min menu

Pages

Tôi dẫn bạn gái về ra mắt, bố thấy cảnh trong bếp liền đập vỡ bát: “Chưa cưới mà dám làm thế hả?”

Chương 1: Những mảnh vỡ trong gian bếp cũ

Tiếng động cơ xe máy lịm dần rồi tắt hẳn trước cánh cổng gỗ đã phai màu thời gian. Lam nhẹ nhàng bước xuống, chỉnh lại tà áo sơ mi trắng tinh khôi, khẽ vuốt vài lọn tóc mai bướng bỉnh bị gió làm xù. Tôi nhìn Lam, lòng ngập tràn một thứ cảm giác vừa kiêu hãnh vừa lo âu. Hôm nay là ngày tôi đưa Lam về ra mắt gia đình sau hơn ba năm gắn bó từ thuở hai đứa còn là những cô cậu sinh viên nghèo tự lập giữa phố thị.

Ngôi nhà cấp bốn của bố tôi nằm bình yên dưới bóng những cây nhãn cổ thụ. Bố tôi, một người đàn ông cả đời lam lũ, nghiêm khắc và trọng nền nếp gia phong, đã đứng đợi sẵn ở hiên nhà. Ánh mắt ông sắc sảo, dẫu nụ cười hiền hậu đã kịp nở trên môi khi thấy chúng tôi bước vào. Buổi gặp gỡ ban đầu diễn ra trong bầu không khí ấm cúng. Lam lễ phép, chào hỏi dạ thưa ngọt ngào, đôi bàn tay thoăn thoắt đỡ lấy tách trà từ tay bố tôi để rót nước. Tôi thấy rõ nét hài lòng hiện lên trong đôi mắt chân chim của ông.

Đến gần trưa, bố bảo tôi ra chợ mua thêm con cá lóc về làm bát canh chua đãi khách, còn ông thì tranh thủ ra vườn hái nắm rau thơm. Lam cười bảo tôi cứ yên tâm đi, cô ấy ở nhà sẽ vào bếp chuẩn bị trước những phần việc vặt. Nghĩ bụng Lam vốn đảm đang, lại muốn để cô ấy có không gian thể hiện sự khéo léo với bố, tôi vui vẻ xách xe đi ngay.

Thế nhưng, cuộc đời đôi khi hay thử thách lòng người bằng những sự cố trớ trêu.

Khi tôi vừa xách mẻ cá tươi rói quay trở lại sân nhà, chưa kịp dựng xe thì một tiếng "choảng" chói tai, khô khốc vang lên từ phía gian bếp nhỏ. Tiếp theo đó là giọng nói run lên vì giận dữ của bố tôi, âm lượng cao vút phá tan cái tĩnh mịch của buổi trưa hè:
"Chưa cưới mà dám làm thế hả?"

Tim tôi thót lại một nhịp. Đánh rơi cả túi cá xuống đất, tôi lao như bay vào bếp. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sơ. Chiếc bát sứ cổ màu xanh ngọc – kỷ vật thiêng liêng duy nhất mà người mẹ quá cố của tôi để lại, cái bát mà bố nâng niu như báu vật, lúc này đã vỡ tan tành thành nhiều mảnh dưới sàn xi măng. Bố tôi đứng đó, mặt đỏ gay, lồng ngực phập phồng vì tức giận, ngón tay run run chỉ thẳng vào góc bếp.

Lam đang ngồi bệt dưới đất, gương mặt tái mét, đôi mắt ngập nước nhìn bố tôi với sự ngơ ngác và sợ hãi tột độ. Tay cô ấy vẫn còn cầm chiếc muôi gỗ, trên tạp dề dính đầy những vệt tương đen dầu mỡ.

"Bố ơi, có chuyện gì thế ạ? Sao bố lại đập vỡ bát của mẹ?" – Tôi vội vàng chạy đến che chắn trước mặt Lam, giọng hốt hoảng.

Bố tôi chỉ tay vào chiếc nồi áp suất đang bốc khói nghi ngút trên bếp, giọng ông nghẹn lại vì thất vọng:
"Con nhìn xem! Nó vào nhà mình chưa đầy hai tiếng đồng hồ, chưa cưới hỏi, chưa làm dâu con chính thức, vậy mà nó dám tự ý lục lọi hòm tủ riêng của bố, đem toàn bộ số sâm quý bố cất giữ bao năm nay đổ hết vào nồi thịt kho! Đó là những nhánh sâm người bạn già phương xa tặng, bố để dành phòng khi đau ốm. Đã vậy, khi bố vào nhắc nhở, cô ta còn cãi bay cãi biến là 'cháu thấy bổ nên cháu làm'! Tiện tay bê mâm, bố tức quá mới làm rơi cái bát của mẹ con!"




Tôi quay sang nhìn Lam, lòng rối bời. Nhưng nhìn kỹ vào ánh mắt hoảng hốt và những giọt nước mắt đang lăn dài trên má người yêu, tôi biết Lam không phải là người tùy tiện, tham lam hay thiếu giáo dục như vậy. Tôi quỳ thụp xuống bên cạnh Lam, đỡ cô ấy đứng dậy rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Lam, em bình tĩnh nói cho anh nghe, đã xảy ra chuyện gì? Số sâm đó ở đâu ra?"

Lam nấc lên nghẹn ngào, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy gấu áo tôi:
"Anh Thành... em không có lục tủ của bác... Em không hề biết chiếc tủ gỗ đó đựng gì cả. Số sâm đó... số sâm đó thực ra là do em mang đến."

"Cô còn dối trá à?" – Bố tôi cắt ngang, giọng ông run lên vì uất ức. "Chính mắt tôi thấy những nhánh sâm khô nằm trong nồi. Mà cái hộp đựng sâm quý của tôi đặt trong tủ kính ở nhà trên bỗng nhiên trống rỗng! Cô không lục thì ai lục vào đây? Ở nhà này chỉ có tôi với thằng Thành, đồ đạc ở đâu tôi là người rõ nhất!"

Lam lắc đầu lia lịa, những giọt nước mắt lã chã rơi xuống nền nhà:
"Bác ơi, cháu xin thề là cháu không nói dối. Sáng nay lúc anh Thành xuống xe xách đồ, cháu có mang theo một gói quà nhỏ gồm ít sâm vụn và kỷ tử do chính tay mẹ cháu ở quê thu hái, phơi khô để biếu bác bồi bổ sức khỏe. Cháu để nó ở cạnh rổ gia vị trong bếp. Lúc nãy cháu định nấu món gà hầm hạt sen, cháu mới bỏ số sâm của cháu vào. Còn về chiếc hộp trong tủ kính của bác... cháu hoàn toàn không biết gì cả!"

Tôi nhìn vào mắt Lam, ánh mắt của người con gái đã cùng tôi chia sẻ từng ổ bánh mì bẻ đôi thời sinh viên, người từng thức trắng đêm chăm sóc tôi khi tôi ốm nặng. Ánh mắt ấy trong trẻo và chân thành, không thể là ánh mắt của một kẻ trộm cắp, dối trá.

"Bố ơi, bố bình tĩnh lại đã." – Tôi cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa nhất có thể. "Con tin Lam. Cô ấy không phải người như vậy. Có thể có một sự nhầm lẫn nào đó ở đây. Bố thử nghĩ lại xem, dạo gần đây bố có chuyển dịch chiếc hộp sâm đi đâu không? Hoặc có ai khác vào nhà mình không?"

Bố tôi bật cười chua chát, ánh mắt nhìn chúng tôi đầy vẻ thất vọng:
"Anh chị bây giờ giỏi thật, chưa gì đã đồng lòng bao che cho nhau, coi ông già này như kẻ lú lẫn. Nhà này từ sáng đến giờ cửa đóng then cài, ngoài hai đứa bay thì làm gì có ai bước vào? Cái hộp sâm đó, hôm qua tôi còn lau bụi, đặt ngay ngắn ở góc tủ kính!"

Không khí trong gian bếp nhỏ bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Lam chỉ biết cúi đầu khóc thầm, bờ vai nhỏ bé run lên bần bật. Sự xuất hiện của cô trong ngày đầu ra mắt, thay vì là một ngày vui trọn vẹn, giờ đây lại nhuốm màu sắc của một tấn bi kịch gia đình, nơi lòng tự trọng của một cô gái trẻ bị tổn thương sâu sắc, và niềm tin của một người cha già bị rạn nứt nghiêm trọng.

Tôi đứng giữa hai người họ, lòng đau như cắt. Một bên là người cha đã hy sinh cả cuộc đời, chịu cảnh gà trống nuôi con để nuôi tôi khôn lớn, một bên là người con gái tôi muốn gắn bó suốt đời. Tôi biết, nếu không tìm ra sự thật ngay trong ngày hôm nay, hạnh phúc của chúng tôi sẽ mãi mãi vỡ vụn như chiếc bát sứ cổ của mẹ nằm trên sàn kia.

Chương 2: Những nút thắt vô hình

Buổi trưa hôm ấy trôi qua trong lặng nề. Mâm cơm canh chua cá lóc được dọn ra nhưng không một ai đụng đũa. Bố tôi bỏ lên nhà trên, ngồi lặng lẽ bên hiên, đôi mắt đăm đắm nhìn ra khoảng sân vắng, tay mân mê những mảnh vỡ của chiếc bát cổ đã được tôi thu gom lại bỏ vào một chiếc hộp giấy. Lam thì ngồi khép nép ở góc phản, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều.

Tôi không thể ngồi yên chịu trận. Tôi quyết định đi quanh nhà để tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giải oan cho Lam. Khi bước vào căn phòng khách, tôi tiến lại gần chiếc tủ kính cũ kỹ – nơi bố tôi dùng để đặt những vật dụng quan trọng và cả chiếc hộp sâm quý giá kia.

Chiếc tủ kính khá cao, nằm ở góc khuất ánh sáng. Tôi mở cửa tủ, nhìn vào vị trí mà bố tôi nói. Đúng thật là chiếc hộp sâm bằng gỗ khảm trai đã không còn ở đó. Nhưng khi nhìn kỹ xuống phần sàn tủ, tôi chợt phát hiện ra một vệt bột màu nâu nhạt kéo dài, cùng với một vài sợi lông nhỏ màu xám bám vào cạnh tủ gỗ. Đầu óc tôi chợt lóe lên một nghi vấn.

Đúng lúc đó, từ phía mái hiên sau bếp, có tiếng động sột soạt nhẹ. Tôi vội vàng bước nhanh ra phía sau. Dưới bóng của đống củi khô tích trữ cho mùa mưa, tôi bắt gặp một chiếc đuôi dài màu xám đang lủi nhanh vào khe tường. Đó là một con chuột cống rất lớn.

Một suy đoán dần hình thành trong đầu tôi. Tôi cúi người, dùng đèn pin điện thoại soi vào sâu trong hốc tường phía sau chiếc tủ gỗ lớn ở phòng khách – nơi tiếp giáp với gian bếp. Và kìa, đập vào mắt tôi là một góc của chiếc hộp gỗ khảm trai nằm lăn lóc dưới đất, nắp hộp đã bị gặm nát một góc, những nhánh sâm quý bên trong rơi vãi tung tóe, một số nhánh đã bị loài gặm nhấm tha đi mất, số còn lại bị cắn nát vụn thành nhiều mảnh nhỏ lẫn trong đất bụi.

Hóa ra, chiếc hộp sâm không hề bị Lam lấy cắp. Loài chuột trong nhà đã ngửi thấy mùi thơm của sâm, gặm nhấm chiếc hộp gỗ vốn đã cũ kỹ, mục ruỗng theo thời gian và kéo nó rơi xuống khe hẹp phía sau tủ từ lúc nào không hay. Sự trùng hợp trớ trêu là Lam cũng mang sâm đến để nấu ăn, khiến bố tôi trong lúc nóng giận đã quy chụp mọi tội lỗi lên đầu cô.

Tôi nhặt chiếc hộp gỗ cùng những nhánh sâm còn sót lại, cẩn thận thổi sạch bụi bẩn rồi cầm lên nhà trên.

"Bố ơi, Lam ơi, mọi người ra đây mà xem này!" – Tôi gọi to, giọng có chút reo vui vì đã tìm ra chân tướng sự việc.

Bố tôi quay đầu lại, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng khi nhìn thấy chiếc hộp gỗ khảm trai trên tay tôi. Lam cũng vội vàng đứng bật dậy, hồi hộp bước tới.

Tôi đặt chiếc hộp lên bàn, nhẹ nhàng giải thích:
"Bố nhìn xem, chiếc hộp sâm của bố vẫn ở đây, nhưng nó bị chuột kéo rơi xuống khe tường sau tủ từ trước rồi. Bố nhìn những vết răng gặm và vết lông chuột bám trên góc hộp này. Lam hoàn toàn bị oan, cô ấy không hề đụng vào đồ đạc của bố."

Bố tôi sững sờ. Ông cầm lấy chiếc hộp gỗ, ngón tay thô ráp vuốt ve những vết gặm nhấm trên thớ gỗ. Gương mặt già nua của ông thoáng qua sự bàng hoàng, rồi chuyển sang một nỗi ân hận tột cùng. Ông ngước mắt lên nhìn Lam, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Lam nhìn thấy sự bối rối của ông, thay vì oán trách, cô lại bước tới, chủ động rót một ly nước ấm đặt vào tay bố tôi, khẽ khàng nói:
"Bác ơi, bác uống ngụm nước cho đỡ mệt ạ. Cháu hiểu mà, chiếc bát kia là kỷ vật của bác gái, lại thêm số sâm quý của người bạn già, bác trân trọng chúng nên trong lúc hiểu lầm mới nóng giận như vậy thôi. Cháu không buồn bác đâu ạ."

Lời nói của Lam như một dòng nước mát lành dội vào tâm hồn đang đầy dằn vặt của bố tôi. Ông thở dài một tiếng, đặt ly nước xuống bàn, giọng chùng xuống, chứa đựng sự hối lỗi chân thành:
"Bác...bác già rồi nên lú lẫn, lại tính nóng nảy. Bác xin lỗi cháu, Lam ạ. Bác đã quá lời, làm tổn thương đến cháu, lại còn làm vỡ mất cái bát của nhà tôi..."

Bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng được cởi bỏ. Tuy nhiên, nhìn ánh mắt buồn bã của bố khi nhìn vào chiếc hộp đựng những mảnh vỡ của chiếc bát sứ cổ, tôi biết niềm vui vẫn chưa thể trọn vẹn. Chiếc bát đó không đơn thuần là một vật dụng, nó là sợi dây ký ức duy nhất kết nối bố với người mẹ quá cố của tôi, là nhân chứng cho những năm tháng gian khổ nhưng hạnh phúc của hai người.

Chiều hôm ấy, sau khi dọn dẹp gian bếp, Lam nói với tôi cô có việc phải lên phố huyện một lát và bảo tôi ở nhà trò chuyện, động viên bố. Tôi tiễn Lam ra đầu ngõ, lòng đầy cảm kích trước sự bao dung của cô.

"Lam à, cảm ơn em vì đã không giận bố." – Tôi nắm lấy đôi bàn tay mềm mại của cô.

Lam mỉm cười, nụ cười hiền hậu như nắng mùa thu:
"Anh nói gì lạ vậy. Bố anh cũng như bố em thôi. Người già ai cũng có những lúc cố chấp vì những điều họ trân quý. Em đi có chút việc, anh ở nhà chăm sóc bác nhé."

Tôi nhìn bóng dáng Lam khuất dần sau rặng tre, trong lòng thầm tự hào vì mình đã chọn đúng người để gửi gắm cả cuộc đời. Nhưng tôi không biết rằng, Lam đang âm thầm bắt đầu một hành trình đầy khó khăn để tìm lại nụ cười trọn vẹn cho gia đình tôi.

Chương 3: Lòng tốt thầm lặng và sự hàn gắn

Lam không đi mua sắm cho bản thân, cũng không phải đi dạo phố cho khuây khỏa. Cô đạp xe đi khắp các nẻo đường trong vùng, hỏi thăm những người lớn tuổi và các cửa hàng đồ gốm cũ. Lam muốn tìm một người nghệ nhân có thể phục chế lại chiếc bát sứ cổ đã vỡ. Cô biết, chỉ khi chiếc bát ấy được lành lặn, vết thương lòng của bố tôi mới thực sự được chữa lành, và nỗi áy náy trong lòng ông mới có thể nguôi ngoai.

Sau nhiều giờ đồng hồ lặn lội dưới cái nắng gắt, qua lời giới thiệu của một bác thợ gốm bên sông, Lam tìm đến ngôi nhà nhỏ của bác Hòa – một người thợ lành nghề có tiếng về việc phục chế cổ vật bằng phương pháp truyền thống, sống ẩn dật ở một làng nghề cách đó khá xa.

Khi nghe Lam trình bày câu chuyện và nhìn thấy sự khẩn thiết trong ánh mắt của cô gái trẻ, bác Hòa đã vô cùng cảm động. Bác bảo:
"Thời buổi này, người trẻ biết trân trọng ký ức và lòng hiếu thảo như cháu hiếm lắm. Ta sẽ giúp cháu, nhưng việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ và mất nhiều thời gian, phải dùng chất liệu tự nhiên trộn với bột vàng để ghép từng mảnh vỡ, gọi là kỹ thuật hàn gốm cổ. Cháu cứ để những mảnh vỡ ở đây, ta sẽ cố làm xong trước ngày mai."

Hóa ra, Lam đã lén mang theo chiếc hộp đựng các mảnh vỡ mà tôi đã thu gom lúc trưa. Để kịp có món quà bất ngờ cho bố tôi vào ngày hôm sau, Lam đã xin phép bác Hòa được ở lại phụ giúp những việc vặt như quạt than, chuẩn bị chất dính, thức trắng đêm cùng bác bên ánh đèn dầu để chứng kiến quá trình hồi sinh của kỷ vật.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lam trở về nhà tôi với một chiếc hộp vải đỏ trên tay. Gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng đôi mắt lại sáng ngời niềm vui.

Lúc này, bố tôi và tôi đang ngồi ở hiên nhà, không khí vẫn còn chút gượng gạo. Lam bước vào, lễ phép cúi chào rồi đặt chiếc hộp vải lên bàn trước mặt bố tôi.

"Bác ơi, cháu có món quà nhỏ muốn gửi tặng bác ạ." – Lam nhẹ nhàng nói.

Bố tôi ngơ ngác mở chiếc hộp ra. Giây phút nắp hộp mở ra, cả tôi và bố đều phải thốt lên vì kinh ngạc. Chiếc bát sứ cổ màu xanh ngọc của mẹ tôi đã được hoàn thiện, đứng vững chãi trong hộp. Những mảnh vỡ ngày hôm qua nay đã được kết nối lại với nhau bằng những đường viền màu vàng ánh kim vô cùng tinh tế, tựa như những đường gân lá tự nhiên, tạo nên một vẻ đẹp mới vừa cổ kính, vừa kiên cường.

Bố tôi run run nâng chiếc bát lên, những giọt nước mắt già nua một lần nữa lăn dài trên gò má nhăn nheo, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự xúc động và hạnh phúc tột cùng.

"Đây... đây đúng là chiếc bát của bà ấy rồi. Sao cháu có thể..." – Giọng bố nghẹn ngào.

Tôi đứng bên cạnh, nhìn những đường hàn vàng lấp lánh trên thân bát, rồi nhìn sang đôi bàn tay của Lam lúc này đã có vài vết xước nhỏ và dính đầy muội than, lòng tôi trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào. Tôi hiểu ra tất cả. Cô gái của tôi đã thức trắng đêm, dùng cả tấm lòng chân thành và sự kiên nhẫn để nhặt nhạnh lại từng mảnh vỡ ký ức cho gia đình tôi.

Bố tôi đặt chiếc bát xuống bàn, ông đứng dậy, đi tới trước mặt Lam. Người đàn ông cả đời nghiêm khắc, chưa bao giờ cúi đầu trước bất kỳ khó khăn nào, lúc này lại khẽ nghiêng mình trước cô gái trẻ:
"Lam à, bác không biết phải nói lời cảm ơn cháu thế nào cho phải. Cháu không chỉ hàn gắn lại kỷ vật của bác gái, mà cháu còn hàn gắn cả lỗi lầm của một ông già gàn dở này. Thằng Thành nhà bác thật có phúc lớn mới gặp được một người con gái nhân hậu, bao dung như cháu."

Lam vội vàng đỡ lấy tay bố tôi, mắt cô cũng đỏ hoe vì hạnh phúc:
"Bác đừng nói thế ạ. Cháu mất mẹ từ sớm, nên cháu hiểu những kỷ vật của người đã khuất quý giá đến nhường nào. Cháu chỉ mong bác luôn khỏe mạnh, vui vẻ để chứng kiến ngày vui của chúng cháu sau này. Từ nay về sau, cháu cũng muốn được phụng dưỡng bác như bố ruột của mình."

Bố tôi cười, nụ cười hạnh phúc nhất mà tôi từng được thấy trong suốt mười năm qua kể từ ngày mẹ mất. Ông nắm lấy tay Lam, rồi nắm lấy tay tôi, đặt hai bàn tay chúng tôi đan chặt vào nhau.

"Được, được lắm! Các con hãy thương yêu nhau, cùng nhau vượt qua những sóng gió cuộc đời. Ngôi nhà này từ nay luôn rộng mở đón con, con dâu hiền của bác!"

Dưới bóng mát của cây nhãn cổ thụ, tiếng chim hót líu lo đón chào một ngày mới nắng ấm. Chiếc bát sứ cổ với những đường hàn vàng lấp lánh đặt trên bàn, như một minh chứng cho tình yêu, lòng bao dung và những giá trị đạo đức tốt đẹp của gia đình Việt Nam. Những hiểu lầm, trắc trở đã qua không làm tình cảm rạn nứt, mà ngược lại, nhờ có tấm lòng tốt thầm lặng và sự thấu hiểu, chúng đã trở thành những viên gạch hồng, xây dựng nên một nền móng hạnh phúc gia đình vững chãi và thiêng liêng hơn bao giờ hết.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.