Min menu

Pages

Tôi chăm bố vợ bị liệt 3 năm, khi em trai vợ về, ông lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm

CHƯƠNG 1: SỨC NẶNG CỦA NIỀM TIN

Căn nhà cấp bốn nằm sâu trong con ngõ nhỏ quanh năm mát rượi bởi bóng mát của giàn hoa thiên lý. Ba năm nay, cuộc sống của Thành gói gọn trong không gian tĩnh lặng này, nơi anh tự tay chăm sóc ông Sáu – bố vợ mình, người đã trải qua một trận bạo bệnh dẫn đến liệt nửa người.

Khi biến cố ập đến, vợ Thành vừa sinh con nhỏ, kinh tế gia đình phụ thuộc hoàn toàn vào xưởng mộc nhỏ của anh. Ai cũng nghĩ Thành sẽ sớm nản lòng, bởi việc chăm sóc một người già nằm một chỗ chưa bao giờ là điều dễ dàng. Nhưng bằng tấm lòng của một người con, anh chưa từng một lời than vãn. Mỗi ngày của Thành bắt đầu từ bốn giờ sáng. Anh dậy nấu cháo, đỡ ông Sáu dậy lau người, xoa bóp những thớ cơ đã dần co quắp, rồi mới vội vã chạy ra xưởng làm việc. Trưa và tối, anh lại lật đật chạy về, tự tay đút từng thìa cháo, thìa thuốc cho bố.

Ông Sáu tuy không đi lại được, miệng nói cũng khó khăn, nhưng đầu óc vẫn vô cùng minh mẫn. Nhìn đứa con rể gầy rộc đi, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi, ông chỉ biết ứa nước mắt. Những lúc ấy, Thành lại nắm lấy bàn tay khô gầy của ông, cười hiền lành:
— Bố đừng nghĩ ngợi gì cả. Ngày xưa bố gả nhà miên (vợ Thành) cho con, nuôi cô ấy khôn lớn, giờ đến lượt tụi con phụng dưỡng bố là lẽ đương nhiên mà.

Trong khi Thành dốc lòng dốc sức, thì Lâm – đứa con trai út của ông Sáu, cũng là em ruột của vợ Thành – lại chọn một lối sống hoàn toàn khác. Lâm rời quê lên thành phố lập nghiệp từ lâu. Ba năm bố đổ bệnh, số lần Lâm về thăm chỉ đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần về cũng chỉ vội vã vài chục phút, đưa chút tiền gọi là “góp sức” rồi lại đi ngay vì lý do bận rộn làm ăn. Thành và vợ chưa bao giờ trách Lâm, họ hiểu áp lực cơm áo gạo tiền nơi thành thị lớn đến nhường nào.

Thế rồi, Lâm bất ngờ trở về vào một ngày cuối tuần, nhưng không phải để thăm bố như mọi khi. Sắc mặt Lâm phờ phạc, đôi mắt thâm quầng và điệu bộ bồn chồn. Vừa bước vào nhà, nhìn thấy Thành đang chuẩn bị thau nước ấm để lau chân cho ông Sáu, Lâm liền kéo anh ra góc sân, hạ giọng cầu xin:
— Anh rể, anh cứu em phen này với. Em góp vốn làm ăn với người ta nhưng gặp khó khăn, giờ nếu không có một khoản tiền lớn để xoay sở, xưởng sản xuất của em trên phố sẽ bị niêm phong, em sẽ trắng tay mất!

Thành sững sờ. Khoản tiền mà Lâm đưa ra vượt quá khả năng tích cóp của một người thợ mộc như anh. Ba năm qua, tiền thuốc men cho ông Sáu và tiền bỉm sữa cho con đã ngốn sạch số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng. Thành đăm chiêu, bàn tay chai sạn đan chặt vào nhau đầy bất lực:
— Lâm ạ, anh không tiếc gì chú, nhưng ngần ấy tiền... thực sự anh lực bất tòng tâm. Xưởng mộc của anh mấy tháng nay cũng chỉ đủ duy trì.

Đúng lúc đó, từ trong buồng, tiếng gõ gậy của ông Sáu vang lên cộc cộc. Cả hai anh em giật mình, vội vàng đẩy cửa bước vào. Ông Sáu đang cố gắng ngồi tựa lưng vào thành giường, hơi thở có chút dồn dập. Ông nhìn Lâm bằng ánh mắt nghiêm nghị, rồi quay sang nhìn Thành, ánh mắt bỗng chốc trở nên dịu hiền đến lạ.

Ông Sáu run rẩy chỉ tay về phía chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt ở góc phòng, nơi ông vẫn khóa chặt bằng một ổ khóa đồng rỉ sét. Ông ra hiệu cho Thành lấy chiếc chìa khóa nhỏ giấu dưới gối, mở tủ ra. Khi cánh cửa tủ mở ra, bên dưới những lớp quần áo cũ kỹ được xếp gọn gàng, là một chiếc hộp sắt nhỏ. Thành cẩn thận mang chiếc hộp đặt vào lòng ông Sáu.

Với tất cả chút sức lực ít ỏi, bàn tay run rẩy của ông Sáu mở nắp hộp, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm và một tờ giấy có nét chữ mực xanh đã hơi nhòe theo thời gian. Ông đẩy cuốn sổ về phía Thành, rồi mấp máy môi, cố gắng phát âm từng chữ rõ ràng:
— Thành... con cầm lấy... Đây là của con.

Lâm đứng bên cạnh, nhìn thấy con số ghi trên cuốn sổ tiết kiệm thì hai mắt sáng lên. Đó là số tiền không hề nhỏ, có thể giải quyết ngay lập tức cuộc khủng hoảng mà cậu đang gặp phải. Lâm định bước tới, nhưng cái nhìn nghiêm khắc của ông Sáu đã giữ chân cậu lại.





Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạ kỳ. Tiếng quạt trần quay cọc cạch trên trần nhà như càng làm tăng thêm sự căng thẳng đang đè nặng lên lồng ngực của ba con người. Lâm nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tiết kiệm trong tay ông Sáu, hơi thở dồn dập, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Số tiền ấy lớn hơn tất cả những gì cậu có thể tưởng tượng về tài sản tích cóp của một người già ở vùng quê này. Nó chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất có thể vớt cậu lên khỏi vũng lầy sụp đổ của xưởng sản xuất trên thành phố.

Thành đứng lặng người, ánh mắt anh không nhìn vào con số trên cuốn sổ, mà nhìn vào đôi bàn tay run rẩy, khô gầy của bố vợ. Anh cảm nhận được sức nặng vô hình nhưng vô cùng thiêng liêng từ món quà ấy. Anh run run đỡ lấy cuốn sổ, giọng khàn đặc:

— Bố… số tiền này lớn quá, con không thể nhận được. Đây là tiền dưỡng già, tiền thuốc thang của bố mà. Bản thân con chăm sóc bố là bổn phận, con chưa từng nghĩ sẽ nhận lại cái gì lớn lao thế này.

Ông Sáu khẽ lắc đầu, những nếp nhăn trên vầng trán khắc khổ hằn sâu hơn. Ông dùng bàn tay còn cử động được, vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay chai sạn của Thành, rồi chậm rãi đẩy tờ giấy mực xanh đã nhòe sang phía anh. Thành đón lấy tờ giấy, cẩn thận mở ra. Đó là di chúc được viết từ ba năm trước, ngay trước đêm ông Sáu gặp trận bạo bệnh. Nét chữ của ông khi ấy còn vuông vức, rõ ràng. Nội dung tờ giấy ghi rõ: Toàn bộ số tiền tích lũy từ mảnh đất hương hỏa cũ và tiền lương hưu của ông sẽ được giao lại toàn bộ cho Thành, như một sự đền đáp và gửi gắm lòng tin tuyệt đối.

Lâm nghe thấy vậy, không kiềm chế được liền bước tới một bước, giọng nghẹn ngào nhưng có phần gấp gáp:

— Bố! Con mới là con trai ruột của bố mà! Giờ con đang gặp hoạn nạn, xưởng sản xuất của con sắp phải đóng cửa, bao nhiêu công sức bao năm qua của con sẽ đổ sông đổ biển. Sao bố lại cho anh Thành hết? Anh Thành, anh nói một tiếng đi, anh cứu em với!

Thành quay sang nhìn Lâm, lòng anh thắt lại. Anh hiểu Lâm không phải là người xấu, chỉ là sự nôn nóng và áp lực thành bại nơi phố thị đã khiến cậu em trai này trở nên ích kỷ và mất phương hướng. Anh nhìn vào mắt ông Sáu, thấy trong mắt ông không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi buồn mênh mông và sự thất vọng kín đáo dành cho đứa con trai út.

Ông Sáu mấp máy môi, cố gắng dồn sức vào từng lời nói:

— Lâm… con có chí… nhưng con thiếu… thiếu cái tâm bình lặng. Ba năm qua, con đi biệt xứ, con nghĩ tiền bạc gử:i về là đủ sao? Anh Thành của con… anh ấy đã thức khuya dậy sớm, bỏ cả cơ hội mở rộng xưởng mộc lớn để ở nhà đỡ đần bố. Số tiền này… bố giao cho Thành, vì bố biết… chỉ có Thành mới dùng nó đúng chỗ, đúng nghĩa.

Nói xong một tràng dài, ông Sáu mệt mỏi tựa hẳn người vào thành giường, lồng ngực phập phồng gợn sóng. Thành vội vàng đặt cuốn sổ xuống, đỡ ông nằm ngay ngắn lại, với tay lấy chiếc khăn ấm khẽ lau mồ hôi trên trán ông. Anh quay sang nói với Lâm bằng giọng trầm ấm nhưng vô cùng kiên quyết:

— Lâm, chú ra sân ngồi đợi anh một chút. Để bố nghỉ ngơi đã.

Lâm nhìn bố, rồi lại nhìn anh rể, bờ vai cậu chùng xuống đầy bất lực. Cậu quay lưng bước nhanh ra sân, ngồi sụp xuống chiếc ghế đá dưới giàn hoa thiên lý. Bóng tối của buổi chiều tà bắt đầu buông xuống, phủ một lớp màn xám xịt lên gương mặt phờ phạc của chàng trai trẻ.

Sau khi thắp cho ông Sáu nén hương trầm giúp ông dễ ngủ, Thành bước ra sân. Anh ngồi xuống cạnh Lâm, hương hoa thiên lý thoang thoảng trong gió chiều không làm dịu đi không khí đặc quánh giữa hai người. Thành im lặng một lát, rồi đưa tay vỗ vai Lâm:

— Chuyện ở xưởng trên đó, thực sự nghiêm trọng đến mức nào rồi? Chú nói thật cho anh nghe đi.

Lâm gục đầu vào hai lòng bàn tay, giọng nghẹn ngào, những giọt nước mắt ấm ức bắt đầu rơi xuống đất:

— Em gom hết vốn liếng, còn vay mượn thêm bạn bè để nhập đợt nguyên liệu lớn cho đơn hàng xuất khẩu. Nhưng bên đối tác giao hàng chậm, dây chuyền của em bị đình trệ, tiền thuê mặt bằng và lương thợ đến hạn phải trả. Nếu trong tuần này không thanh toán đủ, họ sẽ thu hồi mặt bằng và niêm phong máy móc. Em mất trắng anh ạ. Em biết em sai rồi, ba năm qua em ít về, em cậy mình kiếm được tiền nên kiêu ngạo… Nhưng lần này em thực sự đường cùng rồi.

Thành nhìn cậu em vợ, lòng trào lên một sự thương cảm sâu sắc. Bản chất Lâm là đứa trẻ ngoan, từ nhỏ đã hiếu thắng nhưng rất chịu thương chịu khó. Thành thở dài, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi xưởng mộc nhỏ của anh đang đỏ đèn, tiếng máy bào, máy cắt của những người thợ làm thêm ca đêm vẫn vang lên đều đặn. Anh tự nhủ, nếu lúc này anh quay lưng, Lâm có thể sẽ ngã quỵ và không bao giờ đứng lên nổi. Nhưng nếu anh giao toàn bộ số tiền này cho Lâm, liệu có phụ lòng tin của bố và làm ảnh hưởng đến tương lai của vợ con anh? Một cuộc đấu tranh tâm lý dữ dội diễn ra trong lòng người đàn ông trụ cột gia đình.

CHƯƠNG 2: BÃO TỐ VÀ TÌNH NGƯỜI

Sáng hôm sau, Thành dậy sớm hơn thường lệ. Sau khi lo xong bữa sáng cho ông Sáu và đưa con đi học, anh hẹn Lâm ra một quán trà nhỏ đầu ngõ. Thành đặt cuốn sổ tiết kiệm lên bàn, nhưng tay anh vẫn đặt lên nó, nhìn thẳng vào mắt Lâm:

— Anh đã suy nghĩ cả đêm qua rồi. Số tiền này là tài sản của bố giao cho anh, nghĩa là anh có toàn quyền quyết định. Anh không thể đưa hết cho chú để chú đánh bạc với vận may được.

Lâm nghe vậy, sắc mặt lập tức tái mét, giọng run run:

— Anh Thành… anh quyết định bỏ mặc em sao?

— Chú nghe anh nói hết đã, — Thành ngắt lời, giọng anh điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức mạnh của sự trải nghiệm. — Anh sẽ rút một nửa số tiền trong này để đưa cho chú giải quyết việc trước mắt: trả lương cho thợ và tiền mặt bằng để giữ lại xưởng. Phần còn lại, anh phải giữ lại để lo cho sức khỏe của bố và làm vốn phòng thân cho gia đình. Chú có đồng ý không?

Lâm ngớ người, rồi gật đầu lia lịa như một chiếc máy, nước mắt lại chực trào ra:

— Được, được chứ anh! Thế là quá đủ để em cứu vãn tình thế rồi. Em cảm ơn anh, em xin lỗi vì những lời ích kỷ ngày hôm qua.

Thành mỉm cười nhẹ, anh biết mình đã quyết định đúng. Nhưng thử thách chưa dừng lại ở đó. Ngay chiều ngày hôm ấy, khi Thành đang chuẩn bị cùng Lâm ra ngân hàng làm thủ tục, thì một biến cố khác ập đến. Chú Năm, một người thợ mộc lâu năm và là người bạn chí cốt của Thành ở xưởng, vội vã chạy vào nhà, mặt cắt không còn giọt máu:

— Thành ơi, hỏng rồi! Kho hàng gỗ nguyên liệu mình vừa nhập về bị chập điện ở nhà kho bên cạnh, lửa bén sang cháy rụi một góc rồi. May mà dập kịp nhưng số gỗ quý khách hàng đặt làm nội thất cưới tháng sau mất sạch rồi con ơi!

Tin như sét đánh ngang tai. Thành rụng rời chân tay. Số gỗ đó anh phải vay mượn khắp nơi mới đủ tiền nhập về để làm đơn hàng lớn nhất trong năm cho xưởng mộc của mình. Nếu không có gỗ giao đúng hạn, anh không những phải bồi thường một số tiền khổng lồ mà uy tín gầy dựng bao năm qua cũng đổ sông đổ biển.

Lâm đứng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ sự việc. Cậu nhìn thấy gương mặt anh rể trong phút chốc trở nên xám xịt, đôi vai vững chãi ấy như chịu một áp lực quá tải mà chực sụp xuống. Lâm biết, số tiền một nửa cuốn sổ tiết kiệm kia giờ đây chính là nguồn sống duy nhất có thể cứu xưởng mộc của Thành.

Trong phòng, ông Sáu nghe thấy tiếng động lớn bên ngoài, ông ra sức gõ gậy xuống sàn. Thành cố nén sự hoảng loạn, hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng bố. Ông Sáu nhìn con rể, ánh mắt đầy lo lắng và hỏi han qua những cử chỉ thô bạo của bàn tay. Thành nắm lấy tay ông, cố nở một nụ cười gượng gạo:

— Không có gì đâu bố, xưởng của con có chút trục trặc nhỏ, con xử lý được mà. Bố cứ an tâm nghỉ ngơi nhé.

Nhưng ông Sáu làm sao không hiểu tính con rể. Ông nhìn ra ngoài cửa, nơi Lâm đang đứng thẫn thờ. Ông Sáu ngoắc tay gọi Lâm vào. Khi cả hai anh em đã đứng trước giường bệnh, ông Sáu chỉ tay vào cuốn sổ tiết kiệm còn đặt trên bàn, rồi nhìn hai đứa con, ánh mắt chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ về sự đoàn kết.

Lâm nhìn anh rể, rồi nhìn người cha già đang lâm bệnh nặng nhưng vẫn luôn bao dung. Một dòng suy nghĩ chạy dọc qua tâm trí Lâm. Ba năm qua, anh rể đã gánh vác mọi giông bão cho gia đình này mà không một lời oán thán. Còn cậu, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Lâm bước lên một bước, cầm lấy cuốn sổ tiết kiệm, đặt vào tay Thành trước sự ngỡ ngàng của anh:

— Anh rể, anh cầm lấy toàn bộ số tiền này đi. Xưởng mộc của anh là nguồn sống của cả nhà, là nơi nuôi nấng bố và cháu. Em không thể ích kỷ cướp đi chiếc phao cứu sinh của anh lúc này được. Chuyện của em… em sẽ lên thành phố, chủ động gặp các đối tác, xin họ gia hạn và tìm cách khác. Em lớn rồi, em phải tự chịu trách nhiệm về sai lầm của mình.

Thành sững sờ nhìn em vợ. Anh thấy trong mắt Lâm không còn sự hoảng loạn, ích kỷ của ngày hôm qua, mà là sự trưởng thành, chín chắn của một người đàn ông thực sự biết nghĩ cho gia đình. Ông Sáu nhìn thấy cảnh tượng ấy, khóe mắt ông ứa ra hai giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò, nhưng khuôn mặt ông bỗng giãn ra, nở một nụ cười mãn nguyện nhất kể từ khi đổ bệnh.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG PHÍA CUỐI CON NGÕ

Sự cố cháy kho gỗ lan rộng ra ngoài tầm kiểm soát của xưởng mộc nhỏ, nhưng chính trong hoạn nạn, những điều kỳ diệu của lòng tốt bắt đầu xuất hiện. Những người dân trong con ngõ nhỏ, vốn yêu mến sự hiền lành, hiếu thảo của Thành, không ai bảo ai, mỗi người một tay đến giúp anh dọn dẹp đống đổ nát.

Sáng hôm sau, khi Thành còn đang ngồi thẫn thờ trước đống tro tàn ở góc xưởng, thì bác Ba – trưởng xóm, đồng thời là một chủ thầu xây dựng có tiếng trong vùng – bước vào. Theo sau bác là vài người thợ mộc của các xưởng lân cận. Bác Ba vỗ vai Thành, cười hào sảng:

— Thành này, chuyện xưởng của cháu bị cháy mọi người biết cả rồi. Đừng lo lắng quá. Bác có mấy khối gỗ quy cách tương đương trong kho chưa dùng đến, cháu cứ chở về mà làm cho kịp đơn hàng của khách. Khi nào xong việc, gom được tiền rồi trả bác sau, không phải tính toán gì hết.

Thành xúc động đến nghẹn lời, anh lắp bắp:

— Bác Ba… cháu… cháu cảm ơn bác và các anh em nhiều lắm. Nhưng số gỗ đó giá trị lớn quá, cháu sợ…

— Sợ cái gì! — Một người thợ mộc bên cạnh lên tiếng. — Ba năm qua, nhà ai hỏng hóc cái bàn, cái ghế, cháu đều đến sửa giùm không lấy một đồng tiền công. Bố vợ cháu ốm đau, cháu chăm sóc chu đáo, tụi anh nể phục cái đức của cháu lắm. Lúc này không giúp nhau thì đợi đến lúc nào!

Sự giúp đỡ thầm lặng và kịp thời của những người hàng xóm láng giềng như một luồng sinh khí mới, thổi bùng lên hy vọng trong lòng Thành. Anh quyết định không rút một đồng nào trong cuốn sổ tiết kiệm của ông Sáu nữa. Anh gói ghém cẩn thận cuốn sổ, trao tận tay cho Lâm và nói:

— Lâm, số tiền này chú cầm lấy lên thành phố cứu xưởng. Anh ở nhà đã có bà con lối xóm giúp đỡ, gỗ nguyên liệu đã có bác Ba cho ứng trước, thợ thuyền họ cũng tình nguyện làm tăng ca không lấy tiền trước để kịp tiến độ. Chú cứ yên tâm mà lo việc của mình. Nhưng hãy nhớ, làm gì cũng phải đặt cái tâm và sự trung thực lên hàng đầu.

Lâm đón lấy cuốn sổ, hai tay run lên vì xúc động. Cậu ôm chầm lấy anh rể, người đàn ông đã dạy cho cậu bài học lớn nhất về tình yêu thương và sự bao dung.

— Anh rể… em hứa sẽ không làm anh và bố thất vọng. Nhất định em sẽ vượt qua trận này và về phụ anh chăm sóc bố.

Hai tuần sau, bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, xưởng mộc của Thành đã hoàn thành đơn hàng đúng hạn, chất lượng sản phẩm còn đẹp hơn mong đợi. Khách hàng biết chuyện xưởng bị cháy nhưng vẫn giữ uy tín nên đã thưởng thêm một khoản tiền lớn và ký tiếp hợp đồng dài hạn cho năm sau. Thành đem số tiền đó trả đủ cho bác Ba và thưởng thêm cho những người thợ đã đồng hành cùng anh qua sóng gió.

Một ngày cuối tháng, nắng vàng rực rỡ rót mật xuống giàn hoa thiên lý trước nhà. Một chiếc xe ô tô con đỗ lại đầu ngõ. Lâm bước xuống, ăn mặc giản dị nhưng gương mặt rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Cậu chạy nhanh vào nhà, nhưng không còn dáng vẻ hớt hải như lần trước.

Lâm quỳ xuống bên cạnh giường của ông Sáu, trân trọng đặt lại cuốn sổ tiết kiệm nguyên vẹn vào tay bố, bên cạnh là một phong bì tiền mặt dày dặn:

— Bố ơi, con làm được rồi! Con đã thương lượng được với đối tác, họ đồng ý gia hạn và hỗ trợ con một phần vốn vì thấy con có thiện chí. Con chỉ dùng một phần nhỏ số tiền của bố để đặt cọc tạm thời, giờ con đã hoàn trả đầy đủ vào tài khoản rồi ạ. Số tiền này là tiền lời tháng này của xưởng con, con gử:i bố và anh chị để mua thêm sữa, thuốc bổ cho bố.

Ông Sáu nhìn đứa con trai út đã thực sự trưởng thành, ánh mắt ông ngời lên niềm hạnh phúc vô bờ bến. Ông cố gắng nhấc bàn tay lên, đặt lên đầu Lâm rồi chuyển sang nắm lấy tay Thành – người con rể, người anh cả đã dùng tấm lòng bao dung để giữ vững mái nhà này qua cơn bão lớn.

Vợ Thành từ dưới bếp bế đứa con nhỏ bước lên, nhìn ba người đàn ông trong gia đình gắn kết bên nhau, cô mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc khẽ rơi. Căn nhà cấp bốn lại rộn rã tiếng cười, hương hoa thiên lý ngoài sân thoang thoảng bay vào, dịu mát và thanh bình đến lạ kỳ. Câu chuyện về lòng hiếu thảo của người con rể và sự chuyển mình của đứa con trai lầm lỗi cứ thế lan tỏa, trở thành một câu chuyện đẹp về tình người, tình thân hằn sâu trong lòng mỗi người dân nơi con ngõ nhỏ.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.