#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1: Chiếc vại sành ngày giông bão
"Chị hai cầm cái vại cà này về đi! Em đang thiếu ba trăm triệu chứ có thiếu bữa cơm đâu mà chị mang cái thứ bần hàn này sang đây sỉ nhục em?!"
Tiếng của Thành chát chúa vang lên trong căn phòng khách chung cư thuê chật hẹp. Anh thẳng tay gạt phăng chiếc vại sành bọc trong túi nilon đen xuống nền nhà. Chiếc vại lăn long lóc, nắp gốm sứt một mảng, nước cà muối chua loét sóng sánh tràn ra, thấm đẫm tấm thảm trải sàn giả lông đắt đỏ.
Chị Lành – chị hai của Thành – đứng trân trân giữa phòng. Đôi bàn tay gầy gộc, chai sần vì sương gió co rúm lại, vạt áo bạc màu còn dính chút nhựa cà thâm đen. Khuôn mặt chị tái nhợt, đôi môi mấp máy nhưng không thốt lên được lời nào. Sự im lặng của chị càng làm cơn điên tiết của Thành dâng cao. Anh đang quay cuồng trong cái hạn nộp tiền đặt cọc nhà chung cư vào ngày mai. Thiếu đúng 300 triệu, nếu không nộp, căn hộ mơ ước của vợ chồng anh suốt năm năm qua sẽ bay biến, số tiền cọc trước đó cũng mất trắng.
Đúng lúc không khí căng như dây đàn, tiếng giày cao gót nện bôm bốp từ cửa vọng vào. Chị Mai – chị cả của Thành – bước vào, váy áo lụa là, mùi nước hoa Pháp thơm nồng át đi cả mùi cà muối chua. Vừa nhìn thấy bãi chiến trường, chị Mai nhíu mày, rút ngay từ trong chiếc túi xách hàng hiệu ra một xấp tiền dày cộp kèm một chiếc thẻ ngân hàng, ném rầm xuống bàn.
"Thành! Cầm lấy! Trong thẻ có đủ ba trăm triệu. Chị cho chú, không cần vay mượn gì hết. Khổ quá, có mấy trăm triệu mà làm như trời sập!" Chị Mai cao giọng, rồi quay sang nhìn chị Lành bằng nửa con mắt khinh bỉ. "Còn chị Hai, em nói thật chị bớt bủn xỉn đi. Thằng Thành nó mua nhà tiền tỷ, chị là chị ruột mà mang cái vại cà thối này sang mừng tân gia hụt à? Đúng là nghèo nàn từ trong cốt tủy, chẳng trách đời sống mãi không khá lên được!"
Thành nhìn xấp tiền của chị cả, mắt sáng rực như người chết đuối vớ được cọc. Anh vội vàng nhặt lấy, rối rít: "Em cảm ơn chị Cả! Đúng là chỉ có chị mới thương em, lúc hoạn nạn mới biết ai là ruột thịt, ai là kẻ máu lạnh!"
Chị Lành đứng đó, hứng chịu những lời cay nghiệt của hai đứa em ruột mà mình từng thắt lưng buộc bụng nuôi ăn học. Nước mắt chị chực trào ra nhưng chị cố nuốt ngược vào trong. Chị cúi xuống, lóng ngóng dùng đôi tay run rẩy nhặt chiếc nắp vại sành bị sứt, rồi đỡ chiếc vại dậy. Chị nhìn Thành, ánh mắt chứa chan một nỗi niềm u uất khó tả.
"Thành à... Chị không có nhiều tiền như dì Mai. Nhưng vại cà này... là cả tấm lòng của chị. Em cứ giữ lại mà ăn. Chị xin phép về trước." Giọng chị Lành nghẹn ngào, khàn đặc.
"Thôi chị mang về giùm em đi! Nhìn chướng mắt lắm!" Thành gắt lên, quay lưng đi không thèm nhìn mặt chị.
Chị Lành lầm lũi bước ra cửa, bóng dáng gầy gò khuất dần sau ánh đèn hành lang nhập nhoạng. Chị Mai cũng hứ một tiếng rõ dài rồi ra về sau khi dặn dò Thành việc làm giấy tờ nhà.
Đêm đó, vợ Thành là Mai Chi đi làm về, thấy vại cà nằm chỏng chơ ở góc bếp thì cằn nhằn: "Ai mang cái thứ này đến nhà mình thế anh? Khai quá!" Thành đang mải miết kiểm tra tài khoản ngân hàng, cáu kỉnh đáp: "Bà Hai mang sang đấy. Đúng là bủn xỉn. May mà có chị Cả cứu không thì đi tong cái nhà." Mai Chi nghe vậy thì nguýt dài: "Biết thế thì vứt quách đi cho rảnh nợ."
Thế nhưng, vì quá bận rộn với thủ tục nhận nhà mới, rồi dọn dẹp chuyển đồ, vợ chồng Thành quên bẵng chiếc vại sành nằm khuất sau chiếc tủ giày cũ ở góc ban công. Họ dọn sang căn hộ mới khang trang, lộng lẫy, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với chị hai Lành. Trong tâm trí Thành lúc đó, chị cả Mai mới là ân nhân, là người chị tuyệt vời nhất trên đời, còn chị hai chỉ là một người đàn bà quê mùa, kiết lị mà anh muốn quên đi.
Chương 2: Sự thật dưới đáy vại cà
Ba năm thấm thoát trôi qua. Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy bất định, thịnh suy khó lường. Căn nhà mới của Thành chưa kịp ấm hơi người thì cơn bão suy thoái kinh tế ập đến. Công ty bất động sản của Thành làm ăn thua lỗ, anh bị sa thải. Gom góp chút vốn liếng cuối cùng để hùn hạp làm ăn với bạn bè, Thành lại bị lừa sạch, gánh thêm một khoản nợ lớn.
Trong lúc túng quẫn nhất, Thành tìm đến chị cả Mai để cầu cứu. Thế nhưng, trái với sự hào phóng ba năm trước, lần này Thành chỉ nhận được sự ghẻ lạnh. Chị Mai giờ đây cũng đang lao đao vì chồng vỡ nợ cờ bạc, bản thân chị phải bán bớt xe sang để gồng gánh.
"Cậu buồn cười nhỉ? Ba năm trước tôi cho cậu ba trăm triệu cậu đã trả đâu? Giờ thân tôi còn lo chưa xong, cậu lại đến đào mỏ à? Biến đi cho rảnh nợ!" Chị Mai thẳng thừng đẩy Thành ra khỏi cửa biệt thự, không chút nể tình chị em.
Thành thẫn thờ bước đi trên con phố mưa tầm tã. Hóa ra, tình nghĩa chị em của chị cả cũng chỉ đong đếm bằng sự dư dả của tiền bạc. Khi chị giàu sang, chị vung tiền để đổi lấy sự sùng bái của đứa em. Khi chị sa cơ, tình ruột thịt cũng chẳng bằng một tờ giấy lộn. Thành cay đắng nhận ra, bản thân mình bấy lâu nay đã sống quá thực dụng và nông cạn.
Về đến căn nhà cũ đang chuẩn bị phải rao bán để trả nợ, Thành và vợ ngồi thẫn thờ giữa những thùng carton đóng gói đồ đạc. Trong lúc dọn dẹp xó ban công bám đầy bụi bẩn, Mai Chi vô tình vấp phải một vật thể nặng trịch. Đó là chiếc vại sành của chị hai Lành ba năm trước, vẫn nằm im lìm, bám đầy mạng nhện và bụi bặm.
"Anh ơi, chiếc vại cà của chị Hai này. Ba năm rồi chưa vứt nữa." Mai Chi uể oải nói.
Thành nhìn chiếc vại sành sứt nắp, lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào. Trong cơn túng quẫn và cô độc, hình ảnh người chị hai gầy gò, hiền lành bỗng hiện về rõ mồn một. Anh nhớ ngày nhỏ, mỗi lần anh đói bụng, chính đôi bàn tay gầy guộc của chị hai đã muối từng vại cà, nấu từng bát canh rau muống nuôi anh khôn lớn, nhường cho anh từng manh áo manh quần để đi học. Vậy mà ba năm trước, anh đã đối xử với chị như một con vật máu lạnh.
Thành bước đến, quỳ xuống bên chiếc vại. Anh khẽ khàng mở chiếc nắp sứt mảng năm xưa. Nước cà bên trong đã cạn khô từ lâu, chỉ còn lại lớp muối trắng kết tinh đóng bánh lại ở đáy vại. Nhưng bên dưới lớp muối ấy, có một bọc nilon nhỏ màu đỏ được gói ghém cực kỳ cẩn thận, dán chặt vào thành vại bằng băng dính chống nước.
Thành run rẩy bóc lớp nilon ra. Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm mang tên anh: Nguyễn Văn Thành, trị giá đúng 300 triệu đồng, được mở trước ngày anh mua nhà một tuần. Kèm theo đó là một lá thư mực đã hơi nhòe, nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc của chị hai.
"Thành à, khi em đọc được những dòng này, chắc em đã bớt giận chị. Chị biết em đang cần tiền mua nhà gấp. Số tiền ba trăm triệu này là toàn bộ tiền đền bù đất ruộng của chị, chị dành dụm bấy lâu nay để dưỡng già và lo cho các cháu. Chị biết tính dì Mai thích phô trương, nếu chị đưa tiền trước mặt dì ấy, dì ấy sẽ tự ái hoặc khinh chị nghèo mà học đòi. Chị cũng sợ tính em sĩ diện, nhận tiền của chị Hai nghèo khó lại thấy ngại với vợ. Chị muối vại cà này, giấu sổ tiết kiệm ở dưới, định bụng sau khi em nguôi giận sẽ gọi điện bảo em mở ra. Nhưng không ngờ hôm đó em giận quá, chị chưa kịp nói gì em đã đuổi chị đi... Chị không trách em đâu, em trai của chị. Cố gắng sống tốt, giữ gìn hạnh phúc gia đình em nhé. Nhà mới nhớ ăn uống đầy đủ, có thèm cà muối thì bảo chị làm cho..."
Đọc đến đây, nước mắt Thành vỡ òa, tuôn rơi lã chã xuống trang giấy úa màu. Anh ôm lấy lá thư vào lồng ngực, khóc rống lên như một đứa trẻ. Vợ anh bên cạnh cũng sụp xuống, lấy tay che miệng khóc nấc lên vì hối hận và xấu hổ.
Hóa ra, tình yêu thương đích thực không nằm ở sự hào nhoáng, phô trương bên ngoài. Nó lẳng lặng, âm thầm và bao dung như tình mẹ, tình chị, giấu mình dưới đáy một vại cà muối quê mùa, mộc mạc nhưng vẹn nguyên giá trị ruột thịt thiêng liêng.
Chương 3: Lời tạ tội và mùa quả ngọt
Suốt một tuần sau đó, Thành không ngủ được. Anh dùng số tiền trong cuốn sổ tiết kiệm của chị hai để trang trải nợ nần, vực dậy một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Lần này, anh không còn nóng vội, không còn chạy theo những hào nhoáng hư vinh. Anh làm việc bằng tất cả sự chân thành, kiên nhẫn và lòng biết ơn sâu sắc. Anh hiểu rằng, mỗi đồng tiền anh đang tiêu hôm nay đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh thầm lặng của chị hai.
Thấm thoắt lại ba năm nữa trôi qua. Công việc làm ăn của Thành dần đi vào ổn định và gặt hái được những thành công rực rỡ. Anh đã mua lại được một căn nhà khang trang, cuộc sống gia đình sung túc, viên mãn. Nhưng suốt ba năm ấy, anh chưa một lần dám trở về quê mặt đối mặt với chị hai. Anh thấy mình quá tội lỗi, quá đê tiện, anh muốn đợi đến ngày bản thân thực sự vững vàng để về tạ tội với chị một cách đàng hoàng nhất.
Một ngày cuối thu, trời se se lạnh. Chiếc xe ô tô của Thành đỗ lại trước cổng ngôi nhà cấp bốn thân thương ở vùng quê nghèo ngoại thành. Bước xuống xe, Thành mặc một bộ quần áo giản dị, trên tay ôm một chiếc hộp gỗ sang trọng, bên trong chứa 500 triệu đồng tiền mặt – bao gồm cả gốc lẫn lãi và một phần tấm lòng của anh dành cho chị.
Bước vào sân, Thành thấy chị hai đang ngồi trên chiếc ghế mây nhỏ trước hiên, cặm cụi nhặt từng quả cà pháo để chuẩn bị muối mẻ mới. Mái tóc chị đã bạc đi nhiều, lưng chị hơi còng xuống, đôi bàn tay vẫn gầy gộc và đầy những vết chai sần như xưa.
"Chị Hai..." Thành gọi khẽ, giọng anh run lên bần bật.
Chị Lành giật mình ngẩng đầu lên. Nhìn thấy đứa em trai bằng xương bằng thịt sau sáu năm trời đằng đẵng, đôi mắt già nua của chị bỗng sáng rực lên, rồi nhạt nhòa nước mắt. Chị vội vàng buông rổ cà xuống, đứng bật dậy, lóng ngóng chùi tay vào vạt áo.
"Thành... Thành đấy phải không em? Ôi em tôi, sao dạo này gầy thế này?" Chị Lành lao đến, nắm lấy đôi tay Thành, lật qua lật lại như muốn kiểm tra xem em mình có khỏe mạnh không. Chị không hề có một lời trách móc, không một lời oán hận về chuyện năm xưa.
Thành không kìm được lòng mình, anh quỳ sụp xuống ngay sân gạch, trước mặt người chị kính yêu. Anh đặt chiếc hộp gỗ lên đầu gối, hai tay dâng lên trước mặt chị, đầu cúi thấp, nước mắt tràn trề.
"Chị Hai! Em là đứa em bất hiếu, khốn nạn. Sáu năm trước em đã xúc phạm chị, đã chà đạp lên tấm lòng của chị. Em mang năm trăm triệu này về trả cho chị, và..." Thành nghẹn ngào, cổ họng ứ nghẹn, anh dập đầu xuống sát đất: "Em cúi đầu xin lỗi chị. Cảm ơn chị... Cảm ơn chị đã cứu vớt cuộc đời em, đã cho em biết thế nào là tình ruột thịt thiêng liêng!"
Chị Lành hốt hoảng, vội vàng quỳ xuống đỡ Thành dậy. Chị ôm chầm lấy đứa em trai vào lòng, vỗ về như ngày hai chị em còn thơ bé.
"Kìa Thành, đứng lên đi em! Chị chưa từng trách em bao giờ. Chị em một giọt máu đào, hơn ao nước lã. Em giàu sang hay nghèo hèn thì vẫn là em trai của chị. Chị giữ tiền giùm em, giờ em thành đạt thế này là chị mừng lắm rồi. Cầm tiền về mà lo cho vợ con, chị ở quê rau cháo nuôi nhau là đủ rồi em ơi!"
Thành ôm chặt lấy chị, cảm nhận hơi ấm tình thân thiêng liêng đang lan tỏa khắp cơ thể. Đúng lúc đó, từ ngoài cổng, chị cả Mai cũng lếch thếch bước vào. Trông chị giờ đây tiều tụy, ăn mặc giản dị hơn trước rất nhiều sau những biến cố gia đình. Nhìn thấy cảnh tượng hai người em ôm nhau khóc, chị Mai đứng lặng người, những giọt nước mắt hối hận cũng lăn dài trên má. Chị bước đến, khẽ chạm vào vai chị Lành và Thành.
"Chị Hai... Thành... Cho em xin lỗi. Bấy lâu nay em sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết đến tiền mà quên đi đạo lý làm người. Giờ ngã xuống em mới hiểu, chỉ có gia đình, chỉ có chị Hai mới là chỗ dựa vững chắc nhất."
Chị Lành mỉm cười, giang rộng vòng tay đón cả hai đứa em vào lòng. Ba chị em ôm nhau khóc giữa cái nắng hanh hao của ngày cuối thu. Bài học về tình thân, về sự khiêm nhường và lòng biết ơn đã khắc sâu vào tâm khảm của Thành và Mai. Tiền bạc, vật chất có thể đến rồi đi như làn gió thoảng, nhưng tình mẫu tử, tình anh em ruột thịt, giá trị đạo đức truyền thống của gia đình thì mãi vững bền, mộc mạc và trường tồn như hương vị vại cà muối của mẹ, của chị nơi quê nhà.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.