#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1: TRẬN LÔI ĐÌNH TẠI PHÒNG HỌP KHẨN
"Bộp!"
Xấp tài liệu dày cộp bị ném mạnh xuống bàn, làm mấy tách cà phê sóng sánh đổ ra ngoài. Minh Thư khoanh tay, đứng từ trên cao nhìn xuống Lam bằng ánh mắt đầy khinh miệt. Giọng cô ta lanh lảnh, vang lên khắp phòng họp:
– Tôi nói cho cô biết, loại người tỉnh lẻ, quần áo đi làm còn chắp vá như cô không đủ tư cách ngồi chung phòng dự án với tôi! Nhìn xem, cái bản kế hoạch này là rác rưởi gì thế này? Cô muốn phá nát dự án nghìn tỷ này đúng không?
Cả phòng họp im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lam. Lam nắm chặt hai tay dưới gầm bàn, bờ vai run lên vì uất ức. Bản kế hoạch này cô đã thức trắng ba đêm để hoàn thiện, từng số liệu đều được đối chiếu kỹ càng. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định nhìn Minh Thư:
– Chị Minh Thư, đây là công sức của cả nhóm. Tôi đã tối ưu hóa chi phí vật liệu để giúp tiết kiệm 15% ngân sách. Chị chưa đọc kỹ, sao lại vứt nó đi?
Minh Thư cười khẩy, tiến lại gần, gõ ngón tay sơn mỏ đỏ chót xuống bàn:
– Tiết kiệm? Hay là cô định ăn bớt ăn xén rồi đổ tội cho người khác? Ai mà chẳng biết nhà cô dưới quê nghèo rớt mồng tơi, bố mẹ làm nông, nuôi cô ăn học chắc phải bán sạch ruộng vườn. Thứ tư duy nghèo hèn của cô chỉ nghĩ đến mấy đồng bạc lẻ, làm sao hiểu được tầm nhìn của giới thượng lưu? Nên nhớ, Chủ tịch tập đoàn này là bác ruột của tôi. Tôi chỉ cần nói một tiếng, cô dọn đồ ra khỏi đây ngay lập tức!
– Chị thôi đi! Đừng lôi gia đình tôi vào đây! – Lam đứng phắt dậy, giọng run rẩy nhưng dứt khoát. – Tôi đi làm bằng năng lực, không phải bằng quan hệ. Bác của chị là Chủ tịch, chứ không phải chị. Chị không có quyền xúc phạm danh dự của tôi và bố mẹ tôi!
Minh Thư như bị chạm tự ái, mặt vênh lên đầy thách thức:
– Ôi dào, tự trọng cơ đấy! Để xem cái tự trọng của cô có mua được chỗ đứng ở thành phố này không. Ngày mai, tôi sẽ khiến cô phải quỳ xuống xin lỗi tôi vì thái độ láo xược này!
Nói rồi, Minh Thư đùng đùng giậm giày cao gót bỏ ra ngoài, cánh cửa phòng họp đóng sầm lại như một tiếng sét.
Lam ngồi sụp xuống ghế, nước mắt lúc này mới lã chã rơi. Mấy đồng nghiệp xung quanh chỉ biết thở dài, ái ngại đến vỗ vai an ủi cô. Ai cũng biết Minh Thư là cháu gái cưng của vị lãnh đạo cao nhất. Từ ngày vào làm với danh nghĩa "thực tập sinh đặc biệt", cô ta chẳng làm gì ngoài việc đi trễ về sớm, xài đồ hiệu và hạch sách người khác. Ai ho he một câu là cô ta dọa mách bác. Lam là cô gái hiền lành, từ quê lên lập nghiệp, bằng cấp xuất sắc và luôn làm việc bằng cái tâm, vậy mà lại trở thành cái gai trong mắt kẻ cậy quyền cậy thế.
Tối hôm đó, Lam đi bộ về căn phòng trọ nhỏ hẹp ở ngoại ô. Cuộc gọi từ quê nhà vang lên, giọng mẹ cô ấm áp ở đầu dây bên kia: "Lam à, dạo này công việc thế nào con? Có mệt lắm không? Bố mẹ ở quê vừa thu hoạch vụ lúa, gửi lên cho con ít gạo ngon với quà quê đấy nhé."
Nghe giọng mẹ, Lam nghẹn ngào nuốt nước mắt vào trong, cố giữ giọng bình thường: "Vâng, con khỏe lắm mẹ ạ. Công việc tốt lắm, mọi người quý con lắm. Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé." cúp máy, Lam nhìn lên trần nhà, tự dặn lòng không được gục ngã. Cô không làm gì sai, cô sẽ không đầu hàng trước sự bất công.
CHƯƠNG 2: MÀN KỊCH TỰ PHÙ VÀ SỰ THẬT PHƠI BÀY
Sáng hôm sau, không khí tại văn phòng ngột ngạt đến đáng sợ. Đúng như lời tuyên bố, Minh Thư đã nộp đơn lên thẳng Ban Giám đốc, yêu cầu sa thải Lam vì lý do "năng lực kém, thái độ vô lễ với cấp trên và có hành vi gian lận tài chính".
10 giờ sáng, một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập. Điều bất ngờ là đích thân Chủ tịch – một người đàn ông trung niên uy nghiêm, nổi tiếng chính trực và nghiêm túc – cũng có mặt.
Minh Thư vừa thấy bác mình bước vào liền thay đổi thái độ 180 độ. Từ một tiểu thư hống hách, cô ta biến thành một nạn nhân đáng thương, nức nở chạy lại níu tay ông:
– Bác ơi! Bác phải đòi lại công bằng cho cháu. Con bé Lam này cậy có chút thành tích ở trường đại học mà không coi ai ra gì. Cháu góp ý về bản thiết kế sai sót của cô ta, vậy mà cô ta lăng mạ cháu, còn nói bác quản lý lỏng lẻo, dung túng cho người nhà. Cháu chịu ấm ức thế nào cũng được, nhưng cô ta xúc phạm bác thì cháu không chịu nổi!
Mọi người trong phòng họp nín thở nhìn Chủ tịch. Lam đứng góc bàn, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn thẳng thắn đối diện.
Chủ tịch trầm ngâm, ông ngồi xuống ghế chủ tọa, gõ nhẹ cây bút lên bàn rồi quay sang Lam:
– Cô Lam, cô có lời nào muốn nói không?
Lam hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước, cúi đầu chào rồi bình tĩnh nói:
– Thưa Chủ tịch, tôi tôn trọng danh tiếng tập đoàn và sự công minh của ông. Đây là toàn bộ file ghi âm cuộc họp ngày hôm qua, cùng với bản báo cáo chi tiết các danh mục vật liệu mà tôi đã đối chiếu với giá thị trường. Tôi không xin lỗi chị Minh Thư vì tôi không làm gì sai. Tôi sẵn sàng nghỉ việc nếu Chủ tịch thấy năng lực của tôi không phù hợp, nhưng tôi yêu cầu một sự minh bạch cho danh dự của mình và gia đình.
Lam đặt chiếc máy ghi âm và tập hồ sơ sạch sẽ lên bàn. Minh Thư thoáng chút giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ ngang tàng:
– Ghi âm cái gì? Cô dám gài bẫy tôi à? Bác ơi, đừng tin nó, đồ nhà quê xảo quyệt!
– Im lặng! – Giọng vị Chủ tịch vang lên, trầm và uy lực khiến Minh Thư giật bắn mình, im bặt.
Chủ tịch mở file ghi âm. Toàn bộ những lời lăng mạ, sỉ nhục nguồn gốc xuất thân của Lam, cùng những lời đe dọa cậy thế của Minh Thư vang lên rõ mồn một. Sắc mặt Minh Thư chuyển từ đỏ sang trắng bệch, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán.
Chủ tịch xem tiếp bản kế hoạch của Lam. Từng con số, từng giải pháp tiết kiệm vật liệu nhưng vẫn đảm bảo chất lượng công trình được thể hiện một cách khoa học, chuyên nghiệp. Ngược lại, bản chỉnh sửa do Minh Thư nộp lên trước đó thực chất chỉ là một bản sao chép sơ sài, đẩy giá thành lên cao một cách vô lý để ăn chia hoa hồng với nhà thầu phụ.
Ông đóng sập hồ sơ lại, ánh mắt thất vọng và giận dữ nhìn đứa cháu gái mà mình từng nuông chiều:
– Minh Thư! Đây là cách cháu làm việc sao? Đây là cái gọi là "tầm nhìn giới thượng lưu" của cháu sao?
CHƯƠNG 3: BÀI HỌC ĐẮT GIÁ VÀ SỰ KHỞI ĐẦU MỚI
Minh Thư run rẩy, lí nhí bám lấy tay ông:
– Bác... bác ơi, cháu là cháu ruột của bác mà. Cháu chỉ muốn tốt cho công ty thôi... Con bé đó nó lừa bác đấy...
Chủ tịch gạt tay Minh Thư ra, đứng dậy. Ông nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nghiêm khắc nhưng chứa đựng sự đau lòng của một người bề trên:
– Ta đưa cháu vào đây thực tập là để cháu học hỏi, tích lũy kinh nghiệm từ những người giỏi như cô Lam, chứ không phải để cháu mang danh nghĩa gia đình đi bắt nạt, chà đạp lên lòng tự trọng của người khác. Đất nước này phát triển được là nhờ những con người lao động chân chính, đi lên từ gian khó như cô Lam và bố mẹ cô ấy ở quê. Chính sự ngạo mạn, lười biếng và thiếu đạo đức của cháu mới là thứ rác rưởi làm hoen ố danh tiếng của gia đình này!
Ông quay sang thư ký, dứt khoát ra lệnh:
– Ra quyết định sa thải ngay lập tức đối với thực tập sinh Nguyễn Minh Thư. Đồng thời, chuyển toàn bộ hồ sơ cấu kết nâng giá vật liệu của cô ta sang bộ phận pháp chế xử lý theo đúng quy định. Không ai được phép ngoại lệ!
Minh Thư nghe như sét đánh ngang tai, cô ta sụp đổ hoàn toàn, khóc lóc van xin nhưng Chủ tịch đã quay lưng đi. Sự kiêu ngạo ngày thường biến mất, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề trước ánh mắt coi thường của toàn thể đồng nghiệp. Đó là cái kết đắng ngắt cho kẻ coi trời bằng vung, cậy quyền cậy thế.
Sau khi giải quyết xong, Chủ tịch bước đến trước mặt Lam. Ông cúi đầu nhẹ như một lời tạ lỗi chân thành:
– Thay mặt công ty và gia đình, tôi chân thành xin lỗi cô Lam vì những uất ức mà cô đã phải chịu đựng. Cảm ơn cô đã giữ vững sự chính trực của một người làm nghề. Từ ngày mai, cô chính thức được bổ nhiệm làm Trưởng phòng dự án mới, với mức lương và đãi ngộ xứng đáng. Chúng tôi luôn trân trọng những người tài đức như cô.
Lam xúc động, nước mắt rơi nhưng lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc và sự tự hào. Cô cúi đầu cảm ơn Chủ tịch và các đồng nghiệp đang vỗ tay chúc mừng nhiệt liệt.
Vài tháng sau, dự án của Lam thành công rực rỡ, mang lại tiếng vang lớn. Lam dùng tháng lương thưởng đầu tiên để mua tặng bố mẹ ở quê một chiếc tivi mới và gửi tiền về sửa sang lại mái nhà. Ngồi trong văn phòng khang trang, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn, Lam hiểu rằng: Cội nguồn nghèo khó không bao giờ là cái cớ để người khác khinh miệt, và chỉ có năng lực chân chính, lòng tự trọng cùng sự tử tế mới là chiếc chìa khóa vững chắc nhất mở ra cánh cửa của thành công bền vững. Gieo nhân nào thì gặt quả nấy, những kẻ dùng sự kiêu ngạo để chà đạp người khác, sớm muộn cũng sẽ bị chính sự kiêu ngạo đó nhấn chìm.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.