Min menu

Pages

Đơn ly hôn vừa nộp, tôi phát hiện mẹ ruột và chồng từng có “giao dịch” kín sau lưng tôi suốt nhiều tháng

Chương 1: Góc tối của sự im lặng

Tiếng mưa rỉ rả ngoài hiên trùng xuống với không khí ngột ngạt bên trong căn phòng khách nhỏ. Trên bàn, tờ đơn ly hôn đã có đủ hai chữ ký nằm im lìm, như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân bốn năm của tôi và Thành. Chúng tôi không cãi vã, không có người thứ ba, chỉ là những rạn nứt âm thầm từ áp lực cuộc sống và sự im lặng cứ lớn dần lên thành một bức tường ngăn cách. Thành nhìn tôi, ánh mắt anh trĩu nặng một nỗi niềm khó tả, nhưng anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng dậy xách chiếc va ly nhỏ rời khỏi nhà, để lại tôi trơ trọi giữa không gian quen thuộc đã bắt đầu nguội lạnh.

Hai ngày sau khi nộp đơn lên tòa, tôi trở về nhà mẹ ruột để dọn dẹp lại căn phòng cũ của mình, tìm một khoảng lặng để cân bằng lại cảm xúc. Mẹ tôi đi chợ chưa về. Khi đang lau bụi trên chiếc bàn gỗ cạnh giường, tôi vô tình làm rơi một cuốn sổ tiết kiệm cũ của mẹ từ trong hốc kẹt tủ. Cùng với cuốn sổ là một tệp phong bì dày, bên trên có nét chữ viết tay quen thuộc của Thành: “Gửi mẹ tháng này”.

Tim tôi thắt lại. Tôi bàng hoàng mở tệp phong bì ra. Bên trong là hàng loạt biên lai chuyển tiền và những mẩu giấy ghi chú ngắn ngủi kéo dài suốt gần một năm qua. Tổng số tiền lên đến hàng trăm triệu đồng. Đầu óc tôi quay cuồng, hàng loạt câu hỏi hiện lên: Tại sao Thành lại giấu tôi đưa một số tiền lớn như vậy cho mẹ? Giữa họ có “giao dịch” bí mật gì suốt nhiều tháng qua mà tôi, với tư cách là vợ và là con gái, lại hoàn toàn bị gạt ra rìa? Sự nghi ngờ, cảm giác bị phản bội từ hai người mình tin tưởng nhất khiến lòng tôi thắt nghẹn. Tôi nhớ lại khoảng thời gian một năm qua, Thành luôn đi sớm về muộn, tiết kiệm từng đồng chi tiêu cá nhân, còn mẹ tôi thì thỉnh thoảng lại lảng tránh khi tôi hỏi về tình hình tài chính của bà.

Giữa lúc sự uất ức dâng lên đến đỉnh điểm, tiếng bước chân của mẹ ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nhìn thấy xấp phong bì trên tay tôi, gương mặt gầy gò, hằn sâu vết chân chim của mẹ thoáng chút thảng thốt. Bà vội buông làn đi chợ xuống đất, run rẩy đi về phía tôi.

Không thể kìm nén được nữa, tôi nghẹn ngào lên tiếng, giọng run lên vì tổn thương: “Mẹ, thế này là thế nào? Tại sao anh Thành lại đưa tiền cho mẹ nhiều như vậy? Hai người có chuyện gì giấu con đúng không?”

Mẹ tôi nhìn tôi, đôi mắt bà chợt đỏ hoe, nước mắt chực trào ra. Bà ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ, thở dài một tiếng thật dài như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng đè nén bấy lâu.







Mẹ tôi ngước lên nhìn tôi, đôi bàn tay gầy guộc chắp lại vào nhau, những ngón tay đan chặt như đang cố tìm một điểm tựa để giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Tiếng mưa ngoài hiên vẫn không dứt, từng giọt đều đặn gõ vào mái hiên tôn nghe như những tiếng đập dồn dập trong lồng ngực tôi. Căn phòng cũ, nơi tôi từng lớn lên, bỗng trở nên lạ lẫm và ngột ngạt đến đáng sợ.

“Mai à… mẹ xin lỗi,” giọng mẹ khàn đặc, từng lời nói ra như phải vượt qua một rào cản vô hình trong cổ họng. “Mẹ không cố ý giấu con, là thằng Thành… nó khẩn khoản xin mẹ đừng nói với con một lời nào cả.”

Tôi cười chua chát, những giọt nước mắt ấm ức bắt đầu lăn dài trên má:
“Mẹ xin lỗi con ư? Con là con gái của mẹ, anh ấy là chồng của con. Suốt một năm qua, con sống trong sự ghẻ lạnh, thấy chồng mình ngày càng xa cách, mệt mỏi, chắt bóp từng đồng. Con cứ ngỡ anh ấy thay lòng đổi dạ, ngỡ anh ấy có một cuộc sống riêng bên ngoài. Hóa ra, hai người lại có một mối bận tâm lớn thế này đằng sau lưng con? Hàng trăm triệu đồng, mẹ ơi! Số tiền đó từ đâu ra và tại sao lại ở đây?”

Mẹ tôi lắc đầu, dòng nước mắt chảy tràn qua những nếp nhăn thời gian trên khuôn mặt bà. Bà đứng dậy, bước đến gần tôi, toan nắm lấy tay tôi nhưng tôi lùi lại một bước theo bản năng. Sự tổn thương quá lớn khiến tôi dựng lên một vỏ bọc phòng thủ.

“Mai, con bình tĩnh nghe mẹ nói,” mẹ nghẹn ngào. “Một năm trước, con có nhớ khoảng thời gian căn bệnh đau khớp và tim mạch của mẹ trở nặng không? Khi ấy, bác sĩ nói mẹ cần một đợt hỗ trợ phục hồi đặc biệt lâu dài, chi phí tiền thuốc bổ, tiền điều trị chuyên sâu ngoài danh mục thông thường rất tốn kém. Mẹ không có lương hưu, số tiền tích lũy chẳng đáng là bao. Mẹ định âm thầm chịu đựng, không muốn làm gánh nặng cho các con vì mẹ biết hai đứa cũng đang chật vật tích lũy để mua một căn nhà riêng.”

Tôi sững người, ký ức một năm trước ùa về. Đúng là có một thời gian mẹ gầy rộc đi, nhưng sau đó bà lại tươi tỉnh hơn, nói là nhờ tập thể dục và dùng mấy loại lá cây do người quen tặng. Tôi đi làm bận rộn, lại lo nghĩ chuyện gia đình nhỏ nên đã vô tâm tin ngay vào lời nói dối ấy.

“Hôm đó, mẹ ngất xỉu nhẹ ở hiên nhà,” mẹ tiếp tục kể, giọng run rẩy. “Thành vô tình qua thăm mẹ để lấy mấy món đồ cũ. Nó đã đưa mẹ đi kiểm tra. Khi biết tình trạng của mẹ và biết mẹ định giấu con, nó đã nắm lấy tay mẹ và bảo: ‘Mẹ ơi, tính nhà con hay lo xa, lại dễ bị áp lực tâm lý. Nếu Mai biết chuyện này, cô ấy sẽ mất ăn mất ngủ, rồi đâm ra suy sụp, có khi lại nghỉ việc để chăm mẹ. Công việc của cô ấy đang trên đà phát triển. Mẹ cứ để con lo. Con là con rể, cũng là con trai của mẹ. Con sẽ thu xếp được. Nhưng mẹ phải hứa với con, tuyệt đối không được nói cho Mai biết, con không muốn cô ấy phải gánh thêm áp lực’.”

Tôi nghe đến đây, đầu óc như có một tiếng nổ lớn. Tập phong bì trong tay tôi bỗng trở nên nặng trĩu. Tôi lật giở từng tờ giấy ghi chú. Nét chữ của Thành hiện ra rõ ràng:
“Tháng này con gửi mẹ tiền thuốc và tiền sữa dưỡng chất. Mẹ nhớ uống đúng giờ, đừng tiếc tiền mà bỏ bữa mẹ nhé. Mai dạo này việc nhiều nên hay căng thẳng, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.”
“Mẹ ơi, con mới nhận thêm phần việc làm thêm buổi tối. Tiền tháng này dư ra một chút, mẹ cứ mua loại thuốc tốt nhất nhé. Giữ sức khỏe cho chúng con yên lòng.”

Mỗi dòng chữ như một nhát dao đâm vào sự tự cao và ích kỷ của tôi. Tôi luôn trách anh lạnh nhạt, trách anh không còn lãng mạn, trách anh đi sớm về muộn và lúc nào cũng biểu hiện sự mệt mỏi khi về nhà. Tôi nhớ có những đêm, anh ngồi bất động trước bàn làm việc đến hai, ba giờ sáng, gương mặt phờ phạc. Khi tôi cằn nhằn, anh chỉ cười hiền lành bảo: “Anh đang cố gắng cho tương lai của chúng ta”. Thì ra, cái “tương lai” mà anh gánh vác, bao gồm cả sự bình yên của tôi và sức khỏe của mẹ tôi.

“Vậy… vậy tại sao anh ấy không nói với con?” Tôi khóc nấc lên, lòng ngực thắt lại vì hối hận và đau đớn. “Chúng con là vợ chồng mà mẹ? Có khó khăn thì cùng gánh vác, sao anh ấy lại chọn cách im lặng để rồi hai đứa càng ngày càng xa nhau?”

Mẹ tôi bước đến, lần này bà ôm chặt lấy vai tôi. Bờ vai mẹ gầy guộc nhưng ấm áp:
“Thằng Thành nó thương con quá, Mai ạ. Nó biết tính con tự trọng cao, nếu biết chồng mình phải thức thâu đêm suốt sáng, làm việc đến kiệt sức để lo cho mẹ ruột của mình, con sẽ dằn vặt, tự trách bản thân đến mức nào. Nó chấp nhận để con trách móc, chấp nhận chịu đựng một mình chỉ để đổi lấy sự vô tư, không lo nghĩ của con. Số tiền này, mỗi tháng nó đều đặn mang qua, ép mẹ phải nhận, phải ăn uống bồi bổ. Mẹ thương nó như con ruột, mẹ đã nhiều lần bảo nó nói thật với con, nhưng nó cứ gạt đi, nó bảo: ‘Con chịu khổ chút cũng được, miễn là Mai được vui vẻ, không phải nặng lòng lo nghĩ’.”

Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà, chiếc phong bì rơi tung tóe. Sự thật phơi bày không phải là một sự phản bội ghê tởm như tôi tưởng tượng, mà là một tình yêu thương bao la, thầm lặng đến khờ dại. Chính sự vô tâm, sự nhạy cảm thái quá và cái tôi quá lớn của tôi đã đẩy người đàn ông yêu tôi nhất ra khỏi cuộc đời mình. Tờ đơn ly hôn đã nộp lên tòa hai ngày trước hiện lên trong tâm trí tôi như một bản án cho sự sai lầm của chính mình.

Chương 2: Cuộc tìm kiếm trong muộn màng

Tôi rời khỏi nhà mẹ trong trạng thái hoảng loạn và hối hận tột cùng. Tiếng mưa vẫn rơi rả rích trên đường phố, màn đêm bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu xám xịt lên không gian. Tôi cầm chặt chiếc điện thoại trong tay, liên tục bấm số của Thành.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Tiếng tổng đài đều đều, lạnh lùng vang lên như xát muối vào lòng tôi. Tôi gọi lại lần thứ năm, thứ mười, kết quả vẫn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Thành đã đi đâu? Anh ấy xách va ly ra khỏi nhà hai ngày trước, không một lời oán trách, chỉ để lại ánh mắt trĩu nặng buồn bã. Lúc đó, tôi còn nghĩ anh đã thanh thản khi thoát khỏi cuộc hôn nhân ngột ngạt này. Giờ tôi mới hiểu, ánh mắt ấy là sự bất lực của một người đàn ông đã kiệt sức sau một thời gian dài đơn độc gánh vác giông bão.

Tôi phóng xe điên cuồng qua những con phố quen thuộc, nơi chúng tôi từng cùng nhau đi qua. Tôi đến căn hộ nhỏ anh thuê tạm trước đây, cửa khóa then cài. Tôi đến cơ quan của anh, bác bảo vệ bảo anh đã xin nghỉ phép vài ngày vì lý do gia đình. Cảm giác mất mát và sợ hãi chưa từng có bao trùm lấy tâm trí tôi. Tôi sợ mình sẽ mất anh mãi mãi, sợ rằng sự tổn thương mà tôi vô tình gây ra cho anh đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, tôi chợt nhớ đến Nam, người bạn thân nhất từ thời đại học của Thành. Tôi vội vàng gọi điện cho Nam. Đầu dây bên kia bắt máy sau vài hồi chuông dài:
“Alo, Mai à? Có chuyện gì thế?”

“Anh Nam… anh có biết anh Thành đang ở đâu không? Em xin anh, nếu biết thì làm ơn nói cho em biết với!” Tôi khóc nấc lên, không còn giữ được chút bình tĩnh nào.

Nam ở đầu dây bên kia im lặng một lát, tiếng thở dài của anh nghe thật rõ ràng qua điện thoại:
“Hai đứa… thực sự đã nộp đơn rồi sao? Thành nó không cho anh nói với em, nhưng nhìn em thế này, anh không đành lòng. Nó đang ở căn nhà kho cũ của gia đình nó ở ngoại ô. Mấy ngày nay nó suy sụp lắm, cứ lao vào dọn dẹp, sửa sang lại mấy món đồ gỗ cũ như một cái máy để không phải suy nghĩ.”

Nam chưa kịp nói hết câu, tôi đã lí nhí lời cảm ơn rồi lập tức quay xe, hướng về phía ngoại ô. Đường xa, trời tối lại mưa tầm tã, tầm nhìn bị hạn chế nhưng trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải gặp được anh, phải nói lời xin lỗi.

Sau hơn một tiếng đồng hồ di chuyển, tôi cũng tìm được căn nhà kho cũ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, bao quanh bởi những rặng cây thưa bọc trong màn đêm. Qua ô cửa kính mờ sương, tôi thấy một ánh đèn dầu leo lét và ánh sáng vàng vọt từ một chiếc bóng đèn tròn công suất nhỏ.

Tôi bước xuống xe, bước chân run rẩy tiến về phía cửa. Qua khe cửa, tôi thấy Thành đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục, trên tay cầm một mảnh vải thô, tỉ mẩn lau chùi một chiếc khung ảnh cũ. Gương mặt anh gầy sọp đi trông thấy, hai má hóp lại, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Bộ quần áo trên người anh lấm lem bụi bẩn và vết sơn. Trông anh lúc này không còn vẻ chỉn chu của một nhân viên văn phòng ngày thường, mà cô độc và tiều tụy đến xót xa.

Tôi đẩy nhẹ cửa, tiếng bản lề rỉ sét rít lên một âm thanh khô khốc. Thành giật mình ngước lên. Nhìn thấy tôi đứng đó, người ướt sũng nước mưa, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, anh thoáng chút ngỡ ngàng. Anh vội vàng đứng bật dậy, đặt chiếc khung ảnh xuống, bước nhanh về phía tôi nhưng rồi lại dừng lại ở khoảng cách hai mét, như thể sợ sự xuất hiện của mình sẽ làm tôi khó chịu.

“Mai… sao em lại biết nơi này mà đến? Trời mưa to thế này, em đi một mình nguy hiểm lắm,” giọng anh trầm thấp, vẫn là sự quan tâm lo lắng quen thuộc ấy, điều mà bấy lâu nay tôi đã vô tình coi là hiển nhiên.

Tôi không nói được lời nào, chỉ biết nhìn anh, lồng ngực phập phồng theo từng tiếng nấc nghẹn.

Chương 3: Đi qua giông bão, thấy bình yên

Thành bối rối nhìn tôi, anh vội vàng kéo một chiếc ghế sạch hơn, lấy chiếc khăn khô sạch duy nhất trong góc phòng đưa cho tôi:
“Em lau mặt đi, kẻo cảm lạnh. Có chuyện gì mà em khóc thế này? Tòa án có gặp trục trặc gì về thủ tục sao? Nếu cần anh bổ sung giấy tờ gì, em cứ bảo, anh sẽ làm ngay, không để em phải bận lòng đâu.”

Lời anh nói như giọt nước tràn ly, đánh sập hoàn toàn chút kiêu hãnh cuối cùng của tôi. Tôi lao vào lòng anh, ôm chặt lấy tấm lưng gầy nhưng vững chãi của người đàn ông tôi yêu. Tôi khóc lớn, những giọt nước mắt hối hận thấm đẫm qua lớp áo sơ mi mỏng của anh.

“Anh thôi đi! Tại sao đến lúc này anh vẫn chỉ nghĩ đến em? Tại sao anh lại ngốc như thế?” Tôi vừa khóc vừa đập nhẹ vào ngực anh. “Em đã biết hết rồi. Em về nhà mẹ, em thấy xấp phong bì và những biên lai chuyển tiền rồi. Tại sao anh lại giấu em chuyện bệnh tình của mẹ? Tại sao anh lại một mình chịu đựng việc làm thêm, chắt bóp từng đồng để lo cho mẹ, rồi để em hiểu lầm anh, trách móc anh?”

Thành sững sờ, đôi tay anh lơ lửng giữa không trung một lát rồi từ từ hạ xuống, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của tôi. Anh thở dài, một nụ cười khổ hiện trên môi:
“Em biết rồi sao… Anh xin lỗi. Anh không muốn em phải khổ tâm. Mẹ dạo đó yếu lắm, anh thấy em mỗi ngày đi làm về đều mệt mỏi, đêm ngủ không ngon giấc vì áp lực doanh số ở công ty. Nếu lúc đó anh nói ra, em chắc chắn sẽ dồn hết tiền bạc, thậm chí xin nghỉ việc để chăm mẹ. Anh là đàn ông, là trụ cột, anh nghĩ mình chịu vất vả một chút, làm thêm vài việc buổi tối là có thể thu xếp được. Anh không ngờ… sự im lặng và mệt mỏi của anh lại vô tình tạo ra khoảng cách lớn như vậy giữa hai đứa, khiến em tổn thương.”

Tôi ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn anh, bàn tay tôi chạm vào đôi gò má gầy gò của chồng:
“Anh có biết vợ chồng nghĩa là gì không? Là đồng cam cộng khổ, là cùng nhau chia sẻ lúc ngọt bùi cũng như khi sóng gió. Anh gánh vác một mình, anh nghĩ là tốt cho em, nhưng anh lại để em cô độc trong chính ngôi nhà của mình. Em đã tưởng anh không còn yêu em nữa. Sự vô tâm của em thật đáng trách, nhưng sự hy sinh thầm lặng của anh cũng thật là khờ dại.”

Thành đưa tay lau những giọt nước mắt trên má tôi, ánh mắt anh lay động một niềm xúc động mãnh liệt:
“Anh cứ nghĩ mình làm thế là đúng. Khi thấy em ký vào đơn ly hôn, tim anh như vỡ vụn, nhưng anh nghĩ có lẽ rời xa một người chồng không thể mang lại sự vui vẻ, lãng mạn cho em như anh lúc này sẽ tốt cho em hơn. Anh sai rồi, Mai ạ.”

“Chúng ta đều sai,” tôi nắm chặt tay anh. “Em sai vì đã không đủ bao dung và thấu hiểu để nhận ra những thay đổi, những vất vả của chồng. Anh sai vì đã không đặt niềm tin vào sự mạnh mẽ của người bạn đời bên cạnh anh.”

Tôi lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy đã bị nếp gấp hằn sâu. Đó là giấy biên nhận rút lại đơn đơn phương ly hôn mà tôi đã vội vàng đến tòa án làm thủ tục xin rút lại vào chiều nay, ngay sau khi nghe mẹ kể chuyện và trước khi đi tìm anh.

“Em đã rút đơn rồi. Tòa chưa xử, chúng ta vẫn là vợ chồng,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định. “Từ nay về sau, bất kể có chuyện gì, chúng ta phải cùng nhau gánh vác. Tiền thuốc của mẹ, em sẽ cùng anh đi làm để lo. Em không cho phép anh một mình chịu đựng nữa.”

Thành nhìn tờ giấy, rồi nhìn tôi, đôi mắt anh đỏ hoe. Anh ôm chầm lấy tôi, siết thật chặt như thể sợ tôi sẽ biến mất. Ngoài kia, cơn mưa rào mùa hạ bắt đầu ngớt dần, nhường chỗ cho những làn gió mát lành len lỏi qua khe cửa. Những đám mây đen dần tan đi, để lộ một vài ngôi sao sáng le lói trên bầu trời đêm ngoại ô thanh bình.

Cuộc sống phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều khó khăn, thử thách về kinh tế, về sức khỏe của mẹ, nhưng tôi biết, chỉ cần hai trái tim cùng nhìn về một hướng, cùng thấu hiểu và chia sẻ, thì không có cơn giông bão nào có thể quật ngã được mái ấm của chúng tôi. Tình yêu thương, lòng hiếu thảo và sự vị tha thầm lặng của Thành đã dạy cho tôi một bài học vô giá về giá trị thực sự của hai tiếng “vợ chồng”.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.