Min menu

Pages

Nghe cách chị giúp việc nói với bố chồng qua camera, tôi lén vào phòng chị lấy đi một thứ

Chương 1: Những dòng chữ lem nhem và sự thật ngỡ ngàng

Ánh nắng chiều muộn hắt những vệt dài màu vàng vọt qua khung cửa sổ phòng khách. Tôi ngồi thẫn thờ trên sô pha, dán mắt vào màn hình điện thoại đang hiển thị góc máy camera ẩn hướng thẳng vào phòng khách của bố chồng. Hai năm nay, kể từ khi căn bệnh lẫn của tuổi già ập đến, bố không còn nhớ rõ con cháu, sinh hoạt phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Vợ chồng tôi công việc kinh doanh bận rộn từ sáng sớm đến đêm muộn, đành phải thuê chị Nhài về làm giúp việc kiêm chăm sóc ông cụ.

Chị Nhài ngoài bốn mươi, người gầy gò, nước da ngăm đen và lúc nào cũng lầm lũi. Chị ít nói đến mức cực đoan, bảo gì làm nấy, chưa bao giờ than thở một câu. Chính sự lầm lì đó đôi khi khiến tôi cảm thấy bất an. Hôm nay, khi đang dở tay xử lý sổ sách ở cửa hàng, tôi vô tình mở camera lên và thấy chị Nhài đang đứng trước mặt bố chồng.

Qua chiếc loa nhỏ của camera, giọng chị vang lên, không phải sự nhẹ nhàng thường ngày mà có phần gắt gỏng, dồn dập: "Bác phải đưa cho tôi! Cái đó không thuộc về bác nữa. Đừng giữ khư khư như thế, vô ích thôi. Đưa đây cho tôi nhanh lên!". Bố chồng tôi co rúm người lại trên chiếc ghế mây, hai tay ôm chặt lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ sờn cũ trước ngực, ánh mắt sợ hãi và bối rối. Chị Nhài tiến lại một bước, định giằng lấy nhưng bố tôi xoay người né tránh.

Tim tôi đập liên hồi, lồng ngực thắt chặt lại. Một luồng suy nghĩ tiêu cực lập tức chạy dọc sống lưng. Chị ta đang định trấn lột món đồ gì của bố tôi sao? Chiếc hộp gỗ đó ông cụ luôn mang theo bên mình, bên trong chắc chắn chứa đựng những kỷ niệm vô giá, hoặc có thể là những món trang sức gia bảo từ thời trẻ mà ông cố sống cố chết giữ lại. Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi vội vã thu xếp đồ đạc, bắt xe lao thẳng về nhà, trong lòng ngập tràn sự giận dữ và nghi ngờ.

Khi tôi đẩy cửa bước vào, căn nhà im ắng lạ thường. Bố chồng tôi đã ngủ thiếp đi trên giường, chiếc hộp gỗ không thấy đâu nữa. Chị Nhài thì đang ở dưới bếp, tiếng lạch cạch của xoong nồi vang lên đều đặn. Cơn giận che mờ lý trí, tôi không tra hỏi ngay mà lén bước về phía căn phòng nhỏ dành cho người giúp việc ở cuối dãy hành lang. Cửa không khóa. Tôi đẩy nhẹ, bước vào trong với mục đích tìm kiếm bằng chứng để ba mặt một lời.

Căn phòng của chị Nhài giản dị đến mức trống trải, chỉ có một chiếc chiếu cót, chiếc tủ vải đựng vài bộ quần áo sờn vai. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát góc tường, tôi sững sờ khi nhìn thấy chiếc hộp gỗ của bố chồng đang nằm chơ vơ ở đó. Cơn giận lên đến đỉnh điểm, tôi bước tới, định cầm chiếc hộp lên để làm ra lẽ. Thế nhưng, đập vào mắt tôi lại là một cuốn sổ tay cũ kỹ nằm ngay cạnh chiếc hộp, đang mở sẵn ở một trang viết dở bằng nét chữ nguệch ngoạc, sai chính tả nhiều chỗ của chị Nhài.

Tôi khựng lại, tò mò liếc nhìn những dòng chữ ấy.




Nét mực xanh nhòe nhoẹt trên trang giấy kẻ ô ly đã ố vàng. Tôi cố nén nhịp thở dồn dập, căng mắt đọc từng chữ viết nguệch ngoạc:

"Ngày... tháng... Ông cụ lại đòi ăn bánh đúc chợ quê. Minh với Lan đi làm từ sáng tới tối, làm sao biết ông nhớ vị quê đến thắt lòng. Mình phải học cách làm bánh đúc không vôi, ông ăn mới không đau bụng. Hôm nay ông mắng mình là kẻ trộm, ông nhớ nhầm mình là ai đó ngày xưa. Thương ông quá, già rồi mà lòng cứ nặng trĩu âu lo..."

Tôi lật vội sang trang tiếp theo, đầu ngón tay khẽ run run:

"Cái hộp gỗ của ông có mấy góc cạnh sắc quá, ông cứ ôm khư khư lúc ngủ, xước hết cả da ngực rồi. Hôm nay phải lựa lúc ông thức để lấy ra, bọc lại mấy cái góc bằng vải nhung êm. Ông mắng mình, ông sợ mình lấy mất. Mình phải đóng vai người ác để giằng lấy thôi, chứ để ông ôm thế này, da thịt ông già nua chịu sao thấu..."

Mắt tôi nhòe đi. Một luồng cảm xúc hỗn độn—giữa bàng hoàng, xấu hổ và hối hận—chợt dâng lên nghẹn ắng nơi cổ họng. Tôi nhìn sang chiếc hộp gỗ. Đúng thật, bốn góc nhọn của chiếc hộp vốn được bọc đồng gỉ sét, nay đã được ai đó tỉ mỉ dán đè lên bằng những miếng vải nhung màu đỏ mềm mại, những đường chỉ khâu tay thô kệch nhưng vô cùng chắc chắn. Chị Nhài không phải muốn chiếm đoạt, chị chỉ đang cố bảo vệ bố tôi theo cách vụng về nhất của một người phụ nữ lam lũ.

"Chị Lan? Kìa, chị Lan vào đây từ bao giờ thế?"

Tiếng gọi thốt lên từ phía cửa khiến tôi giật bắn mình. Chị Nhài đứng đó, hai tay vẫn còn dính chút bột nếp, chiếc tạp dề loang lổ vết dầu mỡ. Ánh mắt chị thoáng một tia hoảng hốt, rồi chị nhìn vào cuốn sổ tay trên tay tôi, đôi gò má gầy gò ửng đỏ vì ngượng ngùng. Chị vội vã tiến lại, giật nhẹ cuốn sổ giấu sau lưng, giọng lí nhí:

"Chị... chị thông cảm. Em ít học, chữ nghĩa không ra đâu vào đâu, chỉ ghi chép mấy thứ lặt vặt để nhớ lịch uống thuốc với tính khí của cụ thôi..."

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt, lòng trào dâng một nỗi xót xa khôn tả. Tôi nhớ lại những suy nghĩ đen tối, những lời cáo buộc ác ý mà mình vừa thầm dành cho chị cách đây vài phút. Tôi lắp bắp:

"Chị Nhài... em xin lỗi. Em vừa xem camera... em thấy chị gắt gỏng với bố, nên em đã nghĩ..."

Chị Nhài ngẩn người ra một lát, rồi như hiểu ra vấn đề, chị cười xòa, nụ cười hiền hậu làm rạng rỡ cả khuôn mặt khắc khổ:

"À, ra là chuyện cái hộp! Ôi dào, chị giận em là phải. Lúc nãy em có phần nóng nảy quá. Cụ dạo này lẫn nặng, cứ ôm cái hộp ấy rồi khóc, góc đồng nó sắc, hôm qua đã làm cụ chảy máu một vệt dài ở ngực rồi. Em bảo đưa em sửa lại thì cụ không chịu, cứ bảo em là người lạ đến cướp đồ. Em sốt ruột quá mới phải làm dữ, dọa cụ để cụ buông ra đấy chứ. Em tính bọc xong xuôi rồi tối nay đợi cụ tỉnh táo lại đem vào trả."

"Thế... bên trong chiếc hộp này có gì mà bố em lại giữ kỹ thế hả chị?" – Tôi khẽ vuốt ve mặt gỗ sần sùi, tò mò hỏi.

Chị Nhài thở dài, ánh mắt nhìn ra hướng phòng khách, nơi bố chồng tôi đang say ngủ:

"Em cũng không biết rõ đâu. Cụ khóa chặt lắm, chìa khóa cụ đeo ở cổ áo trong ấy. Nhưng mỗi lần mở ra, em chỉ thấy cụ cầm mấy tờ giấy bạc cũ mèm với một chiếc vòng dâu tằm nhỏ xíu đã khô héo. Cụ cứ gọi tên 'Minh', tên 'Lan' rồi khóc. Cụ nhớ các chị lắm, nhưng lúc các chị về, cụ lại chẳng nhận ra ai."

Lời nói của chị Nhài như một nhát dao đâm vào tâm trí tôi. Đúng vậy, hai năm qua, vợ chồng tôi lao vào vòng xoáy kiếm tiền. Cửa hàng quần áo thời trang của tôi mở thêm chi nhánh, chồng tôi—anh Minh—thì tối ngày tiếp khách, họp hành. Chúng tôi nghĩ rằng chỉ cần chu cấp đầy đủ tiền bạc, thuốc bổ hạng sang và thuê một người giúp việc toàn thời gian là đã tròn chữ hiếu. Chúng tôi quên mất rằng, thứ người già cần nhất là hơi ấm của gia đình, là những câu chuyện trò thủ thỉ chứ không phải một ngôi nhà rộng lớn nhưng lạnh ngắt.

Tôi ôm chiếc hộp gỗ vào lòng, cúi đầu nói với chị Nhài, giọng nghẹn ngào:

"Em cảm ơn chị, chị Nhài. Nếu không có chị chu đáo, vợ chồng em thật sự là những đứa con bất hiếu."

Chị Nhài cuống quýt xua tay: "Kìa chị Lan, đừng nói thế. Vợ chồng chị vất vả làm lụng cũng là vì cái nhà này mà. Thôi, để em mang chiếc hộp này sang trả cho cụ, kẻo lát nữa cụ thức giấc không thấy lại cuống cuồng lên."

Tôi gật đầu, bước ra khỏi căn phòng nhỏ. Cơn giận lúc trước đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một khoảng lặng mênh mông trong tâm tưởng. Tôi lấy điện thoại ra, gọi điện cho chồng: "Anh Minh à, tối nay anh xếp công việc về sớm nhé. Em có chuyện này quan trọng lắm muốn nói với anh."

Chương 2: Cơn bão ngầm và chiếc chìa khóa rỉ sét

Tối hôm đó, không khí trong ngôi nhà có chút khác thường. Anh Minh trở về nhà lúc tám giờ tối, khuôn mặt không giấu nổi sự mệt mỏi sau một ngày dài thương thảo với đối tác. Nghe tôi kể lại toàn bộ sự việc từ chiếc camera ẩn đến cuốn sổ tay của chị Nhài, anh lặng người đi rất lâu. Anh ngồi thẫn thờ bên bàn ăn, đôi mắt nhìn đăm đăm vào chén canh hạt sen thanh mát mà chị Nhài đã chu đáo ninh nhừ cho cả nhà.

"Anh không ngờ..." – Minh thở dài, giọng trầm xuống đầy tự trách. "Anh cứ nghĩ bố ở nhà có người chăm sóc là ổn rồi. Hóa ra chúng ta vô tâm đến thế."

Đúng lúc đó, từ căn phòng phía trong, tiếng động lớn vang lên kèm theo tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Vợ chồng tôi cùng chị Nhài hốt hoảng buông bát đũa, lao vội vào phòng bố chồng.

Trước mắt chúng tôi là một khung cảnh hỗn loạn. Chiếc đèn ngủ trên tab đầu giường đã rơi xuống đất, vỡ tan tành. Bố chồng tôi đang ngồi bệt dưới sàn nhà, tóc tai bù xù, đôi mắt đỏ ngầu và đờ đẫn. Ông đang dùng hết sức lực già nua của mình để đẩy chị Nhài ra, trong khi hai tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp gỗ đã được bọc nhung đỏ.

"Trộm! Ăn trộm! Đừng hòng lấy tiền của con ta! Đi ra! Đồ người lạ độc ác!" – Ông hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết, những ngón tay gầy guộc bấu chặt vào thớ gỗ đến mức trắng bệch.

Chị Nhài vừa né tránh những cái gạt tay vô thức của ông, vừa nhẹ nhàng dỗ dành, giọng kiên nhẫn vô cùng:

"Bác ơi, không ai lấy của bác đâu. Con là Nhài đây mà, con dán lại hộp cho bác đỡ đau thôi. Bác lên giường nằm kẻo lạnh chân nhé bác."

"Không! Các người gạt tôi! Minh ơi! Lan ơi! Ở đâu về cứu bố... tụi nó cướp hết đồ của tụi con rồi..." – Bố tôi bắt đầu khóc, những giọt nước mắt hiếm hoi của tuổi già chảy dài trên những nếp nhăn xô lệch. Ông không còn nhận ra con trai và con dâu đang đứng ngay trước mặt, ánh mắt ông lướt qua chúng tôi như những người xa lạ.

Nhìn cảnh tượng ấy, tim tôi như thắt lại. Minh lao đến, quỳ thụp xuống bên cạnh bố, ôm lấy đôi vai gầy gò đang run rẩy của ông:

"Bố ơi! Con là Minh đây! Con trai của bố đây mà! Không ai lấy đồ của bố đâu, có con ở đây rồi!"

Nhưng bố tôi càng hoảng loạn hơn, ông ra sức vùng vẫy: "Buông tôi ra! Anh là ai? Anh không phải Minh của tôi! Minh của tôi còn nhỏ lắm, nó còn phải đi học..."

Tình thế lúc này vô cùng căng thẳng. Sự kích động của người già bị bệnh lẫn có thể dẫn đến những chuyển biến nguy hiểm về sức khỏe. Tôi đứng bên cạnh, chân tay luống cuống, nước mắt rơi lã chã mà không biết phải làm gì. Giữa lúc cao trào ấy, chị Nhài bỗng nhìn thấy chiếc sợi dây chuyền vải cũ kỹ lộ ra khỏi cổ áo của bố chồng – nơi treo chiếc chìa khóa nhỏ rỉ sét.

Chị Nhài ra hiệu cho vợ chồng tôi lùi lại một chút, rồi chị từ từ quỳ xuống, giữ một khoảng cách an toàn, không làm ông sợ hãi. Chị thay đổi tông giọng, không còn là giọng dỗ dành của người giúp việc nữa, mà bằng một giọng điệu vô cùng trầm ấm, quen thuộc như một người bạn già lâu năm:

"Bác ơi... bác nhìn xem, chiếc chìa khóa vẫn còn ở trên cổ bác kia kìa. Không ai mở được hộp nếu không có chìa khóa của bác đâu. Bác tự mở ra kiểm tra xem, Minh và Lan vẫn ở trong đó mà, đúng không bác?"

Câu nói của chị Nhài như một phép định thần. Bố tôi bỗng dừng lại, không gào thét nữa. Ông đưa bàn tay run rẩy lên sờ vào ngực áo, chạm thấy chiếc chìa khóa nhỏ. Ông nhìn chị Nhài, rồi nhìn chiếc hộp gỗ. Sự nghi ngờ trong ánh mắt ông giảm đi chút ít, thay vào đó là sự mơ hồ của một ký ức xa xăm nào đó vừa được đánh thức.

"Chìa khóa... đúng rồi, chìa khóa đây..." – Ông lẩm bẩm, vụng về tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ. Đôi tay già nua run rẩy đến mức không thể tra nổi chiếc chìa khóa vào ổ khóa nhỏ trên hộp.

Thấy vậy, chị Nhài liếc nhìn tôi, khẽ gật đầu. Tôi hiểu ý, từ từ tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh bố, nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay ông:

"Bố để con giúp bố nhé. Con là Lan đây, con sẽ mở giúp bố."

Lần này, bố không né tránh nữa. Ông để yên cho tôi giữ lấy bàn tay ông, cùng nhau tra chiếc chìa khóa vào ổ. Một tiếng "tạch" nhỏ vang lên. Chiếc nắp hộp gỗ từ từ mở ra.

Chương 3: Chiếc hộp ký ức và bài học về lòng hiếu thảo

Bên trong chiếc hộp không có vàng bạc, cũng chẳng có trang sức quý giá nào như những suy nghĩ ích kỷ ban đầu của tôi. Tất cả những gì bố chồng tôi nâng niu như sinh mạng suốt bao năm qua chỉ vỏn vẹn là: một chiếc vòng dâu tằm nhỏ xíu đã chuyển sang màu nâu sậm, vài món đồ chơi bằng nhựa rẻ tiền từ những năm chín mươi, và một xấp phong bì cũ kỹ được buộc lại bằng sợi dây chun đã mủn.

Minh run rẩy đón lấy xấp phong bì từ tay bố. Anh mở tờ giấy bên trong ra. Đó là những lá thư tay ngắn ngủi, nét chữ trẻ con nắn nót của anh và tôi từ cái thời hai đứa mới lên thành phố học đại học, viết về thăm ông. Và ở dưới cùng, có một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ, đứng tên hai vợ chồng tôi, kèm theo một tờ giấy nhắn viết bằng nét chữ của chính bố tôi từ nhiều năm trước, khi ông còn tỉnh táo:

"Số tiền này tôi dành dụm từ tiền lương hưu và tiền bán rau vườn. Để dành cho thằng Minh, cái Lan lúc tụi nó mở cửa hàng, lỡ có khó khăn thì có cái mà xoay xở. Tụi nó bận rộn quá, không dám phiền tụi nó..."

Tôi òa khóc nức nở, gục đầu vào vai chồng. Hóa ra, trong tâm trí của người cha già ấy, dù lúc tỉnh lúc quên, dù bị căn bệnh xóa nhòa đi thực tại, thì tình yêu thương dành cho con cái vẫn là thứ duy nhất không bao giờ bị mất đi. Ông ôm khư khư chiếc hộp không phải vì tiếc của cải, mà vì ông sợ đánh mất đi những ký ức về chúng tôi, sợ quên đi bổn phận che chở cho các con của một người làm cha.

Bố chồng tôi nhìn thấy chúng tôi khóc, ông ngơ ngác một hồi. Rồi, như một phép màu của tình thâm, ánh mắt ông chợt sáng lên, nhìn thẳng vào Minh:

"Minh... Minh con trai bố đấy à? Sao hôm nay con về sớm thế? Đã ăn cơm chưa con?"

"Bố! Con đây, con về với bố đây rồi!" – Minh ôm chầm lấy bố, hai người đàn ông, một già một trẻ, khóc nghẹn trong căn phòng nhỏ.

Tôi quay sang nhìn chị Nhài, chị cũng đang lén lau đi giọt nước mắt xúc động lăn dài trên má. Chị lẳng lặng thu dọn những mảnh vỡ của chiếc đèn ngủ, rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài để nhường lại không gian thiêng liêng ấy cho gia đình chúng tôi.

Sau đêm hôm ấy, ngôi nhà của chúng tôi đã có những thay đổi lớn. Tôi và Minh bàn nhau sắp xếp lại công việc tại cửa hàng. Chúng tôi không còn ôm đồm, cố sống cố chết kiếm thật nhiều tiền nữa. Thay vào đó, chúng tôi luân phiên nhau về nhà sớm hơn để cùng ăn cơm tối với bố. Mỗi buổi chiều, thay vì để chị Nhài một mình đưa ông đi dạo, tôi hoặc Minh sẽ là người đẩy chiếc xe lăn, cùng ông đi dưới những hàng cây xanh mát, nghe ông kể lại những câu chuyện cũ, dù có những câu chuyện ông đã kể đi kể lại cả trăm lần.

Mối quan hệ giữa chúng tôi và chị Nhài cũng không còn là mối quan hệ giữa "chủ" và "người giúp việc" thuần túy. Chị đã trở thành một thành viên, một người ơn của gia đình tôi. Tôi tự tay mua tặng chị những bộ quần áo mới lịch sự hơn, chủ động tăng lương và mua thêm bảo hiểm sức khỏe cho chị. Cuốn sổ tay của chị Nhài, tôi không bao giờ lén đọc nữa, nhưng tôi biết, trong đó giờ đây chắc chắn sẽ tràn ngập những dòng chữ vui vẻ về một gia đình hạnh phúc.

Một buổi chiều cuối tuần thanh bình, tôi ngồi ngoài hiên nhìn chị Nhài đang kiên nhẫn hướng dẫn bố tôi tưới mấy chậu cây cảnh trước sân. Nắng chiều vẫn vàng vọt, nhưng căn nhà không còn cảm giác lạnh lẽo, u ám như trước nữa.

Tôi nhận ra một bài học sâu sắc rằng: Tình yêu thương và sự hiếu thảo không thể đo đếm bằng những giá trị vật chất hào nhoáng bên ngoài, mà nó được vun đắp từ những điều giản dị, từ sự hiện diện và thấu hiểu lẫn nhau mỗi ngày. Và đôi khi, những bài học quý giá nhất về lòng nhân ái, về sự tận tụy thầm lặng lại đến từ những con người vô cùng bình dị xung quanh ta, giống như chị Nhài—người giúp việc có tấm lòng vàng.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.