Min menu

Pages

Một lần ghé quán bún bò ven đường, vị giám đốc sững sờ khi thấy cậu bé phục vụ có gương mặt giống hệt mình lúc nhỏ. Nhưng giây phút gặp người phụ nữ đứng sau quầy mới khiến tim anh như hụt đi một nhịp... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


**CHƯƠNG 1: GƯƠNG MẶT TRONG QUÁ KHỨ**

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn quán bún bò ven đường, hòa cùng mùi nước dùng bốc khói nghi ngút tạo thành một không gian vừa quen vừa lạ. Chiếc xe hơi sang trọng dừng lại trước quán nhỏ khiến vài người bên trong không khỏi ngoái nhìn. Cửa xe mở ra, một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi bước xuống. Áo vest chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh của người quen ra quyết định trong thương trường.

Anh là Trần Hoàng Nam – giám đốc điều hành một tập đoàn xây dựng lớn.

Nam định ghé quán chỉ vì tài xế gợi ý: “Ở đây bún bò ngon, giám đốc ăn tạm cho ấm bụng.”

Nhưng ngay khi bước vào, mọi thứ như dừng lại.

“Anh ơi, cho em một tô bún bò không hành!” – giọng một cậu bé vang lên.

Nam khựng lại.

Cậu bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, gầy nhưng lanh lợi, đang bê tô bún cho khách. Điều khiến Nam đứng chết lặng không phải là giọng nói, mà là gương mặt ấy.

Một gương mặt… giống hệt anh lúc nhỏ.

Không sai một đường nét.

Từ ánh mắt hơi cau khi tập trung, đến sống mũi cao, đến cả cái cách cậu bé nghiêng đầu khi lắng nghe khách gọi món.

Tay Nam vô thức nắm chặt lại.

“Không thể nào…” anh lẩm bẩm.

Cậu bé quay sang nhìn anh.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, như có một luồng điện chạy dọc sống lưng Nam. Cậu bé cũng khựng lại.

“Chú ăn gì ạ?” – cậu bé hỏi, giọng lễ phép.

Nam không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm.

“Con tên gì?” anh hỏi, giọng trầm xuống.

Cậu bé hơi ngạc nhiên: “Dạ… con tên Bảo.”

Chỉ một chữ “Bảo” thôi cũng khiến tim Nam thắt lại.

Trong đầu anh lóe lên những ký ức rời rạc của hơn mười năm trước: một căn phòng trọ nhỏ, một cô gái hay cười, và một cuộc chia tay không rõ ràng lý do.

“Bảo… bao nhiêu tuổi?”

“Con mười hai.”

Mười hai.

Nam cảm thấy cổ họng mình khô lại.

Đúng lúc đó, một giọng phụ nữ vang lên từ phía sau quầy:

“Bảo, mang thêm bún ra bàn số ba giúp mẹ!”

Giọng ấy…

Nam quay phắt lại.

Và thế giới như sụp xuống dưới chân anh.

Người phụ nữ đứng sau quầy – áo sơ mi giản dị, tóc buộc gọn, khuôn mặt đã bớt đi nét thanh xuân nhưng đôi mắt… vẫn là đôi mắt mà anh từng không thể quên.

“Lan…”

Chỉ một tiếng gọi khẽ, nhưng đủ khiến người phụ nữ kia đứng sững.

Chiếc muôi trên tay cô rơi xuống, chạm vào thành nồi phát ra tiếng “keng” chát chúa.

Không khí trong quán như đông cứng.

Bảo nhìn mẹ mình, rồi nhìn Nam, ngơ ngác:

“Mẹ… hai người quen nhau ạ?”

Lan không trả lời.

Cô chỉ nhìn Nam, ánh mắt run lên, vừa sợ hãi, vừa đau đớn, vừa như muốn trốn chạy.

“Anh… sao anh lại ở đây?” – giọng cô khàn đi.

Nam bước thêm một bước, ánh mắt không rời khỏi cô.

“Còn em? Em nghĩ anh sẽ không bao giờ tìm ra em sao?”

Giọng anh bắt đầu mất kiểm soát.

Khách trong quán bắt đầu xì xào.

Lan vội kéo tay Nam:

“Ra ngoài nói chuyện đi.”

Nhưng Nam đứng im.

Ánh mắt anh chuyển sang Bảo.

Cậu bé vẫn đang nhìn anh, ánh mắt khó hiểu nhưng không sợ hãi.

Chỉ là… có một sự quen thuộc kỳ lạ.

Nam nói chậm rãi, từng chữ như rơi xuống:

“Cậu bé đó… là con ai?”

Lan tái mặt.

Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như bị kéo căng đến giới hạn.

Bên ngoài, mưa nặng hạt hơn.

Bên trong, một bí mật tưởng chừng đã chôn vùi suốt mười hai năm… bắt đầu rạn nứt.

Và Nam hiểu rằng, chuyến ghé quán bún bò hôm nay… không còn là tình cờ nữa.


**CHƯƠNG 2: VẾT NỨT KHÔNG THỂ GIẤU**


Lan kéo Nam ra phía sau quán, nơi chỉ có ánh đèn vàng hắt xuống nền xi măng ướt nước mưa. Không gian chật hẹp khiến hơi thở của cả hai như va vào nhau.

“Anh muốn gì?” – Lan hỏi, giọng run nhưng cố giữ bình tĩnh.

Nam nhìn thẳng vào cô.

“Anh muốn biết sự thật.”

Lan cười nhạt, nhưng là nụ cười đầy mệt mỏi.

“Sự thật? Sau mười hai năm, anh quay lại hỏi tôi sự thật?”

Nam siết chặt tay.

“Em biến mất không một lời. Em có biết anh đã tìm em bao lâu không?”

Lan quay mặt đi.

“Anh tìm tôi?” – cô bật cười – “Hay anh chỉ tìm sự yên tâm cho bản thân?”

Câu nói ấy như một nhát dao.

Nam im lặng vài giây.

Rồi anh hạ giọng:

“Cậu bé đó là con anh, đúng không?”

Không khí như đứng lại.

Lan không trả lời ngay.

Cô quay lưng, nhìn vào khoảng mưa trắng xóa ngoài kia.

“Không liên quan đến anh.”

Nam bước tới, giọng gắt hơn:

“Lan!”

Cô quay phắt lại:

“Anh có quyền gì để hỏi? Anh đã chọn sự nghiệp, chọn rời đi, chọn không nghe tôi nói gì cả!”

Nam sững lại.

Trong ký ức anh hiện về ngày xưa: một cuộc điện thoại cãi vã, một lời nói tổn thương, và anh đã rời đi trong lúc nóng giận.

Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ… mọi thứ lại đi xa đến vậy.

“Em không hề nói với anh…” – giọng anh chùng xuống.

Lan cắt lời:

“Vì anh cũng đâu cho tôi cơ hội.”

Im lặng.

Chỉ còn tiếng mưa.

Một lúc lâu sau, Nam hỏi khẽ:

“Bảo… là con anh?”

Lan nhắm mắt lại.

Khi mở ra, mắt cô đỏ hoe.

“Phải.”

Một chữ thôi.

Nhưng đủ làm Nam như mất thăng bằng.

Anh lùi lại một bước.

“Vì sao… em giấu anh?”

Lan cười trong nước mắt:

“Vì lúc đó anh đang chuẩn bị đi nước ngoài ký hợp đồng lớn. Vì tôi biết, dù tôi nói, anh cũng sẽ không tin… hoặc sẽ chọn công việc.”

Nam lắc đầu:

“Anh không phải người như vậy…”

Lan nhìn thẳng:

“Anh của mười hai năm trước chính là người như vậy.”

Câu nói khiến Nam nghẹn lại.

Anh nhớ mình của quá khứ: tham vọng, nóng nảy, luôn tin rằng thành công là tất cả.

Lan nói tiếp, giọng nhỏ lại:

“Sau khi anh đi, tôi phát hiện mình mang thai. Tôi gọi cho anh… nhưng không ai bắt máy.”

Nam sững lại.

“Anh… không nhận được cuộc gọi nào.”

Lan im lặng.

Rồi cô khẽ nói:

“Có lẽ… số phận không muốn anh biết.”

Nam quay lại nhìn vào quán.

Bảo đang đứng ở cửa, nhìn ra ngoài, ánh mắt chờ đợi.

“Anh muốn nhận lại con.” – Nam nói chắc chắn.

Lan lắc đầu ngay lập tức:

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì cuộc sống của nó không cần bị xáo trộn.”

Nam bật cười chua chát:

“Em gọi việc có cha là xáo trộn sao?”

Lan im lặng.

Rồi cô nói, giọng nghẹn:

“Nó đã lớn lên ổn định. Không thiếu ăn, không thiếu tình thương. Tôi không muốn nó bị kéo vào thế giới của anh.”

Nam nhìn cô, ánh mắt vừa đau vừa giận:

“Em không có quyền quyết định điều đó một mình.”

Lan quay mặt đi, giọng rất nhỏ:

“Nhưng tôi đã phải quyết định một mình suốt mười hai năm rồi…”

Khoảnh khắc ấy, Nam không nói được gì nữa.

Bởi anh hiểu, mọi lý lẽ của anh… đều đến quá muộn.


**CHƯƠNG 3: GẶP LẠI ĐỂ BẮT ĐẦU LẠI**


Sáng hôm sau, quán bún bò vẫn mở cửa như thường lệ. Nhưng không khí nặng nề hơn mọi ngày.

Bảo ngồi lau bàn, thỉnh thoảng nhìn về phía mẹ mình.

Lan đứng sau quầy, đôi tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt thất thần.

Cô biết Nam vẫn chưa rời đi.

Và đúng như vậy.

Chiếc xe đen hôm qua vẫn đậu cách quán không xa.

Nam bước vào, lần này không mặc vest, chỉ là áo sơ mi đơn giản.

“Anh đã suy nghĩ cả đêm.” – anh nói.

Lan không nhìn anh:

“Rồi sao?”

Nam nhìn về phía Bảo.

“Anh không ép em. Nhưng anh muốn được làm cha của nó… dù chỉ từ từ.”

Lan im lặng.

Bảo lúc này bước tới:

“Chú… là bạn của mẹ con hả?”

Nam ngồi xuống ngang tầm cậu bé.

“Không.”

Anh nhìn thẳng vào mắt Bảo:

“Chú là cha của con.”

Không gian im phăng phắc.

Bảo sững lại.

“Cha… là gì ạ?”

Một câu hỏi đơn giản nhưng khiến Nam nghẹn lại.

Lan quay đi, lau vội nước mắt.

Nam nói chậm rãi:

“Là người sẽ luôn ở bên con. Dù con có sai, có buồn, hay có mơ ước gì.”

Bảo nhìn mẹ:

“Mẹ…”

Lan im lặng rất lâu.

Rồi cô khẽ gật đầu.

“Đó là sự thật.”

Bảo nhìn Nam, ánh mắt ban đầu bối rối, rồi dần dần chuyển sang một cảm xúc khó gọi tên.

“Vậy… chú có ở lại không?”

Nam mỉm cười – nụ cười đầu tiên sau rất nhiều năm căng thẳng.

“Có.”

Thời gian sau đó không dễ dàng.

Có những khoảng cách không thể xóa trong một ngày, có những vết thương cần thời gian để lành. Nhưng Nam không rời đi nữa.

Anh bắt đầu đến quán mỗi ngày. Không phải với tư cách giám đốc, mà là một người cha học cách làm cha.

Lan ban đầu vẫn giữ khoảng cách. Nhưng rồi, khi thấy Bảo cười nhiều hơn, khi thấy Nam kiên nhẫn dạy con làm bài, khi thấy anh lặng lẽ sửa lại quán cũ kỹ… cô dần im lặng.

Một chiều mưa nhẹ, Bảo hỏi:

“Mẹ ơi, sao ngày xưa mẹ không nói với cha?”

Lan nhìn con, rồi nhìn Nam đang đứng ngoài sân.

Cô nói khẽ:

“Vì mẹ sợ mất con. Và cũng sợ… gặp lại người mẹ từng thương.”

Nam đứng bên ngoài, nghe được câu đó.

Anh không bước vào ngay.

Chỉ đứng yên, nhìn mưa rơi.

Rồi anh nói đủ lớn để cả hai nghe thấy:

“Anh đã từng sai. Nhưng nếu còn cơ hội… anh muốn sửa lại tất cả.”

Lan nhìn anh rất lâu.

Rồi cô khẽ nói:

“Không cần sửa quá khứ.”

Một khoảng lặng.

“Chỉ cần đừng lặp lại nó.”

Bảo chạy tới, nắm tay cả hai.

“Vậy từ nay con có cả mẹ… và cha đúng không?”

Lan nhìn con, mỉm cười.

Nam cũng mỉm cười.

“Đúng.”

Ngoài trời, mưa tạnh dần.

Và trong một quán bún bò nhỏ ven đường, ba con người từng lạc nhau suốt mười hai năm… bắt đầu lại từ đầu, không phải bằng quá khứ, mà bằng sự tha thứ và yêu thương.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.