CHƯƠNG 1: GÁNH NẶNG DƯỚI MÁI NGÓI RÊU PHONG
Tiếng chuông điện thoại reo vang cắt ngang bầu không khí náo nức trong căn phòng khách nhỏ. Trên sàn nhà, chiếc vali màu xanh cốm đã mở sẵn, chứa đầy những bộ váy áo rực rỡ và đồ bơi mà Mai chuẩn bị cho chuyến du lịch biển bốn ngày ba đêm cùng chồng. Vé máy bay đã check-in điện tử, khách sạn sát biển đã thanh toán xong, Mai chỉ còn đợi Thành đi làm về là cả hai sẽ lên đường ra sân bay, tận hưởng kỳ nghỉ lễ trọn vẹn sau chuỗi ngày dài ngập trong áp lực công việc.
Nhìn màn hình hiển thị tên chị chồng, lòng Mai chợt thắt lại một nhịp với dự cảm chẳng lành. Chị Hoa vốn là người quán xuyến mọi việc lớn nhỏ ở quê, tính tình thẳng thắn nhưng đôi khi lại quá áp đặt.
“Mai à, đi du lịch hủy đi nhé. Sắp tới sinh nhật sáu mươi tuổi của bố, chị tính đi tính lại rồi, nhà mình phải làm năm mâm cỗ mời họ hàng thân thuộc trong làng. Chị bận việc trên thị xã không về sớm được, mẹ dạo này đau lưng không đứng bếp lâu được. Em là dâu thứ, khéo tay quán xuyến, về quê lo liệu giúp chị năm mâm cỗ này nhé. Sáng mai mọi người có mặt là phải có cỗ hướng lên bàn thờ rồi ra thiết đãi luôn.”
Giọng chị Hoa rành rọt, đều đều như một mệnh lệnh đã được an bài, không để lại một khoảng trống nào cho Mai kịp từ chối. Tiếng tút dài sau cuộc gọi khiến không gian trở nên đặc quánh. Mai ngồi thừ người ra sàn nhà, nhìn chiếc vali bán nguyệt đang mở toang. Sự ấm ức, tủi thân dâng lên ngh:ẹn ứ nơi cổ họng. Năm mâm cỗ truyền thống ở quê không đơn giản chỉ là nấu vài món ăn, đó là cả một quy trình phức tạp từ đi chợ sớm, lựa chọn thực phẩm tươi ngon, sơ chế, cho đến việc nấu nướng sao cho đúng vị đậm đà mà các cụ lớn tuổi ưa thích. Một mình cô, giữa cái nắng oi ả của ngày đầu hè, trong khi đáng lẽ cô đang được dạo chơi trên bãi cát trắng.
Khi Thành bước vào nhà, nhìn thấy nét mặt thẫn thờ của vợ và cuộc gọi vừa ghi nhận, anh hiểu ngay câu chuyện. Thành ngồi xuống cạnh vợ, nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của cô. Anh không trách chị gái, cũng không ép buộc vợ. Anh bảo: “Nếu em mệt, anh sẽ gọi lại nói khéo với chị. Chuyến đi này chúng ta đã mong đợi nửa năm rồi.” Nhưng nhìn vào mắt chồng, Mai thấy sự khó xử. Bố chồng cô cả đời tần tảo, quanh năm chỉ biết ruộng vườn, đây là lần đầu tiên ông chịu để con cái tổ chức một ngày vui trọn vẹn. Nếu vợ chồng cô không về, một mình mẹ chồng với tấm lưng còng sẽ phải gồng gánh, hoặc bữa tiệc sẽ trở nên nguội lạnh, thiếu thốn. Sự giáo dục từ nhỏ về lòng hiếu thảo và nghĩa tình gia đình đã chiến thắng sự ích kỷ cá nhân. Mai thở dài, đóng chiếc vali du lịch lại, thay vào đó là những bộ quần áo giản dị thích hợp cho việc làm bếp. Cô mỉm cười nhẹ: “Mình về quê thôi anh. Biển thì lúc nào cũng ở đó, nhưng sinh nhật sáu mươi của bố thì chỉ có một lần.”
Chuyến xe đêm đưa họ về đến ngôi nhà mái ngói ba gian thân thuộc khi trời còn bảng lảng sương sớm. Vừa bước vào sân, Mai đã thấy mẹ chồng đang ngồi trên chiếc ghế mây khom lưng nhặt rổ rau muống.
Mai vội bước đến bên mẹ chồng, đỡ lấy chiếc rổ tre trên tay bà. Mẹ chồng cô ngước lên, đôi mắt mờ đục lộ rõ vẻ ngạc nhiên xen lẫn sự xót xa:
Ôi, sao hai đứa bảo đi du lịch cơ mà? Sao lại về giờ này, tàu xe đêm hôm vất vả quá.
Mai cố mỉm cười thật tươi, đỡ bà đứng dậy:
Dạ không sao đâu mẹ. Chúng con nghĩ lại rồi, sinh nhật bố là quan trọng nhất. Mẹ đau lưng thế này sao không đợi chúng con về làm?
Mẹ chồng nhìn cô, tiếng thở dài khẽ khàng giấu vào gian bếp ám khói:
Chị Hoa nhà con tính khí nóng nảy, cứ một mực đòi làm năm mâm thật chu tất. Mẹ thì cái lưng phản chủ, đứng một lúc là đứng không vững. Con về thế này, mẹ vừa mừng vừa thương, lỗi tại cái thân già này làm khổ các con.
Mẹ đừng nói thế, con là dâu con trong nhà, lo cho bố mẹ là bổn phận của con mà. – Mai an ủi bà, nhưng trong lòng không khỏi dấy lên một tiếng thở dài ngao ngán.
Thành xách đồ vào nhà, chào bố rồi lập tức quay ra góc sân xắn tay áo giúp vợ. Nhìn đồng hồ đã điểm hơn năm giờ sáng, cái nắng ngày hè bắt đầu nhen nhóm qua kẽ lá bưởi. Thời gian không còn nhiều, đúng mười giờ rưỡi trưa nay, năm mâm cỗ phải tươm tất dâng lên bàn thờ gia tiên rồi bày ra đón khách.
Mai bước vào căn bếp cũ. Chị Hoa đã đặt trước một số nguyên liệu từ tối qua, nhưng mọi thứ vẫn còn ngổn ngang. Ba con gà mái tơ nằm im lìm trong lồng, rổ măng khô chưa ngâm kỹ, thịt lợn, tôm tươi nằm ngổn ngang trên chiếc mẹt lớn. Khối lượng công việc khổng lồ ập xuống đôi vai nhỏ bé của người con gái vốn quen công việc văn phòng bàn giấy.
Thành ơi, anh giúp em nhóm bếp củi và làm gà nhé. Em sẽ sơ chế phần rau củ và ninh măng trước. – Mai phân công, giọng cô có chút dồn dập vì áp lực thời gian.
Được rồi, cứ để anh lo việc nặng. Em cứ bình tĩnh, có anh ở đây rồi. – Thành lau mồ hôi trên trán, nở nụ cười động viên vợ.
Bầu không khí trong bếp bắt đầu nóng lên theo từng ngọn lửa củi bập bùng. Tiếng băm chặt, tiếng nước réo sôi hòa lẫn với cái oi bức đầu hè khiến mồ hôi Mai rơi thành giọt trên má. Cô tỉ mẩn gọt từng củ cà rốt, tỉa hoa cho bát canh măng mọc, rồi lại quay sang ướp thịt, rán nem. Bàn tay nhỏ nhắn của cô vì dùng dao nhiều bắt đầu phồng rộp, đau rát.
Đúng lúc công việc đang ở độ cao trào nhất thì tiếng còi xe vang lên ngoài ngõ. Chị Hoa bước vào sân, váy áo là lượt, tay xách theo mấy túi giỏ hoa quả đắt tiền. Vừa vào đến bếp, chưa kịp hỏi han em dâu một câu vất vả, chị đã ngó nghiêng vào các nồi nấu rồi nhíu mày:
Ôi kìa Mai! Sao nem lại gói to thế này? Ở quê người ta thích nem nhỏ, rán giòn rụm cơ mà. Với cả sao chưa thấy đồ xôi gấc? Mấy món này phải làm nhanh lên chứ, sắp chín giờ rồi, họ hàng người ta chuẩn bị đến nơi rồi đấy!
Lời trách móc như gáo nước lạnh dội thẳng vào sự cố gắng của Mai từ tờ mờ sáng. Cơn giận và sự uất ức dồn nén suốt dọc đường đi giờ như ngọn lửa chực chờ bùng cháy. Mai buông đôi đũa xuống mặt bếp, ngước mắt nhìn chị chồng, giọng cô run lên vì nghẹn ngào:
Chị Hoa ơi, từ năm giờ sáng đến giờ chỉ có em và nhà em xoay xở với đống nguyên liệu này. Nếu chị thấy em làm chưa đúng ý, xin chị vào bếp cùng làm với em một tay, chứ một mình em ba đầu sáu tay làm sao vừa lòng hết mọi người được ạ?
Không khí trong căn bếp nhỏ bỗng chốc đông cứng lại. Chị Hoa sững sờ trước sự phản kháng của cô em dâu vốn bình thường rất hiền lành, nhường nhịn.
CHƯƠNG 2: THỬ THÁCH BẤT NGỜ VÀ NHỮNG BÀN TAY LẶNG LẼ
Chị Hoa đỏ mặt, định lớn tiếng đôi co thì Thành từ ngoài sân bước vào, sắc mặt anh nghiêm nghị nhưng giọng điệu vẫn giữ được sự chừng mực:
Chị Hoa, Mai nói đúng đấy ạ. Vợ chồng em đã hủy cả chuyến du lịch để đi xe đêm về đây lo việc cho bố. Từ sáng đến giờ cô ấy chưa được hớp nước nào vào bụng. Nếu chị về rồi thì vào phụ em dâu một tay, chúng ta cùng làm cho kịp giờ, đừng đứng ngoài nói ra nói vào nữa.
Thấy em trai bênh vực vợ, lại nhìn thấy đôi bàn tay đỏ ửng, rớm máu vì bị rộp của Mai, chị Hoa bỗng khựng lại. Sự áy náy lướt nhanh qua mắt chị, nhưng cái tôi lớn khiến chị chỉ biết hứ một tiếng rồi quay người đi ra nhà ngoài, lầm bầm điều gì đó trong miệng.
Mai quay mặt vào vách tường, nước mắt tủi thân rốt cuộc cũng rơi xuống. Cô tự hỏi tại sao mình lại phải chịu đựng hoàn cảnh này? Đáng lẽ lúc này cô đang bình yên ngắm bình minh trên biển, chứ không phải ở đây chịu sự soi mói và áp lực đè nặng.
Nhưng thử thách chưa dừng lại ở đó. Khi Mai vừa chuẩn bị cho gà vào nồi luộc thì bầu trời ngoài trời bỗng nhiên tối sầm lại. Một trận giông đầu hè kéo đến bất chợt. Gió rít mạnh qua từng kẽ lá, quét bụi tung mù mịt vào gian bếp mở. Chỉ năm phút sau, trời đổ mưa như trút nước. Căn bếp cũ kỹ của ông bà nội để lại bắt đầu bị dột. Những giọt nước mưa lọt qua mái ngói, rơi thẳng xuống chiếc kiềng bếp củi đang cháy dở, tiếng “xèo xèo” vang lên và khói bếp bay ra mù mịt, cay xè mắt.
Chết rồi, củi ướt hết rồi Mai ơi! Khói thế này không nấu tiếp được đâu! – Thành hốt hoảng dùng tấm bìa carton che chắn cho bếp nhưng không ăn thua.
Năm mâm cỗ mới hoàn thành được một nửa. Gà chưa luộc chín, xôi chưa kịp đồ, nem mới rán sơ qua một lượt. Mùi khói bếp khét lẹt quyện với mùi thức ăn tạo nên một mớ hỗn độn. Mai đứng giữa gian bếp dột nát, nhìn đồng hồ đã chỉ chín giờ mười lăm phút. Đầu óc cô trống rỗng, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi và nước mưa chát đắng. Cô cảm thấy bất lực thực sự. Chỉ còn hơn một tiếng nữa là đến giờ cúng, nếu mâm cỗ không thành hình, không chỉ cô mang tiếng vụng về, mà ngày vui của bố chồng cũng sẽ biến thành một trò cười cho họ hàng.
Phải làm sao bây giờ anh ơi… - Mai khóc nấc lên, đôi vai run rẩy.
Giữa lúc tuyệt vọng ấy, từ ngoài màn mưa trắng xóa, có tiếng gọi lao xao. Một bóng người, rồi hai bóng người, ba bóng người hớt hải che nón lá chạy vào sân. Đó là bác Xuân – trưởng họ hàng bên nội, cô Thu – hàng xóm sát vách, và hai người chị họ trong làng. trên tay họ, người thì mang theo chiếc bếp ga du lịch, người ôm theo một ôm củi khô bọc trong túi nilon kín, người xách theo chiếc nồi áp suất lớn.
Ôi dào ôi, thấy trời mưa giông to quá, tôi đoán ngay cái bếp nhà ông bà cụ thế nào cũng dột. May mà tôi mang kịp cái bếp ga mini sang đây! – Bác Xuân vừa lau nước mưa trên mặt vừa nói lớn.
Cô Thu hàng xóm nhanh nhảu đặt ôm củi khô xuống góc khô ráo:
Mai ơi, đừng lo con nhé. Có các cô các bác ở đây rồi. Đứa nào việc nấy, xắn tay áo lên làm cho kịp giờ nào!
Mai nhìn những gương mặt lấm lem nước mưa nhưng tràn ngập nụ cười ấm áp của những người hàng xóm, họ hàng quê hương. Họ chẳng quản ngại mưa gió sấm chớp, vừa thấy nhà cô có việc là lập tức chạy sang giúp đỡ mà không cần một lời kêu gọi. Một luồng hơi ấm kỳ lạ len lỏi vào trái tim đang nguội lạnh của Mai, xua tan đi tất cả những ấm ức, mệt mỏi từ sáng đến giờ.
CHƯƠNG 3: VỊ NGỌT CỦA SỰ THẤU HIỂU
Căn bếp nhỏ bỗng chốc trở nên rộn ràng và ấm áp lạ thường. Không ai bảo ai, mỗi người tự phân chia một việc một cách thuần thục. Bác Xuân kinh nghiệm đầy mình, nhận nhiệm vụ luộc gà sao cho da vàng bóng, không bị nứt. Cô Thu thì khéo léo giúp Mai đồ xôi gấc, tiếng cười nói giòn giã át cả tiếng mưa rơi tầm tã ngoài hiên. Hai người chị họ thì nhanh tay thái giò, bày đĩa ngũ quả và phụ rán lại nem cho thật giòn.
Thành nhìn vợ, ánh mắt ngập tràn lòng biết ơn đối với những người dân quê chân chất. Anh ghé tai Mai nói nhỏ:
Em thấy chưa, ở quê mình mọi người sống tình nghĩa thế đấy. Cứ nhà ai có việc là cả làng cùng lo.
Mai gật đầu, lau vội giọt nước mắt hạnh phúc. Cô lao vào công việc với một nguồn năng lượng hoàn toàn mới. Sự khéo léo của người con gái thành phố kết hợp với kinh nghiệm nấu cỗ quê của các bác đã tạo nên những đĩa thức ăn không chỉ ngon miệng mà còn vô cùng đẹp mắt. Những đĩa nem rán vàng ruộm xếp hình hoa hướng dương, bát canh măng mọc trong vắt ngọt lịm từ xương, đĩa xôi gấc đỏ tươi mang lại may mắn, và con gà luộc ngậm bông hồng đỏ thắm được bày biện trang trọng.
Từ nhà trên, chị Hoa bước xuống bếp. Nhìn cảnh tượng mọi người quây quần, giúp đỡ em dâu mình một cách vô điều kiện, chị đứng lặng người ở cửa bếp. Chị nhìn xuống đôi bàn tay trần của mình, rồi nhìn sang đôi bàn tay rộp đỏ của Mai đang thoăn thoắt xếp giò. Sự ích kỷ và chút kiêu ngạo của một người sống ở thị xã bấy lâu nay trong chị hoàn toàn sụp đổ. Chị chợt nhận ra mình đã quá khắt khe và vô tâm với chính những người thân yêu nhất.
Chị Hoa lẳng lặng bước đến bên bồn rửa bát, không nói một lời, chị nhặt những chiếc đĩa còn sót lại đem đi rửa, rồi lau dọn mặt bàn bếp sạch sẽ. Nhìn thấy hành động của chị chồng, Mai mỉm cười nhẹ nhàng. Không cần những lời xin lỗi đao to búa lớn, sự thấu hiểu lặng lẽ này là câu trả lời trọn vẹn nhất.
Đúng mười giờ rưỡi, mưa tạnh hẳn, bầu trời hửng sáng, những tia nắng sau mưa lấp lánh trên những giọt nước còn đọng lại trên lá bưởi. Năm mâm cỗ tươm tất, vuông vắn đã được bày lên. Bố chồng Mai bước vào gian thờ, nhìn năm mâm cỗ đẹp đẽ, đầy đặn, ánh mắt ông rưng rưng xúc động. Ông thắp nén hương thơm, lầm rầm khấn nguyện tổ tiên, lòng tràn ngập niềm tự hào về con cái.
Bữa tiệc sinh nhật diễn ra trong không khí vô cùng ấm áp và náo nhiệt. Họ hàng ai nấy đều tấm tắc khen ngợi món ăn do chính tay cô dâu thứ chuẩn bị. Bác trưởng họ vỗ vai bố chồng Mai cười khà khà:
Ông có cô con dâu đảm đang, khéo léo nhất mực đấy nhé. Cỗ bàn làm vừa lòng từ người già đến người trẻ.
Trong bữa ăn, chị Hoa chủ động gắp vào bát Mai một miếng đùi gà ngon nhất, giọng chị nhỏ nhẹ, pha chút ngượng ngùng:
Ăn đi em, từ sáng đến giờ vất vả nhất nhà rồi. Chị… cảm ơn vợ chồng em nhiều nhé. Không có hai đứa, chắc hôm nay nhà mình lỡ dở hết việc.
Mai ngước lên nhìn chị chồng, cảm nhận được sự chân thành trong từng ánh mắt, nụ cười của chị. Cô nhẹ nhàng đáp:
Không có gì đâu chị, gia đình mình sum họp đông đủ thế này là vui nhất rồi ạ.
Kỳ nghỉ lễ bốn ngày ba đêm trên bãi biển xanh cát trắng đã không diễn ra như dự định ban đầu của vợ chồng Mai. Thế nhưng, ngồi giữa tình yêu thương của gia đình, sự đùm bọc, giúp đỡ thầm lặng của những người hàng xóm láng giềng, Mai hiểu rằng cô đã có một kỳ nghỉ ý nghĩa nhất trong cuộc đời. Chuyến đi biển có thể thực hiện vào bất cứ dịp nào khác, nhưng bài học về lòng hiếu thảo, sự gắn kết gia đình và nghĩa tình làng xóm tối lửa tắt đèn có nhau thì không một chuyến du lịch xa hoa nào có thể mang lại được. Câu chuyện về năm mâm cỗ ngày hôm ấy sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp, nhắc nhở cô về giá trị thiêng liêng của hai tiếng: Gia đình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.