Min menu

Pages

Hơn hai mươi năm ròng rã, tôi lớn lên với niềm tin sắt đá rằng mình là một đứa trẻ mồ côi bố. Cho đến cái ngày bác Sinh hàng xóm qua đời, khi tiếng kèn đám ma bắt đầu cất lên ai oán, mẹ tôi bỗng sụp đổ hoàn toàn. Bà ôm lấy tôi, nước mắt giàn giụa rồi thì thầm một sự thật động trời: 'Bố ruột của con đấy...'. Giây phút bí mật giấu kín suốt hai thập kỷ qua được bóc trần, lồng ngực tôi thắt lại, rồi cứ thế khóc òa lên như một đứa trẻ... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: ÁNH ĐÈN DẦU BÊN CHIẾC GIẾNG CŨ
"Mẹ nói cái gì cơ? Mẹ bảo bác Sinh là... là ai cơ?"

Lâm đứng sững lại giữa sân, chiếc ba lô trên vai bỗng chốc nặng trĩu như đá đeo. Đêm quê tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn chuối và ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ gian nhà cấp bốn của ông Sinh – người bác hàng xóm vừa mới thanh thản trút hơi thở cuối cùng vào chiều nay vì tuổi già.

Suốt từ lúc về đến nhà, Lâm cứ đứng ngồi không yên khi thấy mẹ mình – bà Đượm – cứ đứng thẫn thờ nhìn sang bên kia hàng rào dâm bụt, nước mắt chảy dài trên đôi gò má sạm đen vì sương gió. Rồi bỗng nhiên, bà nắm lấy tay anh, kéo vào góc sân gần chiếc giếng nước chung của hai nhà, khóc nấc lên và thốt ra một câu nói làm đảo lộn hoàn toàn thế giới của anh.

"Mẹ không lừa con... Bác Sinh chính là bố ruột của con, Lâm ạ!" Bà Đượm nghẹn ngào, giọng lạc đi vì xúc động.

Lâm bật cười, một nụ cười khan và đầy hoang mang: "Mẹ ơi, mẹ mệt quá nên nói nhầm đúng không? Bố con mất từ khi con còn chưa biết đi, ảnh thờ của bố vẫn trang trọng trên nhà mình kia mà? Con vẫn mang họ Nguyễn của bố Thành, sao bây giờ mẹ lại bảo ông lão hàng xóm lầm lũi kia là bố con?"

Bà Đượm quay mặt đi, nhìn vào chiếc giếng khơi nơi hai nhà vẫn chung nhau múc nước mấy chục năm qua. Ánh nước dưới giếng phản chiếu bầu trời đêm lấp lánh, giống như dòng ký ức dồn nén suốt hai mươi mấy năm bấy giờ mới có dịp tuôn trào.

"Ảnh thờ trên nhà... là chú Thành, em trai ruột của ông Sinh. Chú ấy mất năm đó khi chưa kịp lập gia đình. Mẹ góa bụa, con mồ côi... đó chỉ là cái danh nghĩa để che mắt người đời thôi con ạ. Còn người thực sự cho con hình hài này, người thức trắng đêm gánh nước đổ đầy bể cho mẹ con mình suốt bao năm qua... chính là người vừa nằm xuống kia."

Lâm lùi lại, lưng chạm vào thành giếng đá mát lạnh. Đầu óc anh trống rỗng, ánh mắt dại đi khi nhìn về phía căn nhà tối đèn của ông Sinh. Người đàn ông gầy gò, cả đời không cưới vợ, suốt ngày chỉ quẩn quanh với mảnh vườn, chăm chút cho anh từ củ khoai, quả ổi... lại chính là bố ruột của anh? Nỗi bàng hoàng xen lẫn một cảm giác xót xa mơ hồ bắt đầu dâng lên trong lòng chàng trai trẻ.

CHƯƠNG 2: LỜI HỨA NĂM GIAN NAN

Đêm gối đầu lên cánh tay, Lâm không sao chợp mắt được. Tiếng mẹ thở dài ở giường bên cạnh nghe buốt nhói. Cuối cùng, anh ngồi dậy, bước ra hiên. Mẹ anh cũng bước ra theo, ngồi xuống chiếc ghế mây cũ, chậm rãi kể cho anh nghe về một thời gian khó.

"Năm đó, quê mình nghèo lắm, đói kém triền miên. Mẹ và ông Sinh yêu nhau, nhưng ngặt nỗi gia đình bên nội con lúc ấy rơi vào cảnh khánh kiệt do chú Thành bị bệnh nặng, bao nhiêu vốn liếng, đất đai đều bán sạch để chạy chữa nhưng không qua khỏi. Chú Thành mất đi để lại một khoản nợ lớn và người mẹ già đau ốm. Đúng lúc ấy, mẹ biết mình mang thai con."

Bà Đượm lau nước mắt, giọng bùi ngùi: "Ông Sinh thương mẹ, không muốn mẹ vừa bước chân về nhà chồng đã phải gánh khúc nợ nần, lại sợ con sinh ra phải chịu cảnh đói nghèo, thiếu thốn. Lúc đó, ông Sinh mới bàn với mẹ và bà nội, lập một bài vị cưới danh nghĩa cho mẹ với chú Thành đã khuất. Như vậy, mẹ có danh phận chính thức là dâu trưởng, con sinh ra danh chính ngôn thuận có họ có hàng, không ai khinh rẻ. Còn ông Sinh tự nguyện đứng ra gánh vác toàn bộ nợ nần, thề trước hương hồn em trai sẽ ở vậy phụng dưỡng mẹ già và bảo vệ mẹ con con từ phía sau."

"Nhưng tại sao... tại sao sau này khi trả hết nợ rồi, ông ấy vẫn không nói với con?" Lâm nghẹn ngào hỏi.

"Vì cái lòng tự trọng của một người cha, con ạ." Mẹ Lâm xót xa. "Bố con bảo, con đã quen gọi ông ấy là bác, con luôn tự hào về người bố Thành đã khuất như một người anh hùng. Ông ấy không muốn làm xáo trộn cuộc sống của con, không muốn con phải bối rối hay khó xử với họ hàng, làng xóm. Ông ấy nói chỉ cần hằng ngày được nghe con chào một tiếng 'Bác Sinh mới đi làm về ạ', được nhìn con lớn lên, học hành đỗ đạt là ông ấy đã có câu trả lời viên mãn nhất cho cuộc đời mình rồi."

Mẹ kéo Lâm vào buồng, chỉ vào chiếc hòm tôn cũ của gia đình. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có những bài báo tuyên dương Lâm học giỏi, những chiếc bằng khen từ thời cấp một, cấp hai được bọc nilon cẩn thận, và một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ đứng tên Lâm mà mỗi tháng ông Sinh lại chắt bóp gửi vào vài trăm ngàn từ tiền bán rau, bán củi.

Lâm ôm lấy cuốn sổ, nước mắt rốt cuộc đã lã chã tuôn rơi. Anh nhớ lại những buổi trưa hè nắng cháy, chiếc bóng gầy gò của bác Sinh lầm lũi sửa lại mái tranh bị dột cho nhà anh. Anh nhớ những lần anh đi học đại học xa nhà, lần nào ra bến xe cũng thấy bác Sinh đứng từ xa, tay cầm chiếc mũ cối cũ, nhìn theo vẫy vẫy. Thì ra, không phải anh mồ côi. Tình yêu của người cha ấy vẫn luôn bao bọc lấy anh, thầm lặng như mạch nước ngầm dưới chiếc giếng khơi, mát lành và chưa bao giờ vơi cạn.

CHƯƠNG 3: MẠCH NƯỚC NGẦM ĐOÀN TỤ

Sáng hôm sau, làng quê đón ánh nắng ban mai ấm áp sau những ngày đông giá rét. Lâm không quay lại thành phố nữa, anh xin nghỉ phép, lặng lẽ mặc bộ đồ lam, sang nhà ông Sinh để cùng họ hàng lo vẹn toàn ngày đưa tiễn.

Trước linh cữu của người cha thầm lặng, Lâm quỳ xuống. Anh không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi cứ lặng lẽ lăn dài. Anh thắp nén hương trầm, cúi đầu thật thấp:

"Bố ơi... Con biết muộn quá. Con trai xin lỗi bố. Cả đời bố chịu thiệt thòi vì con, từ nay về sau, con sẽ sống thật xứng đáng với sự hy sinh của bố. Bố hãy thanh thản nghỉ ngơi, bố nhé."

Bà nội của Lâm – nay đã yếu lắm, ngồi trên chiếc xe lăn được Lâm đẩy đến bên linh cữu. Bà cụ vuốt tóc Lâm, giọng run run nhưng thanh thản: "Thằng Sinh nó đi nhẹ nhàng lắm con ạ. Trước khi nhắm mắt, nó nhìn sang nhà con, thấy đèn phòng con sáng, nó mỉm cười bảo với bà là nó an tâm rồi. Giờ con nhận nó là bố, hương hồn nó trên cao chắc đang hạnh phúc lắm."

Đám tang diễn ra trong sự trang nghiêm, ấm áp của tình làng nghĩa xóm. Ai cũng xúc động khi thấy chàng trai trẻ học thức như Lâm lại tự tay chăm lo từng chút một cho người bác hàng xóm quá cố với tất cả sự kính trọng, hiếu thảo như một người con trai trưởng.

Một thời gian sau, nỗi đau qua đi, chỉ còn tình yêu thương ở lại. Lâm bàn với mẹ dỡ bỏ hàng rào dâm bụt, nối liền hai mảnh sân. Chiếc giếng nước chung năm xưa bây giờ được sửa sang lại sạch sẽ, trở thành trung tâm của khoảng sân rộng rãi, rợp bóng mát của cây bưởi, cây na. Lâm đón bà nội sang sống cùng mẹ để tiện bề phụng dưỡng những năm tháng tuổi già.

Trên gian thờ ấm cúng của ngôi nhà mới nối liền, di ảnh của ông Sinh được đặt cạnh chú Thành, khói hương luôn nghi ngút. Lâm hiểu rằng, có những sự hy sinh không cần lưu danh trên giấy tờ, và có những tình cha không cần gọi thành tiếng mỗi ngày. Nó giống như mạch nước ngầm dưới lòng đất, thầm lặng nuôi dưỡng cây đời xanh tươi, và sẽ mãi mãi chảy trong huyết quản của anh, nhắc nhở anh về bài học vô giá của tình yêu thương, sự bao dung và lòng hiếu nghĩa trọn vẹn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.