Min menu

Pages

Giữa không khí tang thương của đám tang người vợ cũ, một cậu bé chạy đến ôm chầm lấy tôi. Khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt ấy, tôi như bị rút hết hơi thở… thì ra đứa trẻ đó chưa từng xa lạ, mà chính là… TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÁM TANG

Trời hôm ấy xám như phủ một lớp tro buồn. Mưa không lớn, chỉ lất phất nhưng đủ làm ướt lạnh cả một khoảng sân nhà tang lễ.

Tôi đứng lặng ở góc hiên, tay siết chặt chiếc ô đã cũ. Trên bàn thờ phía trong, di ảnh của Linh – vợ cũ tôi – đặt giữa những vòng hoa trắng. Khuôn mặt cô vẫn hiền như ngày xưa, chỉ khác là giờ đây không còn ánh mắt nào đáp lại tôi nữa.

“Anh còn dám đến à?”

Giọng nói sắc lạnh vang lên phía sau.

Tôi quay lại. Là Hạnh – chị gái Linh. Đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy căm phẫn.

“Tôi…” tôi khựng lại. “Tôi chỉ muốn… thắp cho cô ấy nén nhang.”

Hạnh bật cười khan.

“Thắp nhang? Sau bao nhiêu năm anh bỏ rơi nó, giờ đến làm người tử tế à?”

Tôi cúi đầu. Không có lời nào để phản bác. Bởi mọi thứ bà ấy nói… đều đúng theo một phần nào đó của quá khứ.

Đúng lúc ấy, một tiếng khóc trẻ con vang lên từ ngoài cổng.

“Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi!”

Cả không gian như khựng lại.

Một cậu bé khoảng sáu, bảy tuổi chạy thẳng vào sân, áo sơ mi trắng ướt mưa, đôi chân nhỏ trượt trên nền gạch. Nó không quan tâm xung quanh có bao nhiêu người, chỉ lao về phía linh cữu.

“Không được!” có người hét lên.

Nhưng quá muộn.

Cậu bé chạy thẳng đến… và ôm chầm lấy chân tôi.

Tôi chết lặng.

Toàn thân như bị rút hết máu.

“Chú ơi… mẹ cháu đâu rồi? Mẹ cháu nói hôm nay đưa cháu đến gặp bố…”

Tim tôi đập mạnh đến mức đau nhói.

Tôi cúi xuống.

Khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm vào đôi mắt của đứa trẻ… thế giới như sụp xuống.

Đôi mắt ấy.

Sống mũi ấy.

Cái cách nó mím môi khi sợ hãi.

Không thể nhầm được.

Tôi lùi lại một bước.

“Không… không thể nào…”

Hạnh đứng sững, rồi hét lên:

“Thằng bé! Ai đưa nó tới đây?!”

Nhưng tôi không nghe nữa.

Tai tôi ù đi.

Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất như tiếng sét bổ xuống đầu:

Đứa trẻ này… giống tôi khi còn nhỏ như đúc.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT BỊ CHÔN GIẤU


Tôi đưa cậu bé ra khỏi đám tang, tránh những ánh nhìn tò mò. Nó vẫn nắm chặt tay tôi, như thể sợ tôi biến mất.

“Chú ơi… chú biết mẹ cháu hả?” nó hỏi.

Tôi không trả lời ngay được.

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Tôi đưa nó ngồi xuống ghế đá ngoài sân chùa gần đó. Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn lạnh buốt.

“Con tên gì?” tôi hỏi.

“Dạ… Bin.”

Một cái tên lạ.

Nhưng không hiểu sao tim tôi lại đau thắt.

“Bin… mẹ con có nói gì về bố không?”

Nó gật đầu ngay, rất nhanh.

“Mẹ nói bố con đi xa. Nhưng mẹ nói… nếu gặp lại, bố sẽ nhận ra con.”

Tôi khựng lại.

Một cảm giác vừa sợ hãi vừa tội lỗi trào lên.

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Con… bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bảy tuổi ạ.”

Bảy năm…

Tôi và Linh ly hôn tám năm trước.

Ký ức cũ ùa về như một cơn bão.

Những lần cãi vã. Những đêm tôi bỏ đi không về nhà. Những lời nói cay nghiệt mà tôi từng nghĩ là vô hại.

Và cả khoảnh khắc cuối cùng… cô ấy ký vào đơn ly hôn, mắt không khóc, chỉ im lặng.

Tôi đã nghĩ mọi thứ kết thúc ở đó.

Không ai nói với tôi rằng… cô ấy đã mang thai.

Tôi bật cười khan, nhưng tiếng cười nghẹn lại giữa chừng.

“Không thể… Linh không thể giấu tôi chuyện này…”

Nhưng sâu trong lòng, tôi biết cô ấy hoàn toàn có thể.

Vì tôi đã từng là người khiến cô ấy không còn tin vào tôi nữa.

Đúng lúc đó, Hạnh xuất hiện.

Cô ta kéo mạnh tay tôi:

“Anh đi theo tôi!”

Tôi không phản kháng.

Chúng tôi vào một căn phòng nhỏ phía sau chùa. Hạnh đóng cửa lại, giọng run lên vì tức giận:

“Anh nhìn thằng bé chưa? Anh còn dám nói không biết gì sao?”

Tôi im lặng.

Hạnh quăng xuống bàn một tập hồ sơ cũ.

“Đây! Kết quả khám thai. Đây là giấy khai sinh. Đây là mọi thứ Linh giữ suốt bảy năm!”

Tay tôi run lên khi cầm tờ giấy.

Tên cha: Trống.

Không có tên tôi.

Tôi ngẩng lên.

“Cô ấy… không khai tôi?”

Hạnh bật khóc.

“Nó không muốn anh biết! Nó nói anh đã chọn rời đi thì không cần quay lại nữa!”

Tôi như bị đấm thẳng vào ngực.

“Nhưng… tại sao hôm nay lại đưa thằng bé đến đây?”

Hạnh im lặng.

Rồi cô nói, giọng nhỏ lại:

“Vì nó bệnh. Linh biết mình không còn nhiều thời gian…”

Câu nói đó khiến tôi đứng chết lặng.

CHƯƠNG 3: LỜI HỨA MUỘN MÀNG


Tôi quay trở lại đám tang khi trời đã nhá nhem tối.

Cậu bé Bin đang ngồi co ro bên bàn thờ, tay cầm một bức ảnh nhỏ của mẹ.

Tôi tiến lại gần.

“Bin…”

Nó ngẩng lên.

“Mẹ con đâu rồi ạ? Sao mẹ ngủ lâu vậy?”

Tôi quỳ xuống.

Khoảnh khắc ấy, tôi không còn là người đàn ông 40 tuổi nữa. Tôi chỉ là một kẻ đang cố giữ lấy thứ đã mất quá lâu.

“Mẹ con… đi xa rồi.”

“Đi xa là bao lâu hả chú?”

Tôi nghẹn lại.

“Là… không quay về nữa.”

Cậu bé im lặng.

Rồi nước mắt rơi xuống.

Nhưng nó không khóc lớn. Chỉ lặng lẽ lau nước mắt như người lớn.

“Mẹ nói… nếu mẹ không còn, bố sẽ chăm con.”

Tôi nhắm mắt.

Trái tim tôi như vỡ ra.

Tôi ôm lấy nó.

“Bố xin lỗi…”

Câu nói ấy tôi đã giữ suốt bảy năm.

Nhưng đến hôm nay mới có thể nói ra.

Ba tháng sau.

Tôi chuyển về sống cùng Bin.

Cuộc sống không còn dễ dàng. Một đứa trẻ mất mẹ, một người cha chưa từng làm cha.

Những buổi sáng đi học muộn. Những lần Bin khóc vì nhớ mẹ. Những đêm tôi ngồi nhìn nó ngủ mà không biết phải bắt đầu từ đâu.

Một hôm, nó hỏi tôi:

“Bố ơi, nếu ngày xưa bố không đi, mẹ có còn không?”

Tôi chết lặng.

Không trả lời được.

Tôi chỉ ôm nó.

“Bố không biết. Nhưng từ giờ, bố sẽ không đi đâu nữa.”

Ngày giỗ Linh năm sau, tôi đưa Bin ra mộ mẹ.

Trời vẫn mưa lất phất như hôm đám tang.

Bin đặt lên mộ một bông hoa trắng.

“Con có bố rồi đó mẹ.”

Tôi đứng phía sau, không nói gì.

Chỉ cúi đầu.

Trong lòng tôi hiểu một điều:

Có những sai lầm không thể xóa bỏ.

Nhưng tình yêu… nếu còn đủ thật lòng, vẫn có thể bắt đầu lại, dù muộn.

Và lần này, tôi sẽ không rời đi thêm một lần nào nữa.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.