#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – TIẾNG GỌI TỪ QUÁ KHỨ
Mưa lất phất rơi trên mái tôn nhà tang lễ, tiếng trống chậm rãi vang lên từng nhịp như đập thẳng vào lồng ngực người sống. Tôi đứng lặng giữa đám đông, áo đen ướt sẫm một bên vai, mắt dán vào di ảnh của ông – bố vợ cũ của tôi.
Người đã từng là “gia đình” của tôi.
Bốn năm rồi tôi không bước chân vào căn nhà ấy. Bốn năm sau cuộc ly hôn tưởng như đã khép lại tất cả.
Tôi tự nhủ mình đến đây chỉ vì nghĩa tình cuối cùng.
“Anh… anh cũng đến rồi sao?”
Giọng nói phía sau khiến tôi khựng lại.
Là Hạnh – vợ cũ của tôi.
Cô ấy gầy hơn trước, mái tóc buộc vội, đôi mắt đỏ hoe nhưng cố giữ bình tĩnh. Chúng tôi đứng cách nhau chỉ một bước chân, nhưng cảm giác như cả một đời.
“Tôi đến viếng bác lần cuối.” Tôi đáp, giọng khàn.
Hạnh gật nhẹ, không nói thêm. Giữa chúng tôi là một khoảng im lặng dày đặc, như có thể nghe thấy cả tiếng ký ức rơi xuống.
Đúng lúc ấy—
“Bố ơi!”
Một tiếng gọi non nớt xé toạc không gian tang lễ.
Tất cả quay lại.
Một cậu bé khoảng 4–5 tuổi từ ngoài sân chạy vào, vấp phải bậc thềm và lao thẳng về phía tôi.
Tôi chưa kịp phản ứng thì đứa trẻ đã ôm chặt lấy chân tôi.
“Bố… đừng bỏ con…”
Cả người tôi lạnh toát.
Tôi cúi xuống.
Và trong khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt đứa trẻ, tim tôi như rơi khỏi lồng ngực.
Đôi mắt ấy.
Chiếc mũi ấy.
Cái lúm đồng tiền bên má trái ấy.
Không thể nhầm được.
Đó là… gương mặt của tôi lúc nhỏ.
Tôi lùi lại một bước, giọng run rẩy:
“Cậu bé… là con ai?”
Không ai trả lời.
Hạnh đứng chết lặng. Tay cô siết chặt khăn tang, môi trắng bệch.
Cậu bé vẫn bám lấy tôi:
“Bố ơi, mẹ bảo hôm nay con gặp được bố…”
Câu nói ấy như một nhát dao.
Tôi quay sang Hạnh:
“Em nói đi… chuyện này là sao?”
Hạnh lắc đầu, nước mắt trào ra:
“Em… em không định để anh biết…”
Cả đám tang xôn xao.
Tôi thấy đất dưới chân mình như sụp xuống.
Một bí mật bị chôn vùi suốt bốn năm… đang sống dậy ngay giữa lễ tang của người cha vợ cũ.
Và đứa trẻ này…
Có thể là con tôi.
CHƯƠNG 2 – BÍ MẬT KHÔNG THỂ CHÔN VÙI
Đêm đó, tôi không về nhà.
Tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ gần nghĩa trang, trước mặt là Hạnh và cậu bé đã ngủ gục trên ghế, tay vẫn nắm chặt áo tôi như sợ tôi biến mất.
“Em nói đi.” Tôi lên tiếng, cố giữ bình tĩnh. “Đứa bé là con ai?”
Hạnh cúi đầu rất lâu.
“Là con anh.”
Không khí như bị rút cạn.
Tôi bật cười khan:
“Không thể nào. Sau khi ly hôn, chúng ta không còn…”
Hạnh cắt lời, giọng nghẹn lại:
“Ngay trước khi ly hôn… em đã biết mình có thai.”
Tôi sững lại.
Trong đầu tôi ùa về những tháng ngày cũ: những cuộc cãi vã, những im lặng kéo dài, những lần quay lưng không nhìn mặt nhau.
“Vì sao em không nói?” tôi hỏi, giọng gần như mất kiểm soát.
Hạnh siết chặt tay:
“Vì lúc đó anh đã quyết định rời đi rồi. Anh nói không thể tiếp tục. Em giữ anh lại bằng đứa bé… thì chỉ làm anh khổ thêm.”
Tôi lắc đầu:
“Em có quyền gì để quyết định thay tôi?”
Hạnh bật khóc.
“Em sợ! Em sợ anh chỉ ở lại vì trách nhiệm, không phải vì tình cảm. Em không muốn con em lớn lên trong một gia đình không còn yêu nhau.”
Tôi im lặng.
Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt hơn.
Cậu bé trở mình, gọi khẽ:
“Mẹ ơi…”
Hạnh vội lau nước mắt.
Tôi nhìn đứa trẻ ấy, cảm giác trong lòng hỗn loạn chưa từng có.
Nếu đây thật sự là con tôi…
Tôi đã bỏ lỡ bốn năm đầu đời của nó.
“Vì sao bây giờ em mới nói?” tôi hỏi.
Hạnh hít sâu:
“Vì bố em vừa mất. Trước khi mất, ông ấy nói… nếu em còn giấu nữa, sau này con sẽ hận em.”
Cô ngẩng lên nhìn tôi:
“Em không muốn con lớn lên mà không biết cha nó là ai.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu bé.
Nó khẽ mở mắt, rồi gọi:
“Bố…”
Lần này, tôi không còn phủ nhận được nữa.
Nhưng trong lòng tôi không phải là niềm vui.
Mà là một khoảng trống vừa đau, vừa trách, vừa hoang mang.
CHƯƠNG 3 – GÓC TRỞ VỀ CỦA MỘT GIA ĐÌNH
Một tuần sau đám tang.
Tôi đứng trước cổng nhà Hạnh.
Cậu bé chạy ra đầu tiên.
“Bố!”
Lần này, tôi không né.
Tôi ngồi xuống, để nó ôm lấy cổ mình.
Hạnh đứng phía sau, ánh mắt vừa lo vừa nhẹ nhõm.
“Anh… đã quyết định rồi sao?” cô hỏi.
Tôi nhìn đứa trẻ đang cười khanh khách:
“Anh không thể bỏ nó thêm lần nào nữa.”
Hạnh rơi nước mắt.
Nhưng lần này không phải nước mắt đau khổ.
Mà là nhẹ nhõm.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu quay lại cuộc sống của hai mẹ con.
Không phải như một người chồng cũ.
Mà như một người cha tập làm lại từ đầu.
Có những buổi sáng, tôi đưa con đi học mẫu giáo.
Nó nắm tay tôi, khoe với bạn:
“Đây là bố mình!”
Tôi nghe mà nghẹn.
Có những buổi tối, tôi và Hạnh ngồi im lặng trong căn bếp nhỏ. Không còn những lời trách móc cũ, chỉ còn tiếng muỗng chạm vào ly và tiếng thở nhẹ của một gia đình đang học cách lành lại.
Một hôm, tôi hỏi Hạnh:
“Nếu ngày đó em nói thật… mọi chuyện có khác không?”
Hạnh nhìn xa xăm:
“Có thể khác… nhưng cũng có thể chúng ta sẽ không có ngày hôm nay.”
Tôi im lặng.
Có những sai lầm không thể sửa.
Nhưng có những cơ hội vẫn còn để bắt đầu lại.
Tối hôm đó, khi tôi chuẩn bị ra về, cậu bé kéo tay tôi:
“Bố đừng đi nữa.”
Tôi nhìn nó.
Rồi nhìn Hạnh.
Trong ánh đèn vàng nhạt, tôi hiểu ra một điều:
Gia đình không phải lúc nào cũng bắt đầu đúng cách.
Nhưng nếu còn đủ yêu thương… thì vẫn có thể đi đúng hướng.
Tôi gật đầu:
“Ừ. Bố không đi nữa.”
Ngoài trời, mưa đã tạnh.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình thật sự bình yên.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.