Min menu

Pages

Giám đốc trẻ giấu thân phận về quê người yêu ăn giỗ, ăn mặc bình dân nên bị anh họ vợ khinh rẻ và cái kết khiến cả dòng họ choáng váng... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: NGƯỜI LẠ TRONG NGÀY GIỖ

Sân nhà họ Trần hôm ấy đông nghẹt người. Ngày giỗ tổ tiên vốn trang nghiêm, nhưng không khí lại có phần căng thẳng lạ thường, như thể có một điều gì đó sắp bùng nổ.

Chiếc xe máy cũ dừng lại trước cổng. Người đàn ông trẻ bước xuống, áo sơ mi trắng giản dị, quần kaki cũ, giày thể thao phủ bụi đường. Không ai nghĩ anh vừa rời khỏi một phòng họp cấp cao ở thành phố, nơi những hợp đồng hàng trăm tỷ vừa được ký kết. Trong mắt mọi người, anh chỉ là một kẻ “bình thường” theo chân về quê người yêu.

Anh là Duy.

Linh – bạn gái anh – chạy ra, khẽ nói:
– “Anh đến rồi… Em cứ sợ anh không quen không khí ở quê.”

Duy mỉm cười:
– “Có em ở đây thì ở đâu cũng giống nhau.”

Nhưng ngay khi họ bước vào sân, những ánh mắt bắt đầu đổ dồn về phía anh. Một vài tiếng xì xào nổi lên:

– “Đây là người yêu con Linh à? Trông cũng thường quá.”
– “Nghe nói làm ăn trên thành phố, chắc cũng chỉ tạm tạm thôi.”

Trong góc sân, Quang – anh họ của Linh – đứng khoanh tay nhìn từ đầu đến chân Duy. Ánh mắt anh ta lộ rõ sự khinh thường.

Quang cười nhạt:
– “Linh, em đưa ai về thế? Ngày giỗ dòng họ mà ăn mặc như đi làm thuê vậy à?”

Linh đỏ mặt:
– “Anh Quang, anh đừng nói vậy…”

Duy nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, giọng bình thản:
– “Tôi đến thắp nén hương cho gia tiên. Không có ý gì khác.”

Quang bật cười lớn:
– “Thắp hương? Cậu hiểu gì về lễ nghĩa mà thắp?”

Không khí lập tức nặng trĩu. Một vài người lớn nhìn nhau nhưng không can thiệp.

Quang tiến lại gần hơn, cố tình hạ thấp giọng nhưng đủ để mọi người nghe:
– “Nhìn là biết không cùng đẳng cấp rồi. Linh, em chọn người cũng nên biết nhìn chứ.”

Linh run giọng:
– “Anh Quang, đủ rồi đó!”

Nhưng Quang không dừng lại.

Đúng lúc trưởng họ bước ra:
– “Có chuyện gì mà ồn ào vậy?”

Quang nhanh chóng nói:
– “Bác xem đi, Linh dẫn người ngoài về dự giỗ, không hiểu lễ nghĩa gì cả.”

Trưởng họ nhìn Duy, ánh mắt nghiêm lại:
– “Cậu là ai?”

Duy cúi đầu lễ phép:
– “Cháu là bạn của Linh. Hôm nay cháu đến thắp hương cho tổ tiên.”

Cả sân im lặng một thoáng.

Quang cười khẩy:
– “Bạn thôi mà đứng ngang hàng với dòng họ sao?”

Không khí căng như dây đàn.

Nhưng Duy vẫn đứng yên. Ánh mắt anh không giận dữ, chỉ có sự điềm tĩnh lạ thường – như người đã quen đứng giữa những cơn bão lớn hơn thế này rất nhiều.

Và không ai biết rằng, chỉ vài giờ nữa, tất cả những lời khinh thường hôm nay sẽ trở thành điều khiến cả dòng họ phải im lặng.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT BỊ CHE GIẤU


Bữa giỗ bắt đầu trong không khí nặng nề. Tiếng chén bát va nhau, tiếng khấn vái, xen lẫn những lời bàn tán nhỏ nhưng không ngừng.

Quang cố ý ngồi gần Duy. Anh ta liên tục rót rượu:
– “Nào, uống đi. Người thành phố chắc giỏi uống lắm.”

Duy nhẹ nhàng:
– “Tôi không uống nhiều.”

Quang cười lớn:
– “Không uống được hay là không dám uống?”

Một vài người bật cười theo. Linh siết chặt tay dưới bàn, nhưng Duy chỉ bình thản đặt ly xuống.

Không khí càng lúc càng khó chịu.

Trong bữa ăn, Quang tiếp tục:
– “Ở thành phố chắc cậu làm nghề gì? Giao hàng hay chạy xe công nghệ?”

Linh định lên tiếng thì Duy đã nói trước:
– “Công việc của tôi không liên quan đến những thứ đó.”

Quang nhếch mép:
– “Nói nghe ghê gớm vậy thôi chứ chắc cũng bình thường.”

Duy im lặng.

Nhưng ánh mắt anh lúc này có gì đó thay đổi.

Một người chú trong họ nhìn Duy:
– “Cậu trẻ vậy mà đã đi làm xa, chắc cũng vất vả?”

Duy gật đầu:
– “Cũng có lúc vất vả, nhưng đáng.”

Quang chen vào:
– “Vất vả gì. Người như cậu chắc cũng chỉ cố bám lấy con Linh thôi.”

Linh bật dậy:
– “Anh Quang! Anh quá đáng lắm rồi!”

Không khí căng thẳng đến mức tưởng như có thể vỡ ra.

Duy nhẹ nhàng kéo Linh ngồi xuống:
– “Không sao.”

Nhưng ánh mắt anh lúc này đã không còn hoàn toàn bình tĩnh như trước.

Ngay lúc đó, điện thoại của Duy rung lên. Anh nhìn màn hình, hơi khựng lại. Một cuộc gọi từ trợ lý.

Anh bước ra ngoài sân nghe máy.

Giọng bên kia gấp gáp:
– “Anh Duy, có sự cố lớn ở dự án. Cổ đông đang chờ quyết định của anh. Nếu anh không xuất hiện ngay, mọi thứ có thể bị ảnh hưởng.”

Duy im lặng vài giây:
– “Tôi biết rồi.”

Anh tắt máy, đứng nhìn vào khoảng sân đầy người đang cười nói bên trong.

Linh bước ra:
– “Có chuyện gì vậy anh?”

Duy nhìn cô, ánh mắt dịu lại:
– “Không có gì. Chỉ là… có lẽ anh không thể mãi giấu được nữa.”

Linh chưa kịp hiểu thì Quang đã bước ra sau lưng:
– “Sao? Điện thoại nghe có vẻ quan trọng nhỉ? Hay là đang bịa chuyện?”

Duy quay lại nhìn Quang.

Ánh mắt anh lần này không còn là sự nhẫn nhịn nữa.

Chỉ có một câu nói rất khẽ:
– “Anh sẽ sớm biết tôi là ai.”

Quang bật cười:
– “Tôi chờ xem.”

Không ai ngờ, chỉ một cuộc gọi tiếp theo, cả sân nhà sẽ không còn ai dám cười nữa.

CHƯƠNG 3: SỰ THẬT VÀ CÁI CÚI ĐẦU


Chiều xuống, không khí bữa giỗ chưa kịp lắng thì tiếng động cơ xe hơi sang trọng dừng ngay trước cổng.

Một đoàn người mặc vest bước xuống, chỉnh tề, nghiêm túc. Tất cả đều cúi đầu khi thấy Duy.

Một người tiến tới:
– “Thưa anh, công ty đang chờ anh quyết định. Toàn bộ cổ đông đã có mặt.”

Cả sân im phăng phắc.

Quang đứng chết lặng:
– “Anh… anh ta là ai vậy?”

Không ai trả lời.

Người trợ lý tiếp tục:
– “Chúng tôi đã cố liên lạc từ sáng. Anh không ở văn phòng nên mọi quyết định bị trì hoãn.”

Duy quay lại nhìn mọi người trong họ.

Không khí nặng trĩu.

Trưởng họ bước ra, giọng chậm lại:
– “Duy… rốt cuộc là con đang làm gì?”

Linh đứng bên cạnh, mắt đỏ lên vì bất ngờ.

Duy cúi đầu:
– “Cháu xin lỗi vì đã giấu. Cháu là người điều hành một công ty lớn. Hôm nay cháu về đây, không phải để khoe, mà để gặp gia đình của Linh như một người bình thường.”

Cả sân lặng đi.

Quang lùi lại một bước:
– “Không thể nào…”

Một người trong họ thì thầm:
– “Người mà báo chí từng nhắc tới… là cậu ấy sao?”

Không khí hoàn toàn đảo ngược.

Nhưng Duy giơ tay:
– “Cháu không muốn điều đó thay đổi cách mọi người nhìn nhau. Tiền bạc hay vị trí không quyết định giá trị con người.”

Anh quay sang Quang:
– “Anh có thể không thích tôi. Nhưng xin đừng đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài.”

Quang cúi đầu, im lặng. Không còn một lời nào để phản bác.

Trưởng họ thở dài:
– “Chúng ta đã quá vội vàng.”

Linh nắm tay Duy:
– “Em chỉ cần anh là chính anh thôi.”

Duy mỉm cười:
– “Anh cũng vậy.”

Bữa giỗ hôm đó tiếp tục, nhưng không còn lời khinh thường nào nữa. Thay vào đó là sự lặng lẽ suy nghĩ của mỗi người.

Và bài học đọng lại trong lòng cả dòng họ:
Giá trị con người không nằm ở vẻ ngoài, mà ở cách họ sống và đối xử với nhau.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.