#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – KHUÔN MẶT TRONG CƠN MƯA MUỘN
Chiều muộn, bầu trời xám nặng như bị kéo xuống thấp hơn thường ngày. Trong căn phòng làm việc trên tầng cao nhất của một tòa nhà lớn, người đàn ông ngồi im lặng rất lâu trước màn hình đang sáng. Những con số, biểu đồ, báo cáo liên tục hiện lên, nhưng ông gần như không còn tập trung.
Ông là người mà ai trong công ty cũng gọi bằng sự kính nể, nhưng hôm nay, ánh mắt ông lại mệt mỏi lạ thường.
“Anh cần xem lại bản kế hoạch lần cuối không ạ?” trợ lý đứng bên cạnh hỏi nhỏ.
Ông không trả lời ngay. Một lúc sau mới khẽ gật.
“Không cần. Để đó đi.”
Không khí trong phòng vừa yên lại thì tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên. Một nhân viên bảo vệ bước vào, vẻ mặt có phần lúng túng.
“Thưa anh… ngoài cổng có một cậu bé xin gặp. Cậu ấy nói có việc rất quan trọng.”
Ông nhíu mày:
“Không tiếp. Bảo về đi.”
Nhưng người bảo vệ do dự:
“Cậu ấy… không chịu đi. Cậu ấy nói… cậu ấy nhìn thấy anh trên truyền hình, và… cậu ấy nói mình giống anh.”
Câu nói khiến không gian như khựng lại một nhịp.
Ông bật cười nhẹ, nhưng không có chút vui vẻ:
“Trẻ con bây giờ nghĩ ra đủ chuyện.”
Ông quay lại tiếp tục công việc. Nhưng chỉ vài phút sau, cửa phòng lại mở.
Lần này, không phải người lớn.
Một cậu bé đứng ở ngưỡng cửa, áo còn ướt, tay ôm thùng đá nhỏ. Gương mặt gầy gò nhưng sáng, đôi mắt nhìn thẳng, không né tránh.
Và rồi, cả căn phòng như bị rút hết âm thanh.
Vì gương mặt đó…
Giống ông đến mức khó tin.
Không phải giống kiểu na ná. Mà là giống như soi vào một tấm gương cũ của chính mình.
Cậu bé lên tiếng trước, giọng run nhưng rõ:
“Chú… chú có phải là ba con không?”
Không khí đặc lại.
Trợ lý sững người. Người bảo vệ đứng phía sau cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Ông đàn ông đứng dậy chậm rãi, ánh mắt sắc lại nhưng bên trong có gì đó đang xáo trộn.
“Cậu bé. Ai dạy cháu nói câu đó?”
Cậu bé lắc đầu:
“Không ai dạy hết. Mẹ con mất rồi. Trước khi mất… mẹ nói nếu con gặp người giống con như tấm gương, thì đó là người sinh ra con.”
Câu nói rơi xuống như một hòn đá nặng.
Ông im lặng rất lâu.
Trong đầu ông, những ký ức cũ tưởng như đã bị khóa lại bỗng dưng rung lên. Một thời trẻ tuổi, một quyết định sai lầm, một mối quan hệ ông từng cố chôn sâu.
Ông hít một hơi dài:
“Cháu tên gì?”
“Minh.”
Ông nhìn cậu bé thêm lần nữa. Tim ông đập chậm lại.
“Cháu về đi. Có lẽ cháu nhầm rồi.”
Nhưng Minh không đi. Cậu đứng đó, ánh mắt vừa kiên quyết vừa như đang kìm nước mắt.
“Con không nhầm. Con chỉ muốn biết… con có ba hay không thôi.”
Câu hỏi ấy không ồn ào, nhưng lại khiến người đàn ông cảm thấy như bị kéo ngược về một nơi mà ông luôn tránh né.
Ông quay mặt đi, giọng khàn hơn:
“Không phải lúc này.”
Cậu bé đứng lặng một lúc lâu rồi cúi đầu. Nhưng trước khi rời đi, cậu nói nhỏ:
“Nếu chú không phải ba con… thì con xin lỗi.”
Rồi cậu quay đi.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy, ông lại thấy lòng mình không yên chút nào.
CHƯƠNG 2 – NHỮNG MẢNH GHÉP BỊ CHÔN VÙI
Đêm hôm đó, ông không thể ngủ.
Câu hỏi của cậu bé cứ lặp lại trong đầu ông như một vòng xoáy không dứt. “Con có ba không?”
Ông bật dậy, đi lại trong phòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông mở lại một chiếc hộp cũ bị khóa trong ngăn tủ.
Bên trong là vài tấm ảnh đã phai màu. Một vài dòng thư cũ. Và một đoạn ký ức mà ông luôn tự nhủ phải quên.
Ngày đó, ông còn trẻ. Có một người con gái hiền lành, sống giản dị, không đòi hỏi gì. Họ từng có những tháng ngày tưởng như bình yên. Nhưng rồi ông chọn rời đi, chọn con đường mà ông nghĩ là “đúng” hơn.
Sau đó, ông không bao giờ quay lại.
Ông từng nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng giờ đây…
Một cậu bé giống hệt ông đứng trước mặt.
Sáng hôm sau, ông nói với trợ lý:
“Tôi cần biết về cậu bé hôm qua.”
Trợ lý hơi ngạc nhiên:
“Anh muốn tìm hiểu thật sao?”
Ông không trả lời trực tiếp:
“Chỉ cần biết nơi cậu bé sống.”
Buổi chiều, ông rời đi một mình.
Không còn xe sang, không còn sự ồn ào quen thuộc. Ông đi theo những con đường nhỏ, qua những khu nhà đơn sơ, đến một nơi sát dòng nước, nơi những căn nhà thấp chen chúc nhau.
Ông tìm thấy căn nhà cũ kỹ.
Một người phụ nữ lớn tuổi bước ra. Ánh mắt bà nhìn ông rất lâu, rồi bỗng khựng lại.
“Cậu… là ai?”
Ông chậm rãi:
“Cháu là người đã gặp Minh hôm qua.”
Nghe đến tên đó, ánh mắt bà chùng xuống.
“Cậu bé đó… không còn mẹ nữa.”
Ông khẽ gật:
“Tôi biết. Tôi đến để hỏi về cha của nó.”
Bà im lặng rất lâu. Rồi bà nói:
“Có những điều… nếu biết sớm, chưa chắc đã tốt.”
Ông kiên nhẫn:
“Tôi cần biết sự thật.”
Bà nhìn thẳng vào ông:
“Cậu bé đó… luôn tin rằng cha nó sẽ quay lại. Nhưng mẹ nó trước khi mất chỉ nói một điều: ‘Nếu một ngày người đó đến, đừng trách.’”
Ông siết nhẹ tay.
“Người đó… là tôi?”
Bà không trả lời ngay.
Chỉ nói một câu khiến ông đứng lặng:
“Cậu từng có một người con. Nhưng cậu đã chọn rời đi trước khi biết điều đó.”
Không gian như bị đóng băng.
Ông lùi lại một bước, hơi thở nặng trĩu.
“Không thể nào…”
Bà nhìn ông, giọng trầm:
“Cậu không nhớ, hay cậu đã cố quên?”
Câu hỏi ấy khiến ông không thể trả lời.
Ông rời khỏi căn nhà trong trạng thái hỗn loạn. Những ký ức bị chôn vùi bấy lâu bắt đầu vỡ ra từng mảnh.
Một sự thật mà ông chưa từng sẵn sàng đối diện.
CHƯƠNG 3 – KHI SỰ THẬT KHÔNG CÒN CÓ THỂ TRỐN TRÁNH
Ông quay lại tìm cậu bé vào buổi tối.
Minh đang ngồi trước hiên nhà, tay ôm thùng đá cũ. Khi thấy ông, cậu đứng dậy ngay.
“Chú… quay lại làm gì?”
Ông đứng im một lúc lâu. Lần đầu tiên, ánh mắt ông không còn lạnh nữa.
“Tôi cần nói chuyện với cháu.”
Minh nhìn ông cảnh giác:
“Về chuyện gì?”
Ông hít sâu:
“Về mẹ cháu.”
Cậu bé sững lại.
“Chú biết mẹ con?”
Ông gật đầu.
Không khí im lặng kéo dài. Rồi ông nói chậm rãi:
“Tôi… có thể là người cháu đang tìm.”
Minh lùi lại một bước:
“Chú nói dối.”
“Không.” Ông lắc đầu. “Tôi không đến để nhận nếu không chắc.”
Cậu bé run lên:
“Nếu đúng thì sao? Nếu không đúng thì sao?”
Ông nhìn thẳng vào cậu:
“Nếu đúng… tôi đã đến muộn.”
Khoảnh khắc ấy, Minh bật khóc. Không phải kiểu khóc yếu đuối, mà là những cảm xúc bị dồn nén quá lâu.
“Vậy tại sao bây giờ chú mới đến?”
Câu hỏi ấy khiến ông nghẹn lại.
Ông không trả lời ngay. Một lúc lâu sau, ông nói:
“Vì tôi đã từng là người chạy trốn.”
Gió thổi qua khoảng sân nhỏ, mang theo sự tĩnh lặng khó diễn tả.
Ông bước lại gần hơn:
“Tôi không xin cháu tha thứ. Nhưng nếu cháu cho phép… tôi muốn được ở lại.”
Minh nhìn ông rất lâu.
Trong ánh mắt cậu có giận, có hoang mang, nhưng cũng có một điều gì đó rất trẻ con: khao khát được có một điểm tựa.
Cậu bé hỏi nhỏ:
“Nếu con gọi chú là ba… chú có bỏ đi nữa không?”
Câu hỏi ấy khiến ông nghẹn lại.
Ông lắc đầu:
“Không.”
Lần đầu tiên, ông đưa tay ra.
Minh do dự rất lâu. Rồi cậu từ từ nắm lấy.
Không phải là một cái kết hoàn hảo ngay lập tức.
Nhưng là một sự bắt đầu.
Vài tháng sau, căn nhà nhỏ bên dòng nước không còn chỉ có một cậu bé sống lặng lẽ nữa. Thỉnh thoảng, người ta thấy một người đàn ông ghé qua, không còn vest chỉnh tề, chỉ có sự kiên nhẫn và im lặng.
Ông không cố sửa lại quá khứ.
Ông chỉ học cách ở lại.
Và cậu bé cũng không còn hỏi nhiều về “ba” nữa.
Vì có những điều, không cần gọi tên, vẫn có thể trở thành gia đình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.