Min menu

Pages

Dù đường sá xa xôi, người bố vẫn lặn lội 800km đi thăm con gái. Vừa đến nơi, ông sững sờ, nước mắt tuôn rơi khi thấy cảnh tượng trước mắt... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: CỬA PHÒNG TRỌ VÀ CÁI ÔM VỠ ÒA

Con đường từ quê lên thành phố dài hun hút như không có điểm dừng. Ông Lâm đã đi suốt gần 800km, từ khi trời còn tờ mờ sáng cho đến lúc phố xá lên đèn. Chiếc xe khách cũ kỹ rung lắc từng chặng, nhưng ông gần như không chợp mắt. Trong túi áo ông là chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt một góc, chỉ có duy nhất một tin nhắn con gái gửi: “Con vẫn ổn, bố đừng lo. Con bận làm thêm nên ít gọi về được.”

Nhưng hôm qua, hàng xóm gọi lên, nói lấp lửng: “Con bé Hương hình như ốm nặng, mà nó giấu ông.”

Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào lòng ông Lâm.

Ông xuống xe, đứng giữa thành phố đông đúc, tay run run cầm mảnh giấy ghi địa chỉ phòng trọ. Con hẻm nhỏ ẩm thấp, ánh đèn vàng leo lét. Mỗi bước chân của ông nặng như chì.

“Phòng 204… đúng rồi.”

Ông gõ cửa.

Không ai trả lời.

Gõ lần nữa, mạnh hơn.

Bên trong vang lên tiếng ho dồn dập, khàn đặc, như ai đó đang cố nén đau đớn.

Cửa mở hé.

Và rồi… nó mở toang.

Cảnh tượng trước mắt khiến ông Lâm đứng sững.

Cô gái gầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương, mái tóc rối bết mồ hôi, gương mặt xanh xao. Hương ôm bụng, co người trên chiếc giường cũ, thở dốc từng cơn. Trên bàn là mấy vỉ thuốc uống dở, chai nước đã vơi quá nửa, và một cuốn sổ ghi chi chít những dòng chữ run rẩy.

“Con… Hương…”

Giọng ông vỡ ra.

Cô gái giật mình ngẩng lên. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô hoảng loạn, như không tin người trước mặt là thật.

“Bố… sao bố lại ở đây?”

Ông Lâm không trả lời. Ông bước vội vào, quỳ xuống bên giường con gái. Tay ông chạm vào trán cô—nóng hổi.

“Con giấu bố chuyện gì vậy hả?” giọng ông nghẹn lại. “Sao lại ra nông nỗi này?”

Hương quay mặt đi, nước mắt rơi xuống gối.

“Con… con không muốn bố lo… Con tưởng chịu được… chỉ cần uống thuốc là khỏi…”

Ông Lâm ôm chầm lấy con.

Khoảnh khắc ấy, tất cả vỡ òa. Tiếng khóc của người cha hòa vào tiếng ho của đứa con gái yếu ớt.

“Con có biết bố đi 800km chỉ để nhìn thấy con ổn không? Con định giấu bố đến bao giờ nữa?”

Hương không trả lời. Cô chỉ nắm chặt áo bố, như sợ buông ra là mất.

Trong căn phòng trọ chật hẹp, hai cha con ôm nhau giữa im lặng nặng trĩu. Nhưng sâu trong ánh mắt ông Lâm, đã có một quyết định không thể thay đổi: dù thế nào, ông cũng sẽ đưa con về quê.

CHƯƠNG 2: NHỮNG NGÀY KHÔNG NGỦ VÀ SỰ THẬT BỊ GIẤU KÍN


Đêm đầu tiên, ông Lâm không ngủ.

Ông ngồi bên giường, thay khăn ướt lên trán con gái, canh từng cơn ho. Mỗi lần Hương co người lại vì đau, tim ông như bị bóp nghẹt.

“Bố… con không sao đâu…” Hương thều thào.

“Im nào. Nghỉ đi.”

Giọng ông không lớn, nhưng run.

Sáng hôm sau, ông đưa con đi khám. Bác sĩ nhìn kết quả, im lặng rất lâu. Cái im lặng ấy đủ khiến ông Lâm lạnh sống lưng.

“Bệnh của cháu cần điều trị lâu dài. Nếu phát hiện sớm hơn thì đã dễ hơn nhiều…”

Câu nói bỏ lửng.

Hương cúi đầu, không dám nhìn bố.

Trên đường về, ông Lâm đi chậm lại. Ông không trách con. Nhưng trong lòng ông là một cơn sóng dữ.

“Con giỏi lắm…” ông nói, giọng khàn đi. “Giỏi đến mức giấu cả bố.”

“Con sợ… bố bán ruộng, bán nhà để lo cho con…” Hương bật khóc. “Con chỉ muốn tự chịu, rồi sẽ ổn thôi…”

Ông Lâm dừng lại.

Giữa con phố đông người, ông quay sang nhìn con gái. Đôi mắt ông đỏ hoe.

“Nhà là để sau. Con mới là quan trọng nhất.”

Hương lắc đầu.

“Con không muốn bố khổ…”

“Còn bố thì không muốn mất con.”

Câu nói ấy khiến Hương im bặt.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng. Ông Lâm bán chiếc xe máy cũ—tài sản quý nhất ở quê—để lo viện phí. Ông chạy vạy khắp nơi, hỏi từng người quen, xin việc phụ hồ ngắn ngày.

Có hôm, ông về phòng trọ lúc nửa đêm, người đầy bụi xi măng, nhưng vẫn mang theo hộp cháo nóng cho con.

“Bố mệt không?” Hương hỏi.

Ông cười: “Mệt gì. Bố khỏe lắm.”

Nhưng khi Hương ngủ, ông ngồi ngoài hành lang, tựa lưng vào tường, thở dài thật khẽ.

Một người phụ nữ ở phòng bên cạnh nhìn ông, thở dài:

“Anh thương con quá nhỉ…”

Ông chỉ gật đầu.

“Có con rồi mới biết… không gì quan trọng bằng nó.”

Trong những ngày ấy, Hương dần hiểu ra một điều: sự im lặng của cô không giúp bố yên lòng, mà chỉ khiến cả hai cùng đau.

Một buổi tối, cô nắm tay ông:

“Bố… nếu có khó khăn gì, mình cùng chịu nhé. Con không giấu nữa.”

Ông Lâm mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều ngày.

“Ừ. Từ giờ, không ai phải chịu một mình nữa.”

CHƯƠNG 3: ĐƯỜNG VỀ CÓ NẮNG VÀ BÀI HỌC Ở LẠI


Sau nhiều tuần điều trị, sức khỏe Hương dần ổn định. Dù còn yếu, nhưng nụ cười đã trở lại trên gương mặt cô.

Ngày xuất viện, trời trong xanh. Ông Lâm đứng bên cổng bệnh viện, tay xách túi đồ đơn sơ.

“Về quê thôi bố?” Hương hỏi.

“Ừ. Về nhà.”

Chuyến xe trở lại quê không còn nặng nề như trước. Hương dựa vào vai bố, ngủ yên bình. Ông Lâm nhìn ra cửa sổ, mắt ánh lên sự nhẹ nhõm mà lâu rồi ông chưa có.

Về đến làng, hàng xóm ra đón. Người hỏi han, người động viên. Nhưng ông Lâm chỉ cười hiền:

“Qua rồi. Quan trọng là con bé ổn.”

Thời gian trôi đi, Hương hồi phục dần. Cô bắt đầu phụ bố việc nhà, nấu cơm, tưới vườn. Những ngày bình yên giản dị mà trước đây cô từng coi là bình thường, giờ lại trở nên quý giá vô cùng.

Một buổi chiều, Hương ngồi bên hiên nhà, nói:

“Bố này… nếu ngày đó con không cố giấu bệnh, chắc mọi chuyện đã nhẹ hơn nhiều.”

Ông Lâm ngồi bên cạnh, rót chén trà.

“Con người ta hay nghĩ chịu đựng là mạnh mẽ,” ông nói chậm rãi. “Nhưng thật ra, biết chia sẻ mới là mạnh mẽ nhất.”

Hương gật đầu.

“Con hiểu rồi.”

Gió thổi qua vườn cau, mang theo mùi đất quê quen thuộc. Ông Lâm nhìn con gái, ánh mắt đầy bình yên.

“Chỉ cần còn ở bên nhau, khó khăn nào cũng qua được,” ông nói.

Hương nắm tay bố.

Lần này, không còn giấu giếm, không còn sợ hãi.

Chỉ còn lại một bài học sâu sắc: tình thân không phải là chịu đựng trong im lặng, mà là cùng nhau vượt qua.

Và giữa cuộc đời nhiều giông gió, có những vòng tay—dù đi xa đến đâu—vẫn luôn là nơi để trở về.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.