Min menu

Pages

Bất chấp hành trình 800km đầy gian nan, người bố vẫn quyết tâm lên đường thăm con gái. Khi vừa tới nơi, ông chết lặng, nước mắt rơi xuống trước những gì đang hiện ra trước mắt... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: 800KM VÀ CÁNH CỬA KHÉP HỜ TRONG BÓNG TỐI

Trời miền Trung hôm ấy đổ mưa lất phất. Ông Lâm đứng trước bến xe, tay siết chặt chiếc túi vải cũ đã sờn, ánh mắt đỏ hoe vì thức trắng cả đêm. Trong túi chỉ có vài bộ quần áo, ít tiền dành dụm và một tờ giấy ghi địa chỉ phòng trọ của con gái.

“800 cây số… xa thật đấy,” ông tự nói, giọng khàn đặc.

Nhưng không xa bằng nỗi lo đang gặm nhấm trong lòng ông suốt nhiều tuần qua.

Từ ngày con gái – Linh – vào thành phố làm việc, những cuộc gọi dần thưa thớt. Ban đầu chỉ là “con bận lắm bố ơi”, rồi sau đó là “con ổn mà, bố đừng lo”. Nhưng có điều gì đó không ổn. Một người cha như ông Lâm, sống cả đời với ruộng đồng, chỉ cần nghe giọng con là biết ngay.

Lần gần nhất, ông nghe tiếng Linh ho nhẹ, rồi vội tắt máy.

Từ đó, ông không ngủ được.

Sáng nay, ông quyết định đi.

Không báo trước. Không chờ thêm.

Chuyến xe rung lắc suốt nhiều giờ. Ông Lâm ngồi im lặng, đôi bàn tay chai sạn đan chặt vào nhau. Người ta trên xe nói cười, ăn uống, ngủ gật. Còn ông, chỉ nhìn ra cửa kính, nơi những cánh đồng, khu công nghiệp, rồi những dãy nhà cao tầng vụt qua như một giấc mơ xa lạ.

“Con gái mình chắc đang ổn… chắc vậy…” ông tự trấn an.

Nhưng tim ông lại không tin điều đó.

Chiều muộn.

Thành phố hiện ra với ánh đèn nhấp nháy, ồn ào và lạnh lẽo theo cách rất riêng.

Ông Lâm xuống xe, hỏi đường từng người một. Có người chỉ thờ ơ, có người chỉ qua loa. Cuối cùng, ông cũng đứng trước một con hẻm nhỏ, ẩm thấp, chật chội.

Phòng trọ số 12.

Ông đứng trước cửa vài giây. Tim đập mạnh.

Rồi ông gõ cửa.

Không có tiếng trả lời.

Gõ lần nữa.

Vẫn im lặng.

“Linh ơi… con có ở nhà không?”

Một tiếng ho khan yếu ớt vang lên bên trong.

Rồi cánh cửa mở hé.

Và trong khoảnh khắc ấy, thế giới trong ông như sụp xuống.

Linh đứng đó, gầy đến mức khiến ông không nhận ra ngay. Khuôn mặt xanh xao, mắt trũng sâu, tay ôm chặt bụng. Trên bàn là vỉ thuốc dang dở, chai nước còn uống nửa.

“Bố…?” giọng cô run lên.

Ông Lâm không nói gì.

Ông chỉ bước tới.

Rồi chết lặng.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT BỊ CHE GIẤU VÀ GIỌT NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI CHA


“Con… sao lại thế này?” giọng ông Lâm vỡ ra, run rẩy.

Linh vội quay mặt đi, cố giấu đi cơn ho đang trào lên.

“Không sao đâu bố… con chỉ cảm nhẹ thôi…”

“Cảm nhẹ mà con gầy như thế này à?”

Ông nhìn quanh căn phòng. Trống trải. Chỉ có chiếc nệm mỏng, vài bộ quần áo, và đống thuốc lộn xộn.

Không có đồ ăn dự trữ. Không có ai chăm sóc.

Chỉ có một mình con gái ông.

Ông Lâm bước đến gần hơn, giọng nghẹn lại:

“Con giấu bố bao lâu rồi?”

Linh im lặng.

Rồi cô bật khóc.

“Con sợ… con sợ bố lo… Con muốn tự lo được… con không muốn bố phải bỏ ruộng bỏ vườn chạy lên đây…”

Câu nói ấy như nhát dao cứa vào lòng người cha.

Ông Lâm ngồi xuống bên cạnh con gái, đôi mắt đỏ hoe.

“Con nghĩ bố cần ruộng vườn hơn con sao?”

Linh lắc đầu, nước mắt rơi xuống không ngừng.

“Con không muốn bố khổ…”

Ông Lâm nắm lấy bàn tay gầy gò của con, lạnh buốt.

“Nhưng con như thế này, bố mới là người khổ nhất.”

Không khí trong căn phòng chùng xuống.

Chỉ còn tiếng thở yếu ớt và tiếng mưa ngoài trời.

Ông Lâm đứng dậy, giọng dứt khoát:

“Thu dọn đồ. Về quê với bố.”

Linh hoảng hốt:

“Không… con còn đang điều trị dở…”

“Dở cũng phải về. Ở đây một mình thế này, bố không yên tâm.”

“Nhưng con không muốn làm gánh nặng…”

Ông Lâm quay lại, ánh mắt vừa nghiêm vừa thương:

“Con là con gái bố, không phải gánh nặng.”

Linh bật khóc nức nở, lần đầu tiên sau nhiều tháng cô không kìm được nữa.

Ông ôm chầm lấy con.

Cái ôm của một người cha đi 800km, chỉ để kịp giữ lại con mình.

CHƯƠNG 3: CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ VÀ ÁNH SÁNG SAU BÃO GIÓ


Sáng hôm sau, ông Lâm đưa Linh lên chuyến xe về quê.

Trên xe, Linh ngủ gục trên vai bố. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô không còn phải gồng mình mạnh mẽ.

Ông Lâm nhìn con, khẽ vuốt tóc.

“Bố về trễ quá…” ông thì thầm.

Nhưng trong lòng, ông tự hứa: sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa.

Những ngày sau đó ở quê, Linh được đưa đến bệnh viện huyện rồi tuyến trên để kiểm tra kỹ hơn. Bác sĩ nói bệnh của cô cần thời gian điều trị, nhưng vẫn còn cơ hội nếu được chăm sóc tốt.

Ông Lâm không rời con nửa bước.

Ngày nào cũng nấu cháo, pha thuốc, dìu con đi lại.

Linh dần hồi phục. Không chỉ cơ thể, mà cả tinh thần.

Một buổi chiều, khi ánh nắng trải dài qua khung cửa sổ, Linh khẽ nói:

“Bố này…”

“Sao con?”

“Con xin lỗi… vì đã giấu bố.”

Ông Lâm cười nhẹ, ánh mắt hiền:

“Điều bố sợ nhất không phải con bệnh… mà là con một mình chịu đựng.”

Linh rưng rưng:

“Sau này con sẽ không giấu bố nữa.”

Ông gật đầu:

“Cũng đừng tự gồng mình nữa. Mạnh mẽ không phải là chịu đựng một mình.”

Thời gian trôi qua, Linh dần khỏe lại. Căn nhà nhỏ ở quê lại có tiếng cười.

Ông Lâm vẫn ra đồng, nhưng không còn lo lắng như trước. Mỗi lần nhìn con gái ngồi trước hiên nhà đọc sách, ông thấy chuyến đi 800km ấy… không hề uổng phí.

Một hôm, Linh nắm tay bố:

“Bố, nếu ngày đó bố không đến… chắc con không biết phải làm sao.”

Ông Lâm nhìn xa xăm, rồi nói chậm rãi:

“Cuộc đời có những điều mình phải tự đi, nhưng cũng có những lúc… phải biết quay về để được yêu thương.”

Linh tựa đầu vào vai bố.

Ngoài kia, gió thổi qua những tán cây quê nhà, nhẹ và bình yên.

KẾT:

Có những nỗi đau không phải để chịu đựng một mình. Và có những hành trình xa hàng trăm cây số, chỉ để hiểu rằng: gia đình luôn là nơi duy nhất ta có thể yếu đuối mà không sợ bị bỏ rơi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.