CHƯƠNG 1: SỰ TRỞ LẠI CỦA QUÁ KHỨ VÀ MẢNH GHÉP KÝ ỨC
Mưa tháng Bảy dai dẳng và xám xịt như trút hết những nỗi niềm tích tụ của bầu trời xuống những mái tôn cũ kỹ trong con ngõ nhỏ. Lam đứng bên hiên cửa tiệm may của mình, tay khẽ vuốt lại nếp áo dài lụa vừa hoàn thiện cho khách. Ba năm trôi qua kể từ ngày bước ra khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ với hai bàn tay trắng, cô đã tìm lại được sự bình yên trong chính những đường kim mũi chỉ này. Tiệm may nhỏ mang tên "An" không chỉ là nguồn sống của Lam, mà còn là nơi cô khâu vá lại những vết thương lòng tưởng chừng không bao giờ lành.
Ngày ấy, cuộc ly hôn diễn ra chóng vánh và bẽ bàng đến mức Lam ngỡ như một cơn ác mộng. Thanh – chồng cũ của cô – đã phải lòng chính người giúp việc mà cô thuê về để đỡ đần việc nhà khi cô bận rộn với những dự án thiết kế. Sự phản bội chí mạng từ người đàn ông từng thề non hẹn biển, cùng sự xuất hiện của người thứ ba ngay trong tổ ấm của mình, đã đánh gục Lam hoàn toàn. Cô chọn cách ra đi, từ bỏ mọi quyền lợi, không mang theo một tài sản nào ngoài lòng tự trọng tổn thương sâu sắc. Điều duy nhất khiến cô day dứt suốt ba năm qua là người mẹ chồng hiền hậu đã luôn coi cô như con gái ruột.
Một buổi chiều muộn, khi tiếng mưa bắt đầu ngớt và phố xá đã lên đèn, một chiếc taxi đỗ xịch trước cửa tiệm. Cửa xe mở, một dáng người gầy gò, tóc bạc phơ bước xuống, tay run run che chiếc ô cũ. Lam sững sờ, chiếc kéo cắt vải trên tay suýt rơi xuống mặt bàn gỗ. Là mẹ chồng cũ của cô.
Bà bước vào tiệm, hơi lạnh của cơn mưa bám trên đôi vai gầy. Lam vội vàng rót một ly nước ấm, đỡ bà ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ ở góc phòng. Nhìn nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt bà, lòng Lam thắt lại. Ba năm không gặp, bà gầy và yếu đi nhiều quá.
Bà nhìn Lam, ánh mắt đong đầy sự trìu mến lẫn hối lỗi: "Lam à, mẹ tìm con vất vả quá. Thằng Thanh nó giấu nhẹm mọi tin tức về con, nhưng mẹ biết con thế nào cũng quay lại với nghề may này nên mẹ cứ đi tìm các tiệm may quanh mạn này mà hỏi."
Lam khẽ nắm lấy bàn tay thô ráp của bà, giọng nghẹn ngào: "Mẹ ơi, mẹ tìm con có việc gì không ạ? Sức khỏe mẹ dạo này thế nào?"
Bà thở dài, nụ cười đượm buồn: "Mẹ già rồi, sống nay chết mai. Nhưng có một việc mẹ chưa làm xong thì mẹ chết không nhắm mắt được." Nói rồi, bà run run mở chiếc túi vải sờn cũ mang theo bên mình, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo – món kỷ vật mà Lam biết rất rõ.
Chiếc hộp gỗ ấy chính là báu vật gia bảo của gia đình Thanh. Ngày Lam mới về làm dâu, bà Phương – mẹ Thanh – đã từng nâng niu nó và bảo rằng đây là vật truyền đời, chỉ dành cho người con dâu xứng đáng nhất. Khi tổ ấm tan vỡ, Lam ra đi tay trắng, cô chưa từng mảy may nghĩ đến những giá trị vật chất ấy. Vậy mà giờ đây, bà Phương lại lặn lội trong mưa gió để mang nó đến tận tay cô.
Bà Phương chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong không phải là vàng vòng chói lọi, mà là một xấp giấy tờ đã ngả màu và một cuốn sổ tiết kiệm mang tên Lam. Bà đặt bàn tay gầy guộc lên mu bàn tay Lam, run rẩy nói:
"Lam ơi, đây là toàn bộ số tiền đền bù đất ở quê của tổ tiên để lại, cùng với số tiền mẹ tích góp cả đời. Ngày con đi, mẹ như đứt từng khúc ruột. Mẹ biết con chịu hàm oan, chịu tủi nhục mà không nửa lời oán than. Thằng Thanh nó bị sự ngọt ngào giả tạo làm mờ mắt, nhưng mẹ thì không mù. Số tài sản này, mẹ đã bí mật làm thủ tục chuyển quyền thừa kế và sang tên cho con từ hai năm trước. Giờ mẹ trao lại cho con, xem như một chút công bằng mà người mẹ già này có thể đòi lại cho con gái của mẹ."
Lam bàng hoàng, cô vội vã đẩy chiếc hộp về phía bà Phương, lắc đầu quầy quậy, nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt:
"Không được đâu mẹ ơi! Con không thể nhận cái này. Con và anh Thanh đã không còn là vợ chồng. Con bây giờ sống bằng tiệm may này, tuy không giàu sang nhưng đủ ăn đủ mặc, lòng lại thanh thản. Số tiền này lớn quá, mẹ hãy giữ lại để dưỡng già, hoặc... hoặc để lo cho cuộc sống của anh Thanh và cô ấy."
Nghe đến tên con trai và người vợ mới, ánh mắt bà Phương bỗng chùng xuống, chất chứa một nỗi cay đắng khôn nguôi. Bà nắm chặt lấy tay Lam, giọng nghẹn lại:
"Con đừng nhắc đến tụi nó nữa. Đời có vay có trả con ạ. Từ ngày con đi, ngôi nhà đó không còn là nhà nữa. Đứa con gái từng làm giúp việc ấy, sau khi danh chính ngôn thuận bước chân vào nhà làm chủ, nó đã lộ nguyên hình. Nó không chăm lo nhà cửa, suốt ngày chỉ biết ăn diện, đòi hỏi thanh toán các khoản mua sắm xa xỉ. Thằng Thanh từ một người đàn ông có chí hướng, giờ bị cuốn vào những vòng xoáy nợ nần để cung phụng cho lòng tham của nó. Bọn nó đã lén lút mang thế chấp căn nhà đang ở để góp vốn kinh doanh một cửa hàng thời trang lớn, nhưng do không biết cách quản lý, làm ăn thua lỗ, giờ đang đứng trước nguy cơ đổ vỡ, nợ nần chồng chất."
Lam nghe mà tim đập liên hồi. Dù đã cắt đứt tình cảm với Thanh, nhưng nghe thấy gia đình cũ rơi vào cảnh khốn cùng, cô không khỏi chạnh lòng. Cô khẽ hỏi:
"Sao lại đến nông nỗi ấy hả mẹ? Anh Thanh vốn là người rất cẩn trọng trong công việc mà?"
"Cẩn trọng thế nào được khi bên tai lúc nào cũng là lời đường mật và sự thúc ép hám lợi hả con?" Bà Phương ho khan vài tiếng, sắc mặt có chút nhợt nhạt. "Nó đòi mở cửa hiệu lớn để bằng bạn bằng bè, để chứng minh nó giỏi hơn con. Nhưng tụi nó đâu biết, ngày xưa cửa hàng thiết kế của con thành công là nhờ cái tâm, cái tài của con, chứ đâu phải cứ đổ tiền ra là được. Bây giờ, chủ nợ đến tìm khắp nơi. Thằng Thanh suốt ngày ngập trong lo âu, tóc đã bạc nửa đầu. Còn đứa con dâu mới kia, thấy biến cố liền thu vén đồ đạc cá nhân, có ý định rời bỏ đi nơi khác từ mấy hôm nay rồi."
Lam lặng người đi. Hóa ra, đằng sau sự mất tích của Thanh và những thông tin bị giấu kín suốt ba năm qua lại là một bi kịch đau lòng như thế. Nhìn bà cụ tóc bạc phơ, thân hình hao gầy phải ngồi taxi đi tìm mình trong đêm mưa, lòng Lam trào dâng một niềm thương cảm vô hạn.
"Mẹ à..." Lam quỳ xuống bên gối bà Phương, áp mặt vào bàn tay ấm áp của bà. "Mẹ có trách anh Thanh không?"
Bà Phương đưa bàn tay còn lại vuốt tóc Lam, những giọt nước mắt già nua lăn dài trên má: "Mẹ trách bản thân mình không biết dạy con, để nó phụ bạc một người vợ tào khang như con. Số tiền này, mẹ giao cho con không phải để con cứu nó, mà là để mẹ nhẹ lòng. Con hãy giữ lấy, phát triển tiệm may này lớn hơn. Đó là những gì con xứng đáng được nhận."
Đêm đó, Lam giữ bà Phương ở lại tiệm may. Nhìn bà cụ ngủ say sau một ngày mệt mỏi, Lam ngồi thẫn thờ bên chiếc hộp gỗ. Tâm trí cô là một mớ hỗn độn. Ba năm qua cô cố gắng quên đi quá khứ, nhưng giờ đây, quá khứ lại gõ cửa bằng một tình thế nghiệt ngã. Cô biết, nếu cô im lặng nhận số tiền này, cuộc đời cô sẽ sang một trang mới giàu sang hơn. Nhưng nhìn người mẹ già đang chịu trận giữa đống đổ nát do con trai mình gây ra, và cả người đàn ông từng là thanh xuân của mình đang bên bờ vực thẳm, lòng trắc ẩn trong Lam lại trỗi dậy. Cô không còn yêu Thanh, nhưng cô không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi đau của những người cô từng gọi là gia đình.
CHƯƠNG 2: BÃO TỐ DẬP DÌU VÀ SỰ ĐÁNH ĐỔI THẦM LẶNG
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh hẳn, nhưng bầu trời vẫn âm u. Bà Phương thức dậy sớm, sắc mặt có phần kém đi vì sương lạnh đêm qua. Lam tự tay nấu cho bà bát cháo hành ấm nóng. Khi bà Phương dùng bữa xong, Lam đẩy chiếc hộp gỗ lại trước mặt bà, ánh mắt tràn đầy sự kiên định.
"Mẹ ơi, con đã suy nghĩ cả đêm rồi. Số tiền và giấy tờ này, con xin phép không nhận cho riêng mình. Nhưng con muốn cùng mẹ làm một việc."
Bà Phương ngạc nhiên nhìn cô: "Con muốn làm gì hả Lam?"
"Con muốn dùng số tài sản này để giúp anh Thanh giải quyết dứt điểm các khoản nợ nần, giữ lại ngôi nhà cũ của tổ tiên. Con không làm điều này vì tình cảm vợ chồng cũ, mà con làm vì mẹ. Con không muốn nhìn thấy mẹ ở tuổi này còn phải chịu cảnh không có mái nhà che thân, phải lo lắng đến mất ăn mất ngủ."
Bà Phương rơm rớm nước mắt, lắc đầu: "Không được, Lam ơi! Như vậy là bất công với con quá. Nó đã đối xử với con như thế, con không có nghĩa vụ phải cứu nó!"
"Mẹ nghe con nói đã." Lam mỉm cười nhẹ nhàng, nắm lấy tay bà. "Chúng ta sẽ không đưa tiền trực tiếp cho anh Thanh hay cô vợ mới. Nếu đưa tiền, lòng tham của họ sẽ lại trỗi dậy và số tiền này cũng sẽ tan biến. Con sẽ đứng ra, nhờ một người bạn có kinh nghiệm trong ngành quản lý tài chính độc lập, đứng ra liên hệ trực tiếp với các chủ nợ để thỏa thuận, thanh toán toàn bộ gốc và lãi một cách hợp pháp. Đồng thời, cứu lại căn nhà đang bị thế chấp. Mọi việc sẽ được thực hiện một cách âm thầm. Anh Thanh và cô ấy sẽ chỉ biết rằng có một nhà đầu tư hoặc một quý nhân bí mật giúp đỡ với điều kiện họ phải tự mình lao động để vực dậy cửa hàng cũ, không được phép ỷ lại."
Bà Phương nhìn Lam bằng ánh mắt vừa khâm phục vừa xót xa. Bà hiểu, Lam làm vậy là muốn cho Thanh một cơ hội để làm lại cuộc đời, đồng thời bảo vệ trọn vẹn gia sản của tổ tiên mà không làm tổn thương đến lòng tự trọng của bất kỳ ai.
"Con tốt quá, Lam ơi... Mẹ thật vô phước khi mất đi đứa con dâu như con," bà cụ nghẹn ngào.
Ngay chiều hôm đó, Lam bắt tay vào kế hoạch. Cô liên hệ với Huy, một người bạn cũ làm chuyên viên tư vấn tài chính doanh nghiệp tự do, nhờ anh đứng ra làm đại diện pháp lý cho một "bên thứ ba ẩn danh". Qua sự kết nối của Huy, bức tranh toàn cảnh về sự khủng hoảng của Thanh hiện ra rõ mồn một. Cửa hàng thời trang của Thanh và người vợ mới tên Mai đang đứng trước nguy cơ phá sản do nhập hàng kém chất lượng với giá cao, dẫn đến tồn kho và nợ nần đầm đìa từ các nhà cung cấp vải và đối tác trang trí nội thất.
Đúng lúc này, tại ngôi nhà cũ của Thanh, không khí căng thẳng như vách đá sắp sập. Mai đang vội vã nhét những bộ quần áo đắt tiền vào vali, chuẩn bị rời đi. Thanh đứng ở cửa phòng, gương mặt phờ phạc, râu ria lởm chởm, ánh mắt hiện rõ sự bất lực và cay đắng.
"Em định bỏ đi thật sao Mai? Lúc anh có tiền, em nói sẽ bên anh trọn đời. Giờ cửa hàng gặp khó khăn, em lại gom hết tài sản chung rồi bỏ chạy thế này à?" Thanh giọng khàn đặc, hỏi trong đau đớn.
Mai quay lại, không còn vẻ dịu dàng, nũng nịu ngày nào, thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng, thực dụng:
"Anh Thanh ạ, anh tỉnh lại đi! Tôi đến với anh vì nghĩ anh là giám đốc, có nhà cao cửa rộng. Ai ngờ anh lại nghe lời tôi mà làm ăn mù quáng đến nông nỗi này? Giờ nợ nần ngập đầu, tôi không muốn cùng anh ra đường ở đâu. Ký đơn ly hôn đi, đường ai nấy đi!"
Nói rồi, Mai kéo vali bước thẳng ra cửa, mặc cho Thanh ngã quỵ xuống sàn nhà, ôm đầu bất lực. Đúng lúc cuộc đời Thanh tưởng chừng như đã rơi xuống đáy vực tăm tối nhất, thì điện thoại của anh vang lên. Đó là cuộc gọi từ Huy – người đại diện ẩn danh của Lam.
"Alo, anh Thanh phải không? Tôi là đại diện của một quỹ đầu tư tư nhân độc lập. Chúng tôi đã khảo sát tình hình cửa hàng của anh và nhận thấy mô hình cũ của anh vẫn có tiềm năng nếu được tái cơ cấu. Chúng tôi đồng ý đứng ra thanh toán toàn bộ các khoản nợ hiện tại với các nhà cung cấp và chuộc lại giấy tờ căn nhà đang thế chấp của anh."
Thanh như người sắp chết đuối vớ được cọc, anh bật dậy, giọng run bắn: "Anh nói thật sao? Nhưng... tại sao các anh lại giúp tôi? Điều kiện là gì?"
Huy bình thản đáp theo đúng kịch bản Lam đã soạn sẵn: "Điều kiện rất đơn giản. Thứ nhất, toàn bộ số tiền này là một khoản vay không lãi suất trong vòng 5 năm, anh phải cam kết làm việc, vận hành lại cửa hàng theo đúng lộ trình cải tổ do chúng tôi đưa ra. Thứ hai, anh tuyệt đối không được tìm kiếm danh tính của người đứng sau quỹ này. Nếu anh vi phạm hoặc bỏ bê công việc, hợp đồng sẽ vô hiệu và toàn bộ tài sản sẽ bị tịch thu. Anh có đồng ý không?"
"Tôi đồng ý! Tôi đồng ý mười mươi! Cảm ơn anh, cảm ơn quý công ty nhiều lắm!" Thanh khóc nấc lên, những giọt nước mắt của sự hối hận và lòng biết ơn muộn màng rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh đâu biết rằng, người "quý nhân" cứu mạng anh và gia đình anh lúc này lại chính là người vợ mà anh đã từng tàn nhẫn ruồng bỏ.
CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG NƠI CUỐI CON ĐƯỜNG VÀ BÀI HỌC VỀ LÒNG TRẮC ẨN
Những tháng tiếp theo là một chuỗi ngày thay đổi ngoạn mục. Dưới sự giám sát và định hướng gián tiếp từ Lam (thông qua Huy), cửa hàng của Thanh bắt đầu thay đổi diện mạo. Thay vì nhập những mặt hàng xa xỉ, kém chất lượng theo ý Mai trước đây, cửa hàng chuyển sang kinh doanh trang phục ứng dụng cao, sử dụng nguồn vải nội địa chất lượng với giá cả phải chăng. Lam thậm chí còn âm thầm gửi một số mẫu thiết kế độc quyền của mình dưới danh nghĩa "nhà thiết kế cộng tác ẩn danh" để giúp cửa hàng của Thanh thu hút khách khách hàng trở lại.
Thanh lao vào làm việc như điên dại để chuộc lại lỗi lầm. Anh không còn vẻ kiêu ngạo ngày xưa, thay vào đó là sự chín chắn, chịu khó. Mỗi ngày, nhìn mẹ mình – bà Phương – sức khỏe dần ổn định và nét mặt vui tươi trở lại trong ngôi nhà được giữ vững, Thanh thầm hứa với lòng mình sẽ không bao giờ làm điều gì sai trái nữa. Anh luôn tò mò về vị vị ân nhân bí mật kia, người không chỉ cứu anh về mặt tài chính mà còn hướng dẫn anh cách làm người, cách kinh doanh bằng cái tâm.
Một buổi chiều cuối năm, không khí Tết đã tràn ngập các ngõ phố. Cửa hàng của Thanh đã chính thức trả được một phần ba số nợ trước thời hạn nhờ doanh thu tăng trưởng vượt bậc. Thanh tìm gặp Huy tại một quán cà phê nhỏ để bàn giao báo cáo tài chính quý.
"Anh Huy này," Thanh ngập ngừng, đẩy ly cà phê về phía trước. "Tôi biết giao ước là không được tìm hiểu về người đứng sau. Nhưng thực sự, suốt mấy tháng qua, nếu không có những mẫu thiết kế xuất sắc và sự chỉ dẫn tận tình của vị ân nhân đó, tôi đã không có ngày hôm nay. Hôm nay là ngày cuối năm, tôi chỉ muốn gửi một món quà nhỏ này, nhờ anh chuyển lời cảm ơn chân thành nhất của gia đình tôi đến họ."
Thanh đặt lên bàn một chiếc phong bì bên trong có một chiếc thiệp tự tay anh viết và một chiếc kẹp tóc bằng bạc hình hoa sen – món quà nhỏ anh tự tay chọn mua.
Huy nhìn chiếc kẹp tóc, bỗng mỉm cười một cách ẩn ý. Anh đẩy chiếc phong bì lại phía Thanh, chậm rãi nói:
"Anh Thanh ạ, thời hạn thử thách của anh đã qua, và anh đã chứng minh được mình thực sự muốn làm lại cuộc đời. Hôm nay, tôi nghĩ đã đến lúc tôi hoàn thành nhiệm vụ của mình và trả lại sự thật cho người xứng đáng."
Huy lấy từ trong cặp táp ra một tập hồ sơ, đặt trước mặt Thanh: "Đây là toàn bộ chứng từ gốc của số tiền cứu nguy cho anh ngày đó. Nó không phải của quỹ đầu tư nào cả. Đó là tiền thừa kế từ tài sản của mẹ anh, và người thụ hưởng hợp pháp duy nhất được bà ký tên sang nhượng chính là chị Lam, vợ cũ của anh. Chính chị Lam đã yêu cầu tôi lập ra kế hoạch này để cứu anh và giữ lại ngôi nhà cho mẹ."
Thanh nghe như có tiếng sét nổ ngang tai. Mọi ký ức, mọi mảnh ghép trong suốt mấy tháng qua bỗng chốc hiện về rõ mịt mùng. Những mẫu thiết kế quen thuộc mang phong cách tinh tế, những lời khuyên kinh doanh đầy thấu hiểu... hóa ra tất cả đều đến từ Lam. Người phụ nữ mà anh đã phản bội, người đã bước ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và một trái tim rướm máu, lại là người duy nhất dang tay cứu vớt anh khi anh bị cả thế giới quay lưng.
"Lam... là Lam sao?" Thanh thốt lên, hai hàng nước mắt tuôn rơi lã chã. Sự ân hận, xấu hổ và kính phục đan xen khiến anh không thể thở nổi. Anh đứng bật dậy, lao ra khỏi quán cà phê trong cơn mưa phùn ngày cận Tết.
Thanh chạy bộ qua mấy con phố, hướng về phía tiệm may "An" mà anh đã cất công tìm hiểu địa chỉ từ lâu nhưng chưa bao giờ dám bén mảng tới vì mặc cảm lỗi lầm. Khi đến nơi, qua khung cửa kính ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp, anh thấy Lam đang bận rộn chỉnh sửa chiếc áo dài cho một em bé. Bên cạnh cô, bà Phương – mẹ anh – đang ngồi trên chiếc ghế sofa, vừa đan len vừa cười nói vui vẻ với cô. Khung cảnh ấy bình yên, ấm áp và trọn vẹn đến lạ kỳ.
Thanh định đẩy cửa bước vào, nhưng chân anh khựng lại. Anh nhìn xuống bản thân mình, rồi nhìn vào không gian thánh thiện bên trong. Anh hiểu rằng, sự xuất hiện của anh lúc này có thể sẽ làm phá vỡ sự bình yên mà Lam đã vất vả gầy dựng. Lam giúp anh không phải để quay lại, càng không phải để nhận lời xin lỗi. Cô giúp anh vì lòng trắc ẩn, vì chữ "Nghĩa" và chữ "Tình" cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam, và trên hết là vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho người mẹ già.
Thanh đứng dưới mái hiên ngoài cửa tiệm, lặng lẽ đặt chiếc phong bì có chiếc kẹp tóc hình hoa sen lên chiếc bàn nhỏ đặt ngoài cửa hiên – nơi khách hàng hay ngồi chờ. Anh lùi lại, cúi đầu thật sâu hướng về phía trong tiệm như một lời tạ tội và tri ân sâu sắc nhất từ tận đáy lòng.
Trong tiệm, Lam khẽ ngẩng đầu lên như cảm nhận được điều gì đó. Cô nhìn ra cửa, thấy chiếc phong bì quen thuộc và một dáng người đang khuất dần vào dòng người tấp nập sắm Tết trên phố. Lam mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản hơn bao giờ hết. Cô quay sang nắm lấy tay bà Phương:
"Mẹ ơi, ngoài trời tạnh mưa rồi. Năm nay nhà mình sẽ đón một cái Tết thật an vui mẹ ạ."
Bà Phương vỗ nhẹ lên tay cô, ánh mắt ngời lên niềm hạnh phúc. Câu chuyện của họ, khép lại không bằng một sự cưỡng cầu về một cuộc hôn nhân gương vỡ lại lành, mà khép lại bằng sự tái sinh của những tâm hồn. Lòng tốt thầm lặng và sự bao dung của Lam đã không chỉ cứu vớt một gia đình bên bờ vực sụp đổ, mà còn để lại một bài học sâu sắc về tình người, về giá trị của sự tử tế và đạo lý "uống nước nhớ nguồn" tốt đẹp của dân tộc. Cuộc đời có thể có những khúc quanh tăm tối, nhưng chỉ cần giữ vững cái tâm lương thiện, ánh sáng của hạnh phúc đích thực sẽ luôn tìm đường quay trở về.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.