Min menu

Pages

Cậu sinh viên nghèo ở trọ luôn được người chủ trọ đem đĩa đồ ăn nấu thừa sang và dặn "bác lỡ nấu dư, ăn không hết lại mang bỏ thì phí"... Cậu cứ nhận và biết ơn những đĩa "đồ thừa" đó... Sau khi tốt nghiệp, cậu rời đi... 10 năm sau, khi bác chủ trọ bị bệnh nặng, đứng trước cảnh phải bán hết nhà cửa để chi trả thì một người thanh niên xuất hiện khiến cả bệnh viện rơi nước mắt... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


Chương 1: Tiếng nấc nghẹn đêm mưa
"Rầm! Rầm! Rầm!"

Tiếng đập cửa sắt rầm rầm giữa đêm mưa gió bão bùng của Sài Gòn khiến bà Hoa giật nảy mình. Kim đồng hồ trên tường đã chỉ sang số 1. Tim bà đập liên hồi, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Vừa hé cửa, một bóng người ướt sũng đã đổ ập vào lòng bà, run rẩy và nức nở.

"Bác Hoa ơi... cứu cháu với... Mẹ cháu... mẹ cháu mất rồi bác ơi!"

Là Thành. Cậu sinh viên năm hai nghèo khó thuê căn phòng trọ nhỏ nhất, ẩm thấp nhất dưới gầm cầu thang nhà bà. Gương mặt Thành tái mét, nước mắt hòa lẫn nước mưa chát đắng. Trên tay cậu là chiếc điện thoại cũ nát màn hình nhấp nháy dòng chữ "Cuộc gọi nhỡ từ Bệnh viện đa khoa tỉnh".

Bà Hoa sững sờ, cái ôm siết chặt của người phụ nữ góa chồng như muốn bao bọc lấy linh hồn đang tan vỡ của đứa trẻ tội nghiệp. Mẹ Thành ở quê vốn bạo bệnh từ lâu, một mình Thành vừa học bách khoa, vừa chạy xe công nghệ đến kiệt sức để gửi tiền về thuốc thang. Vậy mà ông trời tàn nhẫn, chút hy vọng cuối cùng của cậu cũng bị dập tắt vào một đêm mưa lạnh.

"Bác ơi, cháu không có tiền về quê... Tiền đóng học phí kỳ tới cháu vừa đóng sáng nay rồi. Cháu phải làm sao đây bác? Cháu bất hiếu quá!" – Thành đập đầu vào tường, tiếng khóc nghẹn ngào xé toạc không gian tĩnh mịch.

Bà Hoa cay khóe mắt. Bà vội vàng chạy vào nhà trong, lục tung tủ quần áo, lôi ra một xấp tiền lẻ được vuốt phẳng phiu – số tiền trích từ tiền phòng tháng này bà định đi đóng tiền điện nước và thuốc khớp của mình. Bà nhét chặt vào tay Thành, giọng kiên quyết:

"Cầm lấy! Đi ra bến xe ngay, bác bắt grab cho. Đừng nghĩ ngợi gì cả, việc nghĩa tử là việc lớn. Đi đi con!"

Thành nhìn xấp tiền, đôi mắt đỏ ngầu đầy mặc cảm và tự trọng của một chàng trai nghèo trỗi dậy: "Bác ơi, cháu không thể... Cháu nợ tiền phòng của bác còn chưa trả đủ..."

"Cái thằng này! Lúc nào rồi còn sĩ diện?" – Bà Hoa gắt lên, nhưng ánh mắt đầy tình thương – "Coi như bác cho mượn. Không đi ngay là không kịp nhìn mặt mẹ lần cuối đâu!"

Đêm đó, Thành đi. Căn nhà trọ trở lại vẻ im lìm, chỉ còn tiếng mưa xối xả ngoài hiên.

Những ngày sau đó, Thành trở lại trường học, gầy rộc và lầm lì hơn. Cậu vùi đầu vào sách vở và những chuyến xe đêm. Biết lòng tự trọng của đứa trẻ nghèo rất lớn, bà Hoa không bao giờ hỏi han kiểu thương hại. Thay vào đó, mỗi buổi chiều, khi cơm nước xong xuôi, bà lại bưng một đĩa thức ăn đầy ặn – khi thì thịt kho trứng, khi thì cá nục sốt cà – gõ cửa phòng Thành.

"Thành ơi, mở cửa bác bảo."

Thành rụt rè mở cửa, mùi thơm của thức ăn xộc vào mũi làm cái bụng đói cồn cào của cậu biểu tình. Bà Hoa thản nhiên dúi đĩa thức ăn vào tay cậu, chép miệng:

"Này, cầm lấy ăn hộ bác. Nay con gái bác nó đòi ăn sườn xào chua ngọt, bác lỡ tay nấu dư một đống, ăn không hết để qua đêm mang bỏ thì phí tội chết. Ăn giúp bác cho đỡ chật tủ lạnh nha."

Thành nhìn đĩa sườn vàng óng, miếng nào miếng nấy dày dặn, lại nhìn bát canh rau cải xanh mướt. Cậu nghẹn lời: "Bác ơi, sao ngày nào bác cũng nấu dư nhiều thế ạ?"

Bà Hoa lườm một cái sắc lẹm: "Cái thằng này, bác già rồi, mắt kém tay run nên đong đếm không chuẩn. Cho thì cứ ăn đi, hỏi hoài. Nhớ rửa sạch đĩa mai trả bác."

Thành cúi đầu, giấu đi giọt nước mắt suýt rơi vào bát cơm nguội ngắt. Cậu thừa biết, người già neo đơn như bác Hoa, ăn uống tiết kiệm từng đồng, làm sao có chuyện "lỡ tay nấu dư" toàn món ngon và bổ dưỡng suốt cả năm trời như thế. Đó không phải là đồ thừa, đó là lòng tự trọng của cậu được lòng nhân hậu của bà bảo vệ một cách khéo léo nhất.

Chương 2: Cuộc chia ly và ngã rẽ định mệnh

Thấm thoắt hai năm nữa lại trôi qua, Thành tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu. Ngày nhận bằng, cậu không có người thân nào bên cạnh, chỉ có bà Hoa diện chiếc áo dài nhung cũ kỹ, đạp chiếc xe đạp cọc cạch đến tận trường, tay cầm bó hoa hướng dương nhỏ tặng cậu.

"Chúc mừng con, mẹ con ở trên cao chắc chắn đang mỉm cười" – Bà Hoa lau giọt nước mắt hạnh phúc thay cho người mẹ quá cố của cậu.

Thành ôm chầm lấy bà: "Con cảm ơn mẹ Hoa." Tiếng "mẹ" lần đầu tiên thốt ra sau bao năm nghẹn ngào, tự nhiên và thiêng liêng đến lạ.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Thành nhận được học bổng toàn phần thạc sĩ tại Nhật Bản và lời mời làm việc từ một tập đoàn công nghệ lớn tại Tokyo. Cơ hội đổi đời đã đến, nhưng cũng là lúc cậu phải rời xa mái trọ nghèo, rời xa người phụ nữ đã cưu mang mình suốt những năm tháng thanh xuân cơ cực.

Buổi tối trước ngày bay, Thành nấu một bữa cơm giản dị để mời bà Hoa. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, cậu đặt một chiếc phong bì dày dặn.

"Bác Hoa, đây là số tiền những năm qua cháu nợ tiền phòng, và cả số tiền đêm mưa năm đó bác cho cháu mượn. Cháu gửi lại bác, và... có một chút quà nhỏ cháu biếu bác dưỡng già."

Bà Hoa nhìn chiếc phong bì, sắc mặt bỗng thay đổi. Bà đẩy ngược lại phía Thành, giọng trầm xuống:

"Thành này, bác giúp con vì bác quý cái chữ, quý cái nghị lực của con, chứ không phải để bán phòng trọ lấy lãi. Tiền phòng gốc con gửi thì bác nhận, còn tiền biếu này con cầm lấy mà phòng thân nơi xứ người. Sang bên đó lạ nước lạ cái, cần nhiều thứ phải lo lắm."

"Nhưng bác ơi..." – Thành tha thiết – "Cháu đi rồi, không ai nấu cơm 'dư' cho cháu ăn nữa. Cháu chỉ muốn báo đáp bác một chút."

Bà Hoa cười, nụ cười hiền hậu nhưng đượm buồn: "Đồ bố khỉ. Biết người ta giả vờ mà cứ nhận hoài. Sau này thành tài rồi, sống tốt, giúp đỡ được những người khổ như con ngày xưa, đó là cách báo đáp lớn nhất dành cho bác rồi."

Ngày Thành ra sân bay, bà Hoa không đi tiễn. Bà sợ cảnh chia ly, sợ mình sẽ khóc. Thành đứng trước cửa phòng trọ trống trơn, cúi đầu lạy ba lạy hướng về phía gian nhà chính của bà Hoa, rồi quay lưng bước đi, mang theo lòng biết ơn sâu sắc khắc cốt ghi tâm.

Mười năm trôi qua. Cuộc sống cuốn con người ta vào những guồng quay hối hả. Thành ở Nhật Bản xa xôi, từ một kỹ sư trẻ trở thành chuyên gia công nghệ, rồi thành lập công ty riêng. Những năm đầu, cậu vẫn gọi điện về hỏi thăm bà Hoa, nhưng sau đó, khu phố trọ của bà bị giải tỏa, bà đổi số điện thoại, Thành lại bận rộn với những dự án lớn, hai bác cháu mất liên lạc từ đó. Nhưng chưa một ngày nào trong bữa ăn của mình, Thành quên được hương vị của những đĩa "đồ ăn thừa" đong đầy tình người năm ấy.

Trong khi đó tại Việt Nam, tuổi già không buông tha cho bà Hoa. Căn nhà trọ cũ bị giải tỏa, bà chuyển về sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Rồi tai họa ập đến, bà bị chẩn đoán mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối, kèm theo biến chứng tim mạch nghiêm trọng. Chi phí lọc máu và phẫu thuật lên đến hàng trăm triệu đồng, một con số quá lớn đối với một bà lão về hưu. Con gái bà dù thương mẹ nhưng hoàn cảnh cũng khó khăn, phải chạy vạy khắp nơi, thậm chí đã treo biển bán đi căn nhà duy nhất đang ở để lo viện phí cho mẹ.

Chương 3: Đĩa "đồ thừa" giá trị mười năm

Không gian bệnh viện Bạch Mai những ngày giữa năm ngột ngạt và đầy mùi thuốc sát trùng. Tại hành lang khoa Hồi sức tích cực, chị Mai – con gái bà Hoa – ngồi gục đầu vào đầu gối, khóc không thành tiếng. Tờ giấy báo đóng tạm ứng viện phí 200 triệu đồng cho ca mổ tim gấp của mẹ như một bản án đè nặng lên vai chị. Nhà đã rao bán cắt lỗ nhưng chưa ai mua ngay, mà mạng sống của mẹ thì chỉ tính bằng ngày, bằng giờ.

Bên trong phòng bệnh, bà Hoa gầy rộc, làn da xám xịt vì chạy thận, hơi thở thoi thóp. Bà thều thào bảo con gái: "Mai ơi... thôi con ạ. Đừng bán nhà. Nhà mất rồi các cháu biết ở đâu. Mẹ sống thế này là đủ rồi..."

"Mẹ ơi, con xin mẹ đừng nói vậy, còn nước còn tát mà mẹ..." – Mai nghẹn ngào.

Đúng lúc không khí tuyệt vọng bao trùm, một đoàn người mặc âu phục lịch lãm, đi đầu là một người đàn ông trẻ tuổi mang dáng dấp thành đạt, bước vội vã vào hành lang. Người đàn ông nhìn thấy chị Mai, ánh mắt lộ rõ vẻ xúc động. Cậu bước đến, giọng run run:

"Chị Mai... phải chị Mai không? Bác Hoa... bác Hoa đang ở trong này sao?"

Chị Mai ngước lên, ngơ ngác mất một lúc mới nhận ra khuôn mặt quen thuộc dù đã mười năm thay đổi: "Thành... Thành phải không em?"

Thành không kịp trả lời nhiều, cậu đẩy cửa bước vào phòng bệnh. Nhìn thấy bà Hoa nằm trên giường với mớ dây rợ chằng chịt, người phụ nữ mạnh mẽ, nhân hậu năm nào giờ chỉ còn là một chiếc bóng gầy gò, tim Thành thắt lại. Cậu quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay nhăn nheo, khô ráp của bà.

"Mẹ Hoa... Con là Thành đây. Con trai của mẹ về rồi đây!"

Bà Hoa khẽ mở mắt, nhìn người đàn ông trưởng thành, đĩnh đạc trước mặt. Phải mất vài giây, ký ức mười năm trước mới ùa về. Bà thều thào, giọt nước mắt đục mờ ứa ra: "Thành... Thành đấy à con? Con về bao giờ... Bác... bác không sao đâu..."

"Mẹ đừng nói gì cả. Con biết hết rồi." – Thành quay sang trợ lý phía sau, ra hiệu – "Cậu đi làm thủ tục chuyển bác sang phòng chăm sóc đặc biệt tốt nhất, thanh toán toàn bộ chi phí hiện tại và đóng trước tiền cho toàn bộ liệu trình điều trị tiếp theo. Mời những chuyên gia đầu ngành về hội chẩn ngay lập tức!"

Chị Mai đứng ở cửa, nghe những lời đó mà bàng hoàng, chiếc phong bì đóng viện phí trên tay rơi xuống đất. Chị lắp bắp: "Thành... số tiền đó lớn lắm... Chị... gia đình chị không biết bao giờ mới trả nổi..."

Thành đứng dậy, đỡ chị Mai thẳng người lên, ánh mắt cậu kiên định và ấm áp: "Chị Mai, chị không cần trả. Đây là số tiền mười năm trước em nợ bác Hoa."

Bà Hoa trên giường bệnh nghe vậy, cố sức xua tay: "Thành... bác đã bảo... bác không lấy tiền của con... Bác có cho con vay mượn gì đâu..."

Thành quay lại, nắm chặt tay bà, nụ cười của cậu lúc này tràn ngập lòng biết ơn và sự kính trọng:

"Bác Hoa ơi, bác không cho con vay tiền, nhưng bác đã nuôi sống con suốt hai năm đại học bằng những đĩa 'đồ ăn thừa'. Bác có biết, mỗi đĩa thịt, đĩa cá bác mang sang bảo là 'ăn không hết lại mang bỏ thì phí', thực chất là bác đang nhường phần cơm của mình, đang bảo vệ lòng tự trọng tổn thương của một đứa trẻ mồ côi không? Nếu không có những đĩa đồ ăn 'dư' đó, con đã gục ngã vì kiệt sức từ lâu rồi, làm sao có Thành của ngày hôm nay."

Thành quay sang nhìn mọi người xung quanh, giọng cậu vang lên rõ ràng, xúc động:

"Ngày hôm nay, con xin phép được mang toàn bộ số 'đồ thừa' ngày ấy con ăn của bác, quy đổi thành viện phí và sự hiếu kính của một đứa con trai dành cho mẹ. Mạng sống và ơn nghĩa của mẹ Hoa dành cho con là vô giá. Con có tài sản hàng triệu đô, nhưng nếu không cứu được mẹ, tiền đó cũng chỉ là giấy vụn."

Cả phòng bệnh im phăng phắc. Chị Mai òa khóc nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự sống và hạnh phúc. Các bác sĩ, y tá đứng ngoài hành lang chứng kiến câu chuyện cũng lặng lẽ lau nước mắt. Họ đã thấy nhiều cảnh tranh chấp, ruồng bỏ vì tiền bạc, nhưng hôm nay, họ được chứng kiến một câu chuyện cổ tích có thật giữa đời thường về tình người và đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.

Hai tuần sau, ca phẫu thuật của bà Hoa thành công tốt đẹp. Ngày bà xuất viện, Thành tự tay dắt bà ra xe. Nắng ban mai ấm áp chiếu rọi lên gương mặt hồng hào trở lại của bà lão nhân hậu. Bài học về lòng nhân ái không cần những lời rao giảng đao to búa lớn, nó nằm ngay trong từng đĩa cơm sẻ chia ngày khốn khó, và sẽ luôn kết quả ngọt ngào khi được gieo vào một mảnh đất của lòng biết ơn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.