Min menu

Pages

Bố tái hôn với vợ giàu nhưng tôi cưới không được cho một đồng, đọc di chúc của ông mà tôi ngã quỵ

Chương 1: Sự thật đằng sau những nếp nhăn

Tiếng mưa hạ rả rích đổ xuống mái hiên ngôi nhà cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ. Thành đứng lặng bên cửa sổ, nhìn những giọt nước vỡ tan trên mặt sân xi măng bong tróc. Đám tang của bố anh vừa mới qua được ba ngày. Không gian ngôi nhà vắng lặng đến mức nghe rõ cả tiếng mọt nghiến gỗ từ chiếc tủ chè cổ – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố để lại. Bố anh, ông thợ mộc lành nghề cả đời lam lũ, bỗng chốc trở thành tâm điểm bàn tán của họ hàng khi quyết định tái hôn ở tuổi ngoài sáu mươi với bà Hồng, một người phụ nữ góa chồng giàu có, sở hữu chuỗi cửa hàng kinh doanh đồ gỗ mỹ nghệ lớn ở trung tâm thị trấn. Ngày ông dọn đồ sang nhà vợ mới, Thành không ngăn cản, chỉ lẳng lặng chúc bố hạnh phúc. Anh hiểu, sau những năm tháng gà trống nuôi con vất vả, bố cũng cần một chỗ dựa khi xế chiều.

Một năm sau ngày bố tái hôn, Thành lập gia đình. Vợ anh là Vy, một cô gái hiền thục, làm công việc kế toán cho một đại lý nông sản nhỏ. Ngày cưới của Thành, bố anh đến rất sớm. Ông mặc bộ vest mới tinh do bà Hồng mua, nhưng ánh mắt lại đượm buồn và bồn chồn. Suốt buổi lễ, bà Hồng đứng bên cạnh với phong thái quý phái, luôn nở nụ cười xã giao nhưng khoảng cách lại vô cùng rõ rệt. Đến phần trao quà cưới, trong khi họ hàng, làng xóm người cho chiếc kiềng vàng, người mừng phong bao chúc phúc, thì bố Thành chỉ bước lên, nắm chặt tay con trai và con dâu. Ông trao cho Thành một chiếc hộp gỗ nhỏ do chính tay ông đục đẽo, bên trong là một chiếc vòng dâu tằm cho cháu ngoại tương lai và một lá thư tay dặn dò đạo lý làm chồng, làm cha. Tuyệt nhiên, không có một đồng tiền mặt hay chỉ vàng nào được trao từ người bố vừa bước chân vào hào môn.

Khách khứa bắt đầu xầm xì, những lời bàn tán ra vào như những mũi kim đâm vào lòng Thành. Người ta bảo ông đi theo vinh hoa phú quý rồi quên mất đứa con trai duy nhất, bảo bà mẹ kế keo kiệt không cho chồng nở mày nở mặt với con đẻ. Thành nắm chặt tay vợ, nén nỗi cay đắng vào lòng. Anh không tham của cải của bà Hồng, nhưng sự trống rỗng trong chiếc hộp gỗ khiến anh không khỏi chạnh lòng về tình cảm của người cha. Ngược lại với sự thất vọng của chồng, Vy ôm lấy chiếc hộp gỗ, nhẹ nhàng bảo rằng đây là món quà vô giá nhất vì nó chứa đựng mồ hôi và tình thương của bố.

Cuộc sống hôn nhân của hai vợ chồng trẻ bắt đầu với muôn vàn gian khó. Họ thuê một gian nhà nhỏ, cùng nhau tích góp từng đồng lương ít ỏi để chuẩn bị đón đứa con đầu lòng. Thành làm lụng quên ngày đêm tại xưởng cơ khí, còn Vy dù bụng mang dạ chửa vẫn quán xuyến việc nhà chu toàn. Trong suốt ba năm đó, bố Thành thỉnh thoảng vẫn ghé qua xem cháu nội, nhưng lần nào ông cũng đi bộ từ đầu ngõ, dáng vẻ gầy gò, hai tay rỗng không. Ông chỉ ngồi chơi với cháu một lát, hỏi han tình hình công việc của Thành rồi vội vã ra về. Thành dần trở nên lạnh nhạt, những câu trả lời cứ ngắn dần đi bởi khoảng cách vô hình của sự nghèo khó và mặc cảm. Rồi căn bệnh hiểm nghèo ập đến đột ngột, ông ra đi sau một cơn bạo bệnh vỏn vẹn chưa đầy một tuần, để lại sự bàng hoàng cho hai đứa con.

Sau ba ngày chay tuần, bà Hồng chủ động hẹn Thành và Vy đến ngôi nhà cũ của gia đình để nói chuyện. Ngồi đối diện với người mẹ kế trong gian phòng khách quen thuộc, Thành cảm thấy tim mình thắt lại. Bà Hồng không còn vẻ kiêu sa ngày trước, gương mặt bà hằn rõ sự mệt mỏi và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Bà đặt lên chiếc bàn gỗ một phong bì lớn màu nâu đã niêm phong kỹ lưỡng. Bà nhìn Thành, thở dài một tiếng rồi chậm rãi nói rằng đây là di chúc và toàn bộ tâm nguyện cuối cùng của bố anh, do chính ông viết tay và nhờ một người bạn thân làm chứng trước khi mất.

Thành đón lấy phong bì, ngón tay anh run rẩy. Anh bóc lớp keo dán, rút tờ giấy đại tập được gấp làm tư. Những nét chữ thân thuộc của bố hiện ra, có chỗ nhòe đi vì mực thấm. Thành bắt đầu đọc, và từng dòng chữ như những làn sóng mạnh mẽ đập tan mọi định kiến, khiến anh ngã quỵ xuống chiếc ghế tựa, nước mắt tuôn rơi lả chả.




Trong di chúc, bố anh viết:
"Thành à, khi con đọc được những dòng chữ này, có lẽ bố đã không còn được nhìn thấy nụ cười của con và cháu nội nữa. Bố viết những lời này trong một đêm mưa muộn, khi cơn đau ngực lại kéo về nhức nhối. Bố biết, suốt bốn năm qua, trong lòng con luôn có một nút thắt lớn về người bố này. Ngày đám cưới của con, nhìn con đứng trên sân khấu, bố đã phải kiềm nén tiếng khóc vào trong. Người ta nói bố tham giàu phụ nghĩa, nói bố có vợ sang mà keo kiệt với con trai. Nhưng Thành ơi, sự thật không phải như những gì thế gian nhìn thấy.

Ngày bố quyết định bước thêm bước nữa với dì Hồng, không phải vì bố ham mê tiền tài nhung lụa. Trước đó một tháng, bố đi khám và biết mình bị một căn bệnh suy kiệt dần về sức khỏe, không còn làm lụng nặng được nữa. Lúc ấy, xưởng gỗ của dì Hồng đang gặp khó khăn chồng chất sau một sự cố hư hỏng toàn bộ lô hàng xuất khẩu, nợ nần bủa vây. Dì Hồng là người tốt, ngày xưa từng giúp đỡ mẹ con lúc ngặt nghèo mà con còn nhỏ chưa biết. Bố sang đó, danh nghĩa là chồng, nhưng thực chất là mang chút tay nghề mộc cuối cùng của đời mình để giúp dì gánh vác xưởng gỗ, trả nợ ân tình. Bố và dì Hồng đã có một thỏa thuận rõ ràng trước khi đăng ký kết hôn: Bố không lấy một đồng tài sản nào của dì, và dì cũng không có nghĩa vụ phải chu cấp cho con riêng của bố. Bố muốn con tự lập bằng đôi tay của mình, giống như cách bố đã nuôi con khôn lớn.

Mấy năm qua, bố đi bộ đến thăm con với hai bàn tay trắng, không phải vì bố không thương cháu, mà vì bố đã dồn tất cả tiền lương, tiền công thợ mộc ít ỏi của mình gửi cho một người bạn già của bố ở quê, nhờ bác ấy lập một tài khoản tiết kiệm đứng tên con. Bố không muốn dì Hồng khó xử với các con riêng của dì, bố cũng không muốn con ỷ lại vào số tiền của bố mà mất đi ý chí vươn lên. Chiếc hộp gỗ ngày cưới bố tặng con, bên dưới đáy có một ngăn bí mật, con hãy cạy ra..."

Thành đọc đến đây thì đôi tay run lẩy bẩy, chữ nhòe đi sau màn nước mắt mờ mịt. Anh không thể ngờ người cha gầy gò, im lặng của mình lại gánh chịu nhiều điều tiếng và hy sinh thầm lặng đến thế. Vy ngồi bên cạnh, nghe chồng đọc mà nước mắt cũng lăn dài trên má. Cô ôm lấy vai Thành, cả hai vợ chồng nghẹn ngào không thành tiếng.

Bà Hồng nhìn Thành, ánh mắt bà tràn ngập sự bao dung và thương cảm. Bà khẽ đẩy chiếc khăn tay về phía anh, giọng trầm ấm:
– Thành à, bố con là một người đàn ông vô cùng tự trọng. Ngày cưới của hai đứa, dì đã chuẩn bị một khoản tiền lớn để ông ấy trao cho con, để ông ấy được nở mày nở mặt với họ hàng. Nhưng ông ấy dứt khoát từ chối. Ông bảo: "Thằng Thành nó giống tôi, nó cần cái nghề và cái chí, chứ không cần tiền của người khác. Tôi cho nó đạo lý, nó sẽ sống tốt cả đời". Những năm qua, dì thấy ông ấy chắt bóp từng đồng, đi làm từ tờ mờ sáng, tối về lại cặm cụi trong xưởng để kiếm tiền công. Toàn bộ số tiền đó, ông ấy đều gửi về quê nhờ bác lấy danh nghĩa giúp đỡ để tích lũy cho con.

Thành đứng bật dậy, anh lao về phía chiếc tủ chè cũ, nơi đặt chiếc hộp gỗ kỷ vật ngày cưới. Đôi bàn tay vốn quen với ốc vít, cơ khí của anh giờ đây lại run rẩy lạ thường. Anh lật ngược đáy hộp, tìm kiếm vết hở. Đúng như lời bố viết, phần đáy hộp được đục đẽo vô cùng tinh xảo, có một lẫy nhỏ bằng gỗ nằm ẩn dưới hoa văn đường viền. Thành dùng đầu ngón tay ấn mạnh, một miếng gỗ mỏng bật ra.

Bên trong ngăn bí mật là một cuốn sổ tiết kiệm mang tên anh, cùng với một tập giấy biên nhận gửi tiền suốt ba năm qua. Tổng số tiền không phải là một con số quá khổng lồ, nhưng đối với một người thợ mộc già, đó là cả một gia tài thanh xuân và những giọt mồ hôi cuối cùng của cuộc đời. Nhưng điều khiến Thành khóc nấc lên thành tiếng chính là một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn nằm cạnh cuốn sổ. Đó là dòng chữ viết vội: "Tiền này để dành lúc vợ con sinh nở và khi con cần mở xưởng riêng. Bố luôn tự hào về con, Thành à."

Chương 2: Cao trào từ lòng nhân ái

Nhìn cuốn sổ tiết kiệm và những dòng chữ của người cha quá cố, Thành thấy lồng ngực mình thắt lại vì hối hận. Những năm qua, anh đã lạnh nhạt với ông, đã nghĩ ông quên đi giọt máu của mình để sống cuộc đời nhung lụa. Sự hiểu lầm ấy như một vết dao tự cào xé tâm can anh.

– Bố ơi... con có lỗi với bố... – Thành quỳ sụp xuống sàn nhà, ôm chiếc hộp gỗ vào lòng mà khóc nghẹn.
Vy bước đến quỳ bên cạnh chồng, cô vuốt ve tấm lưng đang rung lên bần bật của Thành, nước mắt cô cũng rơi xuống sàn gỗ xi măng. Bà Hồng khẽ bước lại gần, đặt tay lên vai Thành, giọng nói chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc:
– Đừng tự trách mình, Thành. Bố con làm tất cả những điều này là vì muốn bảo vệ lòng tự trọng của con và sự bình yên của gia đình. Ông ấy biết con là người có chí khí, nếu biết ông ấy phải làm lụng vất vả để cho tiền, con sẽ không bao giờ nhận.

Đúng lúc không khí đang chìm trong đau thương và xúc động, tiếng chuông điện thoại của Vy vang lên dồn dập. Cô lau nước mắt, bấm nút nghe. Đầu dây bên kia là tiếng của bác cả, người đang trông coi căn nhà ở quê – nơi người bạn già của bố Thành đang sinh sống. Giọng bác hớt hải:
– Vy đấy à? Bác Sơn, người bạn thân của bố Thành ấy, vừa bị ngã bệnh nặng. Bác ấy sống một mình ở quê, mấy hôm nay lo liệu đám tang cho bố Thành xong thì đổ bệnh luôn. Giờ xóm giềng đang đưa bác ấy đi trạm xá rồi chuyển lên bệnh viện khu vực. Nhưng bác ấy cứ khăng khăng không chịu đi, bảo không muốn làm phiền ai, lại không có tiền viện phí. Bác biết hai đứa vừa lo việc xong cũng túng quẫn, nhưng bác Sơn là ân nhân, lại là người giữ hy vọng cuối cùng cho bố Thành, hai đứa xem thế nào...

Thành nghe thấy toàn bộ câu chuyện qua loa thoại của vợ. Anh lập tức quẹt ngang nước mắt, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định. Anh nhìn cuốn sổ tiết kiệm trong tay, rồi nhìn sang Vy. Không cần một lời giải thích, Vy lập tức gật đầu với chồng:
– Anh à, bác Sơn là người bạn tri kỷ của bố, lại là người đã giúp bố giữ số tiền này cho chúng ta suốt bao năm qua mà không mảy may tơ hào một đồng. Giờ bác ấy gặp nạn, chúng ta không thể làm ngơ.

Thành quay sang bà Hồng, giọng anh dứt khoát nhưng tràn đầy lòng biết ơn:
– Dì Hồng, con xin phép được giữ lại cuốn sổ này để rút tiền ngay lập tức. Con phải vào bệnh viện lo cho bác Sơn. Bố con đã dạy con làm người phải biết trước biết sau, biết đền ơn đáp nghĩa. Con không thể để bạn của bố chịu khổ.

Bà Hồng nhìn hai vợ chồng trẻ với ánh mắt vô cùng trân trọng. Bà gật đầu:
– Con làm đúng lắm, Thành. Bố con ở trên cao có linh thiêng chắc chắn sẽ mỉm cười. Dì sẽ đi cùng hai đứa. Xe của dì đang đỗ đầu ngõ, chúng ta đi ngay cho kịp.

Chuyến xe lao đi trong cơn mưa hạ tầm tã. Ngồi trên xe, Thành nắm chặt cuốn sổ tiết kiệm. Tâm trí anh hiện lên hình ảnh bác Sơn – người đàn ông lam lũ, chân chất ở quê, mỗi lần gặp Thành đều cười hiền hậu và hỏi han xem cuộc sống của anh có khó khăn gì không. Hóa ra, đằng sau những câu hỏi han ấy là cả một bầu trời quan tâm, là sự chung thủy với lời hứa dành cho người bạn thân đã khuất.

Khi họ đến bệnh viện khu vực, bác Sơn đang nằm trên chiếc giường bệnh ở góc phòng, gương mặt hốc hác, hơi thở yếu ớt. Xung quanh không có một người thân thích, chỉ có vài người hàng xóm tốt bụng ở quê đưa đi giúp rồi cũng phải vội vã ra về lo việc đồng áng. Nhìn thấy Thành và Vy bước vào, đôi mắt mờ đục của bác Sơn bỗng sáng lên một tia thần sắc. Bác cố gượng dậy nhưng Thành đã nhanh chóng lao đến, đỡ bác nằm xuống.

– Bác Sơn, chúng cháu đến rồi. Bác cứ yên tâm điều trị, mọi chi phí chúng cháu sẽ lo liệu hết – Thành nói, giọng run run vì xúc động.
Bác Sơn thều thào, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn nắm lấy tay Thành:
– Thành à... con biết chuyện cuốn sổ rồi sao? Bố con... ông ấy thương con lắm. Ông ấy bắt bác phải thề là chỉ khi nào ông ấy nằm xuống, hoặc khi con thực sự cần mở xưởng, bác mới được giao lại cuốn sổ đó. Bác chưa làm tròn trách nhiệm, chưa kịp đưa tận tay cho con thì đã đổ bệnh thế này...
– Bác ơi, dì Hồng đã đưa di chúc của bố cho cháu rồi. Cháu biết hết rồi bác ạ. Bác là ân nhân của gia đình cháu, giờ bác phải khỏe lại để chứng kiến cháu trưởng thành, chứng kiến cháu làm được những điều bố mong mỏi – Thành nghẹn ngào.

Bà Hồng bước đến, nhẹ nhàng đặt một túi hoa quả lên bàn, rồi quay sang nói với bác sĩ phụ trách ca bệnh vừa bước vào phòng. Hóa ra, căn bệnh của bác Sơn cần phải điều trị dài ngày và chăm sóc y tế rất cẩn thận. Chi phí chắc chắn không hề nhỏ. Thành không một chút do dự, anh cầm cuốn sổ tiết kiệm đi thẳng ra ngân hàng gần nhất để làm thủ tục rút tiền. Anh quyết định trích một phần lớn số tiền tích lũy của bố để đóng viện phí và thuê người chăm sóc cho bác Sơn tại bệnh viện.

Trong lúc Thành đi làm thủ tục, Vy ở lại phòng bệnh, ân cần đút từng thìa cháo loãng cho bác Sơn. Nhìn cảnh tượng ấy, những bệnh nhân nằm cùng phòng không khỏi trầm trồ, họ tưởng Vy là con gái ruột của bác. Một bác gái nằm giường bên cạnh lên tiếng:
– Ông Sơn tốt số thật đấy, có đứa con dâu hiếu thảo thế này thì bệnh gì chẳng khỏi.
Bác Sơn cười ra nước mắt, lắc đầu:
– Không phải con tôi đâu, đây là con của người bạn thân quá cố của tôi đấy. Chúng nó tốt bụng quá, tôi ngại với ông ấy dưới suối vàng.
Vy mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc tự hào:
– Bác đừng nói thế, bố cháu và bác là một. Bác cứ an tâm tĩnh dưỡng, vợ chồng cháu sẽ luôn bên cạnh bác.

Chương 3: Quả ngọt của lòng lương thiện

Một tháng sau, bác Sơn xuất viện trong niềm vui hoan hỉ của cả xóm giềng và vợ chồng Thành. Sức khỏe của bác đã bình phục hoàn toàn nhờ được điều trị kịp thời và sự chăm sóc tận tình của Vy. Số tiền còn lại trong sổ tiết kiệm, dù đã vơi đi một phần cho viện phí, nhưng vẫn đủ để Thành thực hiện ước mơ lớn nhất của đời mình và cũng là tâm nguyện của người cha: Mở một xưởng cơ khí nhỏ.

Thành quyết định thuê lại chính mặt bằng của ngôi nhà cũ – nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm của gia đình. Anh không muốn phá bỏ ngôi nhà, mà chỉ sửa sang lại gian nhà ngoài thành xưởng làm việc, còn gian trong vẫn giữ nguyên làm nơi thờ cúng tổ tiên và bố mẹ. Ngày khai trương xưởng cơ khí nhỏ mang tên "An Bình" – cái tên mà bố anh từng gợi ý trong lá thư tay, trời cao trong xanh, không một gợn mây.

Bà Hồng đến từ sớm, trên tay mang theo một bức tranh chữ "Đức" được thúc bằng đồng rất trang trọng. Bà trao cho Thành và bảo:
– Đây là bức tranh ngày xưa bố con tự tay chọn mẫu nhưng chưa kịp làm. Dì nhờ thợ hoàn thiện để tặng con ngày hôm nay. Treo bức tranh này ở xưởng, để luôn nhớ về cái tâm của bố con nhé.
Thành đón lấy bức tranh, lòng ngập tràn lòng biết ơn:
– Con cảm ơn dì. Những năm qua con đã nghĩ sai về dì, con xin lỗi dì nhiều lắm.
Bà Hồng cười, đôi mắt bà ngân ngấn nước nhưng nụ cười lại vô cùng nhẹ nhõm:
– Không sao đâu con, hiểu lầm được hóa giải là tốt rồi. Giờ đây thấy con trưởng thành, tự lập thế này, dì mãn nguyện lắm. Từ nay về sau, xưởng gỗ của dì và xưởng cơ khí của con có thể hợp tác với nhau. Dì làm phần mộc, con làm phần khung sắt nghệ thuật, chúng ta cùng nhau phát triển.

Lời đề nghị của bà Hồng mở ra một trang mới đầy triển vọng cho sự nghiệp của Thành. Không còn sự xa cách, không còn những mặc cảm nghèo khó, giờ đây họ đã thực sự trở thành một gia đình, gắn kết với nhau bằng sự tôn trọng và tình thương chân thành.

Đúng lúc đó, một chiếc xe khách từ quê đỗ ngay trước cửa xưởng. Bác Sơn bước xuống, dáng vẻ khỏe mạnh, hồng hào hơn trước rất nhiều. Đi cùng bác là hai người thanh niên trẻ ở trong làng. Bác Sơn cười hớn hở, bước vào xưởng:
– Thành ơi! Bác đến chúc mừng con đây. Hai đứa này là cháu ở quê, chúng nó chăm chỉ, khéo tay lắm nhưng ở quê không có việc làm ổn định. Bác dẫn chúng nó lên đây, con xem có việc gì phụ trợ thì nhận chúng nó vào làm, vừa giúp chúng nó có cái nghề, vừa đỡ đần cho con lúc xưởng mới mở.

Thành nhìn hai người thanh niên, rồi nhìn bác Sơn. Lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Lòng tốt quả thật có sức lan tỏa kỳ diệu. Bố anh đã sống một đời thầm lặng giúp đỡ người khác, bác Sơn đã giữ trọn lời hứa với người bạn thân, và giờ đây, chính Thành lại tiếp tục cái vòng tròn nhân ái đó bằng việc tạo công ăn việc làm cho những người có hoàn cảnh khó khăn ở quê hương.

Anh bước tới, bắt tay hai người thanh niên:
– Dạ được chứ bác! Xưởng của cháu đang rất cần người. Hai em cứ ở lại đây, anh sẽ chỉ bảo tận tình. Chúng ta cùng nhau làm việc, cùng nhau đi lên.

Buổi tối hôm đó, sau khi khách khứa đã ra về hết, gian nhà cũ ngập tràn ánh đèn ấm áp. Vy đang dọn dẹp gian bếp, tiếng cười khúc khích của đứa con nhỏ vang lên giòn giã khi được bố bế trên tay. Thành đưa con lại gần bàn thờ, thắp một nén hương thơm cho bố. Khói hương cuộn tròn bay lên, hòa vào không gian tĩnh lặng. Nhìn lên di ảnh của người cha với nụ cười hiền hậu, Thành thầm thì trong lòng:

"Bố ơi, con đã hiểu được bài học lớn nhất mà bố để lại cho con rồi. Đó không phải là tiền bạc, của cải, mà chính là lòng tự trọng, sự tự lập và tình yêu thương, giúp đỡ mọi người một cách thầm lặng. Con sẽ nuôi dạy cháu nội của bố trở thành một người như thế. Bố hãy an lòng yên nghỉ bố nhé..."

Gió đêm hè thổi qua cửa sổ, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cau ngoài vườn. Thành nắm chặt tay Vy, nhìn đứa con đang ngủ say trên tay vợ. Cuộc sống phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với hành trang là tình yêu thương và lòng lương thiện mà người cha đã truyền lại, anh tin rằng gia đình nhỏ của mình sẽ luôn vững vàng vượt qua mọi giông bão, gặt hái những quả ngọt của cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.