Min menu

Pages

Vay bố 300 triệu mua nhà nhưng bố cho luôn 2 tỷ, vô tình nghe dự định của ông xong, tôi chết lặng

Chương 1: Sự thật sau cuốn sổ tiết kiệm

Nắng chiều hanh hao hắt qua ô cửa kính của căn phòng trọ mười lăm mét vuông, nơi vợ chồng Thành đã gắn bó suốt năm năm qua. Căn phòng ngột ngạt, tiếng quạt chổi than kêu cọc cạch không ngăn nổi cái nóng hầm hập của đô thị. Thành nhìn Mai, vợ anh, đang cặm cụi lật giở từng trang sổ đỏ của một căn hộ chung cư trả góp mà họ vừa đi xem tuần trước. Số tiền đặt cọc và đợt đầu tiên cần có là sáu trăm triệu, nhưng gom góp tất thảy tiền tiết kiệm của hai vợ chồng, họ chỉ mới có một nửa.

Nghĩ ngợi mãi, Thành quyết định bắt chuyến xe muộn về quê. Mong muốn duy nhất của anh lúc mình là vay bố – ông Toàn – số tiền ba trăm triệu còn thiếu. Đối với Thành, đây là một quyết định khó khăn, bởi từ ngày mẹ mất, hai bố con vốn ít chia sẻ, ông Toàn lại sống rất giản dị, tiết kiệm ở quê, anh không biết ông có đủ số tiền lớn như vậy không.

Ngôi nhà cấp bốn ở quê đón Thành bằng mùi khói bếp ngai ngái quen thuộc. Ông Toàn tóc đã bạc nửa đầu, đang ngồi uống trà bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Thấy con trai về bất ngờ, ông không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ vào bếp nấu bát mì hành cho anh ăn đỡ mệt.

Sau bữa tối, Thành ngập ngừng mãi mới dám mở lời:
“Bố ạ, tụi con tính mua một căn chung cư nhỏ trên thành phố để an cư lạc nghiệp. Nhìn vợ con chịu cảnh phòng trọ chật chội mãi, con không đành lòng. Con đã có một nửa, nay muốn xin… vay bố ba trăm triệu, con xin hứa sẽ gửi lại bố đầy đủ trong vòng ba năm.”

Ông Toàn im lặng hồi lâu, nhấp một ngụm trà đặc. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của sương gió. Ông không gật đầu, cũng không lắc đầu, chỉ bảo Thành đi ngủ sớm cho đỡ mệt. Sự im lặng của bố khiến Thành thắt lòng, anh tự trách mình đã làm khó ông.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló rạng qua rặng tre trước ngõ, ông Toàn gọi Thành vào buồng trong. Từ trong chiếc hòm gỗ cũ kỹ có khóa bằng đồng, ông lấy ra một bọc vải nhung đỏ, mở ra bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm. Ông đặt nó vào tay Thành. Thành nhìn con số in trên sổ, mắt anh nhòe đi, rồi tròn xoe vì kinh ngạc: Hai tỷ đồng.

“Bố… thế này là sao ạ? Con chỉ vay ba trăm triệu thôi mà?” – Giọng Thành run rẩy.

Ông Toàn vỗ vai con, cười hiền hậu:
“Bố cho hai đứa đấy. Cầm lấy mà mua hẳn một căn nhà rộng rãi, đàng hoàng, đừng mua trả góp rồi gánh nợ nần, áp lực mệt mỏi lắm con ạ.”

Thành đứng thẫn thờ, cầm cuốn sổ tiết kiệm mà nặng trĩu đôi tay. Anh biết bố cả đời chỉ làm lụng thuần nông, chắt bóp từng đồng từ vườn cây, ao cá, làm sao có được số tiền khổng lồ này? Nỗi xúc động nghẹn ngào xen lẫn sự hoang mang dâng lên trong lòng. Anh định quay lại hỏi rõ ngọn ngành, nhưng thấy bố đã đi ra ngoài vườn cho gà ăn.

Trưa hôm đó, Thành định ra sau nhà tìm bố để thưa chuyện. Khi đi ngang qua gian nhà chính, anh nghe thấy tiếng ông Toàn đang trò chuyện với người bác họ hàng bên xóm. Giọng ông Toàn trầm thấp nhưng rõ mồn một qua khe cửa gỗ.






“Tôi lo xong cho thằng Thành rồi ông ạ. Đưa cuốn sổ cho nó, lòng tôi như trút được gánh nặng mười mấy năm nay.” – Tiếng ông Toàn thở dài, tiếng điếu cày rít một hơi giòn giã rồi tắt lịm.

Tiếng bác cả Bình, người họ hàng sát vách, trầm ngâm đáp lại:
“Ông giữ lời hứa với ông Lâm như vậy là trọn nghĩa vẹn tình rồi. Nhưng còn bản thân ông thì sao? Căn nhà này đã xuống cấp lắm rồi, mái ngói thì dột, mà cái chân của ông dạo này trái gió trở trời lại đau nhức. Ông cho thằng Thành hết hai tỷ, rồi lấy gì mà dưỡng già? Huống hồ, số tiền đó…”

“Kìa ông Bình!” – Ông Toàn ngắt lời, giọng đột ngột hạ thấp, đầy vẻ khẩn khoản – “Tôi xin ông, chuyện này sống để bụng chết mang theo. Thằng Thành nó không biết gì về nguồn gốc số tiền đó cả. Hãy cứ để nó nghĩ đó là tiền tôi tích góp từ vườn tược. Nếu nó biết đây là số tiền ông Lâm – ân nhân năm xưa của gia đình tôi – gửi gắm trước khi qua đời để nhờ tôi quản lý, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn và lo cho gia đình, nó sẽ không bao giờ chịu nhận. Ông Lâm không có con cái, lúc nhắm mắt xuôi tay chỉ tin tưởng giao hiệu thuốc cổ truyền và số tiền này cho tôi. Tôi đã dùng một phần giúp đỡ bà con nghèo trong xã, phần còn lại này, tôi muốn dành cho thằng Thành để nó có cái nền móng vững chắc. Đời tôi khổ mấy cũng chịu được, chứ nhìn con cái chật vật, tôi không đành lòng.”

Đứng ngoài cánh cửa gỗ, Thành như chết lặng. Hai tai anh ù đi, lồng ngực thắt lại như có ai bóp nghẹt. Cuốn sổ tiết kiệm hai tỷ trong túi áo khoác bỗng trở nên nóng rẫy, nặng tựa ngàn cân.

Thì ra, người cha bấy lâu nay anh nghĩ là ích kỷ, ít nói, người cha mà anh từng trách cứ vì sao ngày mẹ mất lại chỉ lặng lẽ ôm lấy quan tài không khóc một lời, lại đang mang vác một bí mật lớn lao đến thế. Bố anh không phải là một phú ông giàu có giấu nghề, ông chỉ là một người canh giữ lòng tốt, một người đàn ông trung thực đến mức cực đoan với lời hứa của một người quá cố. Và giờ đây, ông đang dâng tặng toàn bộ những gì tốt đẹp nhất cho anh, chấp nhận sống một mình trong căn nhà dột nát với chiếc chân đau khớp mỗi khi mùa mưa về.

Thành lùi lại vài bước, cố không gây ra tiếng động. Anh chạy phăng ra vườn chuối phía sau, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

“Bố ơi… sao bố lại ngốc thế?” – Thành thì thầm trong tiếng nấc, lòng trào dâng một cảm giác tội lỗi và thương xót tột cùng.

Anh nhớ lại những lần mình gọi điện về quê, chỉ hỏi thăm loa qua vài câu rồi cúp máy. Anh nhớ lại mái tóc bố đã bạc trắng, chiếc áo sờn vai bố mặc đi mặc lại suốt bao nhiêu năm. Anh đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến mái ấm nhỏ của mình trên thành phố mà quên mất người cha già đang thầm lặng hy sinh ở quê nhà.

Thành lau nước mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh biết, nếu bây giờ anh vào nhà và làm ầm lên, bố anh sẽ rất khó xử và chắc chắn sẽ tìm mọi cách để ép anh cầm số tiền đó. Ông Toàn là người cứng rắn, một khi đã quyết định thì không ai lay chuyển được. Thành cần một kế hoạch, anh cần phải bàn với Mai.

Chiều hôm đó, Thành thưa chuyện với bố để lên thành phố sớm với lý do có công việc đột xuất ở công ty. Ông Toàn không nghi ngờ gì, chỉ lầm lũi tiễn con ra tận đầu ngõ, tay còn xách theo một túi gạo nếp mới và một nải chuối chín cây.

“Cầm lấy mà ăn, đồ sạch ở quê cả đấy. Mua nhà xong thì báo cho bố một tiếng để bố mừng nhé.” – Ông Toàn cười, nụ cười hiền hậu nhưng đượm buồn.

Thành ôm chầm lấy bố, cái ôm mà mười mấy năm nay anh chưa từng làm. Ông Toàn khựng lại một giây vì bất ngờ, rồi vỗ vỗ vào lưng con trai:
“Kìa, lớn tướng rồi còn làm nũng. Đi đi cho kịp xe.”

Bước lên xe khách, Thành nhìn dáng bộc liêu xiêu của bố nhạt nhòa dần sau bụi đường. Trong đầu anh, một quyết định táo bạo đã được hình thành.

Chương 2: Cơn bão lòng và sự đồng lòng của hai vợ chồng

Về đến căn phòng trọ mười lăm mét vuông ở thành phố, Thành thấy Mai đang ngồi đợi bên mâm cơm nguội ngắt. Thấy chồng về, Mai đon đả chạy ra, ánh mắt ngập tràn hy vọng:
“Anh về rồi à? Sao, bố có khỏe không anh? Bố có… cho tụi mình vay được chút nào không?”

Thành không nói không rằng, chậm rãi đặt cuốn sổ tiết kiệm lên chiếc bàn xếp nhỏ giữa nhà. Mai tò mò cầm lên, và khi nhìn thấy con số hai tỷ đồng, cô suýt chút nữa đánh rơi cuốn sổ.

“Anh Thành… cái này… cái này là thật sao? Bố lấy đâu ra nhiều tiền thế này? Hay là anh…” – Mai lắp bắp, khuôn mặt tái mét vì lo sợ chồng làm điều gì dại dột.

Thành kéo ghế ngồi xuống, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của vợ. Anh chậm rãi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ lời hứa của bố với ông Lâm quá cố, cho đến tình trạng sức khỏe và căn nhà dột nát ở quê. Càng nghe, mắt Mai càng đỏ hoe. Khi Thành dứt lời, căn phòng trọ chìm vào một khoảng lặng im phăng phắc, chỉ còn tiếng quạt giấy cọc cạch vang lên.

Mai nhìn cuốn sổ tiết kiệm, rồi nhìn chồng. Cô thấu hiểu sự dằn vặt trong ánh mắt của Thành. Là một người vợ, cô khát khao có một mái nhà riêng biết bao, nhưng là một người con, cô không thể nhẫn tâm xây dựng hạnh phúc của mình trên sự hy sinh thầm lặng và nghèo khó của người cha già.

Mai hít một hơi thật sâu, lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má, mỉm cười dịu dàng:
“Anh ạ, số tiền này chúng ta không thể tiêu được. Nó không chỉ là tiền, nó là danh dự của bố, là lòng tốt của ông Lâm gửi gắm cho đời. Nếu chúng ta dùng nó để mua một căn nhà khang trang, mỗi đêm ngủ trong căn nhà đó, lòng chúng ta có thanh thản được không?”

Thành nhìn vợ, lòng ngập tràn sự biết ơn. Anh ôm lấy Mai:
“Cảm ơn em đã hiểu cho anh. Nhưng nếu trả lại hoàn toàn, bố sẽ sinh nghi và không chịu nhận. Bố muốn nhìn thấy chúng ta ổn định.”

Mai suy nghĩ một lát rồi mắt sáng lên:
“Em có cách này. Chúng ta vẫn sẽ mua nhà, nhưng không phải căn hộ lớn bằng số tiền này. Chúng ta sẽ dùng đúng ba trăm triệu như dự định ban đầu để vay bố, coi như hoàn thành tâm nguyện giúp đỡ con cái của ông. Số tiền còn lại, em và anh sẽ lập một quỹ thầm lặng đứng tên ông Lâm và bố, gửi lại cho chính quyền hoặc hội chữ thập đỏ ở quê một cách ẩn danh để sửa sang lại mái trường cho trẻ em và giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn đúng như di nguyện của ông Lâm. Còn về phần bố, cuối tuần này, hai vợ chồng mình sẽ về quê, thuê thợ sửa lại mái nhà và gian bếp cho bố, bảo là tiền thưởng dự án của anh. Anh thấy sao?”

Thành nhìn vợ, ánh mắt rạng ngời hạnh phúc. Anh không ngờ vợ mình lại có thể thấu đáo và giàu lòng nhân ái đến thế.
“Được, cứ thế mà làm em ạ. Còn số tiền ba trăm triệu vay bố, hai vợ chồng mình chịu khó cày cuốc, ba năm sau sẽ mang về trả cả gốc lẫn lãi cho ông cụ dưỡng già.”

Tuy nhiên, cuộc đời vốn không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Ngay ngày hôm sau, khi Thành đang chuẩn bị thủ tục để thực hiện kế hoạch thì anh nhận được điện thoại từ bác Bình ở quê, giọng hớt hải:
“Thành ơi! Về quê gấp con ơi! Bố con… bố con bị ngã từ trên mái nhà xuống, hiện đang nằm ở trạm xá xã, người ta đang chuẩn bị chuyển lên tuyến trên!”

Điện thoại suýt rơi khỏi tay Thành. Trời đất quanh anh như quay cuồng. Thì ra, ngay sau khi Thành đi, ông Toàn vì muốn tiết kiệm tiền thuê thợ, lại sợ mùa mưa bão sắp tới mái nhà dột nát sẽ làm hỏng đồ đạc, nên đã tự mình trèo lên sửa lại những viên ngói vỡ. Cái chân đau khớp bất ngờ lên cơn co rút khiến ông mất thăng bằng và ngã xuống.

Thành và Mai tức tốc bắt xe lao về quê ngay trong đêm. Trên chuyến xe muộn, Thành nắm chặt tay Mai, lòng cầu nguyện không ngớt. Anh tự trách mình quá chậm trễ, nếu anh hành động sớm hơn, nếu anh không rời đi ích kỷ như vậy, thì bố đã không gặp tai nạn. Sự kịch tính và lo sợ tột độ bao trùm lấy tâm trí hai vợ chồng. Họ hiểu rằng, thời gian không chờ đợi một ai, và lòng hiếu thảo không thể hẹn trước.

Chương 3: Mái nhà của lòng nhân ái

Khi Thành và Mai chạy vào phòng bệnh của bệnh viện khu vực, ông Toàn đang nằm trên giường bệnh, một bên chân đã được bó bột trắng xóa, trên trán quấn một lớp băng gạc. Thấy con trai và con dâu mặt mày phờ phạc, mồ hôi nhễ nhại xông vào, ông Toàn lại cố nở nụ cười gượng gạo, giọng thều thào:
“Cha bố anh chị, làm gì mà cuống cuồng lên thế. Bố chỉ sẩy chân tí thôi, xương già rồi nên hơi nứt một tí, không sao đâu.”

Thành lao đến bên giường, quỳ sụp xuống, nắm lấy bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết chai sần của bố. Anh không kìm được nữa, bật khóc nức nở:
“Bố ơi… con biết hết rồi. Con biết chuyện cuốn sổ hai tỷ, biết chuyện lời hứa của bố với ông Lâm rồi. Sao bố lại khổ thế hả bố? Con mua nhà để làm gì khi bố phải chịu khổ cực, phải nguy hiểm thế này?”

Ông Toàn nghe con trai nói, gương mặt thoáng chút ngỡ ngàng, rồi ông quay sang nhìn bác Bình đang đứng ở góc phòng. Bác Bình tiếng thở dài, ái ngại:
“Tôi xin lỗi ông Toàn, hôm qua thằng Thành nó vô tình nghe thấy lúc tụi mình nói chuyện. Tôi thấy giấu mãi cũng không phải là cách, để tụi nhỏ biết mà còn lo toan.”

Ông Toàn im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông nhìn ra cửa sổ bệnh viện, nơi có rặng cây đang rì rào trong gió. Ông thở dài, vỗ nhẹ lên đầu Thành:
“Anh biết rồi thì thôi… Bố chỉ muốn tốt cho hai đứa. Đời bố sống bằng cái tâm, cái đức. Ông Lâm ngày xưa cứu mạng mẹ anh khi bà ấy sinh khó, cái ơn ấy bố trả cả đời không hết. Khi ông ấy mất, gửi gắm niềm tin vào bố, bố không thể làm khác được. Số tiền đó bố giữ hộ, nhưng bố thấy hai đứa khổ quá, bố nghĩ ông Lâm ở suối vàng cũng sẽ đồng ý cho bố dùng một phần lo cho cháu con.”

Mai bước lên, lau nước mắt cho bố rồi ân cần nói:
“Bố ơi, tụi con hiểu lòng bố và ông Lâm. Nhưng tụi con còn trẻ, còn tay còn chân thì còn làm ra tiền được. Tụi con quyết định rồi, tụi con chỉ xin vay bố ba trăm triệu đúng như kế hoạch ban đầu để mua căn căn hộ trả góp. Số tiền còn lại, tụi con đã liên hệ ẩn danh để gửi vào quỹ khuyến học và quỹ xây dựng nhà tình thương của xã mình dưới tên của ông Lâm và bố. Tụi con muốn cùng bố hoàn thành trọn vẹn tâm nguyện cả đời của bố.”

Ông Toàn nghe con dâu nói, đôi mắt già nua bỗng ngập tràn những giọt nước mắt hạnh phúc. Ông không ngờ con trai và con dâu mình lại có suy nghĩ trưởng thành và cao thượng đến thế. Sự hiếu thảo và lòng nhân ái của các con khiến ông cảm thấy mọi sự hy sinh của mình bấy lâu nay đều hoàn toàn xứng đáng.

“Hai đứa… hai đứa nghĩ được thế, bố mừng lắm. Mẹ anh ở dưới suối vàng chắc cũng đang mỉm cười.” – Ông Toàn nghẹn ngào.

Một tháng sau, ông Toàn xuất viện. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ ngày nào giờ đã được thay thế bằng một diện mạo mới. Không phải là một căn biệt thự xa hoa, mà là một ngôi nhà được sửa sang lại kiên cố, mái ngói mới đỏ tươi không còn sợ những đêm mưa bão, gian bếp được làm lại sạch sẽ, ngăn nắp. Toàn bộ chi phí sửa nhà đều do Thành và Mai tự tích góp và vay mượn thêm từ bạn bè, tuyệt đối không động vào số tiền di nguyện kia.

Bà con lối xóm ai nấy đều đến chúc mừng ông Toàn có người con trai và con dâu hiếu thảo. Họ không biết về câu chuyện hai tỷ đồng, họ chỉ thấy một gia đình luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau bằng tình cảm chân thành nhất.

Cùng lúc đó, tại trường tiểu học của xã, một thư viện sách mới khang trang và một quỹ học bổng dành cho học sinh nghèo hiếu học mang tên “Quỹ Lá Xanh” chính thức được thành lập từ một nhà tài trợ ẩn danh. Đứng từ xa nhìn các em nhỏ rạng rỡ tiếng cười cầm trên tay những cuốn sách mới, ông Toàn, Thành và Mai cùng mỉm cười hạnh phúc.

Buổi tối hôm đó, bên mâm cơm gia đình ấm cúng ở quê nhà, tiếng cười nói rộn ràng ngập tràn gian nhà mới. Thành nhìn bố, nhìn vợ, lòng anh thanh thản lạ kỳ. Anh nhận ra rằng, căn nhà kiên cố nhất, ấm áp nhất không phải được xây bằng những viên gạch xa hoa trên thành phố, mà được xây bằng lòng hiếu thảo, sự trung thực và tình thương giữa người với người. Bài học về lòng tốt thầm lặng của người cha sẽ là ngọn đuốc sáng, soi rọi cho thế hệ của anh và cả những thế hệ mai sau, về một lối sống đẹp, trọn nghĩa vẹn tình với cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.