#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
**Chương 1: Lời chia tay như một bản án**
“Anh đang đùa em đúng không?”
Tôi nghe chính giọng mình vang lên, khô khốc và xa lạ. Trước mặt tôi, cô ấy đứng im, ánh mắt không còn chút do dự nào nữa. Không phải giận dữ, không phải đau khổ — chỉ là lạnh.
“Em nghĩ… chúng ta nên dừng lại. Anh không có tương lai.”
Không khí như bị ai bóp nghẹt. Quán nhỏ vẫn ồn ào, người ta vẫn nói cười, nhưng tất cả với tôi như bị kéo xa ra hàng trăm mét. Tôi đứng đó, tay vẫn cầm túi bánh mì nóng hổi, hơi ấm còn chưa kịp tan, nhưng trong lòng thì lạnh ngắt.
“Không có tương lai?” Tôi nhắc lại, như muốn chắc mình không nghe nhầm.
Cô ấy gật đầu, chậm rãi, dứt khoát. “Anh tốt. Nhưng tốt không đủ. Em không thể cứ chờ đợi một điều không chắc chắn.”
“Vậy… tất cả những gì mình có trước giờ là gì?” Tôi hỏi, giọng bắt đầu run.
“Là kỷ niệm.” Cô ấy trả lời. “Nhưng kỷ niệm không nuôi sống được hiện tại.”
Câu nói đó như một nhát dao, không đau ngay, nhưng cắm rất sâu.
Tôi im lặng. Không phải vì hết lời, mà vì tôi hiểu — từ giây phút cô ấy nói ra điều đó, tôi đã thua rồi.
“Anh không muốn giữ em lại sao?” cô ấy hỏi, như một phép thử cuối cùng.
Tôi nhìn cô ấy thật lâu. Một phần trong tôi muốn nói “có”. Muốn níu, muốn giữ, muốn chứng minh rằng tôi sẽ thay đổi. Nhưng một phần khác — yếu ớt nhưng tỉnh táo — lại nói rằng, người đã muốn rời đi thì giữ lại cũng chỉ là kéo dài thêm một cuộc chia tay.
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Một cái gật đầu nhẹ đến mức chính tôi cũng không tin nổi.
Cô ấy khẽ thở ra, như trút được gánh nặng. “Cảm ơn anh… vì đã hiểu.”
Hiểu?
Tôi không chắc mình hiểu. Nhưng tôi biết, tôi không còn lựa chọn.
Từ hôm đó, mọi thứ thay đổi.
Không còn tin nhắn “dậy chưa” mỗi sáng. Không còn những cuộc gọi kéo dài đến khuya. Không còn ai hỏi tôi đã ăn gì, đi đâu, làm gì. Cuộc sống trở lại như trước khi có cô ấy — nhưng trống rỗng hơn rất nhiều.
Những ngày đầu, tôi vẫn giữ thói quen đi ngang con đường cũ. Không phải để gặp lại cô ấy, mà chỉ vì tôi chưa quen với việc rẽ sang hướng khác. Có những buổi tối, tôi ngồi một mình, nhìn điện thoại sáng rồi tắt, tắt rồi sáng.
“Chắc cô ấy cũng đang bận…” tôi tự nhủ.
Nhưng rồi tôi nhớ ra — cô ấy không còn là của tôi nữa.
Có hôm, tôi thức dậy lúc nửa đêm, tim đập nhanh vô cớ. Tôi mở điện thoại, lướt qua đoạn chat cũ. Những dòng tin nhắn vẫn còn đó, nhưng người gửi và người nhận thì không còn như trước.
“Tại sao lại là ‘không có tương lai’?” tôi tự hỏi.
Tôi không tệ. Tôi đi làm đều, không sa đà, không chơi bời. Nhưng có lẽ, như cô ấy nói, “tốt” không đủ.
Tôi bắt đầu làm việc nhiều hơn. Ban ngày ở công ty, tối về nhận thêm việc. Không phải vì tôi đam mê, mà vì tôi không muốn nghĩ.
“Ê, dạo này mày như cái máy vậy,” một đồng nghiệp nói. “Không nghỉ ngơi gì à?”
“Bận chút thôi,” tôi cười.
Nhưng thực ra, tôi đang chạy trốn. Chạy khỏi những ký ức, khỏi cảm giác bị bỏ lại, khỏi câu nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu: “Anh không có tương lai.”
Một lần, tôi ở lại đến khuya chỉ để sửa một lỗi nhỏ. Không ai yêu cầu. Không ai kiểm tra. Nhưng tôi vẫn làm.
“Tại sao mày cố vậy?” người bảo vệ hỏi.
Tôi im lặng một lúc, rồi đáp: “Chắc… để thấy mình không vô dụng.”
Câu trả lời khiến chính tôi cũng giật mình.
Thời gian trôi qua. Chậm, nhưng không dừng lại. Tôi bắt đầu quen với việc một mình. Bắt đầu không còn giật mình khi nghe tên cô ấy. Bắt đầu có những ngày không nghĩ về cô ấy.
Tôi thay đổi lúc nào không hay.
Tôi dậy sớm hơn. Tập thể dục. Đọc sách. Làm việc có kế hoạch. Những thứ trước đây tôi từng xem là “phiền phức” giờ lại trở thành thói quen.
“Tao thấy mày khác rồi đấy,” một đồng nghiệp nhận xét.
“Khác thế nào?” tôi hỏi.
“Có vẻ… biết mình đang làm gì hơn.”
Tôi không trả lời. Nhưng trong lòng, tôi biết — đúng là như vậy.
Cuộc sống dần ổn định. Không rực rỡ, nhưng đủ vững.
Tôi nghĩ mình đã vượt qua.
Cho đến một buổi chiều, khi tôi gặp lại cô ấy.
---
**Chương 2: Cuộc gặp lại không ngờ**
“Anh…”
Giọng nói đó khiến tôi khựng lại.
Tôi quay đầu. Và trong khoảnh khắc ấy, mọi ký ức như ùa về cùng lúc.
Cô ấy đứng đó, không xa, không gần. Vẫn là gương mặt quen thuộc, nhưng ánh mắt thì khác. Không còn sự chắc chắn, không còn cái nhìn đánh giá.
“Lâu rồi không gặp,” cô ấy nói, giọng nhỏ hơn trước.
Tôi gật đầu. “Ừ.”
Không khí giữa chúng tôi ngập ngừng. Không còn thân thuộc, nhưng cũng chưa hẳn xa lạ.
“Anh… làm ở đây à?” cô ấy hỏi.
“Ừ, tôi phụ trách mảng này,” tôi đáp, chỉ tay vào khu vực vừa trình bày.
Cô ấy nhìn tôi một lúc lâu. “Anh… thay đổi nhiều.”
“Tôi vẫn vậy thôi.”
“Không.” Cô ấy lắc đầu. “Anh khác trước. Trước đây… anh không tự tin như vậy.”
Tôi không biết nên nói gì. Chỉ khẽ cười.
“Em dạo này thế nào?” tôi hỏi.
Cô ấy im lặng một chút rồi đáp: “Cũng ổn… nhưng không như em nghĩ.”
“Ý là sao?”
Cô ấy thở nhẹ. “Em từng nghĩ, chỉ cần chọn một người ‘có tương lai’, mọi thứ sẽ dễ dàng. Nhưng… hóa ra không phải.”
Tôi không hỏi thêm. Nhưng cô ấy tự nói tiếp.
“Người đó rất giỏi. Ổn định. Nhưng… em không thấy vui.” Cô ấy nhìn xuống. “Có những lúc em nhớ… những ngày mình còn bên nhau.”
Tôi nghe, nhưng không xen vào.
“Anh có từng… nhớ em không?” cô ấy hỏi, giọng rất nhỏ.
Tôi cười nhẹ. “Có.”
Cô ấy ngẩng lên, ánh mắt lóe lên hy vọng.
“Nhưng… đó là trước đây,” tôi nói tiếp.
Nụ cười của cô ấy chậm lại.
“Anh có giận em không?” cô ấy hỏi.
“Không.”
“Thật?”
“Ừ. Nếu là ngày trước thì có thể. Nhưng bây giờ… không còn lý do để giận nữa.”
Cô ấy im lặng.
“Em xin lỗi,” cô ấy nói. “Vì đã nói anh ‘không có tương lai’.”
Tôi nhìn cô ấy. “Không sao. Lúc đó… em nói đúng theo những gì em thấy.”
“Nhưng em đã sai.”
“Không hẳn.” Tôi lắc đầu. “Có thể lúc đó tôi thật sự chưa đủ tốt.”
Cô ấy bước lại gần hơn một chút. “Nhưng bây giờ thì khác.”
Tôi không phủ nhận.
“Anh biết không…” cô ấy nói chậm rãi, “em đã nghĩ rất nhiều. Nếu ngày đó em không rời đi… có lẽ mọi thứ đã khác.”
Tôi nhìn cô ấy, rồi khẽ hỏi: “Em hối hận?”
Cô ấy không trả lời ngay. Nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
“Vậy… nếu bây giờ…” cô ấy hít sâu, “em muốn quay lại…”
Câu nói dừng lại giữa chừng, nhưng ý nghĩa thì rõ ràng.
Không khí như đặc lại.
Tôi nhìn cô ấy. Một năm trước, tôi từng mơ về khoảnh khắc này. Nhưng bây giờ, khi nó xảy ra… tôi lại không thấy vui như mình tưởng.
“Tại sao?” tôi hỏi.
“Vì… em nhận ra người em cần… là anh.”
“Hay là người anh của hiện tại?” tôi hỏi lại.
Cô ấy sững lại.
Tôi tiếp tục: “Nếu tôi vẫn như trước đây… em có quay lại không?”
Cô ấy im lặng.
Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
---
**Chương 3: Lời kết không ngờ**
“Tôi cảm ơn em.”
Cô ấy ngẩng lên, ngạc nhiên. “Vì…?”
“Vì đã rời đi.”
Cô ấy đứng sững.
“Nếu không có ngày đó, có lẽ tôi vẫn sẽ sống như cũ. Không cố gắng, không thay đổi, và cũng không biết mình có thể đi được bao xa.”
“Nhưng…” cô ấy nghẹn lại, “em không muốn mọi thứ kết thúc như vậy.”
“Tôi cũng không muốn,” tôi nói. “Nhưng có những chuyện… không phải cứ muốn là được.”
“Vậy anh không còn… tình cảm với em nữa sao?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Có. Nhưng không còn như trước.”
Cô ấy cúi đầu.
“Tình cảm không biến mất ngay lập tức,” tôi nói tiếp. “Nhưng nó thay đổi. Và đôi khi… nó không còn đủ để quay lại.”
Một giọt nước mắt rơi xuống.
“Tôi không trách em,” tôi nói nhẹ. “Mỗi người đều có quyền chọn con đường của mình. Chỉ là… con đường của chúng ta không còn đi chung nữa.”
“Em hiểu…” cô ấy thì thầm.
Một khoảng lặng dài.
“Tôi mong em hạnh phúc,” tôi nói.
“Anh cũng vậy,” cô ấy đáp.
Tôi quay đi. Lần này, không có gì níu lại.
Bước chân tôi vững vàng hơn trước. Không nhanh, không chậm, nhưng chắc chắn.
Phía sau, tôi biết cô ấy vẫn đứng đó. Nhưng tôi không ngoái lại.
Vì tôi hiểu — có những cuộc gặp lại không phải để bắt đầu, mà để kết thúc.
Vài tháng sau, tôi tình cờ gặp lại cô ấy một lần nữa. Nhưng lần này, không còn sự ngập ngừng. Cô ấy đi bên cạnh một người khác, nụ cười nhẹ nhàng, bình yên.
Cô ấy nhìn thấy tôi, gật đầu chào.
Tôi cũng vậy.
Không còn tiếc nuối. Không còn đau.
Chỉ là hai người từng đi chung một đoạn đường, giờ mỗi người một hướng.
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình, nhìn thành phố lên đèn. Điện thoại sáng lên — một tin nhắn từ mẹ.
“Khi nào về ăn cơm?”
Tôi mỉm cười. “Cuối tuần con về.”
Cuộc sống không phải lúc nào cũng cho ta thứ mình muốn. Nhưng nó luôn cho ta cơ hội để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Và tôi hiểu ra một điều — tương lai không phải là thứ để người khác đánh giá, mà là thứ mình tự xây, từng ngày, từng chút một.
Còn những người đã rời đi?
Họ không phải là sai.
Họ chỉ là… không còn phù hợp để đi tiếp cùng mình nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.