#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
**CHƯƠNG 1 – CÁI GIÁ CỦA NIỀM TIN**
“Chị nói gì cũng được, nhưng em tin anh ấy!”
Tiếng My vang lên trong căn nhà nhỏ ở An Khê, Gia Lai, run lên nhưng đầy quyết liệt. Cô đứng giữa phòng khách, tay siết chặt chiếc điện thoại như thể đó là sợi dây duy nhất nối cô với thế giới bên kia.
Mẹ cô, bà Hạnh, đặt mạnh chén trà xuống bàn.
“Tin? Con tin một người mới quen qua mạng, chưa từng gặp mặt, mà dám nói sẽ cưới con? Con có tỉnh táo không My?”
Minh – anh trai My – ngồi ở góc nhà, ánh mắt trầm xuống. Anh không nói ngay, chỉ nhìn em gái như đang cố tìm lại cô bé ngày xưa từng rất lý trí, từng sợ bị lừa dù chỉ là chuyện nhỏ.
My quay sang anh.
“Anh Minh, anh học nhiều, anh hiểu mà… anh ấy không giống người khác. Anh ấy nói chuyện rất đàng hoàng, có học thức, đang du học bên Anh. Anh ấy còn gửi em hình trường, hình ký túc xá nữa!”
Minh thở ra một hơi dài.
“Hình thì ai cũng gửi được. Quan trọng là em chưa từng gặp mặt.”
My cắt ngang, giọng cao hơn:
“Nhưng anh ấy yêu em thật lòng!”
Câu nói đó như đâm thẳng vào không khí trong nhà. Mẹ cô đứng bật dậy.
“Yêu thật lòng mà không dám gọi video rõ mặt? Yêu thật lòng mà lúc nào cũng bận, lúc nào cũng viện lý do? Con bị lừa rồi My ơi!”
My lắc đầu, mắt đỏ lên.
“Không! Mẹ không hiểu gì hết!”
Không khí đặc quánh lại. Minh bước tới gần em gái, giọng anh chậm nhưng chắc:
“Nếu em thật sự tin, thì ít nhất hãy để anh kiểm tra. Chỉ cần một lần thôi.”
My im lặng vài giây. Rồi cô gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn đầy thách thức.
“Được. Nhưng nếu anh sai, anh phải xin lỗi anh ấy.”
Minh không trả lời. Nhưng trong lòng anh đã dấy lên một cảm giác không lành.
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, Minh mở laptop. Anh lần theo những gì My cung cấp: tài khoản mạng xã hội của người tên “Hải Anh – du học sinh Anh quốc”.
Ảnh đại diện: một chàng trai lịch lãm, áo sơ mi trắng, đứng trước tòa nhà cổ kính.
Nhưng chỉ sau 30 phút tìm kiếm sâu hơn, Minh phát hiện điều kỳ lạ: hình ảnh đó xuất hiện trên nhiều trang khác nhau với những cái tên khác nhau.
Anh khựng lại.
“Không ổn rồi…”
Ngoài trời, gió lùa qua khe cửa. Trong phòng em gái, ánh sáng điện thoại vẫn sáng đến tận khuya.
Cô đang nhắn tin.
“Anh nhớ em không?”
Và bên kia, một câu trả lời đến rất nhanh:
“Anh đang đếm từng phút để về bên em.”
Minh nhìn dòng tin nhắn, siết chặt tay.
Anh biết, câu chuyện này đã vượt xa một mối tình ảo.
Và nếu không kéo My ra kịp… hậu quả sẽ không chỉ là nước mắt.
---
**CHƯƠNG 2 – NHỮNG VẾT NỨT KHÔNG AI MUỐN NHÌN**
Một tuần sau, Minh quyết định hành động.
Anh không nói với mẹ. Anh cũng không tranh cãi với My nữa. Thay vào đó, anh âm thầm nhờ một người bạn làm bên công nghệ hỗ trợ truy vết tài khoản “Hải Anh”.
Kết quả đến nhanh hơn anh nghĩ.
“Tài khoản này dùng VPN nước ngoài, hình ảnh bị lấy từ một người mẫu ở châu Âu. Không có dấu vết du học sinh nào cả.”
Minh nhìn màn hình, tim trầm xuống.
Nhưng điều khiến anh lạnh người hơn là: tài khoản này không chỉ nhắn với My.
Còn nhiều cô gái khác.
Anh đóng laptop lại, thở dài.
Tối đó, Minh gọi My ra ngoài hiên nhà.
“Anh hỏi em lần cuối. Em có từng gặp anh ta chưa?”
My im lặng. Một lúc lâu sau, cô nói nhỏ:
“Chưa…”
Minh siết chặt tay.
“Vậy tại sao em vẫn tin?”
My ngẩng lên, mắt đỏ nhưng giọng lại yếu dần:
“Vì… em thấy anh ấy cô đơn. Anh ấy kể về cuộc sống bên đó, về áp lực, về việc không ai hiểu anh ấy… Em thấy mình là người duy nhất anh ấy tin.”
Minh lặng người.
Không phải vì sự ngây thơ. Mà vì sự cô đơn trong chính lời nói của em gái anh.
“Em có biết không,” Minh chậm rãi, “người lợi dụng tình cảm của người khác thường không bắt đầu bằng sự dối trá rõ ràng. Họ bắt đầu bằng việc khiến mình thấy đặc biệt.”
My cúi đầu.
Nhưng rồi cô bật khóc.
“Nhưng em cũng cô đơn mà anh… Em đi làm suốt, chẳng ai quan tâm em thực sự nghĩ gì. Anh ấy… ít nhất anh ấy lắng nghe em.”
Câu nói đó khiến Minh im lặng.
Anh nhận ra vấn đề không chỉ nằm ở kẻ lừa đảo.
Mà còn nằm ở khoảng trống trong lòng My.
Hôm sau, Minh quyết định tìm cách liên hệ trực tiếp với “Hải Anh”.
Anh dùng tài khoản giả, nhắn:
“Tôi là anh trai My. Nếu anh thật sự nghiêm túc, hãy gọi video trực tiếp.”
Chỉ vài phút sau, tin nhắn trả lời:
“Anh không tin em ấy sao? Em ấy đã làm gì sai?”
Minh lạnh sống lưng.
Một kẻ bình thường sẽ né tránh. Nhưng người này lại biết xoáy vào cảm xúc.
Và ngay sau đó là một cú đánh tâm lý:
“Nếu anh làm tổn thương em ấy, anh có chịu trách nhiệm không?”
Minh tắt điện thoại.
Lần này, anh chắc chắn hơn bao giờ hết.
My không chỉ đang yêu.
Cô đang bị dẫn dắt.
---
**CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT VÀ LỰA CHỌN**
Ngày My nhận được lời mời “gặp mặt trực tuyến thật sự”, cô gần như không ngủ.
Cô chuẩn bị rất kỹ. Mặc áo đẹp, trang điểm nhẹ. Cô muốn anh thấy cô xứng đáng.
Minh đứng ngoài cửa phòng, nhìn em gái qua khe cửa, lòng nặng trĩu.
“Em sắp biết sự thật rồi,” anh nói khẽ.
Cuộc gọi bắt đầu.
Màn hình hiện lên.
Nhưng thay vì một chàng trai như ảnh đại diện… là một căn phòng tối, ánh sáng mờ, và một giọng nói bị méo qua phần mềm.
“Anh xin lỗi… camera của anh bị hỏng…”
My hơi khựng lại.
“Không sao… em chỉ cần thấy anh thôi…”
Nhưng Minh, đứng phía sau, bật loa ngoài điện thoại của mình, đã chuẩn bị sẵn.
Một giọng nói khác vang lên:
“Đây là IP giả. Thiết bị này đang dùng để giả vị trí Anh quốc.”
Không gian như đứng lại.
My nhìn màn hình, tay run.
“Anh… anh là ai?”
Bên kia im lặng vài giây.
Rồi giọng nói dịu xuống, nhưng không còn che giấu:
“Em có thật sự muốn biết không?”
My bắt đầu hiểu ra.
Mắt cô đỏ lên.
“Anh chưa từng là người đó… đúng không?”
Không trả lời.
Chỉ có im lặng.
Rồi cuộc gọi tắt.
Điện thoại rơi xuống bàn.
My ngồi sụp xuống.
“Em ngu quá… phải không anh?”
Minh không trả lời ngay. Anh chỉ ngồi xuống cạnh em gái.
“Không. Em không ngu. Em chỉ tin quá nhanh vào điều em đang thiếu.”
My bật khóc.
Mẹ cô chạy vào, ôm lấy con gái.
Trong căn nhà nhỏ, lần đầu tiên sau nhiều ngày, không còn tiếng cãi vã.
Chỉ còn tiếng khóc.
Vài tháng sau, My trở lại cuộc sống bình thường. Cô học cách cẩn trọng hơn, nhưng không khép lòng.
Minh cũng thay đổi. Anh không còn chỉ trách, mà bắt đầu lắng nghe em gái nhiều hơn.
Một buổi chiều, My nói nhỏ:
“Em từng nghĩ em tìm được tình yêu.”
Minh nhìn ra sân, nơi nắng đang rơi xuống nhẹ nhàng.
“Em không tìm sai tình yêu. Em chỉ tìm sai cách để được yêu thương.”
My mỉm cười buồn.
Nhưng lần này, là nụ cười trưởng thành.
Và trong ngôi nhà nhỏ ở An Khê, một bài học lặng lẽ được khắc lại:
Niềm tin rất đẹp… nhưng chỉ khi nó đi cùng sự tỉnh táo.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.