Min menu

Pages

Sau đêm mặn nồng hôm ấy, thấy sếp chuyển 200 triệu sau khi tôi thông báo có thai, tưởng được mồi ngon nhưng lại ‘ngồi trên đống lửa’ nghe anh thú nhận điều chấn động…

Chương 1: Bản ngã lung lay và chiếc mặt nạ sụp đổ

Mưa rỉ rả sột soạt trên mái tôn của văn phòng công ty truyền thông tư nhân vào một buổi chiều muộn. Thư nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi dòng tin nhắn thông báo biến động số dư vừa hiện lên: “Tài khoản +200,000,000 VND”. Ngay phía trên là tin nhắn của cô gửi đi cách đó hai tiếng: “Em có thai rồi, con của anh”.

Một cảm giác thỏa mãn xen lẫn chút đắc ý nhen nhóm trong lòng Thư. Cô là một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp, thông minh, sắc sảo nhưng lòng đầy tham vọng. Khi bước chân vào công ty này và lọt vào mắt xanh của Thành – vị giám đốc trẻ tuổi, tài ba, độc thân và nổi tiếng là có khối tài sản đáng mơ ước – Thư đã biết đây là cơ hội để cô đổi đời. Đêm mặn nồng tại căn hộ cao cấp của Thành tuần trước không phải là sự cố, mà là một sự tính toán mà cô ngỡ mình đã làm chủ thế trận. Số tiền 200 triệu này, cô nghĩ, chính là bước đầu tiên để cô ràng buộc anh, là cái giá của một danh phận phu nhân giám đốc trong tương lai gần.

Nửa tiếng sau, tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Thành bước vào. Gương mặt anh không có nét hoảng hốt, cũng không có vẻ giận dữ của một gã đàn ông bị đưa vào bẫy. Anh chỉ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng và mái tóc hơi rối. Anh kéo ghế ngồi đối diện Thư, khẽ thở dài rồi đẩy một ly nước ấm về phía cô.
“Em uống đi, đang mang thai không nên uống nước lạnh.” Giọng Thành trầm thấp.

Thư mỉm cười nhẹ nhàng, tay vuốt ve chiếc bụng phẳng lì: “Anh chuyển tiền nhiều thế làm gì? Em cần là cần anh có trách nhiệm với con, chứ em không cần tiền.”
Thành nhìn cô, ánh mắt phức tạp, vừa có sự thất vọng, vừa có sự thương hại. Anh đan hai bàn tay vào nhau, cúi đầu một lát rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Thư: “200 triệu đó không phải tiền nuôi con. Đó là toàn bộ số tiền mặt cuối cùng mà anh có thể rút ra lúc này. Thư à, anh chuẩn bị nộp đơn phá sản rồi.”

Câu nói như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Thư, khiến nụ cười trên môi cô cứng đờ. Cô lắp bắp: “Anh… anh nói gì cơ? Công ty mình đang phát triển tốt mà? Anh có xe sang, có căn hộ cao cấp…”

Thành cười khổ, nụ cười cay đắng của một người đã kiệt quệ. Anh bắt đầu thú nhận điều chấn động mà Thư chưa từng mường tượng đến. Hóa ra, vẻ ngoài hào nhoáng của một giám đốc thành đạt chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch để duy trì niềm tin với các đối tác. Công ty của anh thực chất đã rơi vào khủng hoảng trầm trọng từ một năm trước do một dự án đầu tư lớn bị đối tác đơn phương hủy bỏ. Để cứu vãn, Thành đã thế chấp toàn bộ nhà cửa, xe cộ cho ngân hàng, thậm chí vay mượn khắp nơi từ người thân, bạn bè để trả lương cho nhân viên và duy trì vận hành tối thiểu.




Thành ngửa người ra ghế, đôi mắt nhìn lên trần nhà như muốn tìm kiếm một chút ánh sáng trong khoảng không tối tăm. Anh tiếp tục với giọng khàn đặc:

Tất cả những gì em thấy, từ chiếc xe anh đi, căn hộ anh ở, đều đã thuộc về ngân hàng. Anh đã cầm cự đến những ngày cuối cùng. Số tiền 200 triệu kia, anh gom góp từ tài khoản cá nhân còn sót lại, định bụng sẽ dùng để thanh toán nốt đợt lương cuối cho những nhân viên có hoàn cảnh khó khăn trong công ty trước khi tuyên bố đóng cửa. Nhưng khi nghe em nói có con... anh không thể nhắm mắt làm ngơ. Anh chuyển cho em để em lo cho đứa trẻ, vì sau ngày hôm nay, anh chính thức là một kẻ tay trắng, thậm chí là mang một khoản nợ khổng lồ.

Thư ngồi lặng người, cảm giác như đất trời dưới chân mình đang sụp đổ. Chiếc điện thoại vẫn còn ấm trên tay cô, con số 200 triệu vừa mới đây là biểu tượng của sự chiến thắng, giờ bỗng chốc hóa thành một gánh nặng ngàn cân. Đầu óc cô quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: "Phá sản? Tay trắng? Vậy cái danh xưng phu nhân giám đốc, cuộc sống giàu sang mà mình hằng ao ước hóa ra chỉ là một bong bóng xà phòng sao?".

Sự tham vọng trong Thư bị giáng một đòn chí mạng. Cô nhìn Thành, người đàn ông mà cách đây vài tiếng cô còn xem là tấm vé đổi đời, giờ đây trông thật thảm hại và mệt mỏi. Sự ích kỷ trỗi dậy, Thư siết chặt chiếc túi xách, lắp bắp:

Anh... anh đùa em phải không? Anh định diễn kịch để trốn tránh trách nhiệm đúng không? Làm sao một công ty lớn thế này lại có thể sụp đổ dễ dàng như vậy được?

Thành không giận, anh chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt hiện rõ sự bao dung xen lẫn bất lực:

Anh không lừa em làm gì cả. Ngày mai thông báo chính thức sẽ được gửi đi. Anh biết em là cô gái có năng lực, có hoài bão. Đứa trẻ này đến không đúng lúc, anh lại không thể cho mẹ con em một mái nhà yên ấm như em mong đợi. Nếu em thấy khổ quá... anh không bắt em phải chịu đựng cùng anh. 200 triệu đó, em cứ giữ lấy mà phòng thân.

Nói rồi, Thành đứng dậy, bước chậm rãi ra phía cửa sổ, nhìn dòng người hối hả trong cơn mưa tầm tã của thành phố. Bóng lưng anh đơn độc, gầy gò đi trông thấy dưới ánh đèn neon mờ ảo của văn phòng.

Thư ngồi đó, những suy nghĩ ích kỷ ban đầu dần bị thay thế bằng một nỗi hoang mang tột độ. Cô bước ra khỏi phòng làm việc của Thành với những bước đi vô định. Đêm hôm đó, Thư không tài nào chớp mắt. Cô lật giở lại những kỷ niệm từ ngày đầu vào công ty. Thành luôn là một người sếp tận tâm, luôn đứng ra bảo vệ nhân viên trước những phàn nàn của khách hàng, chưa bao giờ chậm lương dù chỉ một ngày. Ngay cả lúc này, khi bản thân anh rơi vào đường cùng, anh vẫn nghĩ đến việc trả lương cho mọi người và nhường số tiền cuối cùng cho cô.

Sáng hôm sau, không khí tại công ty trầm xuống một cách kỳ lạ. Đúng như Thành nói, các phòng ban bắt đầu râm ran tin đồn về việc công ty dừng hoạt động. Thư bước đến góc chuẩn bị nước, vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa chị Mai – kế toán trưởng – và Nam – trưởng phòng nhân sự.

Chị Mai sụt sùi, lau nước mắt:

Sếp Thành vừa gọi chị vào để bàn giao sổ sách. Em biết không, sếp đã bán sạch tài sản cá nhân để gom tiền trả lương tháng này cho anh em mình. Sếp bảo thà sếp gánh nợ, chứ không để nhân viên chịu thiệt thòi khi bước ra khỏi công ty.

Nam thở dài, giọng nghẹn ngào:

Anh biết chứ. Hôm qua anh thấy sếp ngồi thẫn thờ một mình trong phòng đến tận khuya. Anh định vào hỏi thăm nhưng sếp lại bảo anh về sớm với vợ con. Sếp sống tử tế quá, vậy mà ông trời lại thử thách anh ấy lớn đến thế.

Nghe đến đây, tim Thư thắt lại. Một luồng cảm xúc hỗn độn dâng lên trong lòng cô. Hóa ra, đằng sau chiếc mặt nạ hào nhoáng mà cô từng theo đuổi, là một người đàn ông có nhân cách cao đẹp đến vậy. Còn cô, cô đã làm gì? Cô đã dùng một đứa trẻ để tính toán, để mưu cầu lợi ích cá nhân. Sự hối hận và lòng trắc ẩn bỗng chốc bùng lên, lấn át đi sự ích kỷ vốn có trong lòng cô gái trẻ.

Chương 2: Ngọn lửa trong giông bão

Thư quay trở lại bàn làm việc, nhìn vào chiếc điện thoại. Số tiền 200 triệu vẫn nằm im lìm trong tài khoản. Cô đặt tay lên bụng, khẽ thì thầm: "Con ơi, mẹ đã sai rồi. Nhưng bố của con là một người tốt, mẹ không thể ích kỷ thêm nữa". Cô đưa ra một quyết định mà ngay cả chính cô trước đây cũng không bao giờ tin mình sẽ làm.

Thư cầm điện thoại, bước thẳng vào phòng giám đốc. Thành đang thu dọn những tập hồ sơ cuối cùng vào thùng giấy. Trông anh già đi vài tuổi chỉ sau một đêm.

Anh Thành, em gửi lại anh số tiền này. – Thư kiên quyết đặt chiếc điện thoại hiển thị lệnh chuyển khoản ngược lại 200 triệu trước mặt anh.

Thành ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn Thư:

Em làm gì vậy? Anh đã nói số tiền này là dành cho em và con mà. Anh không cần nó nữa.

Anh cần, và công ty này cần, những nhân viên ngoài kia cần! – Thư cắt lời, ánh mắt cô không còn sự ranh mãnh, tính toán của ngày xưa, thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. – Em đã nghe chị Mai nói rồi. Anh đang định tự mình gánh hết mọi thứ đúng không? Em không biết đứa trẻ này sẽ mang lại cho em những gì trong tương lai, nhưng em biết nếu bây giờ em cầm số tiền này và quay lưng đi, em sẽ ân hận suốt đời. Em muốn cùng anh vượt qua giai đoạn này.

Thành nhìn Thư trân trân, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay của người đàn ông bản lĩnh bỗng chốc chực trào. Anh không ngờ trong lúc anh cô độc nhất, cô gái mà anh nghĩ là đến với anh vì vật chất lại là người đứng lại bên cạnh anh.

Nhưng... như vậy em sẽ khổ lắm. Dự án sắp tới chúng ta phải trả nợ và hoàn thành cho khách hàng, nếu không sẽ đối mặt với việc đền bù hợp đồng rất lớn. Số tiền này cũng chỉ như muối bỏ bể. – Thành lắc đầu, giọng run run.

Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Anh đừng quên chúng ta còn có những người đồng nghiệp tuyệt vời. – Thư mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhất từ trước đến nay cô dành cho anh.

Thư bước ra ngoài, tập hợp toàn bộ nhân viên công ty lại phòng họp lớn. Cô thẳng thắn chia sẻ về tình hình khó khăn hiện tại của công ty, không giấu diếm điều gì. Cô cũng nói về việc Thành đã định hy sinh những gì để bảo vệ họ.

Tôi biết mọi người đều có gia đình, có những lo toan riêng. – Thư nghẹn ngào nói. – Nhưng sếp Thành đã đối xử với chúng ta như người nhà. Bây giờ người nhà gặp nạn, chúng ta có nỡ quay lưng đi không? Tôi xin tình nguyện ở lại làm việc không lương trong ba tháng tới để cùng sếp hoàn thành dự án cuối cùng, cứu vãn công ty. Ai muốn đi, sếp vẫn sẽ thanh toán đủ lương. Ai muốn ở lại, chúng ta cùng nhau chiến đấu!

Cả phòng họp im lặng phăng phắc. Chị Mai kế toán bước lên đầu tiên, đặt cuốn sổ xuống bàn:

Chị ở lại. Chị làm việc với Thành từ ngày đầu lập nghiệp, chị không thể bỏ em ấy lúc này. Tiền lương cứ khất lại đó, chị còn một khoản tiết kiệm nhỏ, có thể cho công ty mượn tạm để chi trả chi phí vận hành tối thiểu.

Nam trưởng phòng nhân sự cũng đứng lên:

Tôi cũng ở lại. Anh em thiết kế và kỹ thuật cũng đồng lòng. Chúng tôi sẽ tăng ca không tính giờ để kịp tiến độ dự án. Sếp đã tốt với chúng tôi, chúng tôi không phải là những kẻ vô ơn.

Từng người, từng người một trong văn phòng đều giơ tay xin ở lại. Thành đứng ở cửa phòng họp, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Anh khóc, những giọt nước mắt của sự biết ơn và hạnh phúc. Hóa ra, sự tử tế mà anh gieo trồng bấy lâu nay, giờ đây đã gặt hái được một quả ngọt vô giá. Trong hoạn nạn, lòng tốt của con người đã thầm lặng kết nối họ lại với nhau, tạo nên một sức mạnh kiên cường.

Chương 3: Bình minh sau giông bão và bài học cuộc đời

Những ngày sau đó là một chuỗi hành trình gian khổ nhưng đong đầy tình người. Văn phòng công ty luôn sáng đèn đến tận hai, ba giờ sáng. Thư, dù đang mang thai những tháng đầu với những cơn nghén mệt mỏi, vẫn không nề hà bất cứ việc gì. Cô vừa phụ trách phần nội dung, vừa chăm sóc sức khỏe, chuẩn bị những bữa ăn khuya cho mọi người từ số tiền đóng góp chung.

Thành lao vào làm việc với 200% sức lực. Sự đồng lòng của tập thể đã tiếp thêm cho anh một nguồn năng lượng vô tận. Những khó khăn về mặt kỹ thuật, những áp lực từ phía đối tác dần dần được tháo gỡ nhờ vào sự sáng tạo và nỗ lực không ngừng nghỉ của cả đội ngũ. Chị Mai chạy vạy khắp nơi, kết nối với những người quen cũ để tìm kiếm sự hỗ trợ hợp lý về mặt chi phí. Nam và các anh em kỹ thuật thì xem văn phòng như nhà, miệt mài bên máy tính.

Không có sự kỳ ảo nào xảy ra, chỉ có những con người bằng xương bằng thịt, bằng mồ hôi và nước mắt, thầm lặng đỡ đần nhau qua cơn bão lớn.

Ba tháng sau, ngày nghiệm thu dự án cũng đến. Đối tác lớn – một tập đoàn uy tín – sau khi kiểm tra sản phẩm đã không tiếc lời khen ngợi. Họ bất ngờ trước chất lượng vượt trội và tinh thần làm việc chuyên nghiệp của công ty Thành trong hoàn cảnh khó khăn. Không những thanh toán đầy đủ hợp đồng trước thời hạn, họ còn quyết định ký kết một hợp đồng dài hạn mới với giá trị lớn hơn rất nhiều.

Công ty được cứu sống ngoạn mục. Khoản nợ ngân hàng được gia hạn và có phương án chi trả rõ ràng. Văn phòng lại rộn rã tiếng cười, nhưng lần này, bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn là mối quan hệ giữa người sử dụng lao động và người làm thuê đơn thuần, mà đã trở thành một gia đình thực sự.

Trong buổi tiệc mừng công nhỏ được tổ chức ngay tại văn phòng, Thành đứng lên, cầm ly nước lọc hướng về phía mọi người. Anh nhìn lướt qua từng gương mặt đã cùng anh vào sinh ra tử, rồi dừng lại ở Thư, người lúc này bụng đã hơi nhô cao dưới lớp áo đầm rộng.

Tôi xin cúi đầu cảm ơn tất cả mọi người. Nếu không có sự hy sinh thầm lặng, không có lòng tốt và sự bao dung của các bạn, tôi đã không thể đứng ở đây ngày hôm nay. Công ty này không phải của riêng tôi nữa, nó là của tất cả chúng ta. – Thành nghẹn ngào, rồi quay sang Thư. – Và đặc biệt, cảm ơn em, Thư à. Em đã thức tỉnh anh, đã cho anh thấy thế nào là sức mạnh của sự chân thành.

Thư mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cô bước đến bên anh, nhận lấy những tràng pháo tay chúc mừng từ đồng nghiệp. Cô biết, mình đã từng có những suy nghĩ sai lầm, từng để sự tham vọng và ích kỷ dẫn lối. Nhưng chính sự tử tế của Thành, tình người ấm áp của những đồng nghiệp xung quanh đã cảm hóa cô, giúp cô tìm lại bản ngã lương thiện của mình.

Bài học lớn nhất mà Thư nhận được sau biến cố này không phải là tiền tài hay danh vọng, mà là giá trị của lòng tốt thầm lặng và sự chân thành. Khi ta đối xử với người khác bằng cả trái tim, ta sẽ nhận lại được những điều kỳ diệu nhất ngay trong những lúc tăm tối nhất của cuộc đời. Đứa trẻ trong bụng cô sau này lớn lên, chắc chắn sẽ tự hào vì có một người cha tử tế và một người mẹ đã biết quay đầu để sống một cuộc đời ý nghĩa. Giông bão đã qua, và bình minh ấm áp đang rạng ngời phía trước.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.