Min menu

Pages

Sắp Tết bị mất việc, tôi lo sốt vó thì vợ tuyên bố “Em nuôi”, tôi ngã ngửa rồi phục sát đất khi biết cách cô ấy kiếm tiền

Chương 1: Bí mật trong góc bếp và những nghi ngờ âm ỉ

Tiếng loa phát thanh phường vọng vào từ phía xa, báo hiệu chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa là đến Giao thừa. Trong căn hộ chung cư cũ, không khí vốn dĩ phải rộn ràng thì nay lại đặc quánh sự im lặng. Nam ngồi thẫn thờ bên bàn ăn, trên tay là tờ thông báo tinh giảm nhân sự mà anh vừa nhận được sáng nay.
Mười năm cống hiến cho công ty xây dựng, Nam chưa bao giờ nghĩ mình lại rơi vào cảnh “thất nghiệp đúng quy trình” ngay sát Tết như thế này. Tiền thưởng Tết bay biến, thu nhập hằng tháng bị cắt đứt, trong khi tiền thuê nhà, tiền học cho con và hàng tá chi phí lễ nghĩa hai bên nội ngoại đang đè nặng lên vai. Anh đưa tay vò rối mái tóc, cảm giác bất lực của một người đàn ông trụ cột gia đình khiến lồng ngực anh thắt lại.

“Anh về rồi à? Sao không bật điện lên?”

Tiếng của Lan, vợ anh, vang lên từ cửa. Cô xách theo một túi đồ lỉnh kỉnh, trên trán lấm tấm mồ hôi nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh niềm vui. Nam hít một hơi thật sâu, cố ngăn giọng mình không run rẩy khi kể lại sự việc. Anh chuẩn bị tâm thế cho một trận lôi đình, hoặc ít nhất là tiếng thở dài buồn bã của vợ. Thế nhưng, Lan chỉ lặng lẽ đặt túi đồ xuống, bước đến bên cạnh và đặt tay lên vai anh.

“Mất việc thì mình tìm việc khác. Năm nay coi như anh nghỉ Tết sớm để phụ em.”

Nam ngước lên, cay đắng nói: “Nhưng còn bao nhiêu khoản phải chi... Anh tính sơ sơ cũng phải vài chục triệu. Anh không biết lấy đâu ra lúc này nữa.”

Lan mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn nhưng cực kỳ tự tin. Cô vỗ nhẹ vào vai chồng, dõng dạc tuyên bố: “Anh cứ lo dọn dẹp nhà cửa, trông con cho tốt. Tết này, em nuôi!”

Nam ngã ngửa. Anh nhìn vợ như nhìn một người lạ. Lan vốn là nhân viên văn phòng bình thường, lương tháng chỉ đủ chi tiêu lặt vặt và đóng tiền điện nước. Lấy gì mà cô đòi “nuôi” cả gia đình trong cái dịp tốn kém nhất năm này? Anh cứ ngỡ vợ đang nói đùa để an ủi mình, nhưng những ngày sau đó, anh bắt đầu thấy những điều lạ lùng diễn ra trong chính căn nhà của mình.

Hằng đêm, khi Nam và con đã ngủ say, góc bếp nhà anh vẫn sáng đèn. Tiếng lạch cạch, tiếng máy đánh trứng, mùi thơm nồng nàn của gừng, quế và vỏ bưởi bay khắp căn phòng. Sáng ra, anh thấy vợ mắt thâm quầng nhưng tay chân vẫn thoăn thoắt đóng gói những chiếc hũ thủy tinh nhỏ xinh, bên trong là những lát mứt gừng vàng óng, mứt dừa non trắng muốt và những túi hạt ngũ cốc sấy mật ong thơm phức.

Sự tò mò lên đến đỉnh điểm khi Nam thấy Lan cầm một xấp hóa đơn vận chuyển dài dằng dặc. Anh quyết định “theo dõi” vợ một ngày.




Nam đứng nép sau cánh cửa phòng ngủ, nhìn chăm chăm vào bóng lưng nhỏ nhắn của Lan đang loay hoay trong căn bếp chật hẹp. Kim đồng hồ đã chỉ sang số hai giờ sáng. Giữa cái lạnh se sắt của đêm cuối năm, mồ hôi vẫn rịn ra trên trán Lan, làm bết lại những lọn tóc mai bên má. Đôi tay cô thoăn thoắt, lúc thì đảo đều mẻ mứt gừng trên chảo, lúc lại cúi xuống kiểm tra lò sấy hạt. Mùi thơm ngào ngạt của đường phèn, của vỏ bưởi nồng đượm bay khắp căn nhà, nhưng trong lòng Nam lúc này lại chẳng có một chút tư vị ngọt ngào nào. Chỉ có sự hoang mang và một chút tự ái đàn ông đang âm ỉ cháy.

Sáng hôm sau, Nam cố tình thức dậy thật sớm. Khi ánh nắng ban mai vừa chạm đến ban công, anh đã thấy Lan đang đứng ở phòng khách, tay cầm một xấp hóa đơn vận chuyển dày cộm, miệng liên tục nói vào điện thoại:

“Dạ em chào chị, đơn hàng mứt dừa ngũ vị của chị em đã cho shipper đi rồi ạ. Chị kiểm tra điện thoại giúp em nhé. Dạ, em cảm ơn chị nhiều!”

Đặt điện thoại xuống, Lan thở phào một tiếng rồi quay sang thấy Nam đang đứng nhìn mình trân trân. Cô hơi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười rạng rỡ, đưa tay vỗ vỗ vào xấp hóa đơn:

“Anh dậy rồi à? Nhìn xem, hôm nay em đi được hơn năm mươi đơn hàng đấy! Em đã bảo mà, Tết này anh cứ yên tâm, mọi khoản chi tiêu cứ để em lo.”

Nam nhìn nụ cười của vợ, trong lòng trào lên một cảm giác phức tạp. Một mặt, anh nhẹ lòng vì áp lực kinh tế phần nào được giải tỏa. Nhưng mặt khác, mười năm làm trụ cột gia đình, là kỹ sư xây dựng oai phong trên các công trình, nay lại phải đứng nhìn vợ thức thâm qu đêm để “nuôi” mình, lòng tự trọng của Nam bị tổn thương sâu sắc. Anh trầm giọng hỏi:

“Lan này, em lấy đâu ra nhiều khách hàng thế? Trước giờ em chỉ làm việc văn phòng, có bao giờ kinh doanh gì đâu? Lại còn tiền vốn mua nguyên liệu cao cấp thế này nữa, em lấy ở đâu ra?”

Lan hơi khựng lại, ánh mắt né tránh ánh nhìn dò xét của chồng. Cô vừa thu dọn đống giấy tờ trên bàn vừa nói qua quýt:

“Thì... thì em tích lũy từ lương hằng tháng chứ đâu. Còn khách hàng là do em tham gia vào mấy hội nhóm chung cư, rồi đồng nghiệp giới thiệu thôi. Anh hỏi nhiều làm gì, lo dọn dẹp nhà cửa rồi lát chở con đi mua đôi giày mới đi, em chuyển khoản tiền cho.”

Sự ngập ngừng của vợ không qua được mắt Nam. Anh biết tính Lan, cô ấy vốn thẳng thắn, nếu chỉ là buôn bán nhỏ lẻ bình thường thì chẳng việc gì phải giấu giếm, ấp úng như vậy. Trong đầu Nam bắt đầu hiện lên những câu hỏi lớn. Một trang web bán hàng, một xấp hóa đơn dài dằng dặc, rồi cả những cuộc điện thoại lén lút lúc nửa đêm mà anh vô tình nghe thấy. Có lần anh chợt tỉnh giấc, thấy Lan đứng ngoài ban công nói nhỏ: “Anh yên tâm, mọi chuyện vẫn đang trong tầm kiểm soát, anh cứ chuyển trước phần nguyên liệu qua cho em.”

“Anh” nào? Người đàn ông đó là ai? Có mối quan hệ gì với vợ anh?

Sự nghi ngờ như một cái dằm đâm sâu vào da thịt, khiến Nam không thể ngồi yên. Anh quyết định không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Ngày hôm sau, khi Lan bảo phải ra ngoài gặp đối tác để chốt đơn hàng lớn, Nam đã âm thầm gửi con sang nhà hàng xóm rồi bám theo vợ.

Lan bắt một chuyến xe ôm công nghệ để di chuyển. Nam chạy xe máy phía sau, giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện. Chiếc xe ôm chở Lan đi qua nhiều con phố sầm uất, rồi rẽ vào một khu đô thị mới với những căn biệt thự sang trọng. Xe dừng lại trước một ngôi nhà ba tầng bề thế.

Nam tấp xe vào góc khuất, tim đập liên hồi khi thấy một người đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc bảnh bao bước ra từ trong biệt thự. Người đàn ông đó mỉm cười rất tươi, chủ động tiến đến đón túi đồ trên tay Lan. Hai người đứng trò chuyện rất thân mật, người đàn ông còn vỗ nhẹ vào vai Lan đầy thân thiết, sau đó cả hai cùng đi vào bên trong ngôi nhà, cánh cổng sắt nặng nề khép lại trước mắt Nam.

Ngực Nam thắt lại, hơi thở dồn dập. Toàn thân anh run lên vì một cảm giác phẫn nộ xen lẫn cay đắng. Hóa ra, đây là cách mà cô ấy “nuôi” anh sao? Đây là nguồn gốc của những số tiền, những đơn hàng dồi dằn ngày Tết sao? Nam đứng chết trân giữa cái lạnh của mùa đông, cảm thấy bầu trời như sụp đổ dưới chân mình.

Chương 2: Cơn bão lòng ngày giáp Tết

Nam không biết mình đã chạy xe về nhà bằng cách nào. Tâm trí anh trống rỗng, chỉ còn hình ảnh nụ cười của người đàn ông lạ mặt và cái vỗ vai thân mật dành cho vợ mình cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim tua chậm. Anh ngồi trong phòng khách tối tăm, không bật đèn, không dọn dẹp, mặc cho căn nhà bừa bộn những vỏ hộp, túi đóng gói mứt của Lan. Sự tự ái, lòng ghen tuông và cảm giác bị phản bội hòa lẫn vào nhau thành một cơn bão lòng dữ dội.

Hơn sáu giờ tối, tiếng lạch cạch mở khóa vang lên. Lan bước vào nhà, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm vui. Thấy nhà cửa tối om, cô bật công tắc đèn lên, ngạc nhiên khi thấy Nam đang ngồi bất động trên ghế sofa, ánh mắt nhìn cô đầy lạnh lùng và xa cách.

“Ơ, sao anh không bật điện lên? Con đâu rồi anh? Nhà cửa sao chưa dọn dẹp gì thế này, tối nay em còn phải đóng thêm một trăm đơn hàng nữa đấy.” Lan vừa tháo chiếc khăn quàng cổ vừa nói, giọng có chút trách móc nhẹ nhàng.

Nam không trả lời ngay. Anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt vợ. Giọng anh lạnh tanh, trầm thấp đến đáng sợ:

“Em bận rộn kiếm tiền nuôi cái nhà này quá nhỉ? Kiếm tiền từ việc làm mứt, hay là kiếm tiền từ việc khác?”

Lan nhíu mày, ngơ ngác nhìn chồng: “Anh nói thế là có ý gì? Em thức thâm mắt hằng đêm để làm hàng, anh không phụ được gì thì thôi sao lại nói giọng mỉa mai thế?”

“Mỉa mai?” Nam bật cười cay đắng, tiếng cười vang lên lạc lõng trong căn phòng. Anh ném mạnh chiếc chìa khóa xe xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên: “Tôi hỏi cô, chiều nay cô đi đâu? Đến căn biệt thự ở khu đô thị mới làm gì? Người đàn ông bảnh bao ra đón cô là ai? Mối quan hệ giữa hai người là thế nào mà thân mật đến thế?”

Gương mặt Lan lập tức tái mét. Sự thảng thốt hiện rõ trong mắt cô. Cô lùi lại một bước, lắp bắp: “Anh... anh theo dõi em à?”

“Nếu tôi không theo dõi, thì tôi sẽ mãi mãi là gã chồng ngu ngốc, bị cắm sừng mà vẫn hân hoan nghĩ rằng vợ mình giỏi giang, một tay gánh vác gia đình!” Nam quát lên, sự kìm nén suốt cả ngày trời vỡ òa ra thành cơn thịnh nộ. “Tôi mất việc, tôi bất lực, nhưng tôi không cần thứ tiền nhục nhã đó! Cô nói đi, tiền vốn ở đâu ra? Những đơn hàng lớn đó từ đâu mà có? Có phải từ gã nhân tình giàu có đó không?”

Chát!

Một tiếng tát giòn giã vang lên cắt ngang lời Nam. Bàn tay Lan run rẩy giơ lên giữa không trung, nước mắt cô trào ra, lăn dài trên đôi gò má gầy gò. Cô nhìn Nam bằng ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và tổn thương sâu sắc.

“Anh... anh nghĩ em là loại người như thế sao?” Giọng Lan nghẹn ngào, từng lời nói ra như rỉ máu. “Mười năm vợ chồng, cùng nhau đi qua bao nhiêu sóng gió, vậy mà chỉ vì một vài hình ảnh anh nhìn thấy, anh sẵn sàng đạp đổ lòng tự trọng, đạp đổ nhân phẩm của vợ mình sao, Nam?”

Nam bị cái tát làm cho tỉnh người một chút, nhưng sự ghen tuông mù quáng vẫn bóp nghẹt lý trí anh. Anh quay mặt đi, nghiến răng nói: “Vậy em giải thích đi! Người đàn ông đó là ai? Tại sao em phải giấu anh?”

Lan khóc nấc lên, cô nhìn chồng, gật đầu trong đau đớn: “Được, nếu anh đã muốn biết, nếu anh không còn một chút lòng tin nào vào người đầu ấp tay gối với mình, thì em sẽ cho anh biết sự thật. Nhưng sau chuyện này, em nghĩ chúng ta cần phải xem xét lại cuộc hôn nhân này.”

Nói rồi, Lan quay lưng chạy vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Nam đứng trơ trọi giữa phòng khách, cái tát của vợ vẫn còn nóng rát trên má, nhưng cái lạnh trong lòng anh thì mỗi lúc một thấu xương. Anh nhận ra mình đã đẩy câu chuyện đi quá xa, nhưng lòng kiêu hãnh của một người đàn ông khiến anh không thể cúi đầu. Đêm đó, căn nhà chung cư của họ chia làm hai nửa, một nửa là tiếng khóc thầm lặng sau cánh cửa đóng chặt, một nửa là bóng đen cô độc của người đàn ông ngồi bó gối ngoài phòng khách.

Chương 3: Sự thật phơi bày và giá trị của mái ấm

Sáng hôm sau, không khí trong nhà ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Lan bước ra khỏi phòng với đôi mắt sưng húp. Cô không nhìn Nam, chỉ lẳng lặng thu dọn quần áo của mình và con vào một chiếc vali nhỏ. Nam cuống cuồng đứng bật dậy, định bước đến ngăn cản thì Lan lạnh lùng lên tiếng:

“Anh không cần phải đi đâu cả. Tôi đưa con về ngoại vài ngày để đôi bên cùng bình tâm lại. Còn về người đàn ông ngày hôm qua anh thấy, nếu anh muốn biết sự thật, hãy đến địa chỉ này vào lúc mười giờ sáng.”

Lan đặt một mảnh giấy ghi địa chỉ lên bàn, rồi dắt tay đứa con trai đang ngơ ngác ra cửa. Tiếng cửa đóng lại khô khốc. Căn nhà rộng lớn bỗng chốc trở nên trống rỗng, lạnh lẽo vô cùng. Nam cầm mảnh giấy trên bàn lên, địa chỉ đó chính là căn biệt thự ngày hôm qua. Sau một hồi đấu tranh tâm lý dữ dội, anh quyết định đối mặt. Anh muốn tự tay bóc trần tất cả, hoặc ít nhất, cho mình một câu trả lời dứt khoát.

Đúng mười giờ sáng, Nam đứng trước cổng căn biệt thự. Cánh cổng không khóa hoàn toàn mà khép hờ. Anh hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào. Khác với sự im lặng và nghi ngại ngày hôm qua, hôm nay từ bên trong ngôi nhà vang lên những tiếng cười nói rộn ràng, tiếng lạch cạch của máy móc và mùi thơm quen thuộc của các loại mứt Tết.

Nam bước vào phòng khách rộng lớn. Nơi đây không phải là một tổ ấm gia đình bình thường, mà được bài trí như một xưởng sản xuất và đóng gói bánh mứt thủ công cao cấp quy mô nhỏ. Hàng chục nhân viên đang thoăn thoắt đóng hộp, dán nhãn mác. Và ở giữa căn phòng, người đàn ông bảnh bao ngày hôm qua đang đứng kiểm tra các thùng hàng.

Thấy Nam bước vào với gương mặt căng thẳng, người đàn ông đó không hề ngạc nhiên. Anh ta mỉm cười, chủ động bước tới, chìa tay ra:

“Anh là anh Nam, chồng của chị Lan đúng không ạ? Chào anh, em là Khánh, là chủ của chuỗi cửa hàng nông sản sạch tại thành phố này.”

Nam sững sờ, nhìn bàn tay đang chìa ra của Khánh rồi nhìn xung quanh, lắp bắp: “Chuyện này... chuyện này là thế nào?”

Khánh mời Nam ngồi xuống ghế, rót một tách trà gừng ấm nóng rồi từ tốn giải thích:

“Chị Lan không nói gì với anh sao? Chắc chị ấy muốn dành cho anh một bất ngờ lớn đấy. Thực ra, chị Lan chính là ‘linh hồn’ của dự án bánh mứt Tết truyền thống năm nay của công ty em. Vài tháng trước, trong một cuộc thi làm bánh mứt gia truyền trực tuyến, chị Lan đã đoạt giải Nhất với công thức mứt gừng phèn và hạt ngũ cốc sấy mật ong. Em đã chủ động liên hệ để hợp tác, mua lại công thức và mời chị ấy làm cố vấn kỹ thuật, trực tiếp giám sát chất lượng mẻ hàng Tết này.”

Khánh vừa nói vừa chỉ tay vào những hộp mứt được đóng gói tinh tế, trên nhãn mác in rõ dòng chữ: “Mứt Tết cổ truyền - Công thức độc quyền từ nghệ nhân Hoàng Lan”.

Khánh nói tiếp, giọng đầy trân trọng: “Khoản tiền vốn và tiền cọc đơn hàng mà chị ấy có được là từ hợp đồng ký kết với công ty em. Chị Lan giỏi lắm anh ạ, vừa đi làm văn phòng, vừa tranh thủ thức đêm để tự tay làm những mẻ mẫu thử nghiệm để giao cho bên em. Hôm qua chị ấy đến đây là để bàn giao công thức cuối cùng và nhận phần thù lao còn lại của dự án. Chị ấy còn bảo với em là: ‘Chồng chị mới nghỉ việc trước Tết, chị phải cố gắng hoàn thành sớm để có tiền lo cho anh ấy và con một cái Tết thật sung túc’. Anh thật may mắn khi có một người vợ tuyệt vời như vậy.”

Từng lời nói của Khánh như những nhát búa đập tan lòng ích kỷ, ghen tuông mù quáng trong đầu Nam. Anh ngồi chết trân trên ghế, tách trà trên tay run rẩy chực đổ. Hóa ra, không có người nhân tình nào cả. Không có sự phản bội nào cả. Chỉ có một người vợ vì thương chồng, vì muốn giữ gìn thể diện và gánh vác gia đình lúc cơ hàn mà đã âm thầm hy sinh, vất vả thức thâm đêm suốt sáng. Vậy mà anh, một người chồng, lại dùng những lời lẽ cay độc nhất để xúc phạm đến danh dự của cô ấy.

Nam đứng bật dậy, nghẹn ngào cảm ơn Khánh rồi lao ra khỏi căn biệt thự. Anh phóng xe như điên về hướng nhà ngoại. Cơn gió lạnh ngày cuối năm tạt thẳng vào mặt, làm nước mắt anh chảy ra, nhưng lần này là giọt nước mắt của sự hối hận và tủi thẹn muộn màng.

Bước vào sân nhà ngoại, Nam thấy Lan đang ngồi bên hiên nhà, lặng lẽ nhặt rau chuẩn bị bữa trưa. Gương mặt cô đượm buồn, bờ vai gầy khẽ run lên mỗi khi có cơn gió lạnh lướt qua. Nam bước đến, quỳ thụp xuống trước mặt vợ, hai tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô.

“Lan... anh xin lỗi. Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi...” Nam nghẹn ngào, giọng lạc đi vì hối hận. “Anh đã đến chỗ cậu Khánh, anh đã biết tất cả sự thật. Anh là một gã tồi, một gã chồng ích kỷ, mù quáng vì lòng tự trọng hão huyền mà làm tổn thương em. Em đánh anh, chửi anh thế nào cũng được, nhưng xin em đừng bỏ anh...”

Lan nhìn chồng, những giọt nước mắt kiềm nén bấy lâu lại trào ra. Nhìn vẻ mặt hớt hải, hối lỗi chân thành của Nam, lòng cô dịu lại. Tình yêu mười năm và sự thấu hiểu tính cách của chồng giúp cô bao dung hơn. Cô đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má Nam, khẽ thở dài:

“Anh hiểu ra là tốt rồi. Em giấu anh vì biết anh tính hay tự ái, lại đang lúc mất việc, nếu em nói em kiếm được nhiều tiền từ việc làm mứt, anh lại nghĩ em đang thương hại anh. Vợ chồng với nhau, lúc thịnh vượng cũng như lúc gian nan, quan trọng nhất là sự tin tưởng. Nếu đến cả niềm tin tối thiểu dành cho nhau cũng không có, thì nhà cao cửa rộng đến mấy cũng chỉ là chỗ trú chân thôi, anh ạ.”

Nam gật đầu lia lịa, ôm chặt lấy vợ vào lòng: “Anh nhớ rồi, anh hứa từ nay về sau sẽ luôn tin tưởng em, cùng em chia sẻ mọi điều. Về nhà thôi em, Tết cận kề rồi, anh sẽ phụ em đóng gói nốt những đơn hàng còn lại.”

Nắng xuân bắt đầu hửng lên, xua tan đi cái lạnh giá của những ngày đông cuối cùng. Trên đường trở về căn hộ nhỏ, tiếng loa phát thanh lại vang lên bản nhạc xuân rộn ràng. Nam nắm chặt tay Lan, anh hiểu rằng, mất việc không phải là dấu chấm hết, mà nó là cơ hội để anh nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tài sản lớn nhất mà anh có được không phải là tiền tài, địa vị, mà chính là sự bao dung, tình yêu thương và một mái ấm gia đình gia đình luôn vững vàng trước mọi giông bão.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.