Min menu

Pages

Nhờ ở cữ, người vợ mới phát hiện ra hành động “kỳ lạ” và đáng ngờ của chồng dành cho cô giúp việc trẻ

Chương 1: Những Sợi Dây Hoài Nghi

Căn phòng ngủ tầng hai tràn ngập mùi dầu sả và nước gừng ấm áp. Hân ngồi tựa lưng vào thành giường, nhìn con trai nhỏ đang ngủ ngon lành trong nôi. Đã hơn một tháng kể từ ngày sinh nở, cuộc sống của cô thu nhỏ lại trong bốn bức tường với những cữ sữa, tã lót và những vết đau chưa lành hẳn. Tính tình Hân vốn nhạy cảm, nay lại càng trở nên dễ xúc động và hay suy nghĩ vẩn vơ hơn dưới áp lực của chứng trầm cảm sau sinh nhẹ. Kiên, chồng cô, hiểu điều đó nên đã chu đáo thuê một cô giúp việc trẻ tuổi tên Thắm về đỡ đần việc nhà từ khi Hân chuẩn bị sinh.

Thắm mới ngoài hai mươi, quê ở một vùng trung du nghèo, tính tình hiền lành, chịu thương chịu khó và rất biết việc. Ban đầu, Hân rất hài lòng vì Thắm nấu ăn vừa vị, dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp và luôn ý tứ giữ không gian yên tĩnh cho hai mẹ con. Thế nhưng, khoảng một tuần trở lại đây, sự nhạy cảm của một người vợ ở cữ bỗng khiến Hân chú ý đến những biểu hiện lạ lùng của chồng mình.

Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tối, khi Kiên đi làm về. Thay vì vào thẳng phòng bế con và hỏi han vợ như trước, Kiên thường nán lại dưới bếp khá lâu. Có lần, Hân nghe thấy tiếng xì xầm to nhỏ của chồng và Thắm dưới cầu thang. Khi cô lên tiếng gọi, tiếng động lập tức ngừng hẳn, và Kiên bước vào phòng với vẻ mặt hơi gượng gạo. Chưa hết, Hân còn phát hiện Kiên lén lút đưa cho Thắm những bọc nhỏ được bọc kín trong giấy báo, hoặc những túi đồ ăn vặt đắt tiền mà anh nói dối là "tiện đường mua cho vợ" nhưng lại tự tay cất vào tủ riêng của Thắm.

Đỉnh điểm của sự nghi ngờ là vào một buổi chiều muộn, khi Kiên tưởng Hân đang ngủ say cùng con. Hân tỉnh giấc bởi tiếng bước chân nhẹ dịch chuyển ngoài hành lang. Ghé mắt qua khe cửa phòng khép hờ, cô sững sờ thấy Kiên đang đưa cho Thắm một phong bì dày, vuốt ve bọc tiền và nói nhỏ: "Cầm lấy, nhớ giữ kín, đừng để nhà tôi biết nhé." Thắm cúi đầu, hai tay nhận lấy phong bì, rơm rớm nước mắt gật đầu lia lịa.

Lòng Hân thắt lại, một cảm giác phản bội và cay đắng dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Có người vợ nào ở cữ, yếu ớt và cô độc nhất, lại không suy sụp trước cảnh tượng ấy? Suốt đêm đó, Hân không tài nào chợp mắt. Cô nhìn chồng nằm bên cạnh, lòng tràn ngập những câu hỏi tổn thương. Có phải vì cô xuống sắc sau sinh? Có phải vì sự trẻ trung của Thắm đã làm anh lay động? Hân tự hứa với lòng mình sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện vào ngày mai, cô không thể chịu đựng sự lừa dối này trong chính ngôi nhà của mình.

Sáng hôm sau, khi Kiên vừa dắt xe ra khỏi cổng để đi làm, Hân nén cơn đau vết mổ, bước xuống nhà bếp. Thắm đang lúi húi chuẩn bị nồi nước xông cho cô. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cô gái trẻ, Hân cố giữ giọng bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự nghiêm nghị:

— Thắm này, em ngồi xuống đây chị hỏi chuyện một lát.

Thắm giật mình, vội lau tay vào tạp dề rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt thoáng chút lo lắng.





Không gian căn bếp bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạ lùng. Hân nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp của Thắm đang đan chặt vào nhau đầy bất an. Sự im lặng kéo dài như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy lồng ngực Hân. Cô hít một hơi thật sâu, cố ngăn không cho giọt nước mắt uất ức trào ra.

— Thắm sang nhà chị làm việc cũng được hơn ba tháng rồi đúng không? — Hân lên tiếng, giọng run run nhưng cố tạo vẻ đĩnh đạc.

— Dạ… dạ vâng thưa chị. Tính cả nửa tháng trước khi chị sinh là hơn ba tháng rồi ạ. — Thắm lý nhí đáp, đầu hơi cúi xuống.

— Chị đối xử với em có điều gì không phải không? Lương bổng, ăn uống, quần áo, chị có bao giờ để em phải chịu thiệt thòi chưa?

Thắm ngước lên, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ hốt hoảng. Cô vội vã khua tay:

— Ôi chị Hân, sao chị lại nói thế ạ? Anh chị tốt với em lắm. Chị đối xử với em như em gái trong nhà, tiền lương lúc nào cũng gửi đủ, lại còn hay cho thêm tiền tàu xe. Em mang ơn chị không hết, sao dám nghĩ thế ạ!

Hân cười nhạt, nụ cười xót xa hiện rõ trên gương mặt nhợt nhạt của người phụ nữ mới sinh. Cô nhìn thẳng vào mắt Thắm, gằn từng tiếng:

— Nếu em biết ơn chị, vậy tại sao em lại cùng chồng chị giấu giếm chị những chuyện mờ ám sau lưng? Chiều qua, chính mắt chị đã nhìn thấy anh Kiên đưa cho em một chiếc phong bì rất dày. Anh ấy còn dặn em phải giấu kín, đừng để chị biết. Em giải thích sao về chuyện này?

Gương mặt Thắm bỗng chốc cắt không còn giọt máu. Cô gái trẻ run bắn lên, môi mấp máy nhưng không thốt ra được thành lời. Sự ấp úng ấy càng làm ngọn lửa nghi ngờ trong lòng Hân bùng cháy dữ dội. Trong đầu Hân lúc này hiện lên hàng trăm kịch bản tồi tệ nhất. Sự yếu đuối của giai đoạn ở cữ khiến cô không thể suy nghĩ thấu đáo.

— Sao? Không nói được gì đúng không? — Nước mắt Hân bắt đầu rơi lã chã. — Chị tin tưởng em, tin tưởng chồng mình. Vậy mà hai người… hai người nỡ lòng nào đối xử với mẹ con chị như thế? Có phải anh Kiên chu cấp riêng cho em? Có phải giữa hai người…

— Không! Không phải thế đâu chị ơi! — Thắm khóc nấc lên, cắt ngang lời Hân. Cô quỳ sụp xuống bên chân Hân, hai tay níu lấy vạt áo của chủ nhà. — Chị ơi, em xin thề với trời đất, em và anh Kiên hoàn toàn trong sạch. Anh Kiên là người đàng hoàng, anh ấy thương chị thương con nhất mực. Chuyện cái phong bì… chuyện đó hoàn toàn không phải như chị nghĩ đâu!

— Vậy thì là chuyện gì? Em nói đi! Tại sao phải lén lút? Tại sao phải giấu chị? — Hân nghẹn ngào, bàn tay siết chặt thành ghế.

Thắm khóc mếu máo, bờ vai gầy rung lên bần bật. Cô ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn Hân, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi và khó xử:

— Em… em đã hứa với anh Kiên là không được nói. Anh Kiên bảo nếu để chị biết, chị sẽ suy nghĩ rồi ảnh hưởng đến sức khỏe, tổn thương tinh thần trong lúc ở cữ. Chị ơi, xin chị đừng hỏi em nữa. Em xin chị hãy tin anh Kiên, anh ấy làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho gia đình thôi ạ!

Lời giải thích lấp liếm và mâu thuẫn của Thắm chẳng những không làm Hân nguôi ngoai, mà ngược lại, nó như dầu đổ vào lửa. "Muốn tốt cho gia đình" mà lại phải giấu người vợ đang mang nặng đẻ đau? "Muốn tốt cho gia đình" mà lại đưa tiền riêng cho cô giúp việc trẻ? Sự logic trong tâm trí một người mẹ bỉm sữa đang nhạy cảm hoàn toàn sụp đổ.

— Được rồi. Em không nói đúng không? — Hân gạt nước mắt, giọng bỗng trở nên lạnh lùng một cách đáng sợ. — Chị không ép em nữa. Em đứng lên đi, thu dọn quần áo và đồ đạc của em đi. Nhà tôi không thể chứa một người làm việc thiếu minh bạch như em. Hôm nay tôi sẽ gọi anh Kiên về giải quyết dứt điểm.

Thắm bàng hoàng nhìn Hân. Cô hiểu tính Hân, một khi đã quyết định thì rất dứt khoát. Thắm vừa khóc vừa lắc đầu, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên quyết và mệt mỏi của Hân, cô không dám van xin thêm nữa. Thắm lầm lũi đứng dậy, bước về phía căn phòng nhỏ dành cho người giúp việc ở góc tầng trệt, bóng lưng cô đơn và gánh chịu một nỗi niềm u uất không thể sẻ chia.

Hân ngồi lại một mình trong phòng bếp trống trải. Tiếng khóc của đứa trẻ từ tầng hai vọng xuống như xé rách không gian. Cô gượng đứng dậy, vịnh vào thành cầu thang để bước lên với con, mỗi bước đi là một sự đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô tự nhủ, cao trào của vở kịch này sẽ phải hạ màn vào tối nay, khi chồng cô trở về.

Chương 2: Căng Thẳng Dưới Một Mái Nhà

Chiều hôm đó, bầu không khí trong ngôi nhà ba tầng trở nên nặng nề đến ngột ngạt. Thắm đã thu dọn xong một chiếc va li nhỏ, cô không rời đi ngay vì còn đợi Kiên về để bàn giao công việc và cũng vì cô không muốn bỏ mặc Hân cùng đứa trẻ trong tình trạng sức khỏe yếu ớt này. Thắm vẫn lẳng lặng nấu xong nồi cháo móng giò, pha sẵn nước ấm ấm để trong phích cho Hân rồi mới ngồi khép nép ở phòng khách.

Đúng năm giờ ba mươi chiều, tiếng chuông cửa vang lên. Kiên dắt xe máy vào nhà với nụ cười thường trực trên môi, tay xách theo một túi hoa quả tươi.

— Hân ơi, hôm nay anh mua được vú sữa ngon lắm này… — Kiên hào hứng gọi to.

Nhưng đáp lại anh không phải là giọng nói dịu dàng của vợ, mà là một sự im lặng đến rợn người. Kiên ngơ ngác nhìn Thắm đang ngồi khoanh tay ở góc ghế sofa, mắt sưng húp vì khóc. Trên bàn phòng khách là chiếc va li của Thắm và một chiếc phong bì quen thuộc mà anh đã đưa cho cô chiều qua.

Từ trên cầu thang, Hân chậm rãi bước xuống. Gương mặt cô lạnh tanh, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ nhìn thẳng vào chồng. Kiên khựng lại, nụ cười trên môi dập tắt hẳn. Anh linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành.

— Có chuyện gì thế em? Sao Thắm lại thu dọn đồ đạc thế kia? Hai mẹ con có sao không? — Kiên vội vã bước tới, định đỡ lấy tay vợ.

Hân khẽ né người tránh cái chạm của chồng. Cô đi đến bên bàn, cầm chiếc phong bì lên và ném nhẹ xuống mặt bàn kính, tạo ra một tiếng "bạch" khô khốc.

— Anh Kiên, anh nhìn cái này xem có quen không? — Hân hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.

Kiên nhìn chiếc phong bì, sắc mặt anh lập tức thay đổi. Anh nhìn sang Thắm, Thắm vội vã lắc đầu khóc:

— Anh Kiên ơi, em không nói gì cả. Là chị Hân vô tình nhìn thấy chiều qua… Chị ấy bắt em phải nghỉ việc… Em xin lỗi anh…

Kiên thở dài một tiếng, đưa tay lên day trán. Hành động đó của anh càng làm Hân thêm khẳng định rằng họ thực sự có bí mật mờ ám.

— Đến nước này rồi mà hai người vẫn còn diễn kịch trước mặt tôi sao? — Hân mất kiểm soát, cô hét lên, những giọt nước mắt kìm nén suốt một ngày trời tuôn rơi xối xả. — Kiên! Tôi là vợ anh! Tôi vừa mới sinh con cho anh chưa đầy hai tháng! Tôi nằm trên giường bệnh, chịu đựng đau đớn, vậy mà anh ở sau lưng tôi đem tiền cho gái? Anh bao nuôi cô ta đúng không? Những bọc đồ bọc giấy báo, những món đồ ăn vặt riêng tư, rồi đến bọc tiền này… Anh giải thích đi! Nếu không phải là quan hệ bất chính, thì là cái gì mà phải lén lút như ăn trộm trong chính ngôi nhà của mình?

Kiên bàng hoàng trước những lời buộc tội của vợ. Anh bước tới, giữ chặt lấy hai bờ vai đang run rẩy của Hân, giọng anh khẩn khoản nhưng vô cùng nghiêm túc:

— Hân! Em bình tĩnh nghe anh nói đã! Em đang hiểu lầm rồi. Anh thề với danh dự của một người đàn ông, một người chồng, một người cha, anh không bao giờ làm điều gì phản bội em và con. Thắm lại càng không phải là người như thế!

— Vậy thì tiền này là tiền gì? Tại sao anh đưa cho cô ta và dặn không được cho tôi biết? Anh nói đi! — Hân gạt tay chồng ra, lùi lại một bước.

Kiên nhìn vợ, ánh mắt anh đầy vẻ xót xa và hối lỗi. Anh quay sang Thắm, gật đầu:

— Thắm, thôi em ngồi xuống đi. Đến nông nỗi này thì không cần phải giấu chị nữa. Anh xin lỗi vì đã bắt em phải chịu oan ức suốt ngày hôm nay.

Thắm sụt sùi ngồi xuống ghế. Kiên kéo Hân ngồi xuống bên cạnh anh, dù cô vẫn tỏ ra kháng cự. Kiên cầm lấy bọc tiền trên bàn, chậm rãi mở ra. Bên trong không chỉ có tiền, mà còn có một cuốn sổ khám bệnh cũ kỹ và một xấp hóa đơn viện phí.

— Hân à, em nhớ có lần Thắm xin nghỉ phép hai ngày về quê vào tháng trước không? — Kiên bắt đầu kể, giọng anh trầm xuống đầy cảm xúc. — Thực ra, Thắm không phải về quê chơi. Mẹ của Thắm ở quê bị bệnh nặng, cần một khoản chi phí khá lớn để chạy chữa. Hoàn cảnh gia đình Thắm em cũng biết rồi, bố mất sớm, một mình cô ấy đi làm thuê nuôi mẹ và hai đứa em nhỏ ăn học. Khi biết tin mẹ bệnh, Thắm đã định xin nghỉ việc hẳn ở nhà mình để về quê tìm việc khác gần nhà, hoặc đi làm tăng ca kiếm tiền.

Hân sững sờ, cô nhìn sang Thắm. Thắm chỉ biết cúi đầu, nước mắt ngắn dài rơi trên mu bàn tay.

Kiên nói tiếp, ánh mắt anh nhìn vợ đầy trìu mến và thấu hiểu:

— Lúc đó, em chuẩn bị sinh, tâm lý lại rất bất ổn. Thắm là người chăm sóc em chu đáo nhất, em cũng rất quen tay cô ấy. Nếu Thắm nghỉ đột ngột, anh sợ em sẽ bị sốc và không tìm được người thay thế phù hợp, ảnh hưởng đến cả mẹ lẫn con. Hơn nữa, anh thấy Thắm là cô gái hiền lành, hiếu thảo, hoàn cảnh lại quá đáng thương. Vì thế, anh đã chủ động đề nghị giúp đỡ cô ấy. Anh ứng trước cho Thắm sáu tháng tiền lương, đồng thời hỗ trợ thêm một phần chi phí để cô ấy gửi về quê chữa bệnh cho mẹ, với điều kiện Thắm phải tiếp tục ở lại chăm sóc em thật tốt.

Hân nghe đến đây, tim cô như thắt lại. Cô lắp bắp:

— Nhưng… nhưng tại sao anh lại phải giấu em? Tại sao lại đưa lén lút như vậy?

Kiên thở dài, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của vợ:

— Vì anh biết tính em. Em vốn là người hay lo nghĩ, lại đang có dấu hiệu trầm cảm sau sinh. Nếu anh nói với em là mẹ Thắm bị bệnh nặng, em sẽ vừa lo lắng cho họ, vừa áy náy vì đã giữ Thắm lại đây. Chưa kể, số tiền này là tiền anh trích từ quỹ tiết kiệm riêng của hai vợ chồng để dành mua xe mới. Anh sợ em biết chuyện sẽ tiếc của rồi sinh ra cằn nhằn, suy nghĩ tiêu cực, ảnh hưởng đến dòng sữa cho con. Anh muốn em hoàn toàn thoải mái tư tưởng để ở cữ nên mới bảo Thắm giữ kín. Còn những bọc giấy báo, những đồ ăn vặt… đó là thuốc bổ và sữa đặc trị mà anh nhờ người quen mua giúp để Thắm gửi về quê cho mẹ cô ấy tẩm bổ, anh sợ em nhìn thấy lại hỏi han nhiều nên mới bảo Thắm cất riêng đi.

Lời giải thích của Kiên như một luồng ánh sáng ấm áp phá tan màn sương mù dày đặc của sự hoài nghi đang bủa vây tâm trí Hân. Cô nhìn chồng, rồi lại nhìn sang Thắm. Hóa ra, đằng sau những hành động mà cô cho là "kỳ lạ" và "mờ áy" ấy, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác — một câu chuyện của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu và sự giúp đỡ thầm lặng.

Chương 3: Trọn Vẹn Nghĩa Tình

Sự thật được phơi bày khiến Hân lặng người đi vì xấu hổ và hối hận. Bản thân cô vì những ích kỷ, nhạy cảm nhất thời mà đã suýt chút nữa đập tan hạnh phúc gia đình và làm tổn thương hai con người tử tế. Cô nhìn Thắm, cô gái tội nghiệp đã phải chịu đựng những lời sỉ vả, nghiến răng chịu oan ức suốt cả ngày nay chỉ vì muốn giữ lời hứa và bảo vệ sự bình yên cho cô.

Hân đứng dậy, bước nhanh về phía Thắm. Trước sự ngỡ ngàng của cả Kiên và Thắm, Hân nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của cô gái trẻ, nghẹn ngào nói:

— Thắm ơi… chị xin lỗi em. Chị thật sự xin lỗi em nhiều lắm. Chị ích kỷ quá, chị chỉ biết nghĩ cho bản thân mình mà đổ oan cho em, bắt em phải chịu ấm ức thế này. Em tha lỗi cho chị nhé!

Thắm ngước lên, nhìn thấy những giọt nước mắt hối hận chân thành của Hân, mọi tủi hờn trong lòng cô bỗng chốc tan biến. Cô lau nước mắt, cười hiền hậu:

— Chị Hân ơi, chị đừng nói thế. Em không trách chị đâu ạ. Tại anh chị thương em, muốn giúp đỡ gia đình em nên mới phải khổ sở giấu giếm thế này. Em hiểu mà, người phụ nữ mới sinh ai cũng nhạy cảm cả. Em chỉ mong mẹ em ở quê mau khỏe để em yên tâm làm việc, đền đáp ơn nghĩa của anh chị thôi.

Kiên bước tới, ôm lấy bờ vai của cả vợ và cô em giúp việc, nở nụ cười nhẹ nhõm:

— Thôi, mọi chuyện hiểu lầm đã được giải tỏa rồi. Nhà mình lại vui vẻ như trước nhé. Hân này, em không giận anh vì đã tự ý dùng tiền tiết kiệm chứ?

Hân lắc đầu, tựa đầu vào ngực chồng, giọng cô đầy lòng biết ơn:

— Em không giận, ngược lại em còn tự hào về anh nữa. Cảm ơn anh vì đã luôn chu đáo, yêu thương em và có một tấm lòng nhân hậu như thế. Nếu không có anh, em đã trở thành một người phụ nữ hẹp hòi rồi.

Hân quay sang chiếc va li của Thắm, cô tự tay nhấc nó lên và mang trở lại phòng của Thắm. Cô quay lại bảo:

— Thắm này, từ ngày mai, em không phải giấu giếm gì chị nữa nhé. Chuyện của bác ở quê, chị cũng sẽ có trách nhiệm cùng với anh Kiên. Chị có người quen làm việc ở bệnh viện tuyến trên, để chị nhờ họ tư vấn xem phác đồ điều trị thế nào là tốt nhất cho bác. Em cứ yên tâm ở đây chăm sóc bé Bo, chuyện tiền nong thuốc men cho bác, anh chị sẽ hỗ trợ hết sức.

Thắm nghe thấy vậy, hạnh phúc đến mức không kìm được nước mắt. Cô quỳ xuống định tạ ơn nhưng Hân đã nhanh chóng đỡ cô đứng dậy. Trong căn nhà nhỏ, tiếng khóc của trẻ thơ giờ đây không còn lạc lõng nữa, mà nó hòa vào tiếng cười, tiếng nói ấm áp của tình người.

Những ngày tháng sau đó, ngôi nhà của vợ chồng Hân luôn ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp. Sức khỏe của Hân tiến triển rất tốt, chứng trầm cảm sau sinh hoàn toàn biến mất nhờ có sự chăm sóc tận tình của Thắm và sự yêu thương của Kiên. Mẹ của Thắm ở quê nhờ có số tiền hỗ trợ kịp thời và sự tư vấn y tế từ người quen của Hân nên tình trạng bệnh đã chuyển biến rất tích cực, không còn nguy hiểm đến tính mạng.

Mỗi buổi tối, căn bếp lại rộn ràng tiếng xì xầm, nhưng giờ đây không còn là những lời thì thầm giấu giếm, mà là tiếng Hân hướng dẫn Thắm nấu những món ăn mới, tiếng Kiên đùa vui bên con trai nhỏ.

Câu chuyện khép lại với một bài học sâu sắc về cuộc sống. Cuộc sống này đôi khi có những điều mắt thấy tai nghe chưa chắc đã là sự thật toàn diện. Sự nghi ngờ, ích kỷ có thể dễ dàng hủy hoại đi những mối quan hệ tốt đẹp, nhưng nếu chúng ta biết lắng nghe, biết đặt mình vào vị trí của người khác và đối xử với nhau bằng lòng bao dung, sự tử tế thầm lặng, thì mọi giông bão đều sẽ qua đi, nhường chỗ cho ánh sáng của tình yêu thương và hạnh phúc đích thực tỏa sáng. Người Việt Nam ta luôn có truyền thống "lá lành đùm lá rách", và chính những hành động giúp đỡ thầm lặng, không phô trương như của vợ chồng Kiên và Hân đã làm đẹp thêm giá trị đạo đức cao quý ấy giữa cuộc đời bộn bề.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.