CHƯƠNG 1: GÓC KHUẤT SAU GẤM HOA
Ánh đèn neon từ dãy phố vọng qua ô cửa kính, hắt những vệt sáng dài nhạt nhòa lên bức tường phòng cưới. Thục ngồi bên mép giường, hai tay đan chặt vào nhau, cố lắng nghe tiếng nước chảy đều đặn từ phòng tắm. Chiếc váy cưới đuôi cá lộng lẫy ban ngày giờ đã được thay bằng bộ đồ lụa rộng rãi để che đi vòng hai đang lùm lùm sau lớp vải. Ở tuổi hai mươi lăm, Thục từng nghĩ mình là cô gái may mắn nhất thế gian. Hùng – chồng cô – không chỉ là một kỹ sư xây dựng tài năng, tự tay lập nghiệp với một công ty thầu có tiếng, mà còn là người đàn ông nổi tiếng chu đáo, điềm đạm. Khi Thục mang thai ngoài ý muốn, Hùng không hề do dự mà lập tức tự tay chuẩn bị một đám cưới trang trọng nhất để rước cô về dinh. Đêm nay là đêm tân hôn của họ, đáng lẽ phải là khoảnh khắc ngập tràn hạnh phúc, nhưng trong lòng Thục lại dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
Tiếng nước chảy tắt hẳn. Cửa phòng tắm mở ra, Hùng bước ra với mái tóc còn ướt nước. Thay vì nụ cười ấm áp như mọi khi, gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng và trĩu nặng suy tư. Anh không nhìn Thục, chỉ lẳng lặng đi đến góc phòng, mở tủ quần áo và lấy ra một chiếc vali bọc da cũ kỹ – thứ mà anh luôn khóa chặt và chưa bao giờ cho cô chạm vào.
Thục nín thở dõi theo từng cử động của chồng. Hùng đặt chiếc vali lên bàn làm việc, chậm rãi mở khóa. Từ bên trong, anh lấy ra một xấp tài liệu dày cộm, vài cuốn sổ tiết kiệm và một hộp gỗ nhỏ. Hành động của anh vô cùng cẩn trọng, nhưng đôi bàn tay lại run rẩy một cách bất thường. Anh bật chiếc đèn bàn màu vàng độc nhất, bắt đầu lật giở từng trang giấy, lầm bầm tính toán điều gì đó trong miệng. Ánh đèn hắt ngược lên khuôn mặt góc cạnh của Hùng, tạo nên những mảng tối đáng sợ. Chốc chốc, anh lại vò đầu bứt tóc, thở dài sườn sượt rồi đập mạnh tay xuống bàn. Tiếng "bộp" khô khốc giữa đêm vắng khiến Thục giật mình. Cô chưa từng thấy một Hùng cáu bẳn, mất kiểm soát như thế này. Nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu nhen nhóm, Thục khẽ dịch người lùi lại, một tay vô thức ôm lấy bụng bầu như một bản năng tự vệ của người mẹ. Trong đầu cô hiện lên hàng loạt câu hỏi: Anh đang giấu giếm điều gì? Phải chăng sự giàu có, giỏi giang bấy lâu nay chỉ là một vỏ bọc? Hay anh đang dính líu vào một rắc rối tài chính khủng khiếp nào đó?
Cao trào của sự sợ hãi đẩy lên đỉnh điểm khi Hùng đột ngột đứng phắt dậy. Anh cầm hộp gỗ nhỏ, bước từng bước nặng nề về phía giường. Ánh mắt anh nhìn Thục dò xét, chất chứa một nỗi niềm sâu hoắm không thể gọi tên. Thục run lên, hai tay siết chặt lấy bụng, đôi mắt mở to đầy cảnh giác.
Hùng dừng lại ngay sát mép giường. Bóng anh cao lớn, đổ sụp xuống người Thục dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Mặt anh xám xịt, đôi môi mím chặt như đang phải chịu đựng một sức ép nghẹt thở từ bên trong. Thục cảm thấy tim mình đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bàn tay bấu chặt vào vạt áo lụa, giọng run rẩy:
Anh... anh Hùng... Có chuyện gì vậy anh? Sao anh lại nhìn em như thế? Nếu có chuyện gì, anh cứ nói cho em biết được không?
Hùng nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang che chắn trước bụng của vợ. Gương mặt anh bỗng chốc giãn ra, xen lẫn một sự xót xa tột cùng. Anh từ từ quỳ một chân xuống sàn nhà ngay trước mặt Thục, đặt chiếc hộp gỗ nhỏ lên đầu gối cô. Giọng anh khản đặc, trầm xuống như tiếng thở dài của màn đêm:
Thục à... Anh xin lỗi. Anh đã giấu em một chuyện quá lớn. Đáng lẽ anh không nên kéo em vào vũng lầy này ngay trong ngày vui của chúng ta. Nhưng anh không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa khi nhìn thấy sự tin tưởng trong mắt em.
Nói rồi, anh mở nắp chiếc hộp gỗ. Bên trong không phải là trang sức, vàng bạc hay những bí mật kinh hoàng như Thục đã tưởng tượng. Đó là một xấp biên nhận, những tờ giấy nợ có chữ ký loằng ngoằng và một cuốn sổ tay đóng gáy lò xo đã sờn cũ, ghi chép chi tiết từng khoản thu chi.
Thục ngơ ngác, nỗi sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho sự hoang mang:
Cái này... nghĩa là sao hả anh? Công ty của anh dạo này làm ăn rất tốt cơ mà? Tuần trước anh còn nói dự án khu dân cư mới vừa được nghiệm thu?
Hùng cay đắng cười trừ, anh ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào thành giường, hai tay đan vào nhau giấu đi sự bất lực:
Tất cả chỉ là vẻ bề ngoài thôi em. Công ty đúng là có tiếng, nhưng ba tháng trước, đối tác lớn nhất của anh bất ngờ gặp sự cố dòng tiền, họ không thể thanh toán đúng hạn cho bên anh. Để giữ cho công trình không bị đứt gãy, để giữ uy tín và đặc biệt là bảo đảm tiền lương, tiền công cho gần một trăm anh em thợ hồ, công nhân trên công trường, anh đã phải dồn toàn bộ vốn liếng. Anh đã cầm cố cả ngôi nhà này, rút hết toàn bộ sổ tiết kiệm mà anh tích góp mười năm qua.
Thục sững sờ, cô hạ tay xuống khỏi bụng, đổ dồn ánh mắt vào xấp giấy tờ:
Vậy... vậy hiện tại chúng ta...
Hiện tại, tài khoản của công ty trống rỗng. – Hùng cắt lời, giọng anh nghẹn lại. – Toàn bộ số tiền mừng cưới ngày hôm nay, anh vừa phải dùng phần lớn để chuyển khoản thanh toán gấp tiền vật tư kỳ này cho các đại lý để họ không cắt nguồn cung vào ngày mai. Số còn lại... anh đang tính toán để xem có đủ trả lương tuần này cho đội công nhân cố định hay không. Anh đã cố tỏ ra kiêu hãnh, cố cho em một đám cưới rình rang vì anh không muốn em và con phải chịu thiệt thòi, không muốn người ta dị nghị em cưới chạy bầu. Nhưng anh sai rồi. Anh đã đẩy gia đình mình vào cảnh khốn cùng ngay từ ngày đầu tiên.
Nghe đến đây, lồng ngực Thục thắt lại. Hóa ra, những đêm anh thức trắng không phải vì lo lắng cho đám cưới, mà là vì gánh nặng của hàng trăm con người đang đè nặng lên vai anh. Người đàn ông mà cô vừa lo sợ, vừa nghi ngại vài phút trước, thực chất đang gồng mình lên để bảo vệ sự bình yên cho cô và trách nhiệm với những người lao động tin tưởng anh.
Thục quỳ xuống bên cạnh chồng, đôi tay ấm áp của cô bao lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của Hùng. Nước mắt cô lăn dài, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì thương cảm:
Anh ngốc lắm! Sao anh lại gánh vác một mình? Chúng ta là vợ chồng cơ mà. Em cưới anh vì chính con người anh, vì sự tử tế của anh chứ đâu phải vì cái mác giám đốc giàu sang. Anh giấu em, làm em cứ tưởng... tưởng anh có điều gì mờ ám.
Hùng ngước lên nhìn vợ, ánh mắt long lanh nước:
Anh sợ em lo lắng ảnh hưởng đến đứa trẻ. Anh cũng sợ... em sẽ hối hận vì đã lấy một người chồng trên bờ vực phá sản. Ngày mai, nếu bên đối tác vẫn không thanh toán, anh em công nhân sẽ không có tiền gửi về quê cho vợ con. Họ toàn là những người lao động nghèo, trông chờ vào từng đồng lương mỗi tuần. Anh không đành lòng nhìn họ ra về tay trắng.
Căn phòng tân hôn chìm vào khoảng lặng sâu thẳm. Tiếng kim đồng hồ tích tắc như đếm từng nhịp lo âu của hai tâm hồn đang chạm vào thử thách đầu đời của hôn nhân. Thục nhìn chồng, rồi nhìn vào chiếc bụng đang ngày một lớn dần. Cô biết, mình phải mạnh mẽ để cùng anh vượt qua giông bão này.
CHƯƠNG 2: SỨC MẠNH CỦA SỰ THẦM LẶNG
Sáng hôm sau, bầu không khí trong ngôi nhà mới trở nên trầm lắng. Hùng thức dậy từ sớm, gương mặt tuy còn mệt mỏi nhưng đã lấy lại được sự điềm tĩnh vốn có. Anh chuẩn bị bữa sáng cho Thục rồi vội vã đến công trường để quán xuyến công việc và tìm cách thương lượng với các nhà cung ứng.
Thục ở nhà, lòng dạ như lửa đốt. Cô mở tủ đồ cá nhân, lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Bên trong là chiếc kiềng vàng, đôi bông tai và vài chiếc nhẫn – món quà hồi môn mà bố mẹ đẻ và họ hàng đã tặng cô ngày hôm qua. Thục không đắn đo nhiều, cô gói tất cả lại, cùng với số tiền tiết kiệm ít ỏi từ thuở còn đi làm của mình, cho vào túi xách. Cô biết bấy nhiêu có thể chẳng thấm vào đâu so với quy mô của một công ty xây dựng, nhưng ít nhất, nó có thể giúp Hùng giải quyết được cái ngặt nghèo trước mắt cho vài hộ gia đình công nhân đang gặp khó khăn nhất.
Khi Thục đến công trường, đập vào mắt cô là khung cảnh hỗn độn của sắt thép, gạch đá và những khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Ở một góc lán trại tạm bợ, Hùng đang đứng giữa một nhóm công nhân. Không có sự tranh cãi gay gắt, không có tiếng la hét đòi nợ, chỉ có những tiếng thở dài và những lời phân trần đầy lo âu.
Thục đứng nép sau tấm bạt che, nghe rõ mồn một tiếng của bác Ba – người thợ cả luống tuổi, gắn bó với Hùng từ ngày đầu lập nghiệp:
Thầu Hùng à, anh em tụi tui biết cậu là người đàng hoàng, trước giờ chưa bao giờ chậm một cắc tiền công. Nhưng ngặt nỗi tuần này nhà thằng Nam dưới quê có mẹ già đau ốm, con bé Hoa con chú Sáu lại đến kỳ đóng học phí. Anh em tụi tui không ép cậu, nhưng cậu xem có cách nào xoay xở giúp tụi tui một ít trước được không?
Hùng đứng đó, cúi đầu, hai tay siết chặt:
Chú Ba, anh em... Tôi thật sự xin lỗi. Tôi đang cố gắng hết sức để liên hệ với các bên. Tôi cam đoan bằng danh dự của mình, chậm nhất là cuối tuần này tôi sẽ lo đủ cho mọi người. Ngày hôm nay, ai cần gấp quá, tôi sẽ...
Chưa kịp để Hùng nói hết câu, Thục đã bước ra. Sự xuất hiện của người vợ trẻ trong bộ trang phục giản dị, gương mặt phúc hậu và chiếc bụng bầu vượt mặt khiến đám đông bỗng chốc im lặng. Hùng sửng sốt:
Thục! Sao em lại đến đây? Nơi này bụi bặm và nguy hiểm lắm, em đang có bầu mà!
Thục mỉm cười nhẹ nhàng, cô đi thẳng đến bên chồng, đặt chiếc túi xách vào tay anh trước sự chứng kiến của mọi người. Cô quay sang nhìn những người thợ, cúi đầu chào một cách lễ phép:
Chào chú Ba, chào tất cả các anh em. Em là Thục, vợ của anh Hùng. Đêm qua anh Hùng đã nói cho em biết tình hình của công ty. Em biết mọi người đang rất cần tiền để lo cho gia đình dưới quê. Vợ chồng em mới cưới, đây là chút lòng thành của em, là số tiền vàng hồi môn và tiền tiết kiệm riêng. Em nhờ anh Hùng quy đổi ra ngay trong sáng nay để chia đều, ứng trước cho những anh em đang có việc ngặt nghèo nhất. Mong mọi người thương tình, thông cảm cho nhà em trong giai đoạn ngặt nghèo này.
Mọi người xôn xao. Bác Ba nhìn Thục, rồi nhìn sang Hùng, đôi mắt già nua chợt nhòe đi. Bác bước lên, xua tay:
Ôi cô thầu ơi, không được đâu! Vàng cưới của người ta là của cải lấy may, ai lại đem đi bán để trả lương cho công nhân thế này, dông chết! Anh em tụi tui cực thì cực thật, nhưng nhìn thấy cô chú đối xử với tụi tui như vậy, tụi tui thấu cái tình lắm.
Một người thợ trẻ khác, tên Nam, cũng lên tiếng, giọng nghẹn ngào:
Đúng đó chị Thục. Anh Hùng trước giờ đối xử với tụi em như anh em ruột thịt. Có lần tụi em bị tai nạn quẹt tay quẹt chân, anh Hùng bỏ tiền túi ra lo hết, còn nuôi cơm cả tuần. Giờ công ty khó khăn, tụi em lại đi ép anh chị thì ra thể thống gì nữa. Tiền mẹ em ốm, em điện về quê xin khất đại lý thuốc được vài ngày, không sao đâu chị!
Sự bao dung và thấu hiểu của những người lao động nghèo khiến Thục không kìm được nước mắt. Giữa cái nắng gắt của công trường, giữa những bộn bề lo toan của cơm áo gạo tiền, lòng tốt và sự tử tế lại đang lan tỏa một cách thầm lặng nhưng mạnh mẽ vô cùng. Hùng ôm lấy bả vai vợ, mắt anh đỏ hoe. Anh biết, tài sản lớn nhất của anh lúc này không phải là những công trình triệu đô, mà là người vợ tào khang và những người anh em chí cốt đang đứng bên cạnh mình.
CHƯƠNG 3: MÙA GẶT CỦA LÒNG TỬ TẾ
Những ngày tiếp theo là một chuỗi thử thách lòng kiên nhẫn. Hùng chạy vạy khắp nơi, gõ cửa từng đối tác quen thuộc để tìm kiếm một giải pháp tạm thời. Thế nhưng, thương trường như chiến trường, khi thấy công ty của anh gặp khó khăn, không ít người đã chọn cách lánh mặt hoặc đưa ra những điều kiện ngặt nghèo.
Chính vào lúc tưởng chừng như mọi cánh cửa đều khép lại, một bước ngoặt bất ngờ đã xảy ra từ một nơi mà vợ chồng Hùng không ngờ tới nhất.
Chiều hôm đó, khi Hùng và Thục đang ngồi rà soát lại sổ sách tại văn phòng công ty, cửa phòng bỗng mở ra. Bác Ba bước vào, theo sau là ba người đàn ông trung niên mặc trang phục giản dị nhưng toát lên vẻ ngoài của những người làm ăn có uy tín. Thục nhận ra một trong ba người đó là chú Lâm – chủ một đại lý vật liệu xây dựng lớn nhất nhì khu vực, người mà mấy ngày trước vừa ra thông báo tạm dừng cấp thép cho công trình của Hùng.
Hùng đứng bật dậy, lịch sự chào hỏi:
Chú Ba, chú Lâm... Và các anh đây là... Có chuyện gì mà mọi người lại đến tận đây thế này ạ? Nếu là chuyện tiền vật tư, cháu xin chú Lâm cho cháu khất thêm...
Chú Lâm khoát tay, nở một nụ cười sảng khoái, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ:
Cậu Hùng, cậu ngồi xuống đi. Hôm nay tôi đến đây không phải để đòi nợ, cũng không phải để làm khó cậu. Mà trái lại, tôi đến để ký hợp đồng gia hạn cấp hàng, hai bên cùng ký biên bản đối lưu công nợ, và tôi sẽ ứng trước cho cậu một khoản tiền mặt để giải quyết dứt điểm lương cho anh em.
Hùng và Thục nhìn nhau, không tin vào tai mình. Thục lắp bắp:
Chú Lâm... Chú nói thật sao ạ? Nhưng sao đột nhiên chú lại...
Chú Lâm nhìn sang bác Ba, rồi nhìn Hùng với ánh mắt đầy trân trọng:
Tất cả là nhờ ông Ba đây và anh em công nhân của cậu đấy. Hôm qua, ông Ba cùng mấy chú thợ đầu cánh đã lặn lội đến tận nhà riêng của tôi. Họ không đi đòi tiền, mà họ đến để dùng danh dự, dùng chính những ngày công lao động sắp tới của họ để bảo lãnh cho cậu. Ông Ba nói với tôi: "Thầu Hùng là đứa có tâm. Vợ nó đang mang bầu mà còn sẵn sàng mang cả vàng cưới ra để lo cho anh em tôi. Một người lãnh đạo như thế, một gia đình như thế, tụi tôi nguyện làm không công vài tháng để bồi đắp cho công trình hoàn thành. Xin ông Lâm tin tưởng mà cứu lấy công ty".
Chú Lâm dừng lại một chút, nhấp ngụm nước trà rồi tiếp tục:
Cậu Hùng ạ, tôi làm nghề này ba mươi năm, gặp đủ loại người. Người ta lừa lọc nhau vì đồng tiền thì nhiều, chứ người vì nhau mà đứng ra gánh vác thế này thì hiếm lắm. Một người chủ được công nhân thương yêu và bảo vệ như cậu, tuyệt đối không phải là người tầm thường. Tôi đầu tư vào cậu, không chỉ vì công trình, mà là vì cái tâm của cậu. Hai người bạn đi cùng tôi đây, một người là chủ thầu phụ sơn bả, một người là nhà cung cấp thiết bị điện nước, họ cũng nghe câu chuyện của cậu từ anh em công nhân mà tự nguyện đến đây để hỗ trợ, cho cậu gối đầu công nợ đến khi dự án hoàn thành.
Nói xong, chú Lâm đặt lên bàn một chiếc cặp da, bên trong là các giấy tờ hợp đồng đã được soạn thảo sẵn cùng một xấp séc tiền mặt.
Hùng đứng lặng người, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay của người đàn ông bản lĩnh cuối cùng cũng rơi xuống. Anh quay sang nhìn bác Ba, người thợ già chỉ cười hiền hậu, vỗ vỗ vào vai anh:
Cậu thầu, anh em mình có nhau lúc ngặt nghèo thì mới là anh em chứ. Cậu cứ lo việc lớn đi, công trường tụi tui lo liệu ổn thỏa, không trễ một ngày tiến độ nào đâu!
Thục ngồi bên cạnh, dòng nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cô đưa tay vuốt ve chiếc bụng bầu, trong lòng ngập tràn một cảm giác bình yên và tự hào khôn tả. Đứa trẻ trong bụng cô sau này lớn lên, chắc chắn sẽ được nghe kể về câu chuyện này – một câu chuyện về tình người, về sự tử tế và lòng biết ơn giữa những con người lao động bình dị.
Hai tháng sau, dự án khu dân cư hoàn thành xuất sắc, vượt tiến độ và đạt chất lượng cao nhờ vào tinh thần làm việc hăng say, không quản ngày đêm của toàn bộ đội ngũ công nhân. Bên phía đối tác lớn cũng đã giải quyết được sự cố tài chính và thanh toán đầy đủ toàn bộ dòng tiền cho công ty của Hùng. Sóng gió qua đi, công ty của Hùng không những không sụp đổ mà ngày càng khẳng định được uy tín vững chắc trên thị trường.
Một buổi chiều cuối tuần, trời thu mát mẻ, tại khuôn viên công trường vừa mới hoàn thiện, Hùng tổ chức một bữa tiệc liên歡 nhỏ, ấm cúng để tri ân tất cả các anh em công nhân và các đối tác đã giúp đỡ mình. Thục lúc này bụng đã khệ nệ, mặc chiếc váy bầu màu hồng nhạt, bưng từng đĩa hoa quả đến từng bàn, nụ cười rạng rỡ luôn túc trực trên môi.
Hùng đứng lên bục cao, cầm chiếc micro, ánh mắt anh nhìn lướt qua những khuôn mặt thân quen, từ bác Ba thợ cả đến chú Lâm đại lý, rồi dừng lại ở người vợ thân yêu của mình. Giọng anh vang lên, trầm ấm và đầy cảm xúc:
Kính thưa tất cả mọi người, ngày hôm nay, đứng ở đây, tôi không muốn nói về sự thành công của một dự án, mà tôi muốn nói về hai từ: Giia đình. Trong lúc khó khăn nhất của cuộc đời, tôi đã may mắn có được một người vợ sẵn sàng sẻ chia, có được những người anh em công nhân sẵn sàng lấy danh dự ra để bảo bọc cho tôi, và có những đối tác tuyệt vời đã trao cho tôi niềm tin bằng cả tấm lòng. Bài học lớn nhất mà tôi học được trong giông bão vừa qua, đó là: Khi chúng ta gieo đi sự tử tế bằng cả trái tim, chúng ta sẽ gặt hái được những điều kỳ diệu từ lòng tốt của mọi người. Xin cảm ơn tất cả, vì đã cho tôi hiểu thế nào là giá trị thực sự của cuộc sống!
Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã, vang vọng cả một góc trời. Thục nhìn chồng, khẽ mỉm cười, một bàn tay cô nắm chặt lấy tay anh, bàn tay còn lại đặt lên bụng, cảm nhận rõ ràng một sự sống mới đang cựa quậy đầy mạnh mẽ. Cô biết, hạnh phúc đích thực không nằm ở khối tài sản kếch xù, mà nằm ở chính những giá trị đạo đức, tình yêu thương và sự đồng lòng mà vợ chồng cô đang cùng nhau vun đắp mỗi ngày.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.