Min menu

Pages

Mẹ vợ đến nhà xin 100 triệu vì bố vợ nằm viện, tôi từ chối thẳng nhưng bà xã không trách

Chương 1: Đêm Trắng Và Sức Mạnh Của Tình Thâm

Chiều muộn, cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố xối xả, làm nhòe đi những ánh đèn xe hối hả ngược xuôi. Trong căn phòng khách ấm cúng, Duy đang chăm chú rà soát lại cuốn sổ cái của cửa hàng nội thất gỗ vừa khai trương được ba tháng. Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập giữa tiếng sấm rền rĩ vang trời. Khi Duy vừa mở cửa, anh sửng sốt thấy mẹ vợ mình – bà nhạt nhòa nước mưa lẫn nước mắt, tấm áo khoác mỏng ướt sũng, gương mặt hớt hải và mệt mỏi đến tội nghiệp. Duy cuống cuồng đỡ bà vào nhà, gọi vợ lấy khăn khô và pha một ly trà gừng ấm.

Bà cụ ngồi trên ghế sofa, đôi bàn tay gầy gộc, run rẩy đan chặt vào nhau. Sau vài ngụm trà nóng, bà nghẹn ngào, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Bà bảo bố vợ của Duy vừa bị tai biến đột ngột lúc chiều, hiện đang nằm trong phòng cấp cứu của bệnh viện tuyến trên. Bác sĩ thông báo ông cần phải phẫu thuật gấp để đặt stent và điều trị chuyên sâu, chi phí ban đầu ước tính khoảng 100 triệu đồng. Ở quê, hai ông bà chỉ trông vào mấy sào ruộng và tiền lương hưu ít ỏi, gom góp hết thảy trong nhà cũng chẳng được bao nhiêu. Đường cùng, bà phải bắt chuyến xe muộn nhất lên thành phố, gõ cửa nhà con rể với hy vọng tìm được phao cứu sinh.

Nghe đến số tiền 100 triệu, tim Duy thắt lại, một cảm giác bất lực và cay đắng dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Khác với vẻ ngoài có phần khang trang của căn nhà thuê và cái danh "chủ cửa hàng", tình hình tài chính hiện tại của vợ chồng Duy đang lao đao bên bờ vực. Để hiện thực hóa ước mơ khởi nghiệp, cách đây vài tháng, Duy đã dồn toàn bộ số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng, thậm chí vay mượn thêm từ bạn bè để nhập lô hàng gỗ cao cấp và sửa sang mặt bằng. Do thị trường biến động, hàng hóa tiêu thụ chậm, dòng tiền của cửa hàng hoàn toàn bị đóng băng. Sáng nay, Duy vừa phải chạy vạy khắp nơi để gom đủ tiền trả lương cho thợ và đóng tiền thuê mặt bằng tháng tới. Hiện tại, trong tài khoản của anh chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy năm triệu đồng để chi tiêu sinh hoạt cho cả gia đình.

Duy nhìn mẹ vợ, rồi quay sang nhìn Thúy – vợ mình. Đôi mắt Thúy đã đỏ hoe, ngập tràn sự cầu cứu và lo lắng tột cùng cho tính mạng của người cha. Duy biết, nếu lúc này anh gật đầu, đó sẽ là một lời hứa hão huyền, một sự dối trá tai hại vì anh hoàn toàn không có khả năng đào đâu ra số tiền lớn như vậy trong vòng một vài ngày. Nhưng nếu từ chối, anh chẳng khác nào một kẻ máu lạnh, ích kỷ trước mặt người thân. Sau một khoảng lặng dài đầy ngột ngạt, Duy hít một hơi thật sâu, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của mẹ vợ và thẳng thắn nói rằng con xin lỗi mẹ, lúc này con không thể đưa cho mẹ 100 triệu được, vì toàn bộ vốn liếng con đã đổ hết vào cửa hàng, hiện tại con đang nợ nần và không có sẵn tiền mặt.

Lời từ chối thẳng thừng của Duy như một gáo nước lạnh dội xuống căn phòng. Mẹ Thúy bàng hoàng, hai dòng nước mắt lại trào ra, bà cúi mặt xót xa, có lẽ trong lòng bà đang dấy lên sự thất vọng vô bờ bến. Thúy đứng trân trối nhìn chồng, bờ vai run lên bần bật. Duy cúi đầu, lòng đau như cắt, anh chuẩn bị tinh thần cho một cơn thịnh nộ, một lời trách móc nặng nề từ vợ, hay ít nhất là một cái nhìn oán hận. Nhưng không, Thúy không hề nổi giận. Cô bước đến bên chồng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Thúy hiểu Duy hơn ai hết. Cô biết những đêm anh thức trắng vì áp lực sổ sách, biết những bữa cơm anh nuốt không trôi khi nghĩ về khoản nợ cửa hàng. Cô biết lời từ chối của anh không phải vì sự bủn xỉn hay thiếu hiếu thảo, mà đó là sự thật nghiệt ngã mà anh đang phải gánh vác. Thúy quay sang ôm lấy mẹ, nghẹn ngào nói rằng mẹ ơi, nhà con không nói dối mẹ đâu, anh Duy đang áp lực lắm, tụi con thực sự không có sẵn số tiền lớn như vậy trong nhà, mẹ đừng trách anh ấy.

Thay vì chìm đắm trong sự tuyệt vọng hay trách móc lẫn nhau, Thúy lau nước mắt, thể hiện sự mạnh mẽ của một người con, người vợ trong gia đình.




Căn phòng khách chìm vào một bầu không khí im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài hiên cửa sổ. Bà cụ nhìn con gái, rồi lại nhìn con rể, đôi mắt mờ đục hiện lên sự bất lực đến cùng cực. Bà không trách Duy, bà biết tính con rể xưa nay thật thà, chăm chỉ, nhưng sự thật này quá nghiệt ngã đối với bà.

"Mẹ hiểu... mẹ không trách hai đứa đâu." Bà cụ nghẹn ngào, giọng nói run rẩy như sắp hụt hơi. "Tại số bố các con lận đận. Giờ biết bấu víu vào đâu hả trời..."

Thúy ôm chặt lấy vai mẹ, cố giữ cho giọng mình không bị vỡ vụn: "Mẹ ơi, còn nước còn tát. Vợ chồng con không có sẵn tiền mặt, nhưng chúng con sẽ tìm mọi cách. Bố đang ở viện một mình, mẹ phải giữ sức khỏe thì mới lo cho bố được."

Duy nhìn hai người phụ nữ mình yêu thương nhất đang ôm nhau khóc, lòng anh như có ngàn mũi dao đâm. Anh tự trách mình bất tài, mang tiếng làm chủ một cửa hàng nội thất lớn giữa lòng thành phố mà khi gia đình gặp hoạn nạn lại không thể rút ra nổi một khoản tiền cứu mạng. Duy đứng dậy, bước đến bên mẹ vợ, quỳ một gối xuống trước mặt bà, ánh mắt kiên định:

"Mẹ, con xin lỗi vì đã làm mẹ thất vọng trong lúc ngặt nghèo này. Nhưng xin mẹ tin con, con từ chối vì không muốn hứa suông để lỡ việc của bố. Đêm nay, con với Thúy sẽ đi vay mượn khắp nơi. Bằng mọi giá, sáng mai chúng con sẽ gom đủ tiền mang vào viện cho bố."

Bà cụ nghe con rể nói vậy, phần nào vơi bớt sự hoang mang, khẽ gật đầu, lau nước mắt. Thúy nhìn Duy, ánh mắt cô lộ rõ sự biết ơn sâu sắc. Trong lúc gian nan nhất, người đàn ông của cô không trốn tránh trách nhiệm, anh thẳng thắn nhưng đầy trách nhiệm.

Sau khi thu xếp cho mẹ vợ ăn chút cháo nóng và nghỉ ngơi trên giường, hai vợ chồng Duy ngồi lại ở bàn ăn dưới ánh đèn mờ. Thúy chủ động nắm lấy tay Duy, bàn tay cô ấm áp, truyền cho anh một luồng sức mạnh kỳ lạ.

"Anh ơi, cảm ơn anh vì đã không bỏ mặc bố mẹ." Thúy khẽ nói, khóe mắt vẫn còn đỏ hoe.

Duy thở dài, siết nhẹ tay vợ: "Em nói gì vậy? Bố mẹ em cũng là bố mẹ anh. Anh chỉ giận bản thân mình lúc này bất lực quá. Bây giờ, chúng ta phải thực tế. Em xem có thể hỏi vay được ai không?"

Thúy lấy điện thoại ra, lật tìm danh bạ. Cô gọi cho vài người bạn thân thiết, những người họ hàng ở xa. Nhưng ngặt nỗi, thời điểm này kinh tế ai cũng khó khăn, người thì mới mua đất, người thì vừa sửa nhà, có người nhiệt tình lắm cũng chỉ giúp được năm triệu, mười triệu. Gom góp tất cả những lời hứa hẹn, con số vẫn chưa đầy ba mươi triệu đồng. Khoảng cách đến cái đích 100 triệu vẫn còn quá xa vời.

Duy nhìn đồng hồ, đã gần mười một giờ đêm. Anh quyết định mở danh bạ của mình. Anh gọi cho những người bạn chí cốt, những mối làm ăn quen biết. Có người vừa nghe thấy số tiền lớn liền khéo léo từ chối, có người lại không bắt máy. Sự lạnh lùng của thực tế khiến Duy thấm thía cái gọi là "lúc hoạn nạn mới biết bạn hiền".

Đang lúc bế tắc, điện thoại của Duy chợt đổ chuông. Là anh Thành, một người thợ mộc lành nghề, lớn tuổi nhất trong xưởng của Duy. Anh Thành là người ít nói, quanh năm suốt tháng chỉ biết cặm cụi với những thớ gỗ, nhưng tay nghề vô cùng cao và tính tình rất mực trung hậu.

"Alo, chú Duy đấy à? Tôi thấy chú vừa nhắn tin hỏi hỏi gì về việc cần tiền gấp trên nhóm chung của xưởng. Có chuyện gì thế chú?" Giọng anh Thành trầm ấm, vang lên giữa đêm khuya.

Duy không muốn làm phiền đến anh em thợ thuyền vì biết họ cũng chẳng dư dả gì, nhưng lúc này anh không thể giấu: "Dạ anh Thành... Bố vợ em dưới quê bị tai biến nặng, đang cấp cứu trên này. Bác sĩ bảo cần 100 triệu để phẫu thuật gấp mà dòng tiền của em đang kẹt cứng trong đống gỗ ngoài cửa hàng. Em đang chạy vạy khắp nơi mà chưa đủ..."

Đầu dây bên kia im lặng một lát, chỉ có tiếng thở dài của anh Thành. Duy nghĩ thầm chắc anh Thành cũng khó xử nên định nói lời tạm biệt, thì anh Thành lên tiếng:

"Chú Duy này, chú đối xử với anh em trong xưởng thế nào, ai cũng biết. Sáng nay chú còn chạy vạy khắp nơi để trả đủ lương cho anh em không thiếu một đồng. Người tử tế như chú không đáng phải chịu khổ một mình. Tôi không có nhiều, nhưng có khoản tiền tiết kiệm định cuối năm sửa cái mái nhà dưới quê. Chú đợi tôi một lát."

Duy chưa kịp định thần thì năm phút sau, tiếng tinh tinh từ điện thoại vang lên. Tài khoản của anh báo nhận được 40 triệu đồng từ tài khoản của anh Thành, kèm dòng tin nhắn: "Chú cầm lấy lo cho ông cụ trước. Cửa nhà từ từ sửa sau cũng được. Bảo trọng!"

Nước mắt Duy suýt trào ra. Anh nhìn màn hình điện thoại, lòng trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào. Anh không ngờ, người giúp đỡ mình trong lúc ngặt nghèo nhất lại là người đàn ông lam lũ, giản dị ấy. Số tiền 40 triệu cùng với gần 30 triệu của Thúy vay được đã là 70 triệu. Vẫn còn thiếu 30 triệu nữa. Đêm nay quả thực là một đêm trắng dài nhất trong cuộc đời của vợ chồng Duy.

Chương 2: Cơn Mưa Tạnh Và Những Vòng Tay Ấm Áp

Năm giờ sáng, cơn mưa rào mùa hạ cuối cùng cũng tạnh hẳn, nhường chỗ cho những tia nắng sớm đầu ngày le lói qua màn sương mờ. Duy và Thúy gần như không chợp mắt một phút nào. Gương mặt hai vợ chồng hằn rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy quyết tâm. Sáng nay, họ phải cùng mẹ vào viện để nộp tiền tạm ứng và làm thủ tục phẫu thuật cho bố.

"Còn thiếu 30 triệu nữa, anh tính sao đây anh?" Thúy vừa chuẩn bị đồ đạc vừa lo lắng hỏi.

Duy trầm ngâm một lát rồi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo: "Anh sẽ ra cửa hàng sớm. Lô hàng bàn ghế gỗ gõ đỏ hôm trước có một anh khách tên Hùng rất thích, nhưng anh ấy cứ lưỡng lự vì giá hơi cao. Anh sẽ chủ động giảm giá sâu cho anh ấy, miễn là anh ấy chồng tiền mặt ngay trong sáng nay. Dù có lỗ một chút, anh cũng phải bán để cứu bố."

Thúy nhìn chồng, lòng thầm cảm phục sự nhạy bén và hy sinh của anh. Lô hàng đó Duy đã dành bao tâm huyết, thức đêm thức hôm để giám sát thợ hoàn thiện kỹ lưỡng, hy vọng sẽ có lãi để bù đắp chi phí mặt bằng. Giờ đây, anh sẵn sàng cắt lỗ không một chút do dự.

Khi Duy vừa đến cửa hàng, không khí buổi sáng sớm còn khá vắng lặng. Anh mở cửa, lau dọn qua loa rồi nhấc máy gọi cho anh Hùng. Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy với giọng nói còn ngái ngủ:

"Alo, chú Duy à? Có chuyện gì mà gọi sớm thế em?"

Duy lấy lại bình tĩnh, chân thành nói: "Anh Hùng ơi, em xin lỗi vì đã làm phiền anh sớm thế này. Chuyện là bộ bàn ghế gỗ gõ đỏ hôm trước anh xem, nếu anh vẫn còn hứng thú, em xin phép để lại cho anh với giá giảm 20% so với giá niêm yết. Nhưng em có một thỉnh cầu nhỏ, nếu anh chốt, anh có thể chuyển khoản hoặc gửi tiền mặt cho em ngay trong sáng nay được không ạ? Gia đình em đang có việc đại sự cần dùng đến tiền gấp."

Anh Hùng ở đầu dây bên kia im lặng khá lâu. Khoảng lặng đó khiến tim Duy đập liên hồi vì lo sợ bị từ chối. Cuối cùng, anh Hùng lên tiếng: "Chú Duy này, bộ bàn ghế đó anh thích thật. Nhưng chú giảm sâu thế thì chú làm gì có lãi, thậm chí còn lỗ vốn tiền công thợ ấy chứ. Có chuyện gì gấp đúng không? Anh em mình làm việc với nhau mấy lần, có gì chú cứ nói thật, anh không ép giá chú lúc khó khăn đâu."

Sự tử tế của anh Hùng khiến Duy xúc động, anh quyết định nói thật: "Dạ, bố vợ em đang nằm phòng cấp cứu cần phẫu thuật gấp, chi phí 100 triệu mà em mới gom được 70 triệu. Em cần gấp 30 triệu nữa trước giờ phẫu thuật nên mới phải bán gấp như vậy ạ."

"Hóa ra là vậy!" Anh Hùng thốt lên. "Được rồi, chú không phải giảm giá gì hết. Anh mua đúng giá anh em mình thỏa thuận hôm trước. Anh sẽ chuyển khoản trước cho chú 40 triệu coi như tiền đặt cọc giữ hàng, chiều anh cho xe qua chở rồi thanh toán nốt phần còn lại. Chú nhắn số tài khoản qua luôn đi, lo cho cụ trước đi em!"

Duy nghe xong mà tai như ù đi vì vui sướng. Anh không thể tin nổi vào tai mình. Anh Hùng không những không ép giá mà còn chuyển tiền ngay lập tức để giúp anh giải quyết hoạn nạn. Khi tiếng chuông điện thoại báo tài khoản cộng thêm 40 triệu đồng, Duy khuỵu xuống sàn gỗ, hai giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Anh vội vàng gọi điện cho Thúy:

"Thúy ơi! Đủ tiền rồi! Anh vừa lo được 40 triệu nữa rồi! Em với mẹ chuẩn bị vào viện đi, anh chạy về đón hai người ngay!"

Đầu dây bên kia, Thúy òa khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt giải tỏa sau một đêm dài chịu đựng áp lực khủng khiếp.

Khi Duy chạy xe về đến nhà, anh thấy mẹ vợ đã mặc quần áo tề chỉnh, gương mặt bà dù còn mệt mỏi nhưng đã bớt đi vẻ tuyệt vọng đêm qua. Thấy Duy bước vào, bà cụ nắm lấy tay anh, giọng run rẩy: "Duy ơi, mẹ cảm ơn con... Mẹ không biết nói gì để cảm ơn con nữa."

Duy cười hiền, đỡ bà cụ ra xe: "Mẹ đừng nói vậy, chúng ta là người một nhà mà. Bây giờ mình vào viện với bố thôi mẹ."

Chiếc xe lao đi trong ánh nắng ban mai rực rỡ. Cơn bão lòng của đêm qua đã qua đi, nhường chỗ cho niềm hy vọng và sự ấm áp của tình người đang lan tỏa.

Chương 3: Trái Ngọt Của Lòng Nhân Ái

Tại sảnh bệnh viện, không khí vô cùng khẩn trương. Duy nhanh chóng hướng dẫn mẹ vợ và Thúy ngồi chờ ở hàng ghế, còn anh thì cầm sấp tiền chạy đi làm thủ tục đóng viện phí tạm ứng. Khi cầm trên tay tờ hóa đơn đã đóng đủ tiền, Duy mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Ca phẫu thuật của bố vợ Duy được tiến hành ngay sau đó. Ba con người ngồi trước cửa phòng mổ, nắm chặt tay nhau, cùng hướng tâm ý cầu nguyện cho người thân yêu. Thời gian trôi qua từng phút chậm chạp như thử thách lòng kiên nhẫn của con người. Thúy tựa đầu vào vai Duy, cô khẽ nói:

"Anh ơi, qua chuyện này em mới thấy mình may mắn quá. May mắn vì có anh bên cạnh, và may mắn vì xung quanh chúng ta toàn là những người tốt."

Duy nhẹ nhàng vuốt tóc vợ: "Ừ, anh cũng không ngờ anh Thành với anh Hùng lại tốt với mình đến thế. Sau chuyện này, anh tự hứa với bản thân sẽ sống tốt hơn nữa, giúp đỡ được ai cái gì thì mình sẵn sàng giúp."

Bà cụ ngồi bên cạnh nghe hai con trò chuyện, lòng bà dấy lên một niềm tự hào xen lẫn xúc động. Bà thầm nghĩ, con gái bà quả thực đã không chọn lầm chồng. Người đàn ông này tuy lúc đầu từ chối thẳng thắn vì hoàn cảnh thực tế, nhưng khi hành động thì lại dốc hết tâm can, không quản ngại gian khổ để lo cho gia đình vợ.

Sau ba tiếng đồng hồ căng thẳng, chiếc đèn trên cửa phòng mổ cuối cùng cũng chuyển từ màu đỏ sang màu xanh. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng nụ cười nhẹ nhàng trên môi đã báo trước một kết quả tốt đẹp.

"Ai là người nhà của bệnh nhân Nguyễn Văn cụ ạ?" Bác sĩ lên tiếng.

Cả ba người lập tức đứng bật dậy, lao đến: "Dạ, chúng tôi là vợ và con của cụ ạ! Bố tôi sao rồi bác sĩ?"

Bác sĩ tháo khẩu trang, gật đầu: "Chúc mừng gia đình. Ca phẫu thuật đặt stent diễn ra rất thành công. Do bệnh nhân được đưa đến bệnh viện kịp thời và gia đình phối hợp hoàn thành thủ tục nhanh chóng nên không gặp phải biến chứng nguy hiểm nào. Hiện tại cụ đã qua cơn nguy kịch, chuyển về phòng hồi sức để theo dõi. Khoảng vài tiếng nữa là mọi người có thể vào thăm."

Bà cụ nghe xong thì khóc nấc lên vì vui sướng, hai tay chắp lại cảm tạ trời phật và bác sĩ. Thúy ôm chầm lấy Duy, hạnh phúc vỡ òa. Duy cũng cảm thấy một tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay hoàn toàn được trút bỏ.

Một tuần sau, bố vợ Duy đã hồi phục một cách thần kỳ. Ông đã có thể ngồi dậy, trò chuyện và ăn chút cháo loãng. Cửa hàng nội thất của Duy cũng đón nhận những tín hiệu tích cực. Bộ bàn ghế gỗ gõ đỏ đã được bàn giao cho anh Hùng đúng hẹn. Khi biết chuyện gia đình Duy đã ổn thỏa, anh Hùng còn giới thiệu thêm cho Duy hai người bạn của anh ấy đến đặt hàng trọn gói nội thất cho biệt thự mới. Dòng tiền của cửa hàng không những không bị đứt gãy mà còn bắt đầu lưu thông mạnh mẽ hơn trước.

Chiều hôm đó, Duy gọi anh Thành vào văn phòng nhỏ phía sau xưởng. Anh trân trọng gửi lại anh Thành số tiền 40 triệu đồng đã vay, kèm theo một phong bì tiền thưởng nhỏ và một giỏ quà chu đáo.

"Anh Thành, đây là số tiền hôm trước em mượn anh. Còn đây là chút tấm lòng của vợ chồng em, anh nhận cho em vui. Nếu không có anh đêm đó, em thực sự không biết xoay xở thế nào." Duy chân thành nói.

Anh Thành xua tay, đẩy phong bì lại: "Chú Duy, tiền gốc tôi nhận để về lo việc nhà, còn tiền thưởng này tôi không lấy đâu. Chú đối xử tốt với anh em, lúc nào cũng lo cho đời sống của thợ trước tiên, thì khi chú gặp khó, anh em chung tay giúp đỡ là chuyện đương nhiên. Mình sống ở đời, giúp nhau cái lúc thắt ngặt này mới quý, chứ tính toán chi vài đồng bạc hả chú."

Duy nhìn người thợ cả già với tấm lòng bao dung, anh hiểu rằng giá trị của sự chân thành và tử tế lớn lao hơn bất kỳ của cải vật chất nào.

Cơn mưa rào mùa hạ năm ấy tuy đến đột ngột và dữ dội, nhưng nó đã gột rửa đi những lo toan, thử thách, để lại sau lưng một bầu trời xanh ngắt và những tấm lòng vàng ngời sáng. Câu chuyện của gia đình Duy là minh chứng cho thấy, trong cuộc sống, khi đối mặt với nghịch cảnh, sự thật thắn, đồng lòng của tình nghĩa vợ chồng, cùng với lòng tốt thầm lặng giữa người với người chính là chiếc phao cứu sinh vững chắc nhất, giúp con người ta vượt qua mọi dông bão cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.