Min menu

Pages

Mẹ ly hôn nhiều năm bỗng mang thai ở tuổi 45, tôi càng sốc hơn khi biết “tác giả”

Chương 1: Bão tố trong lòng và sự thật phơi bày

Tiếng mưa cuối hạ trút xuống mái tôn rả rích. Tôi ngồi thẫn thờ nhìn hai vạch đỏ chót trên chiếc que thử thai đặt trên bàn phòng khách. Ở tuổi hai mươi ba, tôi đủ lớn để hiểu điều này nghĩa là gì, nhưng tôi lại không thể tin nổi vào mắt mình. Suốt mười lăm năm qua, kể từ ngày bố mẹ ly hôn, mẹ chỉ lầm lũi một mình nuôi tôi khôn lớn. Mẹ tôi, một người phụ nữ bốn mươi lăm tuổi, vốn chỉ biết đến sạp vải ở chợ và những bữa cơm giản dị hai mẹ con, bỗng nhiên mang thai.

Tai tôi ù đi, lồng ngực thắt lại bởi một mớ cảm xúc hỗn độn: bàng hoàng, xấu hổ và cả một chút giận hờn. Tôi sợ những lời xì xào của họ hàng, sợ ánh nhìn soi mói của xóm giềng. Khi mẹ bước từ trong bếp ra, gương mặt gầy guộc hằn vết chân chim của mẹ cúi gằm, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đầy lo sợ. Mẹ nhìn tôi, ánh mắt khẩn khoản như một đứa trẻ phạm lỗi. Tôi đứng phắt dậy, nghẹn ngào hỏi mẹ trong làn nước mắt rằng ai là cha đứa trẻ, tại sao mẹ lại giấu tôi suốt thời gian qua. Mẹ chỉ im lặng khóc, bờ vai run lên bần bật. Sự im lặng của mẹ càng đẩy cơn giận của tôi lên đỉnh điểm. Tôi quay lưng lao ra khỏi nhà, mặc cho tiếng gọi xé lòng của mẹ chìm nghỉm trong tiếng mưa tầm tã.

Tôi chạy đến một quán cà phê quen thuộc ở góc phố, ngồi thu mình vào góc tối, khóc nức nở. Trong đầu tôi hiện lên hàng trăm câu hỏi, hàng trăm giả thuyết tồi tệ. Tôi thấy giận mẹ, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi lại sợ mẹ bị người ta lừa gạt, sợ mẹ phải chịu khổ lòng ở cái tuổi đáng lẽ phải được thảnh thơi.

Sau hai tiếng đồng hồ ngồi trong vô vọng, điện thoại của tôi vang lên. Đó là số của chú Nam – người bạn chiến đấu năm xưa của bác ruột tôi, cũng là người thợ sửa điện nước quen thuộc của gia đình suốt gần mười năm qua. Chú Nam mồ côi từ nhỏ, tính tình lầm lì, ít nói nhưng vô cùng tốt bụng. Mỗi khi nhà tôi hỏng hóc cái bóng đèn, cái vòi nước, chú đều đến sửa giúp mà chẳng mấy khi chịu lấy tiền công. Giọng chú Nam qua điện thoại không còn vẻ trầm tĩnh thường ngày, mà gấp gáp, run rẩy. Chú bảo tôi hãy đến bệnh viện đa khoa ngay lập tức, mẹ tôi vì đi tìm tôi trong mưa nên bị trượt ngã, hiện đang ở phòng cấp cứu.

Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi bắt taxi lao thẳng đến bệnh viện. Khi đến nơi, trước cửa phòng cấp cứu, tôi thấy chú Nam đang ngồi gục đầu, quần áo vẫn còn sũng nước mưa, đôi bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau, run rẩy cầu nguyện. Gương mặt chú tái nhợt, hốc hác, ánh lên một sự lo lắng và đau đớn tột cùng – ánh mắt của một người đàn ông đang đứng trước nguy cơ mất đi thứ quý giá nhất đời mình.

Giây phút ấy, một tia sáng xẹt qua tâm trí tôi. Tôi khựng lại, xâu chuỗi tất cả mọi chuyện từ trước đến nay. Tôi đứng chôn chân giữa hành lang bệnh viện ngập tràn mùi ê-te và tiếng bước chân vội vã. Nhìn bóng dáng chú Nam cô độc, run rẩy dưới ánh đèn LED trắng ở sảnh cấp cứu, tim tôi chợt thắt lại. Những kỷ niệm của gần mười năm qua bỗng nhiên ùa về như một thước phim quay chậm.

Tôi nhớ những chiều mưa bão, mái tôn nhà tôi bị dột, chú Nam chẳng nề hà đêm tối, lẳng lặng vác thang đến sửa. Tôi nhớ chiếc quạt máy cũ kỹ dùng từ thời bao cấp, mỗi lần hỏng hóc, chú lại tỉ mẩn ngồi lau chùi, thay từng cái tụ điện rồi cười hiền hậu bảo: "Dùng tiếp được con ạ, mua mới làm gì cho tốn tiền của mẹ". Mẹ tôi mỗi lần như thế lại nấu một bát chè đậu đen, hoặc gói vài chiếc bánh chưng nhỏ gửi chú mang về. Giữa họ luôn có một khoảng cách chừng mực, một sự tôn trọng vô hình nhưng đầy ấm áp. Tôi đã quá vô tư, hay đúng hơn là quá ích kỷ khi nghĩ rằng đó chỉ là tình nghĩa làng xóm, là sự giúp đỡ của một người bạn cũ đối với gia đình hai mẹ con neo đơn.




Tôi tiến lại gần, tiếng bước chân mỏi mệt của tôi khiến chú Nam giật mình ngước lên. Thấy tôi, chú vội vàng đứng bật dậy, đôi tay run rẩy bám chặt lấy vai tôi, giọng chú lạc đi:

– Lam… Con ơi… Mẹ con… Mẹ con đang ở trong đó. Chú xin lỗi, tất cả là tại chú! Nếu chú không xuất hiện, nếu chú không… thì mẹ con đã không phải chịu cảnh này.

Nhìn giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen vì sương gió của người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, cơn giận dữ trong tôi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nỗi xót xa dâng trào. Tôi dìu chú ngồi xuống băng ghế đá, cố giữ cho giọng mình không run rẩy:

– Chú Nam, chú bình tĩnh lại đi. Chuyện này… rốt cuộc là thế nào? Chú và mẹ… từ bao giờ ạ? Tại sao hai người lại giấu con?

Chú Nam gục đầu vào hai bàn tay thô ráp, nấc nghẹn. Sau một hồi im lặng dài như thế kỷ, chú mới nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự thật. Hóa ra, chú đã thầm thương trộm nhớ mẹ tôi từ hơn năm năm trước. Nhưng vì mặc cảm bản thân là người lao động nghèo, không nhà cửa cố định, lại mồ côi từ nhỏ, chú chẳng dám mở lời. Chú chỉ biết lặng lẽ ở bên cạnh, giúp đỡ hai mẹ con những việc vặt trong nhà, xem niềm vui của mẹ tôi là hạnh phúc của đời mình.

– Cách đây ba tháng, mẹ con bị ngất xỉu ngay tại sạp vải ngoài chợ lúc trời trưa nắng gắt – Chú Nam hồi tưởng, ánh mắt xa xăm đầy xót xa. – Mọi người gọi chú đến. Lúc đưa mẹ con về nhà, thấy cô ấy gầy gộc, kiệt sức vì lo cho tương lai của con, chú đã không kìm lòng được. Chú đã thú nhận tình cảm của mình. Mẹ con… cô ấy khóc nhiều lắm. Cô ấy bảo cô ấy cũng thương chú, nhưng sợ con không chấp nhận, sợ miệng đời mỉa mai ở cái tuổi xế chiều này. Rồi chuyện gì đến cũng đến, khi biết mình mang thai, mẹ con hoảng sợ tột cùng. Cô ấy định giấu kín, định một mình chịu đựng vì sợ làm ảnh hưởng đến danh dự của con, sợ con đi làm bị đồng nghiệp dị nghị.

Tôi nghe đến đây thì nước mắt tuôn rơi lã chã. Tôi oán trách bản thân mình quá vô tâm. Mẹ tôi đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, mười lăm năm trời ròng rã chịu đựng sự cô đơn để nuôi tôi khôn lớn. Đến khi tìm được một bến đỗ bình yên, một người đàn ông chân thành, tử tế như chú Nam, mẹ lại phải trốn chốn giấu giấu như một người có lỗi. Sự ích kỷ, sĩ diện hão huyền của một đứa con hai mươi ba tuổi đã đẩy mẹ vào hoàn cảnh ngặt nghèo này.

– Lúc tối, thấy con khóc lóc rồi chạy lao ra màn mưa, mẹ con như người mất hồn – Giọng chú Nam run lên vì sợ hãi. – Cô ấy cứ thế chạy đi tìm con, không kịp cầm ô, cũng chẳng màng đường trơn trượt. Chú đi làm về qua, thấy cô ấy ngã quỵ bên hiên nhà một người quen, thân hình tím tái vì lạnh và đau đớn. Chú đưa cô ấy vào đây… Bác sĩ nói mẹ con bị động thai dữ dội do kiệt sức và chấn thương tâm lý. Lam ơi, nếu mẹ con và đứa bé có chuyện gì, chú sống sao nổi hả con?

Lời nói của chú Nam như hàng vạn mũi dao đâm vào tim tôi. Tôi nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đóng chặt, đèn đỏ vẫn sáng trưng. Bên trong kia là người mẹ yêu dấu của tôi, người đã cho tôi cả cuộc đời, đang phải chiến đấu với tử thần chỉ vì sự bồng bột của tôi. Tôi nắm lấy bàn tay gầy gộc của chú Nam, lần đầu tiên trong đời, tôi chủ động gọi chú một cách thân thương nhất:

– Chú Nam, con sai rồi. Con không trách chú, cũng không trách mẹ nữa. Bây giờ chúng ta cùng cầu nguyện cho mẹ và em được bình an, chú nhé!

Chú Nam ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe hiện lên một tia hy vọng yếu ớt. Hai chú cháu cứ thế ngồi sát bên nhau, truyền cho nhau chút hơi ấm ít ỏi trong đêm mưa lạnh giá, cùng hướng mắt về phía cánh cửa định mệnh.

Chương 2: Thử thách và những bàn tay vô hình

Khoảng hai tiếng sau, ánh đèn phòng cấp cứu vụt tắt. Một vị bác sĩ trung niên bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt dịu hiền. Chú Nam và tôi lập tức lao đến, đồng thanh hỏi trong sự lo lắng tột độ.

– Bác sĩ ơi, mẹ tôi/ vợ tôi thế nào rồi ạ?

Vị bác sĩ tháo khẩu trang y tế, mỉm cười nhẹ nhàng và thở phào một tiếng:

– May mắn là gia đình đưa đến kịp thời. Người mẹ bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng, lại bị chấn động mạnh do cú ngã, nhưng ý chí sinh tồn của cô ấy rất lớn. Chúng tôi đã tạm thời giữ được thai nhi. Tuy nhiên, vì sản phụ đã lớn tuổi, lại có dấu hiệu động thai dọa sảy, nên cần phải nằm lại phòng hồi sức đặc biệt để theo dõi nghiêm ngặt trong vòng vài tuần tới. Tuyệt đối không được để cô ấy xúc động mạnh hay lo lắng điều gì nữa. Chi phí điều trị và thuốc men dưỡng thai giai đoạn này sẽ khá cao đấy, gia đình chuẩn bị tinh thần nhé.

Nghe đến đó, tôi quỵ xuống vì nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, một nỗi lo khác lại ập đến. Tôi mới ra trường đi làm được một năm, lương ba cọc ba đồng, tiền tiết kiệm chẳng có bao nhiêu. Sạp vải của mẹ dạo này ế ẩm vì trung tâm thương mại mọc lên nhiều. Tiền viện phí, tiền thuốc men đặc trị cho sản phụ lớn tuổi trong nhiều tuần liền chắc chắn là một con số không hề nhỏ.

Chú Nam dường như đọc được suy nghĩ trong mắt tôi. Chú vỗ vai tôi, ánh mắt kiên định lạ thường:

– Lam, con đừng lo. Tiền bạc cứ để chú lo. Chú có một khoản tiết kiệm tích cóp bao năm qua để dưỡng già, với lại chú còn sức khỏe, chú sẽ nhận thêm việc để làm. Miễn là mẹ con và em khỏe mạnh, bao nhiêu chú cũng lo được.

Mẹ tôi được chuyển sang phòng hồi sức. Nhìn mẹ nằm trên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt, dây truyền dịch cắm vào mu bàn tay gầy gầy xương xương, lòng tôi quặn thắt. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ, thì thầm: "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con ở đây rồi, con sẽ không đi đâu nữa". Trong cơn mê man, dường như nghe thấy tiếng tôi, khóe mắt mẹ ứa ra một giọt nước mắt lăn dài xuống gối.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày gian nan nhưng ngập tràn tình người mà tôi không bao giờ quên. Chú Nam dường như biến thành một người khác. Ban ngày, chú đi sửa điện nước, nhận thêm việc bốc vác ở các kho hàng ngoài rìa thành phố từ tờ mờ sáng. Đến chiều tối, chú lại vội vã chạy vào viện, trên tay luôn là cặp lồng cháo cá hồi hoặc canh hầm hạt sen do chính tay chú tự nấu, chắt chiu từng chút dinh dưỡng cho mẹ tôi. Gương mặt chú ngày càng hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng chưa bao giờ chú than vãn một lời. Mỗi khi đứng trước mặt mẹ tôi, chú luôn nở nụ cười rạng rỡ, động viên: "Cố lên mình ạ, con Lam nó ngoan lắm, nó hiểu cho chúng ta rồi".

Sự thật về việc mẹ tôi mang thai ở tuổi 45 cuối cùng cũng lan ra xóm nhỏ và khu chợ nơi mẹ bán hàng. Trái ngược hoàn toàn với nỗi sợ hãi ban đầu của tôi về những lời mỉa mai, châm chọc, những gì chúng tôi nhận lại là một làn sóng ấm áp của lòng tốt thầm lặng.

Một buổi chiều, khi tôi đang chuẩn bị vào viện thay ca cho chú Nam, cô Hoa – người bán rau cạnh sạp vải của mẹ ngày trước – ghé qua nhà. Cô không vào trong, chỉ đứng ở hiên, dúi vào tay tôi một bọc tiền lẻ được vuốt phẳng phiu, bọc cẩn thận trong tờ giấy báo:

– Lam ơi, đây là chút lòng thành của mấy chị em trong tổ quản lý chợ gửi cho mẹ con. Ít lòng nhiều vả, bảo mẹ cứ yên tâm dưỡng bệnh, sạp vải cứ để đó mọi người ngó chừng cho, không mất một mét vải nào đâu. Ai ở đời chẳng có lúc ngặt nghèo, mẹ con sống có đức, mọi người yêu quý lắm. Đừng suy nghĩ gì mà ảnh hưởng đến em bé nhé!

Tôi chưa kịp nói lời cảm ơn, cô Hoa đã quẹt nước mắt rồi quay xe đi thẳng, như sợ tôi từ chối. Chưa dừng lại ở đó, những ngày ở viện, bác trưởng ban quản lý khu phố nơi gia đình chú Nam thuê trọ cũng lặn lội lên thăm. Bác mang theo một giỏ hoa quả và một phong bì nhỏ, nói rằng bà con trong ngõ biết hoàn cảnh chú Nam đang gặp khó khăn nên mỗi người góp một chút, giúp chú có thêm kinh phí lo cho viện phí của mẹ. Bác bảo với chú Nam: "Cậu Nam sống ở khu phố mười năm qua, ai hỏng hóc cái gì gọi cũng đến ngay, bão gió toàn đi khơi cống, chằng chống nhà cửa giúp người già neo đơn mà chẳng lấy một đồng. Giờ cậu gặp việc lớn, bà con không thể đứng nhìn".

Tôi nhìn những đồng tiền thấm đượm mồ hôi, được gom góp từ những người lao động nghèo, lòng dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào. Hóa ra, cuộc đời này không hề đáng sợ như tôi nghĩ. Những điều tốt đẹp, sự tử tế thầm lặng vẫn luôn tồn tại xung quanh chúng ta, như những mạch nước ngầm mát lành tưới mát cho những mảnh đời đang gặp giông bão.

Chương 3: Bình minh sau mưa và bài học cuộc đời

Sau ba tuần điều trị tích cực dưới sự chăm sóc tận tình của các bác sĩ và đặc biệt là tình yêu thương, sự chăm sóc không biết mệt mỏi của chú Nam, sức khỏe của mẹ tôi đã ổn định trở lại. Các chỉ số của thai nhi đều phát triển bình thường trong sự ngỡ ngàng và vui mừng của cả gia đình. Ngày mẹ được xuất viện, trời thu trong xanh, những tia nắng vàng hanh hao trải dài trên những con phố, xua tan đi cái lạnh lẽo, ảm đạm của những ngày mưa bão trước đó.

Chúng tôi không về căn nhà thuê chật hẹp của chú Nam, cũng không về lại căn nhà đầy kỷ niệm u buồn trước đây của hai mẹ con. Chú Nam đã dùng số tiền tiết kiệm còn lại, cộng với sự giúp đỡ của bạn bè, thuê một căn nhà cấp bốn rộng rãi hơn, có khoảng sân nhỏ trồng đầy hoa mười giờ ở ngoại ô để mẹ tôi có không gian yên tĩnh dưỡng thai.

Buổi tối đầu tiên tại ngôi nhà mới, tôi tự tay vào bếp nấu một mâm cơm tươm tất với những món ăn mà cả mẹ và chú Nam đều thích. Không khí trong căn nhà ấm áp lạ thường dưới ánh đèn vàng. Mẹ tôi mặc chiếc váy bầu rộng rãi, gương mặt đã hồng hào trở lại, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc nhìn chú Nam đang lóng ngóng phụ tôi dọn bát đũa.

Khi mọi người đã ngồi vào bàn ăn, tôi rót ba ly nước ấm, đứng dậy nhìn mẹ và chú Nam. Tôi nghẹn ngào nói:

– Mẹ, chú Nam… Con muốn xin lỗi mẹ và chú vì sự bồng bột, ích kỷ của con ba tuần trước. Con đã chỉ nghĩ đến sĩ diện của bản thân mà quên mất rằng mẹ cũng cần có hạnh phúc, cần có một bờ vai để tựa vào khi xế chiều. Con cảm ơn chú Nam vì đã luôn yêu thương, bảo vệ mẹ và em suốt thời gian qua. Từ nay trở đi, con xin phép được gọi chú là ba. Chúng ta là một gia đình, ba nhé!

Từ "ba" vừa thốt ra, chén cơm trên tay chú Nam run lên bần bật. Người đàn ông rắn rỏi, từng trải qua bao sương gió cuộc đời ấy lại một lần nữa bật khóc như một đứa trẻ. Chú đứng dậy, ôm lấy tôi và mẹ vào lòng, giọng nghẹn ngào:

– Con gái… Ba cảm ơn con. Ba hứa sẽ dùng cả phần đời còn lại để chăm sóc cho mẹ và các con. Ba không giàu có, nhưng ba sẽ không để mẹ con phải chịu khổ thêm một ngày nào nữa.

Mẹ tôi tựa đầu vào vai ba Nam, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Sự im lặng chịu đựng ngày nào giờ đã được thay thế bằng những tiếng cười ấm áp, những lời chia sẻ ruột gan.

Mấy tháng sau, mẹ tôi hạ sinh một bé trai kháu khỉnh, đặt tên là Bình An. Ngày đầy tháng của em, ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô ngập tràn tiếng cười. Cô Hoa bán rau, bác trưởng khu phố, và cả những người hàng xóm tốt bụng đều đến chúc mừng. Họ mang đến những món quà giản dị: chiếc áo len tự đan, cái nôi cũ nhưng còn chắc chắn, hay chục trứng gà quê nuôi bộ. Nhìn mọi người quây quần, vui vẻ trò chuyện, tôi nhận ra một bài học vô cùng quý giá.

Hạnh phúc không nằm ở chỗ chúng ta có bao nhiêu tiền bạc, hay chúng ta sống trong một ngôi nhà lớn thế nào. Hạnh phúc đích thực sinh ra từ lòng bao dung, sự thấu hiểu và những tình cảm chân thành, tử tế mà con người dành cho nhau. Cuộc đời của mẹ tôi đã trải qua nửa đời người lận đận, nhưng chính sự tử tế, lầm lũi giúp người của ba Nam và tấm lòng ăn ở có đức của mẹ đã gieo những hạt mầm thiện lành, để rồi gặt hái được quả ngọt lúc về già.

Tôi nhìn em trai đang ngủ say trong nôi, nhìn ba Nam vụng về nhưng đầy kiên nhẫn đang pha sữa cho con, nhìn mẹ cười rạng rỡ dưới ánh nắng chiều. Tôi biết rằng, giông bão đã hoàn toàn lùi xa sau cánh cửa, và từ nay, ngôi nhà của chúng tôi sẽ chỉ còn ngập tràn tình yêu thương và sự bình an.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.