Min menu

Pages

Mẹ chồng ở quê gửi lên 1 thùng đồ ăn, tôi mở ra rồi uất ức trào dâng vì dòng dặn dò của bà

CHƯƠNG 1: GIỌT NƯỚC TRÀN LY

Tiếng còi xe inh ỏi dưới đường vọng lên căn hộ chung cư ở tầng mười hai, hòa cùng tiếng máy xay sinh tố chạy ù ù tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp khiến đầu óc Nhã căng như dây đàn. Giữa phòng khách ngổn ngang đồ chơi của con trẻ và những tệp tài liệu kế toán chưa quyết toán xong, một chiếc thùng xốp vuông vức, quấn băng keo chằng chịt nằm chơ vơ. Đó là gói quà từ quê gửi lên, do chính tay mẹ chồng Nhã chuẩn bị. Nhìn những vệt đất đỏ còn bám lại trên lớp băng dính bẩn thỉu, Nhã khẽ thở dài, lòng trào lên một cảm giác mệt mỏi khó tả.

Vợ chồng Nhã đều là dân tỉnh lẻ về thành phố lập nghiệp. Cuộc sống nơi đô thị với áp lực cơm áo gạo tiền, tiền thuê nhà, tiền học phí của con cái khiến những người trẻ như họ lúc nào cũng như đang chạy đua với thời gian. Thành – chồng Nhã – dạo này lại hay phải đi công tác xa, một mình Nhã vừa lo việc cơ quan, vừa quay cuồng với đứa con nhỏ lên ba tuổi đang tuổi nghịch ngợm. Giữa những áp lực bủa vây ấy, mối quan hệ giữa Nhã và mẹ chồng lại là một khoảng lặng đầy khoảng cách. Bà là người phụ nữ nông thôn thuần túy, tính tình tằn tiện, khô khan và có phần khắt khe. Mỗi lần gọi điện lên, bà chẳng mấy khi hỏi han con dâu mà chỉ chăm chăm nhắc nhở phải tiết kiệm, phải biết lo toan cho chồng, đừng có hoang phí mua sắm quần áo, phấn son. Sự khác biệt về lối sống và quan niệm chi tiêu khiến Nhã luôn cảm thấy ngột ngạt và giữ một khoảng cách vô hình với mẹ chồng.

Nhã với tay lấy con dao dọc giấy, rạch một đường dứt khoát qua lớp băng keo. Chiếc nắp xốp bật ra, một mùi hương nồng nặc, hỗn độn xộc thẳng vào mũi cô. Bên trong là vài củ khoai lang vẹo vọ còn bám đầy bùn đất khô, một túi ni-lông đựng mớ rau muống đã ngả màu vàng úa do hành trình xe khách đường dài, vài quả trứng gà bọc trong giấy báo cũ, và một chiếc hũ thủy tinh đựng thứ mắm cá kho sẫm màu, đặc quánh. Nhìn mớ đồ ăn mà theo góc nhìn của một người thành thị là "nhếch nhác" và "kém thẩm mỹ" ấy, Nhã cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Cô thầm nghĩ, tiền cước gửi xe từ quê lên còn đắt hơn giá trị của mấy thứ đồ này cộng lại ở siêu thị dưới nhà. Tại sao bà cứ phải khổ sở gồng gánh, bắt các con phải nhận những thứ vụn vặt này làm gì?

Thế nhưng, sự mệt mỏi ấy nhanh chóng biến thành một cơn uất ức trào dâng khi Nhã nhìn thấy một tờ giấy lịch xé vội, gấp làm tư, dính chặt vào nắp hũ mắm. Trên mặt giấy xám xịt, những nét chữ nguệch ngoạc, nghiêng ngả của một người cả đời chỉ quen cầm cuốc hiện lên rõ mồn một. Nhã cầm tờ giấy lên, đọc nhẩm dòng dặn dò của mẹ chồng:
"Thành ơi, mắm cá này mẹ kho mặn lắm, con nhớ dặn nhà con (Nhã) đừng có ăn nhiều, để dành mà ăn dần cho tiết kiệm. Tiền nong dạo này khó khăn, bảo nó bớt mua sắm linh tinh lại, ở phố mà cứ hoang phí thì bao giờ mới mua được nhà. Mẹ gửi ít rau củ vườn nhà, ăn cho sạch, khỏi tốn tiền chợ."

Mấy chữ "bảo nó bớt mua sắm linh tinh", "ở phố mà cứ hoang phí" như những cây kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của Nhã. Nước mắt cô bất giác trào ra, nóng hổi và mặn chát. Nỗi uất ức bấy lâu nay dồn nén như giọt nước tràn ly. Nhã ngồi thụp xuống sàn nhà, nhìn căn phòng bừa bộn rồi nhìn lại tờ giấy. Cô tự hỏi bản thân đã làm gì sai? Từ ngày lấy Thành, cô chưa từng dám mua cho mình một bộ váy đắt tiền, thỏi son đang dùng cũng là loại bình dân nhất. Cô luôn chắt bóp từng đồng để lo cho gia đình, vậy mà trong mắt mẹ chồng, cô vẫn luôn là một người con dâu hoang phí, không biết lo toan. Sự phân biệt đối xử hiện rõ trong từng chữ "Thành ơi", bà chỉ nghĩ đến con trai bà chịu khổ, còn cô chỉ là kẻ tiêu hoang. Sự tủi thân và tức giận khiến Nhã chỉ muốn vứt ngay chiếc hũ mắm cùng đống rau củ ấy vào sọt rác.
Đúng lúc đó, tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên, Thành bước vào nhà sau chuyến công tác dài ngày, gương mặt hốc hác và mệt mỏi. Thấy vợ ngồi bệt dưới sàn, nước mắt ngắn dài bên cạnh chiếc thùng xốp mở toang, Thành hốt hoảng buông vội chiếc ba lô, chạy lại đỡ vợ đứng dậy:
– Nhã, có chuyện gì thế em? Sao lại khóc thế này?




Nhã gạt tay Thành ra, sự tủi thân biến thành một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lồng ngực. Cô đứng bật dậy, thảy tờ giấy lịch nhàu nát vào ngực chồng, giọng nghẹn đặc tiếng nấc:
– Anh tự đi mà đọc đi! Mẹ anh gửi đồ lên nuôi con trai bà đấy, còn tôi chỉ là đứa phá gia chi tử, là đứa tiêu hoang trong mắt mẹ anh thôi!

Thành ngơ ngác đón lấy tờ giấy. Anh nheo mắt đọc những dòng chữ nghiêng ngả của mẹ, gương mặt thoáng chút bối rối rồi nhanh chóng giãn ra thành một nụ cười gượng gạo. Anh bước tới, định ôm lấy đôi vai đang run lên của vợ, nhưng Nhã lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự tổn thương.

– Nhã à, tính mẹ ở quê xưa nay vẫn vậy, cổ hủ và nghĩ gì nói nấy. Mẹ già rồi, em chấp nhặt làm gì câu chữ. Mẹ cũng chỉ muốn tốt, muốn vợ chồng mình tiết kiệm để sớm có căn nhà riêng thôi mà.

– Tiết kiệm? – Nhã cười nhạt, nước mắt lại chực trào ra. – Anh nhìn quanh cái nhà này xem có thứ gì là xa xỉ không? Bộ quần áo em đang mặc đã sờn chỉ, thỏi son em dùng chưa tới hai trăm nghìn. Đi chợ em phải nâng lên đặt xuống từng cọng hành, lát thịt. Em đi làm đầu tắt mặt tối, về nhà lại lo cơm nước, chăm con, thức đêm ôm sổ sách kế toán để kiếm thêm vài đồng bỉm sữa. Vậy mà mẹ anh lúc nào cũng nghĩ em hoang phí! Bà chỉ xót tiền của con trai bà, còn công sức của em thì đổ sông đổ biển hết sao?

Thành thở dài, sự mệt mỏi sau chuyến đi dài hiện rõ trên đôi mắt trũng sâu. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa đổi màu, hai tay đan vào nhau:
– Anh biết em vất vả, anh cũng thương em nhiều lắm. Nhưng mẹ ở quê một mình, quanh năm chỉ biết ruộng vườn, bà đâu hiểu được áp lực ở thành phố lớn thế nào. Em cứ bỏ qua đi, xem như chưa đọc được là xong mà.

– Bỏ qua? Nói thì dễ lắm! – Nhã quay mặt đi, giọng nói nhỏ dần nhưng lạnh buốt. – Cứ mỗi lần có chuyện, anh lại bảo em bỏ qua. Bản thân em cũng biết mệt, biết đau chứ. Em không thể chịu đựng được sự định kiến này nữa.

Không khí trong căn phòng chung cư ngột ngạt đến mức đóng băng. Tiếng đứa con nhỏ tỉnh giấc ở phòng trong khóc thét lên cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Nhã vội lau nước mắt, quay người chạy vào dỗ con, bỏ lại Thành ngồi thẫn thờ giữa phòng khách với chiếc thùng xốp dở dang và những củ khoai lang lăn lóc trên nền gạch.

Tối hôm đó, căn nhà chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Nhã không nấu cơm, cô chỉ nấu bát cháo qua loa cho con rồi bế con đi ngủ sớm. Thành lẳng lặng ăn bát mì gói, nhìn căn bếp lạnh tanh mà lòng nặng trĩu. Anh biết Nhã đau lòng, và anh cũng biết mẹ mình không có ý xấu, nhưng sự bất đồng ngôn ngữ và lối sống giữa hai thế hệ đã tạo nên một bức tường vô hình quá lớn.

Sáng hôm sau, khi Nhã còn đang chuẩn bị đưa con đi học để kịp giờ làm, Thành đã rời nhà từ sớm. Trên bàn ăn, anh để lại một mảnh giấy nhỏ: "Anh đi làm sớm, em ăn sáng rồi đi làm cẩn thận. Chuyện hôm qua đừng nghĩ ngợi nữa nhé, anh sẽ nói chuyện lại với mẹ."

Nhã nhìn mảnh giấy, khẽ thở dài. Nói chuyện thì giải quyết được gì khi định kiến đã cắm rễ quá sâu? Cô dọn dẹp qua loa, nhìn chiếc thùng xốp vẫn đặt ở góc bếp, lòng dâng lên một nỗi chán chường. Cô xách túi ra cửa, tự nhủ lòng mình sẽ tạm thời quên đi để tập trung cho đợt quyết toán sổ sách cuối tháng tại công ty – nơi cô đang phải đối mặt với một áp lực công việc khổng lồ.

CHƯƠNG 2: BÃO GIÔNG GIỮA ĐỜI

Những ngày tiếp theo, áp lực công việc tại công ty kế toán của Nhã tăng lên gấp bội. Do một vài sự cố hệ thống, toàn bộ dữ liệu thu chi của một đối tác lớn bị sai lệch, và Nhã là người chịu trách nhiệm chính trong việc rà soát lại từ đầu. Cô phải làm việc liên tục mười bốn tiếng mỗi ngày, đầu óc quay cuồng trong những con số. Sự mệt mỏi về thể xác cộng với nỗi uất ức chưa nguôi ngoại khiến Nhã như một ngọn núi lửa chỉ chực chờ phun trào.

Giữa lúc căng thẳng nhất, Nhã nhận được cuộc gọi từ cô giáo mầm non của con trai. Đứa trẻ đột ngột sốt cao, co giật nhẹ khiến các cô hoảng hốt. Nhã rụng rời tay chân, vứt bỏ tập tài liệu đang dang dở, vội vàng bắt xe chạy đến trường. Trong đầu cô lúc đó trống rỗng, chỉ có hình ảnh đứa con nhỏ đang khóc ngất.

Khi Nhã đưa được con vào phòng cấp cứu của một phòng khám đa khoa gần đó, cô mới sực nhớ ra phải gọi cho Thành. Điện thoại đổ chuông dài nhưng không ai nhấc máy. Đến lần thứ ba, Thành mới nghe, giọng anh ồn ào tiếng máy móc và tiếng cãi vã của công trường:
– Alo, Nhã à? Anh đang ở công trình ngoại tỉnh, sóng yếu lắm, có chuyện gì thế em?

– Anh về ngay đi! Con bị sốt cao co giật, đang ở phòng khám đây này! Một mình em không xoay xở nổi! – Nhã gào lên trong điện thoại, nước mắt tuôn rơi lã chã.

– Cái gì? Con sao cơ? – Giọng Thành hốt hoảng, nhưng ngay sau đó là tiếng một người quản lý gọi giật giọng phía sau. Thành ngập ngừng đầy bất lực: – Nhã ơi... anh... anh đang kẹt tiến độ bàn giao công trình quan trọng nhất năm, nếu bỏ về bây giờ anh sẽ bị sa thải mất. Anh xin lỗi, em cố gắng lo cho con giúp anh vài tiếng, xong việc anh bay về ngay!

– Anh lúc nào cũng công việc! Con anh quan trọng hay cái công trình đó quan trọng? – Nhã hét lên rồi cúp máy.

Cô ngồi sụp xuống băng ghế hành lang phòng khám, ôm đầu khóc nức nở. Nỗi cô đơn, bất lực và kiệt sức bủa vây lấy người mẹ trẻ. Giữa thành phố hoa lệ này, cô chẳng có một người thân thích, chồng thì ở xa, mẹ chồng thì chỉ biết trách móc. Cô cảm thấy mình như một kẻ độc hành bị bỏ rơi giữa cơn bão.

Đúng lúc Nhã tưởng chừng như mình sắp ngã quỵ, một bàn tay gầy guộc, thô ráp bất ngờ đặt lên vai cô. Nhã giật mình ngước lên, đập vào mắt cô là gương mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt vô cùng hiền từ của một người phụ nữ lớn tuổi. Đó là bà Hoa, người hàng xóm lớn tuổi sống ở căn hộ đối diện căn chung cư của Nhã. Bà Hoa sống một mình, thỉnh thoảng hai bác cháu chỉ chào nhau vài câu xã giao nơi thang máy.

– Nhã đúng không cháu? Bác đi lấy thuốc khớp, vô tình thấy cháu ngồi đây khóc. Có chuyện gì thế này? Bé Bo sao vậy cháu?

Thấy người quen, mọi sự gồng gánh của Nhã như sụp đổ. Cô nghẹn ngào kể lại tình hình của con và sự bất lực của mình. Bà Hoa nghe xong, không một chút chần chừ, ngồi xuống bên cạnh, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Nhã:
– Lau nước mắt đi con, có bác ở đây rồi. Đàn ông họ đi lo sự nghiệp cũng là vì cái gia đình này, cháu đừng trách cậu ấy. Giờ hai bác cháu mình cùng lo cho thằng bé. Bác sẽ ở đây với cháu.

Suốt buổi chiều hôm đó, bà Hoa chính là điểm tựa duy nhất của Nhã. Bà chạy đi mua nước, mua cháo cho Nhã, phụ cô thay khăn chườm ấm cho bé Bo. Khi bác sĩ thông báo bé Bo đã hạ sốt và có thể về nhà theo dõi, Nhã mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn dáng vẻ gầy gò của bà Hoa tận tụy bế bé Bo ra xe, lòng Nhã dấy lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Hóa ra, giữa dòng đời hối hả, tình người thầm lặng vẫn hiện hữu ở những nơi cô ít ngờ tới nhất.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG CỦA LÒNG TỐT

Về đến nhà, bà Hoa đỡ bé Bo đặt nằm lên giường ngủ ngoai. Nhã định vào bếp nấu chút gì đó mời bà ăn tối, nhưng khi bước vào căn bếp, cô sững sờ khi thấy chiếc thùng xốp của mẹ chồng gửi lên đã được dọn dẹp sạch sẽ từ bao giờ.

Bà Hoa bước vào, thấy Nhã đứng ngơ ngác thì cười hiền hậu giải thích:
– À, hôm nọ bác thấy cháu đi làm muộn, cửa nhà không khóa kỹ, lại thấy cháu có vẻ mệt mỏi. Bác sang gọi thì thấy cái thùng đồ quê này mở toang. Tiện tay bác dọn dẹp hộ cháu một chút. Nhã này, cháu đừng giận mẹ chồng cháu nhé.

Nhã nghe nhắc đến mẹ chồng, lòng lại thoáng chút thắt lại:
– Bác ơi, bác không biết đâu. Mẹ anh Thành khắt khe lắm. Bà gửi đồ lên mà còn viết giấy mắng mỏ em hoang phí, chỉ biết xót tiền của con trai bà thôi.

Bà Hoa thở dài, kéo Nhã ngồi xuống chiếc ghế ăn, giọng nói trầm ấm như người mẹ hiền:
– Cháu hiểu lầm bà cụ rồi. Cháu có biết tại sao hũ mắm cá đó lại sẫm màu và đặc quánh thế không? Hôm qua lúc dọn, bác ngửi là biết ngay. Đó là loại mắm cá đồng thứ thiệt, bà cụ phải tự tay đi đánh dậm, muối ròng rã cả năm trời mới được một hũ ngon như thế. Người già ở quê họ không biết nói lời hoa mỹ đâu cháu ạ. Họ tiết kiệm từng đồng, còng lưng ngoài đồng nắng cháy, củ khoai củ sắn cũng chắt chiu gửi lên cho con, là vì họ sợ các con ở phố ăn uống không sạch sẽ, sợ các con tốn tiền mua phải đồ độc hại.

Bà Hoa dừng một chút, vỗ nhẹ lên tay Nhã rồi tiếp tục:
– Còn tờ giấy dặn dặn dò kia... Cháu nghĩ bà cụ chỉ xót con trai sao? Không phải đâu. Người già họ hay lo xa, thấy tụi cháu chưa có nhà cửa ổn định, họ nói thế là để khích lệ hai đứa đồng lòng tích cóp. Bà cụ viết "Thành ơi" là vì bà cụ ngại với cháu, không dám trực tiếp dạy bảo con dâu nên mới mượn tiếng con trai mình để nhắc nhở chung đấy thôi. Người nông thôn họ nghĩ ngắn, nói thẳng, nhưng cái tâm của họ thì thương con thương cháu bằng cả mạng sống. Cháu nhìn mớ rau muống héo úa kia xem, nếu không thương, ai rảnh rỗi đi cắt từng cọng rau, gói ghém cẩn thận rồi ra bến xe đứng chờ hàng tiếng đồng hồ dưới trời nắng để gửi lên đây?

Những lời nói của bà Hoa như một luồng ánh sáng mạnh mẽ xuyên thấu qua màn sương định kiến trong lòng Nhã. Cô sững người, từng câu nói của bà hàng xóm như đánh thẳng vào tâm trí cô. Nhã nhớ lại gương mặt khắc khổ, bàn tay đầy vết chai sạn và nứt nẻ của mẹ chồng mỗi lần vợ chồng cô về quê. Bà chưa bao giờ tự mua cho mình một tấm áo mới, đôi dép cao su mòn vẹt không chịu thay, nhưng mỗi lần các con về, bà lại thịt con gà to nhất, nấu những món ngon nhất.

Nước mắt Nhã lại rơi, nhưng lần này không phải vì uất ức, mà là vì sự hối hận và thấu hiểu. Cô đã quá ích kỷ, quá nhạy cảm khi chỉ nhìn vào câu chữ bề ngoài mà quên đi cái tình cảm bao la, thầm lặng ẩn giấu bên trong chiếc thùng xốp nhếch nhác ấy.

Đúng lúc đó, cửa nhà bật mở, Thành lao vào phòng, người ướt đẫm mồ hôi, gương mặt đầy vẻ lo lắng và hớt hải:
– Nhã ơi! Con sao rồi em? Anh xin lỗi, anh giao việc xong là bắt xe chạy về ngay lập tức!

Nhìn thấy chồng mệt mỏi, Nhã không còn oán trách nữa. Cô bước tới, ôm lấy anh, khẽ lắc đầu:
– Con hạ sốt và ngủ rồi anh. May có bác Hoa giúp đỡ em. Anh vào rửa mặt mũi rồi nghỉ ngơi đi.

Sau khi tiễn bà Hoa về phòng với những lời cảm ơn chân thành nhất, Nhã quay vào bếp. Cô nhìn hũ mắm cá đã được bà Hoa lau sạch sẽ đặt trên kệ. Nhã cầm điện thoại lên, ngón tay cô run run khi lướt tìm số của mẹ chồng. Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang không gian yên tĩnh, và rất nhanh sau đó, giọng nói già nua, có phần hụt hơi của mẹ chồng vang lên ở đầu dây bên kia:
– Alo? Thành hả con? Hay Nhã đó? Đồ ăn mẹ gửi lên nhận được chưa con? Rau có bị héo lắm không? Mắm cá ăn có vừa miệng không con?

Nghe giọng nói đầy sự lo lắng, mong ngóng của mẹ, cổ họng Nhã nghẹn đắng. Cô cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh, chứa chan tình cảm:
– Mẹ ơi, là con, Nhã đây ạ. Chúng con nhận được thùng đồ của mẹ rồi. Rau vẫn tươi lắm mẹ ạ, còn hũ mắm cá mẹ kho ngon tuyệt vời, con vừa ngửi đã thèm rồi. Con cảm ơn mẹ nhiều lắm! Mẹ ở quê nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng làm lụng vất vả quá mẹ nhé. Vợ chồng con trên này sẽ bảo nhau tiết kiệm, lo cho cuộc sống, mẹ đừng lo lắng quá nha mẹ.

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi Nhã nghe thấy tiếng mẹ chồng khẽ sụt sịt, giọng bà run run nhưng ngập tràn niềm vui:
– Ừ... ừ... các con thích là mẹ mừng rồi. Giữ sức khỏe nghe con, có gì thiếu cứ bảo mẹ gửi lên...

Cúp điện thoại, Nhã thấy lòng mình nhẹ nhõm và ấm áp lạ kỳ. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lung linh hắt lên mặt kính. Cuộc sống này dù có bộn bề, áp lực và đầy rẫy những hiểu lầm, nhưng chỉ cần chúng ta chịu mở lòng, nhìn nhận mọi thứ bằng sự bao dung và thấu hiểu, thì tình yêu thương thầm lặng sẽ luôn là sợi dây bền chặt nhất gắn kết mọi trái tim. Nhã mỉm cười, chuẩn bị vào bếp nấu một bữa cơm tối thật ngon với hũ mắm cá của mẹ, chờ chồng cùng ăn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.