CHƯƠNG 1: VẾT CẮT GIỮA CHIỀU TÀ
Tiếng còi xe inh ỏi của giờ tan tầm len lỏi qua khe cửa kính, rót vào căn phòng vắng những âm thanh hỗn tạp của phố thị. Hạ ngồi bất động trên chiếc sofa bọc da đã sờn cạnh, đôi mắt vô định nhìn vào tờ giấy quyết định ly hôn nằm ngay ngắn trên bàn. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cô cảm thấy hơi thở mình vẫn còn vương mùi mực in của tòa án. Mười năm thanh xuân, một cuộc hôn nhân tưởng chừng vững chãi như bàn thạch, cuối cùng lại kết thúc bằng một chữ ký gọn lẹ.
Hạ không khóc. Cô nghĩ mình đã khóc cạn nước mắt trong những đêm thức trắng chờ cửa suốt nửa năm qua. Khi lòng người đã nguội lạnh, sự chia ly đôi khi chỉ là một thủ tục hành chính để giải phóng cho hai linh hồn không còn chung nhịp đập. Cô đứng dậy, khoác chiếc áo mỏng, quyết định đi dạo để hít thở bầu không khí của sự tự do – một sự tự do mà cô hằng khao khát nhưng giờ đây lại thấy trống rỗng đến lạ kỳ.
Thế nhưng, cuộc đời luôn có những cú bẻ lái nghiệt ngã hơn cả phim ảnh.
Khi vừa rẽ vào công viên nhỏ gần khu chung cư, Hạ khựng lại. Tim cô thắt nghẹn, cảm giác như có ai đó bóp nghẹt lồng ngực khiến cô không thể hít thêm một ngụm khí trời nào nữa. Cách đó không xa, dưới tán cây bằng lăng tím ngắt, Thành – người chồng cô vừa ký giấy ly hôn cách đây chưa đầy ba tiếng đồng hồ – đang ôm chặt một người phụ nữ.
Hành động ấy không chỉ là một cái ôm xã giao. Thành vùi đầu vào vai cô gái kia, đôi vai anh run lên, và người phụ nữ ấy cũng đang vỗ về anh bằng một sự dịu dàng mà từ lâu Hạ không còn thấy dành cho mình. Cảnh tượng ấy như một nhát dao chí mạng đâm vào lòng tự tôn và những ký ức đẹp đẽ còn sót lại của Hạ. Cô thấy mình thật nực cười. Hóa ra, lý do anh kiên quyết chia tay, lý do anh lạnh lạt bấy lâu nay lại rõ ràng đến thế. Chưa kịp để vết thương ly hôn lên da non, anh đã lao ngay vào vòng tay người khác.
Hạ định quay lưng chạy trốn, nhưng đôi chân cô như hóa đá. Một luồng giận dữ pha lẫn tủi nhục bùng lên. Cô muốn lao đến, muốn chất vấn, muốn trút hết những uất ức mười năm qua lên con người bạc bẽo ấy. Nhưng khi cô vừa bước được hai bước, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau:
"Đừng nhìn nữa, em sẽ tự làm đau mình thêm thôi."
Hạ giật mình quay lại. Ly hôn xong chưa kịp thở, anh đã lao vào vòng tay người khác – cảnh tượng ấy như bóp nghẹn tim tôi giữa ban ngày. Tiếng còi xe inh ỏi của giờ tan tầm len lỏi qua khe cửa kính, rót vào căn phòng vắng những âm thanh hỗn tạp của phố thị. Hạ ngồi bất động trên chiếc sofa bọc da đã sờn cạnh, đôi mắt vô định nhìn vào tờ giấy quyết định ly hôn nằm ngay ngắn trên bàn. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cô cảm thấy hơi thở mình vẫn còn vương mùi mực in của tòa án. Mười năm thanh xuân, một cuộc hôn nhân tưởng chừng vững chãi như bàn thạch, cuối cùng lại kết thúc bằng một chữ ký gọn lẹ.
Hạ không khóc. Cô nghĩ mình đã khóc cạn nước mắt trong những đêm thức trắng chờ cửa suốt nửa năm qua. Khi lòng người đã nguội lạnh, sự chia ly đôi khi chỉ là một thủ tục hành chính để giải phóng cho hai linh hồn không còn chung nhịp đập. Cô đứng dậy, khoác chiếc áo mỏng, quyết định đi dạo để hít thở bầu không khí của sự tự do – một sự tự do mà cô hằng khao khát nhưng giờ đây lại thấy trống rỗng đến lạ kỳ. Thế nhưng, cuộc đời luôn có những cú bẻ lái nghiệt ngã hơn cả phim ảnh.
Khi vừa rẽ vào công viên nhỏ gần khu chung cư, Hạ khựng lại. Tim cô thắt nghẹn, cảm giác như có ai đó bóp nghẹt lồng ngực khiến cô không thể hít thêm một ngụm khí trời nào nữa. Cách đó không xa, dưới tán cây bằng lăng tím ngắt, Thành – người chồng cô vừa ký giấy ly hôn cách đây chưa đầy ba tiếng đồng hồ – đang ôm chặt một người phụ nữ. Hành động ấy không chỉ là một cái ôm xã giao. Thành vùi đầu vào vai cô gái kia, đôi vai anh run lên, và người phụ nữ ấy cũng đang vỗ về anh bằng một sự dịu dàng mà từ lâu Hạ không còn thấy dành cho mình. Cảnh tượng ấy như một nhát dao chí mạng đâm vào lòng tự tôn và những ký ức đẹp đẽ còn sót lại của Hạ. Cô thấy mình thật nực cười. Hóa ra, lý do anh kiên quyết chia tay, lý do anh lạnh lạt bấy lâu nay lại rõ ràng đến thế. Chưa kịp để vết thương ly hôn lên da non, anh đã lao ngay vào vòng tay người khác.
Hạ định quay lưng chạy trốn, nhưng đôi chân cô như hóa đá. Một luồng giận dữ pha lẫn tủi nhục bùng lên. Cô muốn lao đến, muốn chất vấn, muốn trút hết những uất ức mười năm qua lên con người bạc bẽo ấy. Nhưng khi cô vừa bước được hai bước, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau:
"Đừng nhìn nữa, em sẽ tự làm đau mình thêm thôi."
Hạ giật mình quay lại. Đó là Quân – một người bạn cũ, cũng là người đã chứng kiến những năm tháng thanh xuân của cô và Thành. Quân nhìn Hạ với ánh mắt ái ngại, bàn tay anh định chạm vào vai cô nhưng rồi lại rụt về.
"Anh biết chuyện này từ khi nào?" – Hạ hỏi, giọng cô khàn đặc, đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng của Thành đằng xa.
Quân thở dài, nhìn về phía tán cây bằng lăng: "Hạ à, thế giới này không chỉ có màu đen và trắng. Nhưng lúc này, em nên đi về thì hơn."
"Tại sao tôi phải về? Tôi muốn xem họ diễn kịch đến bao giờ!" – Hạ cười cay đắng, nước mắt bắt đầu rơi xuống lã chã. "Mười năm qua, tôi đã sai ở đâu? Tôi chăm sóc gia đình, lo cho bố mẹ anh ấy, hy sinh cả sự nghiệp để anh ấy thăng tiến. Cuối cùng, tôi nhận được gì? Một tờ giấy ly hôn vào buổi sáng và một màn kịch phản bội vào buổi chiều?"
Cô không đợi Quân trả lời, gạt phắt tay anh ra rồi bước thẳng về phía Thành. Càng gần, cô càng thấy rõ khuôn mặt của người phụ nữ kia. Đó là Linh – thư ký cũ của Thành, người mà trước đây Hạ từng tin tưởng xem như em gái.
"Hai người... vui vẻ nhỉ?" – Tiếng nói của Hạ vang lên lạnh lùng, xé toạc không gian yên bình của công viên.
Thành giật mình buông Linh ra. Gương mặt anh biến sắc, từ kinh ngạc chuyển sang bối rối, rồi cuối cùng là một sự mệt mỏi cùng cực. Linh cúi mặt, đôi vai khẽ run, không dám nhìn thẳng vào Hạ.
"Hạ... sao em lại ở đây?" – Thành lắp bắp.
"Tôi ở đây để xem bộ mặt thật của người chồng mẫu mực." – Hạ cười nhạt. "Thành này, ít nhất anh cũng nên đợi đến ngày mai chứ? Vừa rời khỏi tòa, mực còn chưa khô, anh đã không nhịn được mà thể hiện tình cảm ở nơi công cộng thế này sao?"
Thành tiến lên một bước, giọng anh trầm xuống: "Em hiểu lầm rồi. Mọi chuyện không phải như em nghĩ."
"Hiểu lầm? Tôi có mắt, tôi thấy anh ôm cô ta, thấy cô ta vỗ về anh. Anh nói xem, tôi phải hiểu thế nào cho đúng?" – Hạ hét lên, bao nhiêu kìm nén bấy lâu nay vỡ òa.
Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý. Ánh nắng cuối ngày tắt hẳn, để lại một khoảng không lờ mờ xám xịt. Thành nhìn Hạ, rồi lại nhìn sang Linh, anh mím môi như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Sự im lặng của anh lúc này đối với Hạ còn tàn nhẫn hơn cả ngàn lời thú tội.
CHƯƠNG 2: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA SỰ THẬT
Suốt một tuần sau đó, Hạ nhốt mình trong căn phòng tối. Cô cắt đứt liên lạc với tất cả mọi người. Những lời xì xào của hàng xóm, những cuộc gọi nhỡ của mẹ chồng cũ, cô đều phớt lờ. Trong đầu Hạ chỉ quẩn quanh hình ảnh cái ôm dưới gốc bằng lăng. Cô cảm thấy ghê tởm chính quãng thời gian mình đã hết lòng vì Thành.
Một buổi tối, chuông cửa reo liên hồi. Hạ bực bội ra mở cửa, định bụng sẽ đuổi khéo bất cứ ai, nhưng người đứng đó là Linh. Khuôn mặt Linh nhợt nhạt, mắt sưng húp.
"Chị Hạ, cho em nói chuyện một lát thôi." – Linh khẩn cầu.
"Tôi với cô không có chuyện gì để nói. Đi mà tìm Thành của cô ấy." – Hạ định đóng cửa nhưng Linh đã kịp giữ lại.
"Anh Thành... anh ấy sắp đi rồi. Chị không biết gì sao?"
Hạ khựng lại: "Đi đâu? Anh ta đi hưởng tuần trăng mật với cô chắc?"
Linh lắc đầu, nước mắt trào ra: "Anh ấy vào viện. Chị Hạ, em xin chị. Anh ấy không muốn em nói, nhưng em không thể nhìn hai người kết thúc như thế này. Anh ấy cố tình làm vậy để chị ghét anh ấy, để chị rời xa anh ấy mà không thấy hối tiếc."
Hạ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Một kịch bản cũ rích như phim truyền hình chăng? Cô không tin. "Cô đừng có bày trò. Chính mắt tôi thấy anh ấy ôm cô, anh ấy đã lạnh lạt với tôi cả nửa năm qua!"
"Vì anh ấy phát hiện mình bị bệnh nặng!" – Linh gào lên. "Sáu tháng trước, kết quả xét nghiệm... Anh ấy không muốn chị phải gánh vác, không muốn chị chứng kiến anh ấy tàn tạ. Anh ấy nhờ em đóng kịch, ép chị ký đơn ly hôn sớm để chị có thời gian làm lại cuộc đời khi vẫn còn trẻ. Cái ôm hôm đó... là vì anh ấy quá đau đớn sau khi rời khỏi tòa, em chỉ là người an ủi một người anh, một người sếp mà em kính trọng thôi!"
Trái tim Hạ hẫng một nhịp. Cô đẩy Linh ra, lao xuống cầu thang. Cô lái xe như điên đến bệnh viện mà Linh vừa nhắc tới. Trong đầu cô, những mảnh ký ức bắt đầu ghép lại. Những lần Thành thức khuya làm việc thực chất là những cơn đau hành hạ. Những lần anh từ chối ăn cơm nhà thực chất là vì anh không thể nuốt nổi thứ gì. Những lời nói cay nghiệt anh dành cho cô... hóa ra là để đẩy cô ra xa khỏi vũng bùn khổ đau mà anh đang gánh chịu.
Đến cửa phòng bệnh, Hạ dừng lại. Qua khe cửa nhỏ, cô thấy Thành đang nằm trên giường, hơi thở nặng nề qua mặt nạ oxy. Anh gầy đi rất nhiều, gương mặt hốc hác không còn vẻ phong độ ngày nào. Bên cạnh anh, Quân đang ngồi đó, gương mặt trầm tư.
Hạ run rẩy đẩy cửa bước vào. Quân ngước lên nhìn, anh không ngạc nhiên, chỉ khẽ đứng dậy nhường chỗ cho cô.
"Sao anh lại giấu tôi?" – Hạ quỵ xuống bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy gò của Thành.
Thành từ từ mở mắt. Thấy Hạ, anh khẽ nhíu mày, rồi hơi thở trở nên dồn dập. Anh cố tháo mặt nạ ra, thều thào: "Sao em... lại đến đây? Linh... con bé thật là..."
"Anh định cứ thế mà đi sao? Anh định để tôi sống cả đời trong sự hận thù và oán trách sao?" – Hạ nức nở. "Thành ơi, mười năm vợ chồng, anh nghĩ tôi là hạng người chỉ biết hưởng thái bình mà không thể cùng anh đi qua bão giông sao? Anh coi thường tình yêu của tôi đến thế sao?"
Thành rơi nước mắt. Đôi bàn tay run rẩy của anh cố sức nắm lấy tay cô. "Anh chỉ muốn... em được hạnh phúc. Nếu biết anh thế này, em sẽ không chịu đi... Em còn cả tương lai phía trước..."
"Hạnh phúc của tôi là được ở bên anh, dù là ngày vui hay ngày cuối cùng!" – Hạ gào lên trong đau đớn.
Cơn bão lòng của Hạ không chỉ là sự thương xót, mà còn là sự ân hận vì đã có lúc cô nghi ngờ nhân cách của người đàn ông mình yêu nhất. Cao trào của sự thật phơi bày khiến cô hiểu ra rằng, đôi khi sự hy sinh cực đoan lại chính là sự tổn thương sâu sắc nhất dành cho người ở lại.
CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG PHÍA CUỐI CON ĐƯỜNG
Những ngày sau đó là chuỗi ngày Hạ cùng Thành chiến đấu với bệnh tật. Cô không còn khóc, cô mạnh mẽ đến mức chính Thành cũng phải ngạc nhiên. Cô dọn đồ vào bệnh viện, tự tay nấu từng bát cháo, lau từng tấc da thịt cho anh. Tờ giấy ly hôn kia vẫn nằm trên bàn ở nhà, nhưng trong tâm thức của hai người, nó đã không còn giá trị.
Tuy nhiên, bệnh tình của Thành diễn biến phức tạp. Có những đêm anh co giật, những cơn đau khiến anh mê sảng gọi tên cô. Hạ chỉ biết ôm chặt lấy anh, thầm cầu nguyện một phép màu.
Trong quá trình chăm sóc chồng, Hạ gặp lại mẹ Thành. Bà cụ nắm lấy tay cô, khóc không thành tiếng: "Nó bắt mẹ phải giấu con, nó bảo con khổ nhiều rồi, không được để con chịu thêm gánh nặng này nữa. Thằng Thành nó dại quá Hạ ơi."
Hạ mỉm cười cay đắng: "Mẹ đừng trách anh ấy. Anh ấy chỉ là yêu con theo cách sai lầm nhất thôi."
Một buổi chiều nắng dịu, Thành tỉnh táo hơn hẳn. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi có những cánh hoa bằng lăng cuối mùa đang rụng.
"Hạ này, nếu thời gian quay lại, anh vẫn sẽ chọn đẩy em đi." – Anh khẽ nói.
Hạ đang gọt táo, dừng tay lại, nhìn thẳng vào mắt anh: "Và nếu thời gian quay lại, em vẫn sẽ tìm mọi cách để ở lại. Anh thắng sao được em?"
Thành cười, một nụ cười hiếm hoi và nhẹ nhõm. "Cảm ơn em vì đã không bỏ cuộc với một kẻ cứng đầu như anh."
Phép màu không đến theo kiểu chữa khỏi hoàn toàn bệnh tật trong một sớm một chiều, nhưng ý chí của Thành và sự tận tâm của Hạ đã giúp anh vượt qua giai đoạn nguy kịch nhất. Các bác sĩ nói rằng tinh thần là yếu tố quyết định, và Thành đã làm được điều kỳ diệu.
Ba tháng sau, Thành được xuất viện để điều trị ngoại trú. Họ trở về căn nhà cũ, nơi vẫn còn vương mùi của mười năm kỷ niệm. Hạ xé nát tờ đơn ly hôn trước mặt anh.
"Chúng ta không cần tờ giấy này để chứng minh tình yêu, nhưng chúng ta cần nó để ghi nhớ rằng chúng ta đã suýt đánh mất nhau vì sự tự tôn và suy nghĩ thiển cận." – Hạ nói dứt khoát.
Họ tổ chức một bữa cơm nhỏ, mời Quân và Linh đến. Trong bữa tiệc, Hạ cầm ly nước lọc, mỉm cười nhìn mọi người. Cô học được một bài học quý giá về sự giao tiếp trong hôn nhân. Tình yêu không chỉ là bảo vệ người kia khỏi nỗi đau, mà là cùng nhau đi qua nỗi đau đó. Sự hy sinh thầm lặng đôi khi chỉ là sự ích kỷ được che đậy bằng danh nghĩa cao thượng, nếu nó tước đi quyền được sẻ chia của người bạn đời.
Câu chuyện khép lại khi bóng chiều tà đổ dài trên sân nhỏ. Thành tựa đầu vào vai Hạ, hít hà mùi hương quen thuộc. Họ biết con đường phía trước vẫn còn nhiều gian nan, sức khỏe của Thành cần một hành trình dài để hồi phục, nhưng họ không còn sợ hãi nữa. Bởi lẽ, sau tất cả những hiểu lầm, kịch tính và đớn đau, họ đã tìm thấy giá trị thực sự của hai tiếng "vợ chồng": Đó là sự chân thành, không giấu giếm, và là sự can đảm để cùng nhau đối mặt với định mệnh.
Bầu trời đêm rực rỡ những ánh sao, như minh chứng cho một tình yêu đã được tôi luyện qua lửa đỏ, nay trở nên lấp lánh và vững bền hơn bao giờ hết.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.