Min menu

Pages

Ly hôn 8 năm, ghé thăm bố vợ cũ, vừa mở cửa tôi chết sững khi thấy cảnh tượng trước mắt, nhận ra điều khiến mình day dứt cả đời

CHƯƠNG 1: NHỮNG LỜI NUỐI TIẾC MUỘN MÀNG

Tiếng động cơ xe máy lạch cạch nhỏ dần rồi tắt hẳn trước ngôi nhà cấp bốn nằm sâu trong con ngõ nhỏ. Thành đứng chôn chân nhìn cánh cửa gỗ bạc màu, xung quanh phủ một lớp rêu phong của thời gian. Tám năm ròng rã kể từ ngày anh và Linh ký vào lá đơn ly hôn, đây là lần đầu tiên anh lấy hết can đảm để quay lại nơi này. Ngày đó, sự kiêu ngạo của tuổi trẻ cùng những áp lực vô hình về danh vọng, tiền tài đã cuốn anh đi, khiến anh buông tay cô mà không một chút do dự. Sau ngần ấy năm bôn ba ngược xuôi, khi đã có trong tay sự nghiệp ổn định, nỗi trống trải trong lòng lại ngày một lớn dần. Anh nhớ Linh, và hơn cả là sự day dứt khôn nguôi đối với người cha vợ cũ – người đã từng thương anh như con đẻ.

Thành hít một hơi thật sâu, tiến lại gần và khẽ đẩy cánh cửa gỗ không khóa trong. Cánh cửa vừa hé mở, khung cảnh bên trong đập vào mắt khiến anh chết sững, toàn thân như đông cứng lại.

Dưới ánh nắng chiều muộn hắt qua ô cửa sổ nhỏ, ông cụ tóc bạc phơ, lưng còng rạp xuống đang tỉ mẩn dùng chiếc khăn bông cũ lau từng vết bẩn trên chiếc xe máy số đã sờn sơn – món quà cưới duy nhất mà năm xưa ông gom góp tiền lương hưu để mua cho hai vợ chồng anh. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ cạnh đó, chiếc radio nhỏ đang phát một bản nhạc không lời quen thuộc. Nhưng điều khiến lồng ngực Thành thắt lại là bức ảnh gia đình ba người ngày cưới vẫn được treo trang trọng ngay chính giữa gian nhà, bên cạnh là một cuốn sổ tay lật dở, ghi chít những dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực xanh.

Nghe thấy tiếng động, ông cụ chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt ông đã mờ đục vì thời gian, ông nheo mắt nhìn người đàn ông đứng ở cửa một lúc lâu, rồi đôi môi run rẩy thốt lên thành tiếng:
Thành… Phải Thành đấy không con?




Cổ họng Thành nghẹn đắng, hai tiếng "Bố ơi" bật ra trong vô thức. Anh bước vội đến bên ông, quỳ sụp xuống, nắm lấy bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết đồi mồi của người già. Ông cụ không hề trách móc, không một lời oán giận về sự biến mất suốt tám năm qua của anh. Ông chỉ cười, nụ cười hiền hậu, ấm áp như những ngày anh còn làm rể trong nhà, bàn tay thô ráp khẽ xoa đầu anh:
Về là tốt rồi, về là tốt rồi con ơi. Bố vẫn chờ con, ngày nào bố cũng dọn dẹp nhà cửa, sợ con về bất chợt lại thấy bừa bộn.

Thành nhìn quanh căn nhà, ánh mắt dừng lại ở cuốn sổ tay trên bàn. Anh tò mò lật nhẹ vài trang. Thành nhìn quanh căn nhà, ánh mắt dừng lại ở cuốn sổ tay trên bàn. Anh tò mò lật nhẹ vài trang. Từng dòng chữ hiện ra trước mắt khiến tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

"Ngày... tháng... năm... Hôm nay trời mưa to. Không biết thằng Thành đi làm có mang theo áo mưa không. Tính nó hay quên, cứ mải việc là chẳng để ý sức khỏe. Cầu mong cho nó công việc thuận lợi, sớm ổn định cuộc sống."

"Ngày... tháng... năm... Tiệm sửa xe của ông Ba đầu ngõ bảo có người gửi biếu tôi ít thuốc bổ khớp, nói là người quen của Thành gửi. Tôi biết tính nó chu đáo, dù không về nhưng vẫn thương cái thân già này. Thành ơi, bố không trách con, chỉ mong con sống hạnh phúc."

Nước mắt Thành không kìm được nữa, lăn dài trên đôi gò má sương gió. Hóa ra suốt tám năm qua, dù anh cố tình trốn tránh quá khứ, cố tình cắt đứt liên lạc vì mặc cảm và sự tự tôn ích kỷ, thì trong căn nhà cấp bốn đơn sơ này, người cha già ấy vẫn dõi theo anh, vẫn bao dung và dành cho anh một tình yêu thương vô điều kiện.

"Bố... con xin lỗi bố..." - Thành nghẹn ngào, giọng lạc đi. "Con tồi tệ quá. Từng ấy năm con không một lời hỏi thăm bố, vậy mà bố lại..."

Ông cụ nhìn Thành, đôi mắt hiền từ đong đầy sự thấu hiểu. Ông vỗ vỗ lên mu bàn tay anh, nở nụ cười móm mém:

"Kìa con, lau nước mắt đi. Đàn ông con trai, sự nghiệp bề bộn, bố hiểu mà. Con sống tốt, sống khỏe mạnh là bố an lòng rồi. Với bố, con lúc nào cũng là đứa con rể hiền lành, hiếu thảo. Quá khứ qua rồi, đừng tự dằn vặt mình nữa."

Thành đỡ ông cụ ngồi xuống chiếc ghế mây dài. Anh nhìn quanh, nhận ra căn nhà tuy sạch sẽ nhưng đồ đạc đã quá cũ kỹ, nhiều chỗ tường đã bong tróc từng mảng lớn. Anh bỗng nhớ đến Linh, người vợ cũ mà anh đã từng chung chăn gối. Cố lấy lại sự bình tĩnh, Thành khẽ hỏi:

"Bố ơi... thế còn Linh? Cô ấy... dạo này thế nào rồi hả bố? Cô ấy không ở cùng bố sao?"

Nụ cười trên môi ông cụ bỗng chùng xuống, một thoáng buồn thoáng qua trong đôi mắt mờ đục. Ông thở dài, nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà, nơi những giọt nắng cuối ngày đang dần tắt:

"Con Linh nó đi làm xa rồi con ạ. Nó làm việc trên thành phố, gom góp chắt chiu từng đồng gửi về lo cho bố. Nó bảo dưới này điều kiện sương gió không tốt cho sức khỏe của bố, nên nó muốn đón bố lên trên đó. Nhưng bố già rồi, sống ở đây quen hơi bén tiếng, đi đâu cũng không chịu nổi. Thấy bố kiên quyết, nó đành chiều theo, cứ vài tuần lại lật đật bắt xe về thăm bố một lần."

Nghe ông cụ nói, lòng Thành thắt lại. Ngày xưa, khi hai người chia tay, lý do lớn nhất cũng vì anh quá tham vọng, chê cuộc sống bình dị hiện tại và muốn lao vào những cuộc làm ăn lớn. Anh từng nghĩ Linh là người thực dụng khi không chịu hiểu cho chí hướng của anh. Nhưng giờ đây, nhìn căn nhà trống trải và bóng dáng cô độc của ông cụ, anh mới hiểu Linh đã phải gánh vác những gì. Cô không hề đi bước nữa, cũng không sống sung sướng như anh từng nghĩ, mà đang lầm lũi một mình vừa làm việc, vừa lo cho người cha già đau ốm.

"Bố, dạo này sức khỏe của bố thế nào? Con thấy bố gầy đi nhiều quá." - Thành lo lắng hỏi, ánh mắt dừng lại ở hộp thuốc đặt trên bàn.

Ông cụ xua tay, cười xòa để trấn an anh:

"Gớm, người già thì ai chẳng có lúc đau chân nhức mỏi. Bố vẫn tự cơm nước, giặt giũ được. Có ông Ba sửa xe đầu ngõ với mấy đứa nhỏ trong xóm hay chạy qua chạy lại giúp đỡ. Con đừng lo."

Đúng lúc đó, từ ngoài ngõ vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Tiếng bước chân quen thuộc đến mức dù đã tám năm trôi qua, tim Thành vẫn đập lỗi một nhịp. Một bóng dáng mảnh mai, mặc bộ quần áo công sở đã có phần bạc màu, tay xách nách mang hai túi đồ lớn bước vào cửa.

"Bố ơi, hôm nay con được nghỉ sớm nên về với bố đây. Con có mua..."

Lời nói của Linh bỗng khựng lại giữa chừng. Túi đồ trên tay cô suýt chút nữa rơi xuống đất khi cô nhìn thấy người đàn ông đang ngồi cạnh bố mình. Bốn mắt nhìn nhau, không gian trong căn nhà nhỏ như ngưng đọng lại. Tám năm không gặp, Linh gầy đi nhiều, khuôn mặt xuất hiện vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng nét dịu dàng, chịu thương chịu khó ngày nào thì vẫn vẹn nguyên.

"Thành... Là anh sao?" - Linh thốt lên, giọng run rẩy, đầy sự ngỡ ngàng.

CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ VÀ SỰ THẬT ĐẰNG SAU

Thành đứng bật dậy, đối diện với người vợ cũ. Sự lúng túng và hối hận hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh lắp bắp:

"Linh... Anh... Anh về thăm bố."

Linh đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu, cố gắng kiềm chế những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô hít một hơi thật sâu, bước vào nhà, đặt túi đồ lên bàn rồi khẽ nói với ông cụ:

"Bố, để con vào bếp nấu cơm. Hôm nay có khách, con sẽ làm mấy món bố thích."

Nói rồi, cô quay lưng đi thẳng vào gian bếp nhỏ phía sau, không nhìn Thành thêm một lần nào nữa. Sự lạnh lùng nhưng đầy nhẫn nhịn của cô khiến Thành cảm thấy đau đớn hơn cả những lời trách mắng. Anh nhìn ông cụ, ông khẽ gật đầu ra hiệu: "Vào giúp nó một tay đi con."

Thành bước nhẹ nhàng vào bếp. Gian bếp nhỏ khói bốc lên nghi ngút từ nồi nước dùng. Linh đang cúi đầu nhặt rau, bóng lưng cô nhỏ bé, cô độc đến lạ kỳ. Thành tiến lại gần, khẽ lên tiếng:

"Linh, để anh giúp em."

Linh không ngẩng đầu lên, giọng cô đều đều nhưng chứa đựng sự nghẹn ngào:

"Anh về đây làm gì? Tám năm qua anh bặt vô âm tín, không một tin nhắn, không một lời hỏi thăm. Anh có biết bố đã mong anh đến nhường nào không? Mỗi lần có tiếng xe máy dừng trước cửa, bố lại ngóng ra ngoài. Anh có biết lòng tôi đau thế nào khi thấy bố cứ lật giở cuốn sổ tay ghi nhớ những kỷ niệm về anh không?"

Thành cúi đầu, lòng ngập tràn cay đắng:

"Anh biết, anh sai rồi. Anh ích kỷ, anh hèn nhát nên không dám đối diện với mọi người. Anh cứ nghĩ sau khi ly hôn, em và bố sẽ ghét anh, sẽ quên anh đi..."

"Bố chưa bao giờ ghét anh!" - Linh bỗng ngẩng lên, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. "Bố luôn bảo tôi rằng anh là đứa trẻ chịu nhiều tổn thương từ nhỏ, anh lao vào kiếm tiền cũng chỉ vì muốn có một mái ấm vững chắc. Bố dặn tôi không được oán hận anh. Ngay cả khi căn nhà này gặp khó khăn nhất, bố cũng cấm tôi không được làm phiền đến cuộc sống mới của anh."

Thành bàng hoàng trước những lời Linh nói. Anh tiến lên một bước, gặng hỏi:

"Khó khăn sao? Đã có chuyện gì xảy ra với nhà mình vậy Linh? Sao em không nói với anh?"

Linh lau vội nước mắt, quay mặt đi nơi khác:

"Nói với anh thì giải quyết được gì? Lúc đó anh đang bận rộn với những dự án lớn, với hoài bão của anh. Cách đây ba năm, bố đổ bệnh nặng, phải nằm viện suốt mấy tháng trời. Tiền viện phí, tiền thuốc men đè nặng lên vai. Tôi đã phải bán đi toàn bộ số nữ trang ngày cưới, làm thêm ba công việc một lúc từ sáng sớm đến đêm muộn để lo cho bố."

Thành nghe mà rụng rời tay chân. Ba năm trước, chính là khoảng thời gian anh vừa trúng một hợp đồng lớn, tiền bạc rủng rỉnh, anh mải mê trong những buổi tiệc tùng ăn mừng mà không hề biết rằng, những người từng là gia đình của mình đang phải thắt lưng buộc bụng, giành giật sự sống từng ngày.

"Nhưng... nhưng trong sổ tay bố viết, có người quen của anh gửi thuốc bổ, gửi tiền giúp đỡ bố mà?" - Thành nhớ lại chi tiết trong cuốn sổ, vội vàng hỏi.

Linh khẽ bật cười, nụ cười xót xa:

"Anh thật ngốc. Làm gì có người quen nào của anh. Đó là ông Ba sửa xe đầu ngõ, là bác tổ trưởng dân phố, là những người hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau. Họ thương hoàn cảnh của bố con tôi, biết ông cụ có lòng tự trọng cao nên đã bàn với tôi, giả vờ bảo là người quen của anh gửi quà về để bố vui lòng mà nhận, để bố có thêm nghị lực chiến đấu với bệnh tật. Mọi người xung quanh đã thầm lặng bảo bọc bố con tôi suốt những năm tháng giông bão đó, anh có biết không?"

Lời giải thích của Linh như một tiếng sét đánh ngang tai Thành. Anh chết lặng. Hóa ra cái gọi là "sự chu đáo" của anh trong mắt ông cụ lại là lòng tốt, là sự tử tế thầm lặng của những người xa lạ. Họ không chung dòng máu, nhưng họ có tấm lòng vàng, họ đã thay anh gánh vác trách nhiệm của một người con, người rể trong gia đình. Sự hổ thẹn, nhục nhã và hối hận dâng trào, khiến Thành cảm thấy mình hoàn toàn trống rỗng và nhỏ bé trước tình người cao cả ấy.

CHƯƠNG 3: BÀI HỌC VỀ TÌNH NGƯỜI VÀ MÁI ẤM TRỞ VỀ

Bữa cơm chiều hôm ấy diễn ra trong bầu không khí tĩnh lặng nhưng không kém phần ấm áp. Ông cụ liên tục gắp thức ăn vào bát cho Thành, ánh mắt lấp lánh niềm vui sau bao năm tháng chờ đợi. Linh ngồi đối diện, tuy ít nói nhưng sự căng thẳng trên khuôn mặt cô đã dần giãn ra. Cô nhìn cách Thành ân cần đỡ ông cụ, nhìn sự hối lỗi chân thành trong từng cử chỉ của anh, lòng cô cũng dịu lại. Tình yêu năm xưa không hẳn đã mất đi, nó chỉ bị chôn vùi dưới đống tro tàn của những tổn thương và hiểu lầm.

Sau bữa cơm, Thành xin phép ra đầu ngõ tìm gặp ông Ba sửa xe. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, ông Ba đang thu dọn đồ nghề chuẩn bị đóng cửa tiệm. Thấy Thành bước đến, ông Ba nheo mắt nhìn một hồi rồi nhận ra:

"Ơ... cậu Thành? Cậu về đấy à?"

Thành bước tới, cúi đầu thật thấp trước người đàn ông trung niên lam lũ:

"Cháu chào bác Ba. Cháu về thăm bố và Linh. Cháu... cháu đã biết chuyện tất cả mọi người giúp đỡ gia đình cháu suốt những năm qua rồi. Cháu cảm ơn bác và mọi người nhiều lắm. Nếu không có mọi người, cháu thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra..."

Ông Ba cười khà khà, vỗ mạnh vào vai Thành:

"Cái thằng này, khách sáo thế làm gì! Hàng xóm láng giềng với nhau, 'bán anh em xa mua láng giềng gần' mà con. Lúc bố vợ anh ốm đau, nhìn con Linh nó gầy rộc đi chạy vạy khắp nơi, ai mà cầm lòng cho đặng. Tụi tôi người giúp một tay, người góp một ít, có đáng là bao đâu. Thấy ông cụ uống thuốc vào khỏe mạnh, ngày nào cũng nhắc đến anh với niềm tự hào, tụi tôi cũng vui lây. Về là tốt rồi, biết lỗi mà sửa là tốt rồi con ạ."

Lời nói giản dị của ông Ba chứa đựng một triết lý sống cao đẹp của người Việt: lòng nhân ái, sự sẻ chia không cần báo đáp. Thành nhận ra rằng, tiền tài hay địa vị ngoài kia suy cho cùng cũng chỉ là vật ngoài thân, thứ giá trị nhất, bền vững nhất trên cuộc đời này chính là tình người, là sự chân thành và hơi ấm của gia đình.

Thành quay trở lại căn nhà cấp bốn. Lúc này, ông cụ đã đi ngủ sớm do mệt. Linh đang đứng ngoài hiên, nhìn lên bầu trời đầy sao. Thành tiến lại gần, đứng bên cạnh cô, gió đêm se lạnh thổi qua làm mái tóc cô khẽ bay.

"Linh này," - Thành trầm giọng, ánh mắt kiên định. "Anh biết tám năm qua anh đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, đã gây ra cho em và bố biết bao tổn thương. Anh không mong em có thể tha thứ cho anh ngay lập tức. Nhưng xin em hãy cho anh một cơ hội. Cơ hội để anh được bù đắp, được cùng em chăm sóc bố trong những năm tháng tuổi già này."

Linh quay sang nhìn Thành. Trong đôi mắt anh, cô không còn thấy sự ngạo mạn, hiếu thắng của chàng trai năm 24 tuổi nữa, mà chỉ còn sự chín chắn, chân thành của một người đàn ông đã đi qua giông bão và hiểu được giá trị của hai từ "gia đình".

"Anh thực sự nghĩ kỹ chưa?" - Linh khẽ hỏi, giọng cô run lên vì xúc động. "Cuộc sống ở đây không có hào nhoáng, không có những buổi tiệc tùng, chỉ có những lo toan bình dị hằng ngày thôi."

Thành mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé và có phần thô ráp của Linh, lần này anh nắm rất chặt, như sợ nếu buông ra anh sẽ mất đi cả thế giới:

"Anh nghĩ kỹ rồi. Những thứ hào nhoáng ngoài kia anh đã có, nhưng anh không hạnh phúc. Hạnh phúc của anh, mái ấm của anh ở ngay đây, nơi có em và có bố. Ngày mai, anh sẽ xin chuyển công tác về chi nhánh gần đây để tiện chăm sóc bố. Chúng ta sẽ sửa lại mái nhà này, trồng lại vườn rau cho bố vui, em nhé?"

Linh nhìn Thành, những uất ức, tủi hờn đè nén suốt tám năm qua như được tháo gỡ hoàn toàn. Cô gật đầu, tựa đầu vào vai anh, những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.

Trong gian nhà nhỏ, chiếc radio cũ vẫn khẽ phát khúc nhạc êm dịu. Ánh đèn dầu hắt ra cửa sổ, sưởi ấm cả một khoảng sân tối. Qua bao nhiêu thăng trầm, sóng gió của cuộc đời, tình yêu thương và lòng vị tha đã dắt lối cho những đứa con lầm đường lạc lối tìm về đúng nơi mình thuộc về. Cuộc sống này vốn dĩ luôn tràn ngập những điều kỳ diệu, và điều kỳ diệu lớn nhất chính là tình người thầm lặng, luôn dang rộng vòng tay cứu rỗi và sưởi ấm chúng ta trong những lúc ngặt nghèo nhất.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.